Mỗi Lần Tỉnh Dậy Đều Trở Thành Kẻ Tình Nghi

Chương 34: 34: Huyết Sắc Lãng Mạn






Dựa theo lời khai của Tào Minh, gã vẫn cho rằng Chu Nhã đã chết, sao lại nhìn thấy một người hẳn là đã chết đột nhiên xuất hiện trước mặt mình mà gã lại bình tĩnh như vậy được chứ?Thậm chí khi Tưởng Thiên Du đề nghị trao đổi con tin, đối phương còn đồng ý.

“Còn Vương Hoằng Phương nữa, tôi cảm thấy hắn cũng không biết tôi.

” Cô tiếp tục đưa ra nghi ngờ của mình.

Cho dù là người đàn ông trước đó đến phòng bệnh của cô nhằm cảm ơn cô, hoặc là đêm đó trong hộp đêm, hoặc là ánh mắt chạm nhau ngắn ngủi trong Cục cảnh sát, cô đều không thể nhìn ra một chút manh mối nào từ ngôn ngữ cơ thể và nét mặt của người đó.

Đương nhiên cũng không thể loại trừ khả năng tâm trí của bọn họ đều cực kỳ vững vàng, nhưng mà tỷ lệ này lại khó tránh khỏi có chút làm cho người ta không thể tin được.

“Bên phía Vương Hoằng Phương nói thế nào?” Cô lại hỏi.


Kỳ Tử Ngang ở đầu bên kia điện thoại rất kiên nhẫn nghe xong hàng loạt suy nghĩ vụn vặt của cô: “Lục Lê vẫn đang thẩm vấn, Vương Hoằng Phương vẫn luôn không nhả ra.

”“Nhưng mà bây giờ đã có lời khai của Tào Minh, phòng kỹ thuật cũng có thể tiến hành khám xét nơi ở của Vương Hoằng Phương, đơn vị làm việc và điện thoại di động của hắn.


Nếu như hắn và Đinh Thiên Lãng thật sự đã từng gặp nhau thì nhất định là có thể điều tra rõ ràng.

”Tưởng Thiên Du hiểu được ý tứ ẩn giấu trong lời nói của anh, tình huống tốt nhất là Vương Hoằng Phương tự mình thừa nhận rằng hắn biết Đinh Thiên Lãng.

Về phần Đinh Thiên Lãng ngã chết, Tào Minh đâm Chu Nhã rồi bỏ trốn và bắt cóc con tin, nhất định là hắn hoàn toàn không biết.


Đột nhiên suy nghĩ của cô chợt lóe lên: “Tôi có thể tiếp tục qua đó phối hợp cảnh sát xác định Tào Minh có nhận ra tôi hay không.

”Ai ngờ một giây sau trong ống nghe lại truyền đến tiếng cười khẽ mơ hồ của Kỳ Tử Ngang, anh lập tức thu lại cảm xúc và nói bằng giọng điệu cứng nhắc khi làm việc: “Trong lúc thẩm vấn tôi đã trộn lẫn ảnh chụp của cô với mấy tấm ảnh phụ nữ khác và đưa cho Tào Minh nhận mặt, lời giải thích của gã là, đã quá lâu rồi nên gã không còn nhớ rõ nữa.

”“Mặc kệ nói thế nào, Tào Minh lái xe đụng cô rồi bỏ trốn, tội ác của vụ án này đã rõ ràng, tất cả bằng chứng đều đầy đủ, ngay cả gã cũng thừa nhận rồi.

Nếu chuẩn bị kết án thì tôi sẽ thông báo cho cô sau.

”“Cô Chu, tạm biệt.

”Nghe thấy tiếng ngắt kết nối truyền đến bên tai, Tưởng Thiên Du chợt trừng to mắt, vậy là Kỳ Tử Ngang đã sớm nhận ra mâu thuẫn trước sau trong lời nói của Tào Minh, hôm nay gọi điện tới cũng chỉ là muốn giải thích cho nạn nhân như cô hiểu rõ về vụ án gây tai nạn rồi bỏ trốn này thôi.


Hay là một lời cảnh cáo?Cảnh cáo cô là một công dân bình thường thì không nên cố gắng can thiệp quá sâu vào các vụ án mà cảnh sát đang điều tra.

Hoặc là… cảnh cáo cô rằng rất có thể người muốn lấy mạng Chu Nhã vẫn đang ẩn núp ở trong bóng tối và chờ cơ hội ra tay?Lý trí nói cho cô biết nên yên tâm giao tất cả cho cảnh sát, dù sao thì Kỳ Tử Ngang của tổ trọng án cũng thật sự rất ưu tú, nhưng mà vừa nghĩ đến chuyện rất có thể vẫn có người đang nhìn chằm chằm sau lưng cô thì cô đã cảm thấy lạnh sống lưng rồi.

Đợi đến khi suy nghĩ dần dần bay xa đã trở về nơi vốn dĩ của nó, Tưởng Thiên Du nhìn thời gian trên màn hình điện thoại rồi vội vàng sửa soạn và ra khỏi nhà.

Trong tay nguyên chủ Chu Nhã vẫn còn vài dự án thiết kế vẫn chưa kết thúc, hơn nữa mấy ngày nay cô lại thường xuyên xin nghỉ, hiếm khi hôm nay không có việc bận nên cô sẽ chăm chỉ bận rộn trong công ty cả ngày.

“Phù…”Tưởng Thiên Du thở phào nhẹ nhõm, cô duỗi lưng rồi thuận thế cử động vai gáy cứng ngắc, cô ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ thì phát hiện là trời đã tối rồi.


Nghiêng đầu nhìn lại, hơn phân nửa số đèn trong công ty đã tắt, chỉ còn lại vài đồng nghiệp vẫn đang vùi đầu vào công việc mà thôi.

Cô dọn dẹp mặt bàn làm việc lộn xộn, sau đó Tưởng Thiên Du cầm túi xách chuẩn bị về nhà.

Không ngờ là vừa mới đi về phía cửa công ty thì đã gặp Đoàn A Na và Triệu Toàn ở ngã rẽ, hai người cũng vừa rời khỏi phòng làm việc, bọn họ nhìn thấy cô thì rất sửng sốt, Triệu Toàn cười chào hỏi: “Nhã Nhã, đêm nay bà tăng ca hả?”“Đều là dự án còn nợ trước đó, nếu không trả thì sếp sẽ thật sự tức giận mất thôi.


” Tưởng Thiên Du nói đùa đáp lại.

“Bà vẫn chưa ăn cơm đúng không Nhã Nhã?” Đoàn A Na bước lên vô cùng thân thiết kéo cánh tay cô, vừa đi vừa nói: “Đi thôi, đúng lúc tui với Triệu Toàn muốn đi ăn cơm, chúng ta đi ăn chung đi.

”Cơ bản là hai người không cho Tưởng Thiên Du cơ hội từ chối, vừa ra khỏi công ty thì đã bước lên xe.

Chờ đến khi mơ màng xuống xe, Tưởng Thiên Du đứng đối diện với khu phố ồn ào ở phía trước không xa rơi vào trong trạng thái ngốc nghếch, cũng không ngờ rằng mình lại đến con phố của hộp đêm nhanh như vậy.

Đoàn A Na đi trước dẫn đường, quen cửa quen nẻo đi vào một quán bar, bầu không khí bên trong sôi động đến mức Tưởng Thiên Du cảm thấy mình sắp bị điếc luôn rồi.

.