Ngốc À! Em Không Đơn Phương

Chương 3: Cái ngày gì vậy trời




Nó cúi đầu chào cô rồi chạy một mạch xuống căn tin trường. Nó thở dài "đúng là đáng sợ mà".

- Tử Duệ! Sao lâu quá vậy, gần vào lớp lại rồi nà. - Nhi thắc mắc hỏi.

- Tại cô có việc muốn nói riêng với tớ nên giữ tớ lại thôi! - Nó trả lời trong sự bất mãn pha một chút sợ hãi.

.........

Tùng Tùng Tùng!

- Uầy! Vào lớp rồi, tớ còn chưa kịp uống... - Nó mới vừa đặt mông xuống thì đã vào lớp rồi. Nó còn chưa kịp uống nước.

- Thôi! Vào lớp đi - Vừa nói Nhi vừa đứng dậy cất bước.

Nó lủi thủi đi theo sau mặt mày u sầu. "Trời ơi, mới vừa thoát khỏi cái nơi lạnh như băng, u ám đó chưa kịp mừng nữa là đã phải trở lại căn phòng với cái con người lạnh tanh vô cảm đến đáng sợ aaaaa" nó gào thét trong lòng, vì tiết này là tiết Vật Lý của cô mà.

Nó bước vào lớp, đi xuống bàn của nó rồi ngồi xuống, trong lòng khá căng thẳng.

Cô bước vào lớp. Cả lớp đứng dậy chào cô, cô cho cả lớp ngồi xuống rồi bắt đầu bài học.

Cô giảng một cách hăng say, giọng nói thật ngọt ngào. Cách cô giảng cũng rất đặc biệt, bài giảng rất gần gũi với đời sống thường ngày, có ý gợi hình để dễ hình dung nhưng tiếc là nó chả hiểu gì hết nên chỉ nhìn chằm chằm vào cô.

- Lớp trưởng đứng dậy trả lời cho cô câu hỏi trên bảng. - Cô thấy nó nhìn cô chằm chằm, nhìn mà không chớp mắt nhưng tâm trí lại vứt ở xó nào rồi nên gọi nó.

Cô gọi nhưng nó không hề cử động, cũng không chớp mắt. Nó cứ chống cằm nhìn cô với ánh mắt vô biểu cảm.

- LỤC TỬ DUỆ!!! - Cô lớn giọng.

Nó giật mình, ngơ ngác nhìn trước ngó sau lộ rõ vẻ mặt sợ sệt. Trông nó lúc này dễ thương cực kỳ.

- Dạ...dạ...câu... câu đó là...là... - Nó ấp úng. Bình thường nó không giỏi lý mà hôm nay nó còn không tập trung nữa thì sao mà biết trả lời chứ! Đáng đời!!

- Được rồi! Em ngồi xuống đi, nhớ tập trung vào bài học - Cô ra hiệu cho nó ngồi xuống.

Nó ngồi xuống nhưng chết điếng trong lòng. Gương mặt của cô lúc nãy không phải sự lãnh đạm bình thường mà sự lạnh lùng, lạnh lùng đến đáng sợ.

- Nhìn cô đáng sợ quá, cậu ổn không? - Nhi thầm thì đủ cho nó nghe.

- Tớ không sao! - Nó cũng thì thầm, giọng nói của nó run run.

Tùng Tùng Tùng~~~

- Tiết học đến đây là kết thúc. - Cô

"Yeahh! Cuối cùng cũng hết tiết rồi" cả lớp có cùng một suy nghĩ. Cái này có gọi là thần giao cách cảm không nhỉ?

Mấy tiết tiếp theo cũng mau chóng trôi qua và cũng đã đến lúc trở về ngôi nhà thân yêu của nó rồi.

12h trưa

- Mệt quá... - Vừa về đến nhà là nó chạy thẳng lên phòng riêng, vứt balo sang một bên và 'ịch' xuống giường. Chị nó đi làm rồi, chiều mới về. Còn người làm trong nhà thì đã hết giờ làm việc rồi nên cũng về luôn. Trong nhà bây giờ chỉ còn một mình nó.

Nó đi vào nhà tắm, tắm rửa sạch sẽ rồi nằm xuống giường lấy điện thoại ra lướt facebook, tik tok các kiểu rồi 'khò khò' lúc nào không hay.

18h chiều

Chị nó đi làm về. Vào phòng nó, chị thấy nguyên một con heo nằm chình ình trên giường và ngáy đều đều. Nó ngủ rất say.

"Con nhỏ này ngủ từ lúc nào vậy nhỉ, cơm nước chưa?" Chị nó hỏi thầm trong bụng.

- Ê, dậy dậy - Chị lay lay cái con heo trên giường.

- Cho em ngủ tí đi

- DẬY! NHANH - Chị đột nhiên quát lớn.

- Dạ..dạ..dạ - Thấy chị bắt đầu cáu lên, nó cuốn cuồng lên, ngồi bật dậy, nằm nữa là có nước... chết với chị.

- Bộ chiều nay không đến câu lạc bộ võ à? - Chị vừa nói vừa dọn dẹp cái phòng của nó.

Nó ngồi đơ ra ở trên giường, mất 5 giây suy nghĩ lại.

- Í chết, hôm nay là thứ hai phải đến câu lạc bộ - Nó tức tốc chạy vào nhà tắm, rào rào vài cái rồi chạy ra với một bộ võ phục màu trắng, ở hông thắt đai màu đen với vài chữ được thêu bằng chỉ màu vàng. Nhìn nó oách thật sự.

Nó chạy xuống lầu ăn cơm rồi chị đưa nó đến câu lạc bộ.

CÂU LẠC BỘ VÕ THUẬT

- Hôm nay, lớp chúng ta sẽ có một học viên mới - Một cô giáo độ khoảng 28-29 tuổi đứng giới thiệu.

- Chào các bạn học viên ở đây! Tôi tên là Châu Tuệ Minh, mong các bạn giúp đỡ tôi ạ! - Cô cúi đầu 90° chào mọi người, giọng nói vẫn lạnh như băng.

"Là...cô ấy!! Cô chủ nhiệm...cô... cũng đi học võ?" Nó kinh ngạc ra mặt.

- Từ hôm nay chúng ta sẽ học và luyện tập theo cặp đôi, người giỏi sẽ kèm người mới vào. Vậy... Tử Duệ em sẽ kèm Tuệ Minh nhé! - Cô nhìn nó.

Nó đã học đến đai đen rồi (nó học taekwondo nha, mà đai đen là đai cao nhất rồi) nên ứng cử viên sáng giá để kèm người mới vào thì cũng chính là nó.

- Dạ... - Nhìn mặt nó chẳng có chút gì gọi là hào hứng nhưng nó vẫn cố gượng cười.

- Được rồi, chúng ta cùng vào học thôi!

Cô đi xuống đứng cạnh nó...

Cả lớp bắt đầu khởi động bằng những động tác xoay khớp tay khớp chân và ép dẻo. Đối với những người mới học võ thì ép dẻo là một cực hình, cô cũng vậy mà người kèm cô lại là nó nên cô với nó được sắp xếp ra một góc riêng. Giờ chỉ còn cô đứng với nó, nó bắt đầu cảm thấy lành lạnh và run run. Muốn giúp một người ép dẻo thì phải đụng chạm cơ thể rất nhiều, mà nó thì đến nhìn thôi cũng không dám...huống hồ là...chạm vào cô.

" Trời ơi, gặp ở trường rồi còn gặp ở đây nữa chắc ngày nào mình cũng sẽ cảm lạnh mất" nó nhìn cô với ánh mắt đầy hoang mang.

- Bạn học, giúp tôi nhé! - Cô nhìn nó mỉm cười.

___________________________