Mỗi Lần Tỉnh Dậy Đều Trở Thành Kẻ Tình Nghi

Chương 7: 7: Huyết Sắc Lãng Mạn 7






Xe hơi màu đen rất phổ biến, biển số xe là số địa phương, không hề nổi bật.

Cửa sổ xe mở ra một khe hở nhỏ có từng làn khói nhẹ đang bay ra.

Cô không dừng bước mà tiếp tục đi về phía trước, khi bước qua chiếc xe cô ngửi được mùi thuốc lá đậm đặc.

Có hai dáng người mơ hồ ở trong xe.

Đối với Tưởng Thiên Du cảnh tượng này cực kỳ quen thuộc, xem ra sự nghi ngờ của cảnh sát với Chu Nhã lớn hơn rất nhiều so với tưởng tượng của cô, dù sao thì người bình thường không thể hưởng thụ dịch vụ được cảnh sát theo dõi hai tư trên bảy như này nha.

Cô bình thản về nhà nhưng trong lòng lại thấy khá khó khăn, vốn định tối nay dành thời gian đi tới Anh Hoa Uyển một chuyến mà xem ra không tiện lắm rồi.


Tưởng Thiên Du bắt đầu ung dung thái cà rốt trong bếp.

Khi thả cà rốt vào nồi thịt bò sôi sùng sục tự dưng cô nghĩ ra gì đó rồi nghiêng đầu vỗ tay, trên khuôn mặt thanh tú thuộc về Chu Nhã lộ ra một nụ cười nhìn thế nào cũng thấy kỳ quái.


Đêm khuya.

Đường nhỏ trong khu nhà đã chẳng có bao nhiêu người đi lại, trừ tiếng chó mèo hoang thi thoảng vang lên thì đều chìm vào màn đêm tĩnh lặng.


Rầm!Một cánh cửa đơn bị đóng mạnh lại khiến đèn cảm ứng trên hành lang sáng bừng lên.

Ánh đèn chiếu sáng một khoảng trước cửa, nếu có người nhìn kỹ thì có thể thấy một thân hình nhỏ xinh mặc một cái áo choàng nhỏ, đúng là Tưởng Thiên Du ăn uống no nê xong thay một bộ quần áo vận động thoải mái.

Cô ra ngoài rồi ngó trước ngó sau ở cửa một lát, bộ dạng lén lút kia làm người ta khó mà không suy nghĩ nhiều được.

Không lâu sau cô bước nhanh ra khỏi khu nhà trèo lên một chiếc xe taxi, vậy là đã biến mất vào màn đêm mênh mông rồi đó.

Nửa tiếng sau taxi dừng lại, Tưởng Thiên Du xuống xe đứng ở ven đường nhìn nhìn về khoảng không mịt mờ rồi kéo mũ xuống đi thẳng vào trong hẻm nhỏ.

Ngõ nhỏ bên khu nhà cũ của thành phố Giang vốn rắc rối phức tạp, vài chỗ đèn đường không được tu sửa thường xuyên nên lại càng khó đi.


Tiếng hít thở của hai người đằng sau càng thêm thô nặng, cả hai dừng ở ngã tư không nhịn được mà liếc nhau một cái và đều nhìn thấy sự thất bại và lo lắng trên mặt người kia.

Không do dự nhiều, một trong hai người móc điện thoại ra gọi cho người nào đó, vài giây sau quay sang hướng đối diện trầm giọng nói: “Đội trưởng Kỳ, người của chúng ta… Bị cắt đuôi rồi!”Kỳ Tử Ngang ở Cục Cảnh Sát thành phố Giang xa xa sau khi nghe được cuộc điện thoại này cơn buồn ngủ bị dọa sợ đi hơn nửa: “Vị trí?”Vừa nghe giọng nam dồn dập ở đầu dây bên kia anh nhanh chóng ngồi ngay ngắn tìm bản đồ thành phố Giang trong máy tính, sau khi đánh dấu vị trí của hai đồng sự anh nhíu chặt mày lại, trầm mặc hồi lâu.

Không biết đã qua bao nhiêu phút anh bỗng ném con chuột trong tay xuống túm đại cái áo khoác vắt trên ghế lên rồi đi thẳng ra ngoài.

“Là Anh Hoa Uyển!”…Gâu gâu gâu gâu! Ẳng oé!Tiếng chó hoang biến đổi làm bóng đêm tự dưng thấm đẫm không khí quỷ dị, khiến bảo vệ trong phòng bảo vệ ở cửa chính Anh Hoa Uyển phải rời khỏi giường quan sát tình hình bên ngoài dù vẫn cực kỳ buồn ngủ.

Trong khu nhà luôn luôn không có ánh sáng, chỉ còn một ít côn trùng và cây xanh lắc lư trong gió đêm dưới ánh trăng bạc.


Anh Hoa Uyển vừa mới chính thức bán nhà không bao lâu nên ban ngày cũng chỉ có một ít chủ nhà ở đó trang trí nhà ở nên các phương tiện trong khu nhà vẫn còn chưa hoàn thiện, nhìn qua còn thấy nó khá hoang vắng.

Bảo vệ bỗng nhớ tới án mạng nửa tháng trước làm anh ta lạnh cả sống lưng, miệng nói mấy câu hùng hổ không sợ rồi xoay người mở đèn trong phòng sáng hơn một chút rồi nằm lên giường lướt điện thoại, hồn nhiên không biết trong khu nhà đã nhiều thêm vài người.

Lúc đó Kỳ Tử Ngang đã đi cùng hai đồng nghiệp tới gần hiện trường án mạng Đinh Thiên Lãng, nhưng ba người đã tách ra tìm kiếm rất lâu mà vẫn chưa phát hiện được gì.



“Kỳ quái! Cô ta chạy đi đâu được chứ?” Cảnh sát nam gọi điện thoại lúc nãy bực bội gãi đầu một trận rồi ủ rũ nói.

Tiếp theo một cảnh sát nam hơi đứng tuổi mở miệng: “Hay là chúng ta bị chơi rồi? Tôi thấy dấu vết xung quanh không giống như có người đi qua.

”Lúc trước thi thể Đinh Thiên Lãng được người dọn vệ sinh của bất động sản phát hiện, được tìm thấy ngay chỗ vườn hoa chưa kịp gieo trồng gì trước mặt.

Có lẽ vì vị trí này khá hẻo lánh còn khuất sau toà nhà nên thi thể mới không được phát hiện sớm.

Khi cảnh sát tới hiện trường thì trên thi thể Đinh Thiên Lãng phủ một lớp bùn đất hơi mỏng, qua bước đầu điều tra, pháp y phán định thời gian tử vong của thi thể là vào khoảng mười giờ tối mùng bảy tới một giờ sáng mùng tám.

.