Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư

Chương 22




Dịch: Tĩnh Luân

Biên:
Nhìn thấy tình huống như vậy, một Cổ võ giả G5 đoạn còn lại lập tức kinh hãi nhưng không có lùi bước.

Theo hắn thấy có lẽ Tần Phong có thể đánh bại được cấp bậc G3 nhưng không thể nào là đối thủ của mình được.

Dù sao thì bản than cũng đã hơn hai mươi, trải qua mấy năm chiến đấu nội công của hắn đã bắt đầu hình thành, nội lực chảy dọc thân thân thể mỗi một năm liền tăng lên một cái tứ tuyến tương tương bản than có bốn luồng nội lực. Tần Phong tu luyện nội lực làm sao có thể vượt qua được hắn.

Thế là người này lao tới đá Tần Phong không để cho hắn tiếp tục công kích Cổ võ giả cấp G3 đoạn kia.

"Lại đến!"

Tần Phong không chút nào yếu thế, thậm chí lấy một địch hai, hướng cổ võ giả G5 đoạn công kích tới.

Hai người đều bạo phát ra sức chiến đấu cực mạnh, nội lực bao trùm thân thể, va chạm vào nhau.

"Phanh phanh!"

"Ầm!"

Cơ thể không ngừng va chạm, toàn thân đều đau nhức.

Thời gian tu luyện nội lực của Tần Phong rất ngắn, bất quá chỉ mới mười ngày mà thôi, thậm chí không có đến nửa tháng, cùng đối phương cứng đối cứng, tiêu hao rất lớn.

Vừa mới tu luyện nội công, nội lực như tơ, Tần Phong bất quá chỉ mới có một chút xíu sợi tơ nội lực, chiến đấu không tới năm phút đồng hồ.

Mà đối phương, so với Tần Phong nhiều thêm lực bền bỉ.

"Ha ha, tiểu tử ngươi không trốn thoát được đâu!"

Gương mặt cổ võ giả kia cười lên dữ tợn, mà cổ võ giả cấp G3 đoạn cũng vọt lên, nhưng đổi thành một tay khác, trong tay cũng nhiều hơn một thanh dao găm.

"Ta muốn nhìn xem, đến cùng là ai không được đi!"

Tần Phong hóa quyền thành chưởng, trong lòng bàn tay đột nhiên truyền đến một cỗ hấp lực.

"Hấp tinh!"

Lập tức, một cỗ khí tràng bộc phát xung quanh, phát huy uy lực của hấp tinh quyết.

Dưới khí tràng như vậy, nội lực của hai cổ võ giả nhanh chóng trôi qua, tạo thành một cái vòng xoáy hướng tới Tần Phong.

Giờ khắc này Tần Phong cảm thấy đan điền khô cạn được nội lực tiến vào bắt đầu tăng trưởng lên nhanh chóng, ban đầu chỉ có một tia nội lực dần dần không ngừng gia tăng mở rộng bên trong đan điền của hắn, vờn quanh trong đan điền như sợi tơ sau đó cấp tốc gia tăng.

Hai tia, ba tia!

"Không!" Cổ võ giả G3 doạn điên cuồng giằng co, nhưng rất nhanh không còn khí lực xụi lơ nằm trên mặt đất, nội lực trong cơ thể trống rỗng, nhiều năm tu luyện cổ võ toàn bộ tiêu tán.

Một bên cổ võ giả cấp G5 lại mạnh hơn một chút thế mà tránh thoát được không chế của hấp tinh quyết, nhưng trong cơ thể hơn một nửa nội lực đã biến mất, ngược lại Tân Phong không ngừng hấp thu tăng trưởng

Sau khi hấp thu xong, Tần Phong lần nữa tấn công.

"Hiện tại, đến cùng là ai không trốn được?"

"Ngươi, dừng tay!" Cổ võ giả cấp G5 kinh hoảng "Chúng ra chưa đối với ngươi làm ra chuyện gì mà ngươi đã giết ba người của chúng ra, chúng ta xem như không có phát sinh chuyện gì!"

"Cái này a..."

Giọng điệu Tần Phong giống như có chút do dự.

Trong mắt cổ võ giả cấp G5 lia lập tức dâng lên hi vọng, nhưng sau một khắc một bàn tay đặt trên đan điền của hắn.

"Đáng tiếc a, ta cũng không phải thái điểu!"

Trường hợp này lời nói của hắn có thể lừa gạt được một vài kẻ còn chưa có linh nghiệm, còn lừa gạt Tần Phong chuyện này thật sự là buồn cười.

Hấp tinh quyết lần nữa bộc phát, khoảng cách hấp thu gần, một đợt nội lực mãnh liệt mà đến, hấp thu vào bên trong cơ thể Tần Phong.

Bất quá nội lực Tần Phong cũng chỉ tăng lên hai đầu sợi tơ, liền đình chỉ hấp thu, trước mặt cổ võ giả cấp G5 sắc mặt trắng bệch, đã mất đi lực lượng.

Đương nhiên, thân thể của bọn hắn cường hóa vẫn còn nhưng nội lực đã mất cần phải bắt đàu luyện tập trở lại.

Tiếu Tĩnh đã đến được một lúc và nhìn thấy Tần Phong đối mặt chiến đấu với hai đại cao thủ kinh nghiệm nhiều năm tại sinh tồn dã ngoại, trong mắt kính sợ ngày càng sâu.

"Tần Phong, hai người kia làm sao bây giờ?"

Tiếu Tĩnh có chút không đành lòng, thế nhưng khẩu súng trong tay nàng cầm đã bắt đầu run rẩy.

"Ngươi sớm nên thích ứng với cuộc sống bây giờ!"

thanh âm của Tần Phong lạnh lùng, nâng bàn tay lên, chặt đứt cần cổ của cổ võ giả kia.

"Răng rắc!"

Âm thanh xương vỡ vụn khiến cho thân thể Tiếu Tĩnh run lên.

Tần Phong nhấc chân đi ra ngoài, Tiếu Tĩnh còn đứng tại chỗ, cánh tay càng thêm run rẩy.

Nội tâm của nàng cũng đang không ngừng giãy dụa, dã ngoại chém giết, gặp được nhân loại sẽ càng tàn khốc hơn.

Không chỉ như thế, nếu như hôm nay không giết chết những người này, bọn hắn sau khi trở về, tất nhiên sẽ nghênh đón trả thù, mà lại rất có thể đối phương sẽ báo cáo bọn hắn, dù sao những người này, đều là năng lực giả bên trong căn cứ được thông qua cấp G đoạn.

Đây là muốn ra toà án.

Không có người nào muốn đi ngồi tù, làm công việc cực khổ, làm bia đỡ đạn!

"Ầm!"

Truyền đến một tiếng súng vang.

Tuy nhiên, Tiếu Tĩnh cũng tiếp bước đi theo Tần Phong, mặt mũi của nàng căng cứng, giống như trong vòng một đêm, trở nên thành thục rất nhiều, trên người mang theo một cỗ sát khí nhàn nhạt.

Tần Phong trở lại chỗ trước đó, Tiểu Bạch buồn bực đứng một mình ngán ngẩm liếm lông.

Tần Phong cầm đồ vật lên, nhìn sắc trời một chút, so với vừa rồi bầu trời càng thêm u ám một chút.

Đợi đến lúc Tần Phong cùng Tiếu Tĩnh đem đồ vật chứa trên xe, những chiếc xe quân đội đã từng nghiền ép vùng đất đổ nát này, Tần Phong cảm thấy khí tức xung quanh ngày càng bị đè nén đến nóng nảy.

Mà theo ánh sáng mờ, cảm giác của Tần Phong cũng trở nên lớn hơn rất nhiều.

Sau khi lên xe được năm phút Tần Phong đột nhiên đạp chân ga.

"Liên lạc với khu trồng trọt có thể sẽ bộc phát thử triều!"

Tiếu Tĩnh sững sờ, sau đó trong lòng lập tức sợ hãi, nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, những bãi cỏ kia bị gió thổi ly động giống như đang có gì cuộn trào, nhìn qua chập chờn loáng thoáng bên trong có thể nhìn thấy những sinh vật lớn nhỏ thấp thoáng hiển hiện.

Cự thử!

Thật sự là sẽ phát sinh chuột triều sao?

Bất luận có phát sinh chuột triều hay không Tiếu Tĩnh cũng lập tức liên lạc với Lý Văn.

Trải qua những ngày gần đây, Tiếu Tĩnh đối với vị đội trưởng lúc trước ngăn nàng tại cổng không có tức giận mà ngược lại là mười phần bội phục.

Rất nhanh, nàng liền đem tin tức truyền qua.

"Ngươi có thể xác định sao? Chuột triều không phải là chuyện nhỏ!" giọng điểu của Lý Văn bên kia cũng trầm xuống.

"Ta... Ta không xác định!"

Tiếu Tĩnh chưa từng trải qua chuyện như vậy.

"Đưa cho ta!" Tần Phong kêu một tiếng.

Tiếu Tĩnh sững sờ, sau đó vội vàng đem máy truyền tin cho Tần Phong báo cho đối phương.

"Lý đội trưởng, chuột triều khẳng định tại thời điểm mưa lớn sẽ bộc phát, số lượng ước chừng hơn một bạn đến một vạn ba là chuột cỡ nhỏ, căn cứ phòng ngự chặt chẽ hơn một chút, coi như không có phát sinh thì thời điểm mưa lớn cũng nên cảnh giác thêm!"

Lý Văn nghe được thanh âm kiên định của Tần Phong như vậy, không tự chủ được tin tưởng lời nói Tần Phong.

"Tốt!" Coi như xảy ra vấn đề thì cũng là lo trước khỏi hoạ.

...

Bên ngoài dã ngoại, một đội năng lực giả đang điên cuồng truy đuổi.

"Phốc!"

Ánh đao lướt qua, một đầu cự thử bị chém giết.

"Ha ha, hôm nay đám chuột con này hoạt động thật nhiều, lão tử lấy hôm qua nay không hề bắt được một con nào!"

Mặt khác hai ́thành viên còn lại cũng bắt lấy đuôi của cự thử giơ lên, trên đầu xuất hiện một vết thương hiển nhiên là bị súng bắn chết.

"Thu hoạch lớn a!"

"Lão đại, ta thế nào lại cảm giác có chút không đúng, hôm nay cự thử động tác quá nhiều!"

"Không có việc gì, trời muốn mưa, có kích động nhiều hơn mà thôi!"

"Chờ một chút, lão đại, ngươi nhìn bên kia là gì!"

Dưới ánh sáng mờ tối, xa xa gần đường chân trời dâng lên đám thủy triều hắc ám, nhìn kỹ lại chính là từng con chuột lớn.

Trong nháy mắt, trên mặt của những năng lực giả này đều trở nên bắt đầu vặn vẹo.

"Chạy a!!!"

Tiếng kêu cuồng loạn như muốn xuyên qua bầu trời.