Người Lùn Trong Tương Lai

Chương 4: Ma pháp trận




Đá Ma Pháp gồm nhiều loại có phân chia thuộc tính, kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, năm loại, rất ít địa phương có thuộc tính nguyên tố tự nhiên vô nồng đậm bởi vì nó cực kỳ thưa thớt và trân quý, đá ma pháp là vật tu luyện không thể thiếu của tất cả các chủng tộc tại Đại Lục ma pháp.

Georgia là người hỗn huyết giữa Tinh Linh và Người Lùn, cha có hai loại ma pháp, hệ mộc cùng hệ thổ, bởi vì hỗn huyết nên tuy rằng có thể sử dụng ma pháp nhưng lại rất ít, ngày thường cơ bản không có tác dụng gì, nhưng còn đỡ hơn không có, chỉ cần sử dụng ma pháp là có thể giúp tu luyện tăng trưởng, hiện tại có rất ít ma pháp, không có nghĩa là về sau cũng như thế.

Sau khi lọt đến cái nơi kỳ quái này, cậu vẫn luôn không cảm ứng được sự tồn tại của nguyên tố ma pháp trong không khí, lúc rớt xuống trong cơ thể vốn có rất ít ma lực, cậu đã cố gắng khôi phục nhưng vẫn không được, trong lòng thực sự có chút hoảng loạn, nhưng hiện giờ trong tay bắt được một ít ma pháp hệ mộc không biết có phải trong đá ma pháp cao cấp không, cậu lập tức kích động lên -- có đá ma pháp chứng minh nơi này cũng có ma pháp! Chỉ cần có ma pháp, cậu liền có thể nghĩ cách liên hệ với cha mẹ, sau đó lập một cái truyền tống trận, cậu liền có thể về!

Georgia vô cùng kích động tay không phát giác nắm chặt, lòng bàn tay nóng lên, đá ma pháp như cảm ứng được bắt đầu cuồn cuộn không ngừng tiến vào trong thân thể cậu, giữa trán vốn dĩ đã khô cạn ma lực đang nhanh chóng tràn đầy, một cổ mát lạnh ướt át của ma lực hệ mộc khuếch tán ra, lấy tốc độ chậm rãi ôn hòa tẩm bổ cho thân thể cậu.

Georgia thoải mái mà nhắm mắt lại, ngón chân nhịn không được cuộn lại.

"không lẽ bị tôi quăng ngã đến mức choáng váng?"

Giọng nói lãnh ngạnh vang lên trên đỉnh đầu, sau đó thảm lông lần nữa được đắp lên người, toàn thân cảm thấy ấm áp. Georgia hoàn hồn lại sau cảm giác huyền diệu, nghĩ đến cái gì đó muốn bật dậy xem bất chấp Chử Dung đang đứng trước người, nâng tiểu cầu màu xanh lục trong tay lên nhìn nhìn.

Quả cầu nhỏ vốn dĩ mượt mà, lúc này ánh sáng màu xanh lục đã ảm đạm đi nhiều, trên mặt phiếm một tầng tử khí xám trắng, không còn trong suốt như trước.

Georgia choáng váng, đá ma pháp thuần hệ mộc cao cấp tràn đầy năng lượng này có thể cùng các loại đá ma pháp thuộc tính khác hòa hoàn huyện một cách ôn hòa nên đặc biệt được các ma pháp sư tôn sùng, giá mắc hơn các loại đá thuộc tính ma pháp khác vài lần! Cậu, cậu căn bản đền không nổi!

Người Lùn phần lớn đều là lao động giàu có, nhưng cậu vừa mới tốt nghiệp không bao lâu, không hề nhận sự trợ giúp của cha mẹ, lại còn chưa có chính thức đi làm, đây chính là thời điểm nghèo nhất trong trong cuộc đời cậu, đừng nói đá ma pháp cao cấp, đến đá ma pháp cấp thấp cậu cũng đền không nổi.

Cậu chỉ là một đứa trẻ người lùn mới thành niên thui mà, còn chưa có ra ngoài rèn luyện nữa, cậu lớn lên trong sự che chở của các tộc nhân và cha mẹ chẳng phải sợ bởi vì bản thân mang dòng máu hỗn huyết mà gặp một chút bất công nào, nói tóm lại là cậu được lớn lên trong sự bình yên mà tự nhiên đùng một phát liền gặp biến cậu đã gồng mình chống đỡ lâu như vậy đã là không dễ dàng gì, cảm xúc kích động vừa mới nãy bởi vì sự xuất hiện bắt ngờ của đá ma pháp mà thay đổi rất nhanh, hiện tại phát hiện bản thân gây ra họa, trên mặt tuy rằng không biểu hiện ra nhưng vành mắt lại nhịn không được đỏ hồng.

Làm sao bây giờ, cậu thế mà vong ân phụ nghĩa mà đem đồ vật của ân nhân cứu mạng dùng hết rồi......

"Ngồi dậy".

Thấy Georgia ngồi dưới đất bất động, Chử đại gia lại bắt đầu không kiên nhẫn.

Trang Vũ nhìn hắn bài vẻ mặt như Diêm Vương, nhỏ giọng nói thầm:

"Đứa nhỏ này chắc là đang rất đau lòng đi, tuy đã lấy ức chế khí nhưng tinh thần lực lại không cách nào sử dụng được nữa, cậu ấy hẳn là ý thức được có điểm không thích hợp......"

Chử Dung nghe vậy thì giật mình, đánh giá Georgia một chút, tóc hơi nhiều nên làm cho cái đầu nhìn khá nhỏ, thân hình so với bạn cùng lứa tinh tế hơn rất nhiều, mày càng thêm nhăn lại, khom lưng đè lên bờ vai của cậu cường ngạnh đem cậu nâng dậy, trầm giọng nói:

"Thể chất S cũng đủ để ngươi trở nên cường đại, tỉnh lại một chút."

Vừa nói vừa giơ tay xoa nhẹ, vuốt mái tóc dính ướt trên trán đem cái trán lộ ra, cưỡng bách cậu ngửa đầu nhìn mình

Khi nghe thấy giọng nói lãnh ngạnh trên đỉnh đầu truyền đến Georgia liền nhanh chóng thu lại cảm xúc mềm yếu chỉ tồn tại vỏn vẹn chỉ trong nháy mắt, cậu theo lực đạo của đối phương đứng lên, khuôn mặt nhỏ nhìn về phía mọi người người, trong mắt lần đầu tiên không có phòng bị, đem đá ma pháp hệ mộc cao cấp trong tay đưa qua, nhẹ giọng nói:

"Đây là của anh sao? Thực xin lỗi, tôi làm nó hỏng rồi, tôi sẽ đền, còn có, cảm ơn anh đã cứu tôi."

Vừa nói lại nhìn về phía Trang Vũ và Phàm Hướng Nam vẫn như cũ mặt hướng vào vách tường không, nói lời cảm ơn.

Trang Vũ bưng kín ngực, giọng nói mơ hồ:

"Ôi trời, lông mi thật dài, thanh âm giống như đang hát vậy, thật dễ nghe......"

Georgia mang huyết thống Tinh linh thanh âm xác thật rất êm tai, thanh tuyến không dày nặng, trầm thấp giống với người Lùn, ngược lại mềm nhẹ sáng trong, như là thái dương dâng lên là âm thanh hay nhất vang lên trong rừng rậm. Vì thế cậu nhiều lần bị những người lùn nhỏ tuổi khác kỳ thị, cười nhạo cậu rằng thanh âm của cậu một chút cũng không giống "Dũng sĩ", nói cậu không có tư cách làm Người Lùn.

Tuy rằng sau đó cậu dùng thực lực để chứng minh bản thân, cũng được các bạn nhỏ chân thành xin lỗi, nhưng tính cách ít nhiều vẫn là bị chút ảnh hưởng, ngày thường luôn thực trầm mặc, có thể không cần mở miệng nói chuyện liền tận lực không mở miệng nói chuyện.

Lâu nay đã nghe quen giọng bọn thuộc hạ, không trầm thấp thì cũng là chói tai, hiện tại đột nhiên nghe được loại thanh âm trong trẻo rõ ràng thuộc về người thiếu niên này, cho dù là Chử Dung không quá mẫn cảm đối với thanh âm cũng không thể không thừa nhận, Ngốc Mao Kê do hắn chỉ nhất thời hứng khởi nhặt về lại có thanh âm dễ nghe đến chút quá phận.

Tâm tình đột nhiên sung sướng hẳn lên.

Hắn quét liếc mắt nhìn đối phương một cái, giơ bàn tay lên gương mặt trắng nõn cùng đôi mắt phiếm hồng của Georgia, duỗi tay gọi Phàm Hướng Nam:

"Mang máy phiên dịch đến cho tôi."

Phàm Hướng Nam nghe được mệnh lệnh lập tức mở mắt ra xoay người đi tới, từ nút không gian trên tay lấy ra một cái máy hình tròn màu đen đưa cho hắn, sau đó nhìn về phía Georgia, xoa đầu cười với hắn.

Tiếp thu thiện ý của đối phương, Georgia biểu tình nhu hòa hơn một ít, nhấp nhấp môi, có chút ngượng ngùng tươi cười với với Phàm Hướng Nam-- những người này quả nhiên là người tốt, tuy rằng thái độ Bạch Mao Quái vẫn như cũ ác liệt, đôi khi làm hắn nhịn không được muốn lấy cây búa...... Tóm lại, ân cứu mạng lần này, cậu sẽ báo đáp thật tốt.

Chử Dung làm lơ bọn họ

"Liếc mắt đưa tình"

Mở máy phiên dịch duỗi đến trước mặt Georgia ra mệnh lệnh:

"Đem lời cậu vừa mới nói lặp lại một lần nữa."

Georgia lập tức bị cái máy trước mặt hấp dẫn lực chú ý, nhìn ánh sáng nhỏ của máy phiên dịch không ngừng lập loè, muốn sờ sờ lại sợ thất lễ, giương mắt nhìn Chử Dung vô thức hỏi:

"Cái gì?"

Ánh đèn máy phiên dịch dừng lại, một giọng nói cứng ngắt vang lên:

"Không hiểu ngôn ngữ, không thể nhận dạng."

Georgia không nghĩ tới máy móc sẽ đột nhiên nói chuyện, kinh ngạc nhảy dựng lên, tình yêu và nhiệt huyết tồn tại trong xương cốt đối với máy móc lại trộm mò ra, tầm mắt nhìn máy phiên dịch đang xoay vòng vòng, mắt lộ ra sự khát vọng -- muốn mở ra nhìn xem cấu tạo bên trong, nơi này hết thảy đều quá thần kỳ.

Sự nhạy bén thuộc về quân nhân nhanh nhạy lập tức thu hồi cảm xúc, Trang Vũ và Phàm Hương làm ra biểu tình nghiêm túc, Trang Vũ hỏi đầu tiên:

"Không hiểu ngôn ngữ? Chẳng lẽ lại có dân bản xứ mới bên cạnh hành tinh bị phát hiện?"

Phàm Hướng Nam lắc đầu, trả lời:

" Hệ thống phiên dịch của quân bộ nhiều lần đổi mới, không thể phân biệt được ngôn ngữ chỉ đại biểu cho một loại tình huống, có thể đứa nhỏ này sinh ra và trưởng thành tại nơi mà tạm thời chưa bị Liên Bang hoặc là đế quốc phát hiện, ngôn ngữ hệ thống còn chưa ghi nhận."

Mà hành tinh sở đại chưa bị phát hiện có ý nghĩa...... Hắn nhìn về phía Chử Dung như đang suy tư cái gì, do dự mở miệng:

"Trưởng quan, đứa nhỏ này......"

Chử Dung hoàn hồn, thật sâu nhìn cái máy phiên dính vẫn còn hoạt động, đem ném trả về cho hắn rồi chỉ chỉ hoa tai Georgia đang cầm hỏi:

"Thứ này là của ai?"

Trang Vũ thò lại gần xem một cái, nhấc tay:

"Tôi, lúc nãy ta ném một cái nút không gian trang trí mang lên cho cậu ấy, chẳng qua không nghĩa tới nhan sắc lại càng thêm đẹp mắt --"

"Tôi mua."

Chử Dung đánh gãy lời Trang Vũ nói, từ trong túi lấy nút không gian chính mình ra, hủy đi cái hoa tai màu đen trong lòng bàn tay của Georgia, nhẹ nhàng điểm điểm, thanh âm mang theo uy hiếp:

"Không được khóc, đem cái hoa tai xấu xí kia xem là bảo bối, hừ đồ nhà quê."

Trong tay Georgia nhiều ra một món đồ vật sau đó miệng hơi hơi há, mắt mở to không dám tin tưởng, cũng chưa không chú ý ngữ khi giống như ác bá của Chử Dung -- thổ, đá ma pháp hệ thổ đỉnh cấp? Cậu, cậu đang nằm mơ sao?

Thấy cậu thích đến đôi mắt đều trừng lớn, màu đỏ tại hốc mắt tựa hồ cũng nhạt đi một ít, Chử đại gia hết sức vừa lòng, cũng xác định cậu là thật sự hoàn toàn nghe không hiểu lời mình nói, nhớ tới hành vi ông nói gà bà nói vịt lại không thoải mái lên của chính mình lúc trước, ánh mắt âm lãnh liếc hắn một cái, xoay người hướng ra ngoài, vừa đi vừa nói:

"Gọi cho Lâm Chấn, bảo hắn thẩm vấn bọn trộm quặng một lần nữa, phải biết thật rõ ràng bọn họ bắt nô lệ từ đâu tới."

Phàm Hướng Nam tự giác đuổi theo sao, lúc sau lấy ra máy truyền tin bắt đầu tuyên bố mệnh lệnh.

Trang Vũ không nghĩ tới hắn nói đi là đi, ngây ngốc chớp mắt một cái, đuổi theo hai bước hỏi:

"Còn đứa nhỏ này thì sao trưởng quan......"

"Tìm cái phòng trống nhét vào đi, tìm người dạy cậu ta ngôn ngữ thông dụng của Liên Bang, học xong lại mang đến gặp tôi."

Đầu Chử Dung một cái cũng không quay lại xua xua tay, mang theo Phàm Hướng Nam rời đi, vẫn là bộ dáng không kiên nhẫn hiền lành.

Trang Vũ dừng bước, quay đầu lại xem một cái bảo bối giống nhau nắm hai cái hoa tai Georgia, đau đầu mà xoa xoa cái trán:

"Trên hạm của chúng cái gì cũng có, chỉ duy nhất không có chính là gia sư, tôi phải đi nơi nào tìm gia sư dạy ngôn ngữ thông dụng đây......"

Nửa giờ sau, Georgia ăn mặc một thân quần áo huấn luyện hằng ngày của quân nhân rõ ràng quá mức to, Trang Vũ nhét cậu vào một gian phòng được bố trí đơn điệu.

"Nửa giờ bữa tối sẽ được đưa tới, cậu hãy nghỉ ngơi thật tốt."

Trang Vũ nhịn xuống dục vọng muốn sờ đầu cầu, tuy rằng biết cậu nghe không hiểu, nhưng vẫn ôn nhu mà dặn dò một câu, sau đó cười cười, xoay người vội vàng rời đi.

Georgia nhìn theo hướng cô rời đi, rồi tò mò nhìn quang căn phòng, sờ sờ cái giường sạch sẽ mềm mại, xác định chung quanh không ai, từ trong túi lấy ra hai cục đá ma pháp mà Trang Vũ chết sống không chịu thu lại, dựa giường ngồi vào trên sàn nhà, nhắm mắt điều động ma lực trong thân thể, ngón tay dùng ma lực vẽ một cái đồ án hình tròn phức tạp trên mặt đất, sau đó rút cọng tóc để lên trung tâm đồ án.

Ma pháp trận hình thành, một trận ánh sáng nhu hòa mà chỉ có hắn có thể nhìn thấy dâng lên, trong trận cọng tóc giật giật, đột nhiên đăng không tự cháy, hóa thành một sợi tro bụi.

Huyết mạch lôi kéo thất bại.

Cậu sửng sốt, ngơ ngẩn nhìn ma pháp trận bị mất đi hiệu lực, tầm mắt dịch đến hai khối đá ma pháp, do dự một chút, cắn răng cầm lấy đá ma pháp bị cậu hấp thu ma lực hệ mộc hệ để ở mắt trận, cúi đầu một lần nữa bắt đầu khắc hoạ ma pháp trận, vẽ xong lúc sau cậu lại lần nữa nhổ xuống một cọng tóc, cũng cắn phá ngón tay tích một giọt máu vào trong trận.

So với trước lượng ánh sáng xuất hiện càng nhiều, có đá ma pháp làm mắt trận, lần này ma pháp trận hiệu lực càng mạnh, chỉ thấy máu ở trong trận bị ma lực lôi kéo xuống chậm rãi bao lấy tóc, thẳng đến khi màu bạch ngưng tụ thành một cây màu đỏ châm trạng dây nhỏ, ở trong trận điên cuồng chuyển động lên.

Georgia thấy thế ánh mắt sáng lên, trên mặt thậm chí mang theo ý mừng.

Xuy --

Cọng tóc điên cuồng chuyển động lại lần nữa tự cháy, mắt trận chỗ đá ma pháp phát ra một tiếng rắc, vỡ thành mấy khối.

Ý mừng trên mặt Georgia cứng đờ, thẳng tắp nhìn tro tàn bị cháy đen trong trận, tâm một có chút trầm xuống.

Lần đầu tiên ma pháp trận mất đi hiệu lực, cậu còn có thể an ủi chính mình là trong không khí không có ma pháp nguyên tố. Lần thứ hai cậu dùng sinh mệnh mạnh nhất đá ma pháp hệ mộc, còn tích giọt máu đầu ngón tay chính mình, ma pháp trận lại vẫn như cũ mất đi hiệu lực, chuyện này chứng minh rằng -- cha mẹ hắn không còn nữa, ít nhất không ở cùng vị trí phiến Đại Lục này với mình, hoặc là nói không gian này, phỏng đoán này vô cùng đáng sợ đến nỗi nào đó, cậu không chấp nhận được, không muốn tin tưởng.

Tuy rằng lúc trước cậu ẩn ẩn ý thức cái hắc động hẳn là đem hắn đưa tới nơi nào đó khoảng cách rất xa với quê nhà mình, nhưng thẳng đến giờ phút này hắn mới chân chính rõ ràng minh bạch, huyết mạch cổ xưa lôi kéo ma pháp trận đều không thể câu thông với quê nhà, tuyệt đối không chỉ là "Xa" mà thôi -- cậu có khả năng thật không thể trở về được nữa.

Đưa mắt nhìn tất cả đều là những đồ vật xa lạ kỳ quái, cậu chậm rãi cuộn người vào chăn, đem mặt chôn ở đầu gối, nhắm hai mắt lại.

Nếu sớm biết như thế, cậu nhất định cùng cha mẹ cùng nhau ra ngoài lúc dạo chơi, không cứng đầu muốn nhanh chóng tự độc lập, bây giờ hắn muốn chạy về phía cha mẹ ôm lấy họ.

Nếu có thể sớm biết......

Lạch cạch, một giọt nước mắt dừng đầu gối, dính ướt vải dệt mềm mại. Cậu giật giật, dùng cánh tay đè lại hai mắt của mình.

Phòng họp.

Chử Dung ngồi tại vị trí thủ vị, trong tay đùa nghịch quang não, thuận miệng hỏi:

"Tiểu quỷ kia thế nào rồi?"

"Trở về phòng, ngồi dưới đất chơi đùa với cái hoa tai một chút, sau đó nằm lăng ra ngủ trên mặt, không có ăn cơm chiều."

Phàm Hướng Nam trả lời, dừng một chút, lại bổ sung nói:

"Người đưa cơm phát hiện, đứa nhỏ hình như đã khóc."

Chử Dung tắt đi quang não, híp mắt nhìn chằm chằm bản đồ phóng đại chính giữa phòng họp một hồi, phân phó nói:

"Đem tinh thần lực dịch tinh lọc đưa qua cho đi."

Phàm Hướng Nam ngoài ý muốn, có chút chần chờ:

"Chỉ là trưởng quan, đó là quân bộ phát cho ngài trị liệu tinh thần lực, mỗi tháng chỉ có một chi......"

"Cho cậu ta."

Chử Dung tùy tiện xua xua tay, đột nhiên có chút bực bội

"Tôi uống mười năm rồi cũng chưa thấy khởi sắc, có thể thấy được đồ vật kia đối với tôi hoàn toàn vô dụng, lấy đi, tôi nhìn liền thấy phiền."

Phàm Hướng Nam câm miệng, xem biểu tình rõ ràng không kiên nhẫn của hắn, trong lòng thở dài.

__________________________________

Cắm vào thẻ kẹp sách

Tác giả có lời muốn nói:

Cảm ơn StillIce hai cái địa lôi! Ái ngươi moah moah =3=

PS: Thêm càng? Không, không tồn tại, ta cho rằng ta đã lười đến thực rõ ràng 【 moi mũi

Lại PS: Phát hiện ta đem Trang Vũ tên đánh thành trang vũ...... Trộm sửa một chút 【 chột dạ chạy