Tô Đồ Lang Quân rất giỏi sắp xếp thời gian, một tay điều hành Tô thị đâu vào đấy, một tay vẫn có thể chăm sóc cho Hoàng Thế Vinh cực tốt. Lúc ở trên công ty, cậu là một tổng giám đốc nghiêm khắc quyết đoán, khi trở về nhà liền biến thành một Tô Đồ Lang Quân vừa ngọt ngào vừa cuồng nhiệt.
Dự án Nhật Bản với Ikeda gặp một chút vấn đề, lý do vì bộ phận phiên dịch của Tô thị gặp sai sót trong quá trình phiên dịch. Người phụ trách phiên dịch không rõ là gặp phải việc gì khiến cho mất tập trung, mà lại viết thiếu một số 0 trong đơn giá mua nguyên vật liệu. Điều khó cứu vãn ở đây chính là, bản kế hoạch kinh phí kia đã có chữ ký của giám đốc kinh doanh và được gửi đến tay của Ikeda rồi. Tô Đồ Lang Quân mấy ngày nay đang cố gắng thương lượng sửa lại đơn giá bị sai kia, bởi vì nếu như viết thiếu một số 0 thôi thì sẽ đem lại cho công ty một tổn thất khá lớn.
Người trong Tô thị, trên dưới đều tăng ca đến tận khuya mới trở về. Tô Đồ Lang Quân mỗi ngày đến công ty liền lập tức giải quyết công việc, thời gian này không có cách nào trở về nhà sớm chuẩn bị đồ ăn tối cho Hoàng Thế Vinh được.
7 giờ tối, Tô Đồ Lang Quân vẫn đang căng thẳng cùng những cán bộ cấp cao trong Tô thị họp bàn phương án giải quyết, vì phía Ikeda không đồng ý cho chỉnh sửa lại đơn giá kia. Về tình thì công ty bên Nhật Bản đó đúng là có chút bất chấp lợi dụng thời cơ, nhưng trên mặt lý thuyết mà nói lại không hề sai chút nào.
Hoàng Thế Vinh cũng biết Tô Đồ Lang Quân đang gặp trục trặc trong công việc, mỗi lần tan làm đều sẽ trở về đích thân làm bữa tối rồi mang đến Tô thị cho cậu. Tuy rằng tài nghệ nấu nướng của Hoàng Thế Vinh không thể so sánh được với Tô Đồ Lang Quân, nhưng về cơ bản những món hắn nấu đều ăn được.
Hôm nay lúc Hoàng Thế Vinh lên văn phòng của Tô Đồ Lang Quân, cánh cửa phòng làm việc của cậu không đóng kín mà mở hé, hắn có chút khó hiểu nhiều vào bên trong. Cảnh tượng mà Hoàng Thế Vinh nhìn thấy lúc này là Tô Đồ Lang Quân đang ngủ gục ở trên bàn làm việc, một người đàn ông khác đặt một ly cà phê xuống bàn, anh ta đứng ở một bên im lặng nhìn cậu.
Hoàng Thế Vinh biết người này, mấy lần hắn đến đều gặp Đàm Dật Nam ngồi ở bên ngoài kia, anh ta chính là thư ký của Tô Đồ Lang Quân. Đàm Dật Nam trong ấn tượng của Hoàng Thế Vinh là một người trầm tính ít nói, có điểm nghiêm túc khô khan. Mỗi lần nhìn thấy hắn xuất hiện, anh ta cũng chỉ ngẩng đầu lên nhìn một cái, ánh mắt kia của anh ta khiến cho hắn cảm thấy rất kỳ quái, nhưng lại không biết kỳ quái ở điểm nào. Đến thời điểm hiện tại, Hoàng Thế Vinh mới phát hiện ra điểm kỳ quái đó, bởi vì lúc này Đàm Dật Nam lại mang một dáng vẻ ôn nhu khẽ cúi người, chậm rãi tháo kính mắt của Tô Đồ Lang Quân ra.
Nếu như là một người bình thường sẽ không thể có hành động thân thiết như vậy, hơn nữa mỗi động tác của anh ta đối với Tô Đồ Lang Quân rất ôn nhu, ánh mắt kia cũng không phải là chỉ đơn thuần của cấp dưới dành cho cấp trên. Hoàng Thế Vinh trong lòng cũng đoán ra được ít nhiều, có lẽ Đàm Dật Nam có tình cảm với con mèo nhỏ của hắn.
Đàm Dật Nam cảm giác được phía sau giống như có một ánh mắt nào đó đang nhìn mình chằm chằm, quả nhiên khi anh ta quay đầu liền thấy một người đàn ông cao lớn, xách trên tay một cặp lồng cơm đang đứng trước cửa phòng. Đàm Dật Nam hơi giật mình, nhưng kế tiếp anh ta liền thu lại toàn bộ dáng vẻ hoảng hốt, gương mặt không biểu hiện quá nhiều cảm xúc xoay người bước ra khỏi phòng.
Hoàng Thế Vinh không có ý định nhường đường, cánh cửa phòng kia không quá rộng, hơn nữa thân hình của hai người đàn ông cao lớn như vậy rất khó để cùng đi qua. Đàm Dật Nam phát hiện người phía trước chẳng khác gì một bức tượng không nhúc nhích liền dừng bước ngẩng đầu nói:
"Làm phiền nhường đường"
Hoàng Thế Vinh thấp giọng cảnh cáo:
"Anh cũng quan tâm cấp trên quá mức rồi"
Đàm Dật Nam hơi giật mình, nhưng sau đó cũng không nói gì cả, chỉ còn cách nghiêng người đi qua Hoàng Thế Vinh để ra ngoài. Hoàng Thế Vinh đóng cửa phòng làm việc, trong lòng hắn có chút không thoải mái, con mèo nhỏ cùng tên thư ký kia làm chung một tầng, mà tầng này cũng chỉ có hai người bọn họ mà thôi, hắn thật sự không yên tâm chút nào.
Hoàng Thế Vinh tiến vào trong phòng, hắn nhẹ nhàng để cặp lồng cơm xuống dưới bàn, kế đến liền bước tới phía Tô Đồ Lang Quân, bàn tay chạm lên mái tóc cậu khẽ vuốt ve.
Thật ra từ lúc Đàm Dật Nam tháo kính của Tô Đồ Lang Quân xuống thì cậu đã tỉnh rồi, vốn dĩ định mở mắt nhưng cảm thấy phía trước cửa phòng có tia sáng liền ước chừng thời gian có lẽ là Hoàng Thế Vinh đã tới, cho nên cậu mới nhắm mắt giả bộ ngủ, muốn xem người đan ông kia có ghen hay không. Quả nhiên không ngoài dự đoán của Tô Đồ Lang Quân, Hoàng Thế Vinh thật sự phát ghen, hơn nữa còn cảnh cáo Đàm Dật Nam nữa.
Tô Đồ Lang Quân mở mắt nhìn Hoàng Thế Vinh, hôm nay cậu vẫn mặc áo sơ mi trắng cùng quần âu, hàng cúc áo không đóng cao nghiêm túc, cũng không mang cà vạt gì cả, dáng vẻ này giống như là vừa mới trải qua một hồi bận rộn trong công việc vậy: