Nào Hay Xuân Mênh Mông

Chương 41: Tin Tưởng Và Thành Thật




Tôi đánh xe trở về thì nhìn thấy khắp nơi đều là binh lính, đánh xe đến cổng thành bỗng bắt gặp Trần Thì Kiến với vẻ mặt hoang mang, liễn vẫy tay gọi:

"Này, tìm cái gì thế anh miệng quạ?"

Trần Thì Kiến nhìn thấy tôi thì giật mình, giống như không thể tin được vào mắt nên dụi dụi mấy cái. Dụi xong anh ta réo ầm lên, thanh âm như than khóc:

"Phu nhân của tôi ơi, tại sao hai vợ chồng các người lúc nào cũng thích gây rắc rối cho tôi hết vậy? Tôi mà không tìm được em thì tôi mềm xương với người ấy mất thôi."

Tôi bật cười khanh khách:

"Ngày xưa chẳng phải anh là kẻ thích gây rắc rối cho tôi nhất sao, bây giờ tôi trả thù được rồi nhé."

"Cười đi, xem lát nữa em làm sao mà cười."

Trần Thì Kiến không chấp nhất tôi, vội vội vàng vàng đưa tôi trở lại Cấm thành.

Còn nhớ hôm qua lúc tôi đi khỏi thì thần thái của Trần Khâm vẫn còn sáng lạng, lúc ngủ khóe miệng còn ý cười. Nhưng hiện giờ kẻ này đang ngồi bên án thư ánh mắt vằn tơ máu, đôi mày nhíu lại, mái tóc búi cao cũng có vài sợi rối.

Tôi nhón gót bước đến bên cạnh anh ta, phía dưới chân bỗng nhiên có chén trà "choang" một tiếng rơi xuống vỡ nát, tôi hoảng hồn nhìn lên hoá ra là Trần Khâm vừa ném, ánh mắt anh ta nhìn chòng chọc khiến tôi rét run.

"Tôi còn tưởng em quên mất tôi rồi!"

Lần trước tôi bỏ nhà đi với ông chú sáu cũng chưa từng thấy Trần Khâm tức giận như thế, ấy vậy mà lần này sắc mặt anh ta tối sầm. Dưới chân tôi tê rần, ba lần bảy lượt không nghe lời, đúng là tôi suýt thì quên anh ta là quan gia của Đại Việt. Bây giờ nhìn thái độ ấy, tôi biết mình đã thật sự chọc giận con hổ dữ rồi.

Nội nhân ở bên ngoài nghe tiếng động chạy vội vào, Trần Khâm gằn giọng quát:



"Đi ra!"

Tôi lại giật thót lấy tay ôm ngực, còn tưởng anh ta nói mình bèn vội vội vàng vàng quay lưng định tháo chạy. Không ngờ trước mắt đã thấy cửa lớn đóng sầm, bọn nội nhân chạy trốn mà không chút nghĩa khí bỏ tôi ở lại đây.

Phía sau tiếp tục vang lên tiếng Trần Khâm như rít qua kẻ răng:

"Em, lại đây!"

Tôi nhắm chặt mắt, ôi trời ơi có thể nào cho tôi ngất xỉu tại chỗ được không, quả tim của tôi đã treo tới cuống họng rồi. Tại sao người đàn ông này lúc giận lên lại đáng sợ như thế chứ?

Tôi che mặt quay đầu không dám ngẩng mặt, vô tri vô giác đi mấy bước bỗng dưng đụng trúng người anh ta, ngẩng lên nhìn thấy gương mặt hung thần ác sát của anh ta phía trên, mồ hôi tôi bỗng rơi lã chã. Thầm khấn Trần Thì Kiến, tôi thật có lỗi với lòng dạ nhân ái của anh.

"Thanh..Thanh Thanh Phúc...?" – Tôi lắp bắp mãi không nói được một câu đàng hoàng.

Bỗng nhiên cả người bị một lực mạnh mẽ kéo xuống ghế, người kia đè lên người tôi, đôi mắt phát ra tia lửa. Hai tay tôi bị giữ chặt, bàn tay của anh ta đè xuống cổ tay tôi đau nhói, anh ta nheo mắt nhìn tôi nhếch môi:

"Tại sao cho đến hôm nay em vẫn không tin tưởng tôi?"

Ba hồn chín vía của tôi đã về phân nửa, bèn mắt tròn mắt dẹt nhìn anh ta, ấp úng:

"Sao..sao chàng lại nói thế, sao em lại không tin chàng?"

Nắm tay của anh ta đấm vào thành ghế vang lên một tiếng trầm đục, quả tim tôi lại lần nữa treo trên cổ họng. Được rồi mau chơi bài ngửa đi, cứ vậy không sợ doạ người ta chết khiếp hay sao chứ?

Trần Khâm gằn giọng:

"Em giỏi thật đấy, chuyện gì cũng phải tự mình đích thân làm mới yên tâm. Có bao giờ em ỷ lại tôi, nghĩ rằng những việc đó chính tôi tự mình cũng có thể giải quyết ổn thoả. Tôi là vua một nước, không đến lượt em phải năm lần bảy lượt nghĩ cách cho tôi. Tại sao em không ngoan ngoãn ở một chỗ cho tôi nhờ, em biết nếu như em xảy ra mệnh hệ nào thì tôi sẽ ra sao không?"

Đoạn, anh ta lại nghiến răng:

"Em tưởng chuyện của họ Đặng tôi không biết ư, quan văn quan võ của tôi dùng làm gì mà lại để cho phận nữ nhi như em phải nhúng tay? Hay em khinh tôi không thể giải quyết ổn thoả?"

Ồ hoá ra là do tôi lo chuyện bao đồng.

Đột nhiên tôi lại thấy mỉa mai làm sao, một lòng của tôi hướng về anh ta lại bị anh ta coi rẻ. Cũng có thể trong lúc vì quá lo lắng cho tôi mà anh ta không thể kìm chế lời nói, nhưng quả nhiên thật khiến người ta đau xót.

"Quan gia nói tôi không tin tưởng mình, vậy anh đã nói rõ ràng với tôi chưa hay là âm thầm giải quyết? Quan gia đã từng nói với tôi về đạo vợ chồng không được giấu giếm nhau, vậy anh đã thành thật với tôi chưa?"



Nói xong thì nước mắt đã giàn giụa. Ánh mắt Trần Khâm khẽ đổi, anh ta suy nghĩ rất nhanh, lát sau đã nói:

"Tôi... xin lỗi!"

Lúc này tôi biết mình đã đảo khách thành chủ được rồi.

Trần Khâm hôn lên đôi mắt ẩm ướt của tôi, giọng nói đã mềm mại đi không ít:

"Sau này đừng hành động nông nỗi như vậy nữa, tôi sẽ cố.. không giấu em!"

Chỉ là cố thôi ư, chỉ một lời hứa mà cũng thật keo kiệt. Thôi, dù sao mấy chuyện nước nhà của cánh đàn ông tôi cũng không muốn tỏ tường nữa, khéo lại có ngày ếch chết tại miệng cũng nên.

Tôi gật đầu, khẽ đáp "vâng" một tiếng.

Nhưng chẳng biết do căng thẳng hay hoảng sợ quá mức, tôi lịm đi trong lòng anh ta. Lúc tỉnh lại, ánh tịch dương xuyên qua cửa sổ đã hắt lên chiếc áo vàng nhạt của Trần Khâm một màu cô tịch. Ánh mắt của anh ta lúc này đã hòa hoãn hơn rất nhiều, còn có vẻ mỉm cười ôn hòa nói với tôi:

"Đừng quên em đã hứa với tôi điều gì, từ giờ phải..ừm, chú ý sức khoẻ."

Nói xong thì lấy tay vuốt nhẹ mái tóc tôi, giống như thương yêu chiều chuộng vô cùng tận.

Sau đó thằng nhóc Thuyên ầm ĩ chạy xộc vào giường tôi, hai cánh tay nho nhỏ đặt lên bụng tôi hô lên:

"Mẹ ơi, em của con, em của con!"

Tôi thấy chị Trinh từ bên ngoài bước vào cười tủm tỉm liền nheo mắt nhìn chị ta. Ban đầu đúng là có hơi khó hiểu, nhưng bỗng nhớ lại thái độ của Trần Khâm lẫn câu nói của thằng nhóc Thuyên, cộng thêm cảm giác mỏi mệt mấy ngày hôm nay thì giật mình.

Chị Trinh càng cười tươi rói, gật đầu nói với tôi:

"Em có mang rồi!"

Tôi bần thần mất một lúc, chà, nhanh như vậy sao? Không chừng hôm nọ đi cúng Phật cứu được mấy mạng người nên được Bồ Tát phù hộ ấy nhỉ.

{{{

Ngày hai mươi lăm tháng sáu Phủ quân tư Đặng Dương đem quân đánh vào Cấm thành, trước thời hạn mà tôi đọc được trong bức mật thư của Đặng phi nửa tháng.

Có lẽ hôm đấy Đặng phi bị cướp trở lại dọc đường nên kẻ đứng sau đã có lòng sinh nghi nên mới đẩy nhanh tiến độ. Nhưng cũng vì lẽ đó mà Cấm quân vẫn chưa kịp chuẩn bị kỹ lưỡng, phải hết sức chật vật chống cự.



Hôm ấy tôi ngồi ở cung Quân Hoa, cảm thấy nếu như trong người mình không mang giọt máu nho nhỏ này thì chắc chắn sẽ cùng đến đó đánh một trận cho thỏa thích. Cuối cùng mới nhớ ra hôm nọ chính mình hình như đã hứa với người ta cái gì đó suýt chút nữa thì quên, xem ra phải học cách đặt niềm tin vào Trần Khâm mới được, anh ta là chồng tôi, là kẻ còn tài giỏi hơn tôi gấp nhiều lần.

Phủ quân tư nuôi quân nghìn ngày dùng trong một lúc, số quân nuôi trong nhà còn đông hơn cả cấm quân đúng là không dễ dàng gì. Hiện giờ quân đội Đại Việt phần thì canh giữ biên giới, phần thì là gia quân của các vương hầu, một phần thực hiện chính sách ngụ binh ư nông của trở về quê làm ruộng nên quân số trong thành chẳng đáng là bao. Cũng may nhờ tài chỉ huy và võ nghệ trác tuyệt của Phạm Ngũ Lão, Cấm quân mới giữ chân được binh lính của Đặng Dương tại Cấm thành.

Trần Khâm nói với tôi chính anh ta cũng không thể ngờ được quân đội của Đặng Dương lại lớn mạnh như thế. Nhưng cái làm anh ta đau lòng nhất là cảnh người mình đánh người mình, quân thần vốn dĩ nên hòa hợp tin tưởng nhau.

Lúc này gia quân và đội quân người Tống mà Trần Nhật Duật từng chiêu mộ được bỗng nhiên tiến vào bao vây Đặng Dương tạo thành thế gọng kìm áp sát đội quân của ông ta. Tôi có thể tưởng tượng được lúc đấy Trần Khâm sẽ mỉa mai rằng: "Chú Văn đến lúc này hẳn là muốn dọn xác của cháu rồi". Tên Trần Khâm này theo tôi được biết thì anh ta vốn rất thích đùa trong những lúc nước sôi lửa bỏng.

Dù sao thì qua một hồi đao binh tổn thất cũng không đến mức nghiêm trọng, số quân binh của họ Đặng được Trần Khâm giữ lại mạng sống, còn họ Đặng thì tiếp tục đày đi biên ải xa xôi. Trước tình thế hiện nay thì một người lính cũng không thể tùy tiện mà đem đi giết được. Tôi bỗng nhiên cảm thấy dạo gần đây số người bị đày đi phương Nam ngày một nhiều, có khi nào lại cấu kết với nhau rồi đứng dậy khởi nghĩa hay không.

Trần Khâm lại cười bảo:

"Bọn họ về đó sống không dễ dàng đâu!"

Thì chính bởi không dễ dàng con người ta mới có thể vươn lên từ trong nghịch cảnh đấy.

Tôi vẫn còn một lời hứa với Đặng phi, chị ta đã rời khỏi cung son gác tía nhưng vẫn không muốn gặp lại chàng trai ấy một lần nào nữa.

Vốn dĩ người trực tiếp cầm quân tạo phản là Đặng Dương, lúc Cấm quân xông vào vương phủ người ấy có thể chống cự và không nhận tội. Nhưng anh ta đã không làm vậy.

Tôi cảm thấy đây chẳng phải là một âm mưu gì, giống như anh ta không cam tâm với quyết định của cha mình, trong lòng canh cánh mãi chuyện đó nên chỉ muốn cùng Trần Khâm làm một ván cược, nhưng xem ra ván cược này vì những người phụ nữ như tôi và Đặng phi mà thất bại. Anh ta có lẽ cũng chấp nhận sự thật rằng mình đã thua rồi.

Hoặc cũng có thể anh ta chỉ muốn dùng một mồi lửa để đưa mình thoát khỏi gọng kìm của họ Đặng chăng?

Dù sao thì người ngoài cuộc như tôi khó mà tỏ tường nỗi.