Mãi Mãi Chờ Em

Chương 9




Về đến nhà, Thuỳ My cảm thấy đầu óc rối bời vì cái "sự thật" mà Linh Linh đã nói: "Mình có nên tin những gì chị ta nói hay không? Lẽ nào Minh Trần thực chất là một tay chơi? Nhưng từ khi quen biết anh ấy cho đến nay mình cảm nhận được anh ấy là người tốt. Lẽ nào mình lại cảm nhận sai sao? Lẽ nào sự tốt đẹp ấy chỉ là bề nổi? À phải rồi, lúc nảy chị ta có nhắc đến những tổn thương trong quá khứ, vậy tổn thương ấy là gì? Tại sao anh ấy lại sử dụng thuốc lắc?" Đột nhiên Thuỳ My hét lên:

- Trời ơi! Nhứt đầu quá đi! Tóm lại là mình có nên tin hay không đây?

Rồi cô nằm dài trên giường, tự nói chuyện với chính mình:

- Hay là mình cứ hỏi thẳng Minh Trần, có nên không ta? Mà không được, nếu chuyện đó là thật, nếu anh ấy đã phải gánh chịu những tổn thương thì anh ấy sẽ không muốn nhắc lại. Mình mà hỏi anh ấy thể nào cũng làm anh ấy nhớ lại quá khứ. Nhưng nếu không hỏi thì mình sẽ mãi mãi không biết được sự thật. Lúc nảy còn mạnh miệng nói với bà Linh Linh là mình đã biết tất cả, còn lên mặt nói đạo lý với bả các thứ, bả mà biết mình không biết chút gì về anh Minh Trần chắc bả cười vô mặt rồi có khi còn thuê người cho mình một trận nên thân. Ai không dám chứ cái bà ác độc đó dám đó. (Oh no, oh no no no no) Toang rồi My ơi! Bây giờ mình phải làm sao đây?

Thuỳ My cứ mãi suy nghĩ về việc đó đến tận chiều tối. Và khi cái bụng biểu tình thì cô mới nhận ra là mình đã quên ăn trưa. Thuỳ My cố lê cái thân xác chán chường, bế tắc của mình ra đường để ăn hủ tiếu gõ. Ăn xong, cô lại thẫn thờ đi về nhà. Đúng lúc đó, Minh Trần vừa đi công tác về, thấy cô anh liền dừng xe lại và gọi:

- Thuỳ My!

Nhưng cô thì cứ mãi suy nghĩ mà không để ý xung quanh. Thấy vậy, Minh Trần mới bước xuống xe, chạy theo vỗ vào vai cô một cái cô mới giật mình:

- Ủa là anh hả? Sao anh nói anh đi công tác mai mới về?

- Tại công việc xong sớm nên anh về luôn. Còn em đang đi đâu vậy?

- Đi ăn hủ tiếu gõ.

- Lại ăn hủ tiếu gõ nữa sao? Có muốn ăn thêm món gì khác cùng với anh không?

- Anh vẫn chưa ăn tối sao?

- Ừm, xong việc là anh về luôn nên có kịp ăn gì đâu. Ăn một mình thì buồn lắm. Hay anh mua pizza rồi tụi mình ăn chung nha!

- Ừm, cũng được. Nhưng anh có thể mua mang về được không? Vì em có chuyện cần nói với anh, nơi đông người thì không tiện.

Bỗng Minh Trần nhìn Thuỳ My bằng ánh mắt dè dặt:

- Có việc gì sao? Hay là... em muốn thịt anh hả?

Thuỳ My đánh nhẹ vào vai anh, nói:

- Anh điên vừa thôi! Em có chuyện quan trọng muốn nói.

Minh Trần lại dùng bộ mặt gian tà mà nói chuyện:

- Ô kê, vậy thì về nhà anh cho riêng tư nha, bae! Về nhà rồi em muốn làm gì anh cũng được. Anh xin dâng hiến tấm thân ngọc ngà này cho em.

Thuỳ My giơ tay hình nắm đấm, nghiến răng:

- Anh muốn chết hả? Nghiêm túc lại cho em.

Minh Trần toát cả mồ hôi, đứng nghiêm trang:

- Tuân lệnh. Mời quý cô lên xe. À mà, anh phải xin lỗi em rồi vì hôm nay anh đã biến tên người yêu không có đầu óc của em thành một người thành đạt đi xe hơi rồi.

Thuỳ My bật cười;

- Cái anh này, thật là... Anh không cần phải xin lỗi em đâu. Đừng quan tâm đến em, anh cứ sống theo cách mà anh muốn, chỉ cần anh cảm thấy thoải mái là em vui rồi.

Anh đưa tay véo má cô:

- Đúng là người yêu của anh. Thôi em lên xe đi!

Tại nhà của Minh Trần, sau khi ăn pizza, cả hai đang cùng nhau xem phim... hoạt hình. Lúc sau, Minh Trần mới hỏi Thuỳ My:

- Em nói là có chuyện quan trọng cần nói mà, sao nảy giờ im re vậy?

- Ờ thì... Chuyện là...

Bỗng nhiên Thuỳ My nghe thấy tiếng lòng mình thúc giục: "Hỏi đi! Hỏi đi! Mau hỏi đi! Nhanh lên! Hỏi xem những gì Linh Linh nói có thật không. Hỏi đi My!" Khi cô vừa định mở miệng ra hỏi thì lại nghe thấy những lời khuyên can từ chính mình: "Không được hỏi. My không nghĩ đến cảm giác của anh ấy sao? Nếu anh ấy muốn cho My biết thì anh ấy sẽ tự nói ra. Đừng hỏi anh ấy, anh ấy sẽ nghĩ My không tin tưởng anh ấy. Đừng hỏi mà." Thấy Thuỳ My cứ ngập ngừng mãi, Minh Trần liền hỏi:

- Chuyện là sao? Em tính nói chuyện gì?

Thuỳ My tiếp tục ấp úng:

- Chuyện là... là... Em muốn... muốn...

Minh Trần vẫn đang nhìn Thuỳ My với ánh mắt đầy mong chờ. Thuỳ My vẫn không biết phải làm sao nên cô đành nói dối:

- Chuyện là... Tự nhiên em quên mất là mình định nói chuyện gì rồi ha ha ha. Tức ghê, tự nhiên quên ngang.



Minh Trần tỏ vẻ thất vọng:

- Làm người ta mong chờ nghe chuyện quan trọng. Riết rồi không biết ai mới là đồ không có đầu óc nữa.

Thuỳ My cười ngây ngốc:

- Dạo này bài vở nhiều quá nên em hơi đãng trí đó mà haha.

- Em thật là... Mà dạo này việc học của em có tốt không?

Thuỳ My gật đầu:

- Ừm, vì em là một người không quá siêng cũng không quá lười nên việc học của em vẫn rất ổn. Còn anh thì sao? Em thấy anh dạo này bận rộn lắm đấy.

Minh Trần ngã đầu vào vai của Thuỳ My:

- Ừm, dạo này công ty nhiều việc lắm. Anh sắp kiệt sức rồi đây này.

Thuỳ My nắm lấy bàn tay Minh Trần:

- Thương thương nè! Sao anh không về làm cho công ty gia đình mà phải đi làm ở nơi khác cho vất vả vậy?

Minh Trần ngồi thẳng người lại, nhìn Thuỳ My:

- Hửm? Sao em biết gia đình anh có công ty?

Thuỳ My cười đáp:

- Thì đoán, làm ăn, kinh doanh thường rất giàu.

- Thuỳ My của chúng ta sắp làm thầy bói được rồi đó. Đúng là nhà anh có mở công ty nhưng anh không thích làm cho công ty gia đình. Anh không thích phải sống núp bóng của ba mẹ.

- Bản lĩnh quá ta! Mà công ty của nhà anh kinh doanh trong lĩnh vực nào?

Đột nhiên, Minh Trần lấy chiếc áo vest bên cạnh đưa cho Thuỳ My, nói:

- Nhà anh sản xuất cái này nè. Logo trên áo là thương hiệu của nhà anh đó.

Thuỳ My cầm lấy chiếc áo, xem xét thật kĩ càng: "Logo trên áo này chính xác là của Phong Châu. Vậy là đúng như những gì Linh Linh nói, gia đình anh ấy là chủ sở hữu tập đoàn Phong Châu."

Thấy Thuỳ My có vẻ đăm chiêu, Minh Trần liền hỏi:

- Sao vậy? Em chưa từng nghe nói đến thương hiệu này sao?

Thuỳ My cười mỉm:

- Vừa nhìn là biết ngay áo vest của Phong Châu. Thương hiệu lớn vậy làm sao em không biết cho được. Thật là đáng ngưỡng mộ.

Minh Trần cười nhạt:

- Có gì mà phải ngưỡng mộ chứ. Thương hiệu này chỉ mới nổi lên gần đây thôi. Sẵn nói cho em biết luôn, Phong Châu là tên ghép giữa tên ba và mẹ anh. Phong là tên của ba, Châu là tên của mẹ, họ là những người sáng lập ra thương hiệu thời trang này.

- Wow! Không ngờ em lại có diễm phúc được quen biết với con trai của những người sáng lập tập đoàn. Cứ như là đang nằm mơ vậy.

Minh Trần tựa người vào sofa, bắt chéo chân, hỏi:

- Bây giờ em đang có hứng thú với sự giàu có của anh đó hả?

Thuỳ My liếc nhìn Minh Trần:

- Em chỉ cảm thán vậy thôi chớ em không có hứng thú đâu nhé!

- Rồi, rồi, anh biết rồi. - Minh Trần cười đáp.

Bỗng Thuỳ My nhích lại gần Minh Trần, dùng ánh mắt tò mò nhìn anh, hỏi:

- Mà anh nè, anh đã từng đi bar chưa?

Minh Trần có chút ngạc nhiên:

- Sao tự nhiên lại hỏi như vậy?

Thuỳ My lí sự:

- Thì em thấy trong phim mấy anh chàng nhà giàu hay đi bar để uống rượu á.



Minh Trần dùng ngón tay đẩy nhẹ trán Thuỳ My về phía sau:

- Không phải nhà giàu nào cũng đi bar uống rượu đâu cô nương.

Thuỳ My lấy tay sờ trán, tỏ vẻ tiếc nuối:

- Vậy anh chưa từng đi bar hay club sao?

- Cái vẻ mặt ấy là sao? Em thích đến mấy nơi đó lắm hả?

- Không. Nhưng... em muốn biết trong đó có những gì.

- Thì như trên phim thôi.

Thuỳ My đang cố tình dò xét người cô yêu nên dù anh có giấu thế nào thì cô cũng cố khai thác thông tin cho bằng được. Cô lại làm bộ mặt thất vọng:

- Cảm nhận thực tế nó phải khác trên phim chứ. Vậy mà anh lại là trai nhà lành... Chán ghê.

Minh Trần bất giác tiến lại gần Thuỳ My, khẽ hỏi:

- Vậy... em không thích trai nhà lành hả?

Thuỳ My ngập ngừng:

- Thì... thì... Đúng vậy. Em chỉ thích badboy thôi!

Minh Trần lùi về sau thở dài, nói:

- Tôi tự hỏi, tại sao tôi lại có một cô người yêu như em chứ?

Thuỳ My hất hàm, hỏi:

- Người yêu như em thì sao chứ?

- Được rồi, nếu em thích badboy thì anh sẽ làm badboy cho em vừa lòng. Lại đây, anh kể cho nghe đi club cảm giác như thế nào.

Thuỳ My hí hửng, nhích lại gần Minh Trần:

- Em biết là anh đã từng đi mà. Mau kể em nghe đi!

Minh Trần muốn nhân lúc Thuỳ My đang tò mò, trêu cô một chút. Anh khoát vai cô, nói:

- Đi club cảm giác rất là sướng vì trong đó có nhạc nè, có rượu và có cả...

Thuỳ My bất giác hồi hộp:

- Có cả cái gì? Anh mau nói đi!

- Có cả... mấy em chân dài nóng bỏng, "tâm hồn" thì tròn trịa, căng mướt, vòng ba thì đẩy đà, nhìn thôi mà đã thấy nhứttttt răngggg rồi.

Thấy Thuỳ My im lặng nhìn mình, anh mỉm cười đắt ý: "Sao rồi? Vừa lòng em chưa? Chắc em đang tức điên lên phải không? Hehe!" Bỗng Thuỳ My lên tiếng:

- Anh có chụp hình mấy cô đó không?

Minh Trần ngạc nhiên:

- Chụp để làm gì?

- Sao anh không chụp? Em muốn ngắm mấy cô đó quá. Nghe anh tả mà thấy hứng thú ghê.

Minh Trần há hốc mồm kinh ngạc: "Trời ơi! Mình yêu nhầm đàn ông hả ta? Không những không ghen mà còn cảm thấy hứng thú? Không thể tin được mà!" Anh hỏi cô:

- Em vẫn còn yêu anh hả?

Thuỳ My ngạc nhiên:

- Nói gì dạ? Thì đương nhiên là còn rồi.

- Vậy tại sao em không ghen mà còn thấy hào hứng khi anh kể về mấy cô gái đó? Em nói thật đi, em là đàn ông có đúng không?

Thuỳ My có chút bất ngờ song, cô khẽ nói vào tai của Minh Trần:

- Anh đoán đúng rồi. Thật ra em là đàn ông.