Người Lùn Trong Tương Lai

Chương 7: Người tốt!




Lắng tai lướt qua làn da có chút nóng, sau đó bả vai trĩu xuống, trong lòng ngực nhiều thêm một thân thể mảnh khảnh.

Chử Dung duỗi tay đem người tiếp được, gân xanh trên trán nhảy nhảy, giơ tay bắt lấy bả vai Georgia đem cậu nắm lên, tầm mắt lãnh trầm đảo qua gương mặt đang tràn ngập sự khó chịu của cậu, nhíu mày, dứt khoát một lần nữa móc ra võng bạc đem cậu cố định vào tường, ngón tay ấn giữa mày:

"Không phải muốn ngất đấy chứ, bảo trì thanh tỉnh, chú ý cảm thụ biến hóa của thân thể, nếu hoàn toàn biến thành tàn tật ta liền quăng cậu đi."

Thân thể bị bắt đứng thẳng, ở trong cơ thể hình thành một đoàn nhiệt phóng tới đại não giống như tìm được đường nhỏ, không hề loạn hướng, thuận lợi tới đại não, sau đó mờ mịt băn khoăn một lúc, vây quanh thăm dò ma lực hiện còn thấp của cậu.

Đầu căng trướng, thật nóng, nhưng kỳ quái cảm giác cũng thật thoải mái.

Biểu tình Georgia chậm rãi trở nên bình tĩnh, mấy đường nhăn trên trán lại càng nhiều. Cậu mơ hồ nghe được Bạch Mao Quái nói cái gì đó, nhưng sự biến hóa của ma lực trong cơ thể làm cậu không rảnh chú ý.

Sau đó nhiệt lưu hướng tới ma lực, tại nơi chứa ma lực hệ mộc cùng hệ thổ phản ứng ôn hòa bao dung, có thể xem như quá trình phản công hung tàn đã qua đi, đem cổ nhiệt lưu kỳ quái túm nhập với ma lực ở chỗ sâu nhất.

Bởi vì duyên cớ mà cậu mang theo sự hỗn huyết trên người, ma lực so với những Người Lùn và Tinh Linh khác mà nói thì cằn cỗi giống như một cái hố nhỏ khô hạn, tu luyện tất yếu đều không có, nhưng hiện tại, không ngờ cái hố nhỏ này bị nhiệt lưu ảnh hưởng đã xảy ra một chút biến hóa,...... Tuy rằng quá trình cũng không dễ chịu, đại não đau giống như là có người cầm công cụ liều mạng bổ vào, nhưng sự khát vọng muốn biến bản thân trở nên lợi hại của Người Lùn lại làm cậu nhịn xuống loại cảm giác đau đớn, tâm tình thậm chí nhảy nhót lên.

Quá thần kỳ, ma lực sảy ra biến hóa, việc này có phải hay không cho thấy sau này cậu có thể đi theo cha mẹ học tập ma --

"Mở mắt ra."

Cái trán đột nhiên bị búng, mộng đẹp biến mất, ý thức trở về hiện thực.

Georgia mở mắt ra, hưởng thụ cảm giác xưa nay chưa từng xuất hiện trong đầu, cảm giác được cái hố nhỏ đã trở thành một cái ao nhỏ chứa ma pháp, nhịn không được vui vẻ nhìn về phía Bạch Mao Quái đang cao mày đứng trước mặt biểu tình có chút hung dữ, hưng phấn nói:

"Cảm ơn anh! Tôi sẽ báo đáp anh!"

Thay đổi thiên phú tu luyện ma pháp, loại sự tình này không ngờ lại may mắn phát sinh ở trên người mình! Mà hết thảy những đều này thoạt nhìn đều do người xấu Bạch Mao Quái ban cho cậu! Cậu không bao giờ ngại hắn hung dữ nữa, đây là người tốt! Người tốt! Chính là người tốt ngoài lạnh trong nóng! Cậu muốn báo đáp hắn! Dùng đồ vật trân quý nhất của mình báo đáp hắn!

"Cảm ơn ngài trợ giúp, thần Quang Minh phù hộ ngài."

Cậu duỗi tay muốn hướng Bạch Mao Quái hành lễ, lại phát hiện thân thể lại bị võng bạc vây khốn, căn bản không động đậy được. Nếu là lúc trước, cậu khẳng định sẽ cảm thấy không mấy vui vẻ, nhưng hiện tại...không quan hệ! Ân nhân làm gì hết thảy đều có lý do! (●'ω`●)ゞ

Xem, võng bạc cố định thân thể cậu đi, nó đang làm cho cổ nhiệt lưu kỳ quái càng thuận lợi tiến tới đại não! Cho nên chắc chắn là người tốt!

Nếu có đuôi, hiện tại khẳng định Georgia đã kích động mà đem cái đuôi vun vẫy khắp nơi, nhưng đáng tiếc cậu không có, cho nên hiện tại cậu chỉ là run lỗ tai giống như động kinh mà thôi, còn không tự giác cọ cọ người, giống một sủng vật được nuôi trong nhà đang vui vẻ tới cực điểm.

Thấy cậu vui sướng hưng phấn như vậy, Chử Dung thong thả chậm trầm biểu tình, mày thật sâu nhăn lại.

"Làm sao vậy?"

Dưới cơn kích động, Georgia nói chuyện cũng nhiều hơn một ít, tuy rằng trong lòng cậu biết rõ đối phương căn bản nghe không hiểu mình đang quan tâm cùng cảm kích.

Chử Dung quét liếc mắt nhìn lỗ tai không ngừng run rẩy cùng đôi mắt phát sáng của cậu, hiếm thấy do dự một chút, giơ tay, nhẹ nhàng xoa đầu lao mồ hôi cho cậu.

Georgia chớp chớp mắt, giương mắt nhìn cánh tay hắn duỗi đến, dừng một chút, không giống lần trước trợn mắt tức giận, mà là có chút vụng về dựa qua, nhẹ nhàng cọ cọ lòng bàn tay hắn, sau đó tiếp tục mãn hàm cảm kích cùng vui sướng nhìn hắn, biểu đạt sự thân mật.

Xong rồi.

Chử đại gia thu hồi tay, rũ mắt trầm mặc.

Giống như hắn chỉ dùng một chi tinh thần lực tinh lọc dịch, từ một chú gà con không có tinh thần lực, nhưng thể chất S, còn thoạt nhìn thông minh, bây giờ tuy vẫn như cũ không có tinh thần lực, thể chất S nhưng lại trở thành một đứa đầu óc giống như bị hư rớt nơi nào rồi.

Cơ giáp đúng lúc dừng lại, Phàm Hướng Nam gỡ xuống phòng hộ, quay đầu lại nói:

"Trưởng quan, đến hắc quặng rồi."

Hai người ngồi xổm góc tường không ai để ý đến hắn, vẫn còn thất thần, một người rốt cuộc cũng tỉnh, người còn lại tiếp tục kích động, đôi mắt phảng phất như thấy được chúa cứu thế. Bọn họ đang chìm trong thế giới của chính mình, không có thời gian quản chuyện khác.

"Trưởng quan?"

Phàm Hướng Nam nghi hoặc, phân phó các thành viên tiểu đội, ở tại chỗ đợi lệnh sau đó đến bên cạnh Chử Dung do dự duỗi tay chụp hắn, nhắc nhở nói:

"Trưởng quan, tới hắc quặng rồi, muốn lập tức đi xuống sao?"

Chử Dung hoàn hồn, ánh mắt thật sâu nhìn tên nhóc Georgia vừa ăn vào tinh lọc dịch sau đó có vẻ rất khác thường, thu hồi trang web đứng dậy, ném qua một trái cây màu xanh lá cùng một cái phòng hộ cao cấp, hướng Phàm Hướng Nam phân phó nói:

"Đi xuống đi, mau chóng thăm dò sự phân bố của khoáng vật."

Sau đó trở về chiến hạm chữa trị đầu óc cho chú gà con ngốc nghếch.

Phàm Hướng Nam tuy rằng có chút nghi hoặc trưởng quan nhà mình hiếm thấy cảm xúc không cao, nhưng lại thức thời không có hỏi nhiều, xoay người tuyên bố mệnh lệnh.

"Đó là cho tôi sao?"

Georgia thấy Phàm Hướng Nam đi rồi lập tức tiến đến trước mặt Chử Dung, xem trái cây màu xanh lá là bảo bối, vui vẻ lại ngượng ngùng dò hỏi -- Bạch Mao Quái thật sự là quá tốt, không ngờ lại đưa đồ vật đấy cho cậu, cậu sẽ ghi nhớ toàn bộ, sau đó hồi đáp gấp bội! ( =ノωヽ=)

Âm thanh thiếu niên mềm nhẹ trêu chọc màng tai, Chử Dung rũ mắt thấy cậu duỗi bàn tay trắng nõn lại đây, khuôn mặt đông lạnh cầm lấy phòng hộ tráo mang lên cổ tay cho cậu, bắt lấy eo cậu:

"Đi thôi, lát nữa đi xuống không được chạy loạn kéo chân."

Mọi người xuống cơ giáp, kiểm tra áo quần phòng hộ cùng công cụ đào mỏ, sau đó tiến vào nơi đã biến thành một mảnh phế tích.

Georgia thu hồi tò mò chọc đồ phòng hộ màu vàng ấm trong suốt quanh thân mang trên tay, quay cuồng nhìn nhìn dụng cụ đào mỏ mà cậu được phân phối, chạy chậm đuổi theo Chử Dung người cao chân dài giống như một cái đuôi nhỏ đi theo phía sau hắn, đầu qua lại chuyển động, sau đó ánh mắt sáng lên, kéo kéo cánh tay Chử Dung:

"Hố động ở bên kia! Cửa không có bị phá hủy."

Nói xong dẫn đầu chạy nhanh sang hướng bên kia.

Thành viên tiểu đội trộm quan sát cậu thấy thế đồng thời nhìn về phía Chử Dung, chờ đợi mệnh lệnh.

"Đuổi theo."

Cánh tay Chử Dung giật giật, trương bản mặt lạnh rất có tính lừa người, đuổi theo Georgia.

Cửa vào hố động hỗn độn phô ra một ít vụn đá, Georgia đem chúng quẳng sang một bên quay đầu thấy đám người Chử Dung theo tới, lỗ tai run lên, chui vào trước, sau đó nương theo ánh sáng tối tăm dưới nền đất, lấy ra một khối đá ma pháp hệ thổ đỉnh cấp, nhanh chóng hấp thu.

Người Lùn có năng lực rất ưu tú trong việc tìm quặng và có mối quan hệ mật thiết với ma pháp hệ thổ, nhưng Georgia là dị loại, ma pháp trì quá ít, không thể tu luyện ma pháp, cho nên từ nhỏ cậu được tiếp thu chương trình học do mẹ cậu đặt biệt dạy.

Khác với việc học tập dùng ma pháp do thám khoáng vật của Người Lùn, cậu nhận biết thuộc tính các loại khoáng vật qua biểu hiện trên mặt đất; khi Người Lùn luyện tập dùng ma pháp phán đoán kích cỡ lớn nhỏ của khoáng thạch, cậu đã đi theo sau mông mẹ tự mình động thủ.

Thực tiễn là cách tốt nhất, mười mấy năm qua, cậu dựa vào kinh nghiệm cùng thiên phú học tập cường đại, đạt được thành tích cao nghiền áp những bạn cùng lứa, dùng thực lực chứng minh không có ma pháp duy trì, Người Lùn vẫn như cũ có thể trở thành cao thủ tìm quặng.

Hiện tại cậu tới một địa phương xa lạ, tri thức về khoáng vật tích lũy được hình như đều hoàn toàn trở thành phế thải, tất cả đều phải làm lại từ đầu, nhưng cũng may trời không tuyệt đường người, không ngờ tại đây cậu lại thay đổi được tư chất tu luyện ma pháp! Những thứ đã học qua trước đây hiện tại rốt cuộc có thể thử xem!

Cảm ơn Bạch Mao Quái!

Quá tốt, nếu Bạch Mao Quái muốn khoáng thạch màu đỏ thẫm kia cậu liền giúp hắn đào toàn bộ ra!

Chỉ tiếc trong không khí nơi này không tồn tại nguyên tố ma pháp, cậu muốn bổ sung ma lực chỉ có thể dựa đá Ma Pháp, mà trong tay cậu cũng chỉ có một viên Ma pháp Bạch Mao Quái cho...... Nợ nần lại gia tăng rồi.

Ao nhỏ được bổ sung, cậu lắc đầu thu hồi cảm giác đau lòng, đem đá ma pháp nhan sắc đã ảm đạm đi một ít thả lại vào túi trữ vật, quay đầu lại xem, Chử Dung dẫn đầu tiến vào đi nhanh vào sâu trong động, để ma lực thử thăm dò.

Vì thế mọi người đi sau cũng chỉ thấy một cái phòng hộ màu vàng ấm bao quanh thân ảnh nhỏ bé đang đi nhanh ở phía trước trông giống một cái bóng đèn lớn di động.

Chúng đội viên trầm mặc -- cho nên trưởng quan vì muốn đứa nhỏ nhìn như cái bóng đèn nên đem đồ phòng hộ mang lên cho cậu còn là loại cao cấp??

"Đều thất thần làm gì, chẳng lẽ thể lực của các người còn không bằng một đứa nhỏ vị thành niên, cần cậu ấy giúp các ngươi mở đường?"

Chử Dung lườm thuộc hạ của mình, gương mặt mang theo sát khí.

Mọi người chấn động, vội đuổi theo Georgia-- tâm tình trưởng quan thoạt nhìn có chút không tốt cần thận là trên hết.

Trong nháy mắt, Chử Dung đã bị ném ở hàng cuối, nhìn không tới "Bóng đèn" phía trước, thuộc hạ toàn chạy, bên người chỉ còn lại có một mình Phàm Hướng Nam.

"Trở về huấn luyện cho bọn họ gấp đôi."

Chử đại gia khó chịu mở miệng.

Phàm Hướng Nam lên tiếng, nhìn đoàn người xông lên phía trước, địa đạo đã bị các thành viên lấp kín toàn bộ một, lắc lắc đầu --nhóm tân nhân tính tình vẫn là quá kém, trưởng quan mới hù dọa một chút bọn họ liền quên cách hành quân cần thiết lúc chạy trốn trên đường đã được học.

Ma lực hệ thổ không hề chướng ngại mà thấm vào hòn đá, hướng tới chỗ sâu tìm kiếm. Cảm giác này thực kỳ diệu, Georgia thậm chí có thể cảm nhận được mặt đất đang ôn nhu phản hồi với cậu.

Lại được mấy mét, cậu sắp tới gần nơi lúc trước trốn mình chạy trốn, một loại cảm giác không thoải mái quen thuộc theo ma lực phản hồi lại đây. Cậu dừng bước, nóng lòng muốn thử, lấy ra công cụ đào mỏ, thích ứng xúc cảm một chút, hướng tới vách đá dùng sức đào.

Phanh!

Hòn đá vỡ vụn bong ra từng mảng, lộ ra nhan sắc càng sâu.

Cậu dừng một chút, thử dùng ma lực thăm dò bao bọc lấy quặng chùy, lại lần nữa giơ búa hướng tới vách đá, sau đó cố ý đem ma lực bao vây lấy lực đạo dẫn tới nơi mà làm cậu cảm thấy không thoải mái.

Âm thanh so với trước lớn hơn truyền đến, giây tiếp theo, đá vụn nứt toạc, một khối đá màu đỏ thẫm lộ ra

Mắt Georgia sáng rực lên.

Hữu dụng! Thì ra ma pháp còn có thể dùng để tìm quặng đơn giản như vậy! Khó trách mẹ nói Người Lùn bình thường đã so với cậu gấp trăm gấp bộ lần.

Lại loảng xoảng loảng xoảng mấy lần, đá vụn rơi xuống, lộ ra toàn bộ cục đá màu đỏ, cậu vui sướng tiến lên đem từng khối lớn nhỏ lột ra rồi ôm hết bằng hai tay quay đầu lại tìm tìm vị trí của Chử Dung, vui vẻ chen qua mọi người, đem cục đá đưa tới trước mặt hắn dường như đang dâng lên vật quý

Các thành viên tiểu đội viên thấy toàn bộ quá trình bắt đầu choáng váng, nhìn cục đá xám xịt trên mặt đất lại nhìn đá trên cánh tay Georgia đang ôm, trừng lớn mắt -- là ai nói quặng hồng tích cộng sinh đá kiên cố không phá vỡ nổi, dùng công cụ bình thường căn bản không thể khai quật? Hiện tại đây là tình huống như thế nào?

Tiểu đội không tin tà cũng móc cây búa ra hướng tới vách đá đào, sau đó nhìn thấy trên mặt chỉ nứt ra một chút khe hở nên tự giác cảm thấy mất mặt nghiêng người chặn cái khe hở kia, làm bộ như không có việc gì xảy ra.

Phàm Hướng Nam nhìn Georgia ôm quặng Hồng Tích biến dị trong lòng ngực, tính trọng lượng của nó một chút, cũng có chút nặng -- đứa nhỏ này nhìn nhỏ nhỏ gầy gầy nhu nhu nhược nhược, không nghĩ tới sức lực lớn như vậy......

"Không hổ là thể chất cấp S."

Âm thanh lãnh ngạnh bình tĩnh đánh vỡ không khí trầm mặc quỷ dị, Chử Dung tiếp nhận cục đá Georgia đưa đến, tùy tiện nhìn nhìn sau đó để vào nút không gian đặc chế để chứa khoáng vật, giơ tay vỗ vỗ bả vai Georgia, mắt lộ vui mừng:

"Không tồi, có phong phạm năm đó của tôi."

Đều không có tinh thần lực, thể chất cường đại rất giống nhau giống đều có thể đứng trên đỉnh núi.

Nghĩ như vậy, hắn càng thêm cảm thấy mình nhặt được một Ngốc Mao Kê bảo bối~, trên mặt thậm chí lộ ra thần sắc có thể nhìn không thấy tươi cười

Georgia được ủng hộ, vui vẻ cười tươi với hắn sau đó chạy về nơi vừa mới đào quặng, cầm lấy cây búa điên cuồng gõ vách đá sau đó từ bên trong kéo ra một khối lớn hơn nữa, càng sâu, nhan sắc cục đá thoạt nhìn càng đỏ, "Loảng xoảng" một tiếng đưa tới trước mặt Chử Dung, tiếp tục hiến vật quý.

Thành viên tiểu đội & Phàm Hướng Nam: "......" Cảm giác giống như đang nằm mơ.

Giữa mày Chử Dung nhảy nhảy, giơ tay vẫy vẫy tro bụi bị bắn lên người, dừng một chút, từ nút không gian lấy ra một viên trái cây màu xanh lá đưa qua, vẻ mặt cao thâm khó đoán tiếp tục khen nói:

"Tốt lắm, có tiền đồ."

Là chỉ giá trị bồi dưỡng của Ngốc Mao Kê.

Georgia không một chút nào hay biết ý tưởng trong nội tâm hắn, cậu vẫn đang vui vẻ rạo rực tiếp nhận trái cây, ở trên người xoa xoa, nhét vào trong miệng, nhấm nuốt đến gương mặt phình phình, thoạt nhìn vô hại lại đáng yêu.

ヾ( ̄ー ̄(≧ω≦*)ゝ

Mọi người: "......" Không, gạt người, đều là gạt người, đứa nhỏ này chính là quái vật! ┌|*゜ロ゜|人|゜ロ゜*|┐

__________________________________

Cắm vào thẻ kẹp sách

Tác giả có lời muốn nói:

Cảm ơn StillIce, Matsuriko cùng đông li hạ thụ địa lôi! Ái các ngươi moah moah =3=

PS: Đổi mới thời gian là mỗi đêm 8 giờ, mặt khác thời gian toàn bộ là bắt trùng! Ta như thế nào có như vậy nhiều trùng 【 che mặt khóc

_________________________________