[Ma Kết - Thiên Bình] Dược Ngọt

Chương 60




Bầu trời bên ngoài đã hửng sáng, ánh nắng sáng sớm xuyên qua cửa sổ từ từ chiếu sáng căn phòng mờ tối.

Lúc Sở Ma Kết tỉnh lại thì ánh sáng đang chiếu lên gương mặt anh, anh dùng mu bàn tay chặn ánh sáng lại, khó chịu nheo mắt lại. Anh nhất thời quên mất mình đang ở đâu cho đến khi nhìn thấy cô gái trong vòng tay.

Anh sửng sốt đến mức cả hơi thở cũng nhẹ nhàng lại.

Lương Thiên Bình đang ngủ say cuộn tròn trong ngực anh giống như một con mèo nhỏ. Làn da cô trắng hồng, khuôn mặt xinh đẹp như búp bê, tay chân mảnh khảnh của cô quấn lấy anh như bạch tuộc, eo vừa thon vừa mềm đến mức anh dùng một tay cũng có thể ôm trọn, cảm giác vô cùng mịn màng.

Anh nhìn cô không nói tiếng nào, cứ ngỡ như đây là một giấc mơ.

Dưới cái nhìn của anh, mi mắt Lương Thiên Bình khẽ động, cô cũng đã tỉnh dậy, dụi dụi mắt rồi ngáp một cái, giọng nói cô mơ màng: "Mấy giờ rồi?"


Cô bị anh ôm như vậy cũng không bối rối, hỏi anh bằng giọng ngái ngủ khàn khàn quyến rũ.

"Hả?" Sở Ma Kết lấy lại tinh thần rồi nhìn điện thoại di động: "Bảy giờ rồi."

"Đã muộn như vậy rồi?" Lương Thiên Bình nhỏ giọng càu nhàu, cô rời khỏi người anh: "Vậy mau dậy đi, sắp muộn học rồi."

"...Ừ." Giọng nói của Sở Ma Kết hơi do dự: "Đêm qua, anh không làm gì em chứ? Anh nhớ là hôm qua ôm em cách một lớp chăn."

Việc Lương Thiên Bình tự chủ động lao vào lòng anh đương nhiên cô không thể thừa nhận, cô lườm anh một cái: "Hôm qua anh quấn lấy em cả đêm, anh nói xem?"

Sở Ma Kết: "..."

Giọng nói Lương Thiên Bình càng thêm nũng nịu: "Quỷ thối, ngủ xong thì quên hết, đúng là không phải người."

"..."

"Cầm thú."

"..."

Sở Ma Kết thấy cô sinh khí dồi dào như vậy thì hoàn toàn không tin tưởng mấy lời cô nói. Anh cố nhớ lại những gì đã xảy ra đêm qua nhưng nghĩ mãi cũng không ra nên đành dứt khoát không nghĩ nữa, dù sao anh cũng chiếm được lợi rồi.


*

Tối nay Thư Hựu Mạn trở lại, bà ấy vui vẻ lôi kéo Lương Thiên Bình nói chuyện lúc đóng phim, còn mang theo nước hoa hàng hiệu về để làm quà tặng Lương Thiên Bình. Ba Sở cùng trở về cùng mẹ Sở, ông ấy mang theo túi lớn túi nhỏ, nhẫn nhịn chịu khó làm một người xách đồ.

Phụ huynh đã quay về nên Lương Thiên Bình không còn dám ngang nhiên làm những hành động thân mật với Sở Ma Kết. Hơn nữa kỳ thi giữa kỳ sắp đến, cô không có suy nghĩ về chuyện khác nữa, toàn tâm toàn lực ôn tập kiến thức.

Kể từ khi Sở Ma Kết trở thành gia sư của cô, hầu như ngày nào cô cũng đọc sách làm bài tập nên bây giờ thành tích của cô ấy đã cải thiện đáng kể, đã thoát khỏi danh hiệu học sinh yếu kém.

Vài ngày trước kỳ thi, Sở Ma Kết dựa theo thói quen ra đề của giáo viên mà soạn ra một tập đề cho Lương Thiên Bình làm.


Lương Thiên Bình đã làm khoảng 500 bài kiểm tra, đạt mức trung bình của một học sinh Nhất Trung.

Không chỉ vậy, chờ đến ngày thi chính thức cô mới thấy Sở Ma Kết đoán đúng rất nhiều đề, đặc biệt là môn toán. Ngay cả câu hỏi lớn cuối cùng cô cũng đã từng làm, chẳng qua chỉ là thay đổi một vài số.

Trong ba ngày thi, cô làm bài rất thuận lợi. Hôm trả kết quả cô được hơn 570 điểm, đạt hơn điểm chuẩn của lớp 1.

Vốn dĩ điểm chuẩn của lớp 1 sẽ không thấp như vậy nhưng đề bài lần này có vẻ hơi khó nên nhìn chung học sinh làm bài không tốt lắm, vì vậy mới kéo điểm trung bình hạ xuống.

Theo thông lệ của trường, sau khi có kết quả thì các lớp của cả khối đều sẽ bị sắp xếp lại, Lương Thiên Bình nhìn danh sách trên bảng thông báo thấy lớp 1 có một người phải chuyển đi, một người khác được chuyển vào, tên là Chu Xử Nữ.
Lương Thiên Bình cảm thấy cái tên này hơi quen tai, hình như cô đã từng nghe thấy ở đâu rồi. Trong lúc cô đang ngẫm nghĩ thì Vương Bạch Dương gọi điện tới.

"Cái người tên Quý Bảo Bình mà cậu nói lần trước, tớ đã nghe ngóng được một ít chuyện của cậu ta."

Lương Thiên Bình lập tức quăng chuyện Chu Xử Nữ ra sau đầu: "Làm sao? Bối cảnh của cậu ta lớn không?"

"Ngược lại, cậu ta rất đáng thương." Vương Bạch Dương nói: "Ba mẹ cậu ta đều đã qua đời, hình như cũng không còn người thân nào khác. Cậu ta học giỏi nên được nhà trường miễn học phí, hàng năm chính phủ cũng sẽ trợ cấp cho cậu ta, dù sao thì cậu ta cũng rất khó khăn, ốc còn không mang nổi mình ốc, nào có rảnh rỗi đi khiêu khích thiếu gia nhà cậu, cậu có thể yên tâm được rồi."

Lương Thiên Bình dừng một chút: "Có biết ba mẹ cậu ta chết như thế nào không?"
"Tớ không biết nhiều về chuyện đó." Vương Bạch Dương suy nghĩ: "Ba cậu ta dường như đã chết vì bệnh từ trước khi cậu ta ra đời, mẹ cậu ta thì nghe nói đã bị trượt chân ngã chết... Tớ cảm thấy không đáng tin lắm. Nhưng mà, dù có rất nhiều lời đồn đoán, độ nổi tiếng của Quý Bảo Bình ở trường vẫn là khá cao, sẽ không ai hỏi cụ thể về chuyện này."

Lương Thiên Bình: "Tớ biết rồi, cảm ơn, hôm khác mời cậu ăn cơm, cúp máy trước."

"Chờ đã." Vương Bạch Dương hỏi: "Tớ còn chưa hỏi cậu, khi nào cậu mới trở về, không phải là định trao đổi đến khi tốt nghiệp đó chứ?"

Lương Thiên Bình cười nói: "Sẽ không có chuyện đó đâu, tháng sau tớ về, sao vậy, nhớ tớ rồi à?"

"Đáng chết." Giọng nói của Vương Bạch Dương đột nhiên trầm xuống: "Tớ chỉ cảm thấy cậu ở đó càng lâu thì càng cách xa tớ, điểm của cậu không thực sự tăng lên đúng không, kỳ thi giữa kỳ bên đó cậu làm được bao nhiêu?"
"... Cứ như vậy thôi." Lương Thiên Bình không nói sự thật: "Nhưng tớ đã quyết định sẽ học hành chăm chỉ, dù sao cũng lớp 12 rồi, cậu cũng chăm chỉ ôn tập đi, chờ tớ trở về sẽ bù đắp cho cậu sau."

"Thôi tha cho tớ đi." Vương Bạch Dương khịt mũi, rồi cúp điện thoại.

*

Trình Thất Nữ vẫn là giáo viên chủ nhiệm của lớp bọn họ, thấy học sinh lớp không có gì thay đổi nhiều nên ông cũng lười sắp xếp lại chỗ ngồi cho học sinh, ông chỉ yêu cầu mọi người cứ ngồi như cũ, mọi việc diễn ra như bình thường.

Đầu óc Lương Thiên Bình đều là chuyện của Quý Bảo Bình, cô liếc nhìn Sở Ma Kết đang đọc sách: "Này, bạn gái của anh làm bài thi tốt như vậy mà anh không có biểu hiện gì sao?"

Sở Ma Kết ngẩng đầu nhìn cô: "Ví dụ như?"

"Ví dụ như đưa cô ấy đến nhà hàng năm sao để ăn một bữa no nê." Lương Thiên Bình thản nhiên nói.
Sở Ma Kết suy nghĩ một chút: "Ngày mai đi?"

"Em đùa thôi." Lương Thiên Bình thở dài: "Con người anh không thú vị gì cả."

"Vậy thì nói cái gì thú vị đi." Sở Ma Kết nhướng mày: "Hôn em một trăm lần?"

Lương Thiên Bình nghẹn họng: "Ngoài hôn ra thì anh không nghĩ ra cái gì phong phú hơn à?"

"Anh cũng nghĩ rồi." Sở Ma Kết thản nhiên nói: "Đây không phải vì điều kiện không cho phép sao."

Phía sau, Triệu Kim Ngưu nghe thấy bọn họ tán tỉnh ve vãn, không thể chịu đựng nổi hét lên với Tào Cự Giải: "Tại sao lớp này lại không đổi chỗ hả? Hả!? Đậu má tôi vì muốn thoát khỏi bọn họ mà đã chăm chỉ biết bao nhiêu!"

Tào Cự Giải đã sớm tê liệt đế mức đao thương bất nhập, cúi đầu nghịch điện thoại: "Vậy thì cậu phải cảm ơn bọn họ vì đã giúp điểm của cậu tiến vào top 30."

"..."

Lương Thiên Bình không quan tâm hai người bọn họ nói gì, cô vẫn đang phân vân không biết có nên hỏi Sở Ma Kết về Quý Bảo Bình không, nếu không hỏi, cô sẽ cảm thấy không thoải mái, nhưng mà nếu hỏi, cô lại sợ anh thấy không thoải mái.
Thật khó khăn.

Sở Ma Kết thấy cô do dự liền dừng lại, nói: "Em có chuyện muốn nói sao?"

Lương Thiên Bình ngập ngừng gật đầu, "Ừm."

"Làm sao vậy?"

"Em sợ nói ra anh sẽ tức giận...'

"Cứ nói đi, anh nghe."

"Chuyện là..."

Lương Thiên Bình cắn răng, định một hơi nói ra thì Trình Thất Nữ bước vào lớp học.

"Chào cả lớp, lớp ta có một bạn mới chuyển vào, cả lớp chào hỏi bạn đi."

Lớp học im ắng, ngẩng đầu nhìn lên, một chàng trai cao gầy yếu ớt đi theo sau Trình Thất Nữ, cậu ta đeo kính, trắng trẻo thanh tú, quy củ đeo cặp sách, rất có tinh thần học tập, thoạt nhìn là một học sinh ngoan ngoãn.

Trình Thất Nữ vỗ vai cậu ta giới thiệu: "Em ấy là Chu Xử Nữ, được chuyển đến từ lớp 5, cả lớp đang làm gì đấy? Mau vỗ tay!"

"Ồ ồ! Xin chào xin chào!" Các học sinh hợp tác vỗ tay, nhưng có vẻ không có hứng thú lắm.
Chu Xử Nữ không nói gì chỉ gật đầu, nhìn có vẻ là người hướng nội.

Lương Thiên Bình vừa nhìn thấy cậu ta thì sững người, cuối cùng cô cũng biết tại sao cô lại cảm thấy tên cậu ta rất quen thuộc.

"Làm sao, quen biết à?" Sở Ma Kết phát hiện cô bất thường.

"Không, em không quen!" Lương Thiên Bình vội lắc đầu, dùng sách che mặt, thầm cầu mong Chu Xử Nữ đã quên mất mình.

Nhưng trong lớp có một cặp sinh đôi, lại còn xinh đẹp như vậy, làm sao có thể không gây chú ý được. Chu Xử Nữ nhìn thấy Lương Nhân Mã cũng không có phản ứng gì, cho đến khi nhìn thấy cô gái giống hệt ở bên cạnh Lương Nhân Mã, không thể tin được mở to hai mắt, cậu ta không ngừng nhìn hai người họ, như thể muốn phân biệt ai là ai.

"Em ngồi cạnh Hạ Bắc Giải đi, vừa hay em ấy cũng không có bạn cùng bàn lâu rồi." Trình Thất Nữ sắp xếp chỗ ngồi cho cậu ta.
"Vâng." Chu Xử Nữ nhìn Lương Thiên Bình, lơ đãng gật đầu.

Chuông reo, Trình Thất Nữ dặn dò lớp vài câu rồi sau đó rời đi.

Lớp học trở nên sôi động lại.

Chu Xử Nữ đeo cặp sách trên lưng bước xuống bục giảng, khi đi ngang qua Lương Thiên Bình, cậu ta không thể kìm lòng được dừng lại một chút hỏi cô: "Cậu là Lương Thiên Bình phải không?"

Lương Thiên Bình từ từ đặt cuốn sách che mặt xuống: "Tôi không phải."

Sở Ma Kết nhìn qua.

"Đúng là cậu rồi!" Chu Xử Nữ nghe xong giọng nói của cô lập tức khẳng định, biểu cảm trên mặt có chút hưng phấn: "Tôi nghe nói cậu chuyển đến Nhất Trung rồi, tôi vốn không tin, nhưng không ngờ lại là thật..."

"Chúng ta đã không còn quan hệ gì rồi, cậu có thể đừng giả vờ thân quen được không?" Lương Thiên Bình cáu kỉnh ngắt lời cậu ta.

"... Đã lâu như vậy rồi, cậu còn giận tôi sao?" Chu Xử Nữ chậm rãi mỉm cười, nói nhỏ: "Xin lỗi, Thiên Bình, tôi biết sai rồi."
Cậu ta vẫn còn muốn nói tiếp nhưng nhìn thấy vẻ mặt cô không kiên nhẫn thì mím môi rời đi.

Sau khi Chu Xử Nữ rời đi, Sở Ma Kết liếc mắt nhìn Lương Thiên Bình đang lúng túng: "Đây là điều em muốn nói với anh à? Thiên Bình."

Lương Thiên Bình: "..."

Đây là lần đầu tiên Sở Ma Kết gọi biệt danh của cô, cô nghe mà nổi hết da gà.

Sở Ma Kết: "Giải thích đi."

"Còn nhớ mối tình đầu mà em đã kể cho anh nghe không?" Lương Thiên Bình liếm môi: "Là cậu ta, lần cuối cùng nhìn thấy cậu ta là lúc em học cấp 2, mẹ nó em đã quên cả tên của cậu ta rồi, ai biết cậu ta lại đột ngột xuất hiện, anh phải tin em."

"Anh nhớ em đã nói rằng sau này cậu ta thích em gái em." Sở Ma Kết nói nhẹ nhàng: "Nhưng bây giờ có vẻ như tình cảm của cậu ta với em cũng không giảm nhỉ?"

"Làm sao em biết được." Lương Thiên Bình mặc kệ: "Dù sao thì em cũng không còn tí tình cảm nào với cậu ta hết."
Có thể trước đây có một chút tức giận.

Bây giờ ngay cả chút tức giận này cũng không còn nữa.

Trong lòng cô không có chút gợn sóng náo, thậm chí còn hơi buồn cười.

Sở Ma Kết không nói gì, nhưng vẻ mặt không vui lắm.

Một ngày trôi qua nhanh chóng, Chu Xử Nữ vẫn luôn loanh quanh Lương Thiên Bình vài vòng. Có thể là do đang ở trong lớp nên cậu ta do dự không bắt chuyện với cô, Lương Thiên Bình cũng không nhìn tới cậu ta.

Lương Nhân Mã rủ Lương Thiên Bình đi ăn tối, Lương Thiên Bình không chút do dự đồng ý. Sau khi sống ở nhà Sở Ma Kết, cô đã lâu rồi không ăn cơm cùng em gái.

Họ quyết định đi đến nhà hàng bên ngoài trường học, Sở Ma Kết và Lâm Song Ngư đương nhiên cũng đi theo.

"Chị, chị ở nhà anh rể thấy thế nào?" Lương Nhân Mã quan tâm hỏi.

"Cũng ổn." Lương Thiên Bình gắp một miếng cá: "Còn em, em ở ký túc xá thấy sao? Có quen không?"
"Dạ có." Lương Nhân Mã gật đầu: "Có điều mỗi sáng đều phải ra sân chạy bộ, rất mệt ạ."

"Vì vậy cậu sống trong nhà tôi không phải là ổn rồi sao?" Lâm Song Ngư cố gắng bỏ thêm rau vào bát của cô ấy: "Chúng ta phải học hỏi chị gái và anh rể của cậu!"

Lương Nhân Mã ậm ừ: "Chúng ta không có quan hệ gì, tại sao tôi lại phải sống chung với cậu?"

Lâm Song Ngư cười vô lại: "Sống chung không phải là sẽ có quan hệ rồi sao?"

Anh ta nói xong liền bị Lương Thiên Bình đá một phát: "Tôi cảnh cáo cậu, nếu cậu dám làm loạn với em gái tôi, tôi sẽ cho nửa đời sau của cậu làm thái giám, cậu tin hay không?"

"Tôi chỉ nói đùa thôi mà!" Lâm Song Ngư không dám nói gì nữa.

Sở Ma Kết yên lặng ngồi bên cạnh Lương Thiên Bình, không nói lời nào, Lương Thiên Bình đã quen với sự im lặng của anh nên cũng không cảm thấy kinh ngạc, tiếp tục trò chuyện với em gái về tình hình gần đây.
"Anh đi WC chút." Sở Ma Kết đứng dậy nói.

"Ừ, anh đi đi." Lương Thiên Bình trả lời, ngẩng đầu nhìn anh đi vào phòng WC. Cô vừa định thu hồi tầm mắt thì đã thấy một nhóm người bước vào cửa hàng, đó là một nhóm nam sinh trong lớp, cô cũng nhìn thấy Chu Xử Nữ, cậu ta được mọi người vây quanh, giống như là tổ chức một bữa tiệc chào mừng cho cậu ta.

Lương Thiên Bình liếc mắt một cái rồi không thấy thú vị thu hồi ánh nhìn.

Chu Xử Nữ cũng nhìn thấy cô, cậu ta dừng lại, nói gì đó với các bạn cùng lớp rồi đi về phía Lương Thiên Bình.

"Thiên Bình, chúng ta có thể nói chuyện không?" Cậu ta yêu cầu.

Lương Thiên Bình cảm thấy không thể giải thích được: "Chúng ta có chuyện gì để nói?"

Lương Nhân Mã và Lâm Song Ngư cũng nhìn Chu Xử Nữ, Lương Nhân Mã lúc đầu còn có chút bối rối, cô ấy suy nghĩ hồi lâu mới nói "À" một tiếng: "Cậu có phải là nam sinh trước kia ngày nào cũng tới nhà rủ chị tôi đi chơi không? Bảo sao nhìn cậu quen vậy."
Lâm Song Ngư hạ giọng: "Là anh rể cũ của em sao?"

Giọng của Lương Nhân Mã càng thấp hơn: "Coi như vậy."

Chu Xử Nữ không quan tâm bọn họ, cậu ta nghiêm túc nhìn Lương Thiên Bình: "Sau khi chúng ta chia tay, tôi phát hiện người tôi thực sự thích là cậu, không phải em gái cậu."

Lương Thiên Bình: "?"

Lương Nhân Mã: "??"

Lâm Song Ngư: "???"

Phía sau, Sở Ma Kết đi WC quay lại vô tình nghe được câu này: "..."

"Sau này tôi cũng đã đi tìm cậu nhưng lần nào cũng thấy những tên con trai khác vây xung quanh cậu." Giọng Chu Xử Nữ khá tức giận, nhưng lại càng buồn bã hơn: "Nhưng tôi không trách cậu, tôi biết rằng cậu chỉ chơi đùa với bọn họ thôi, người cậu thích luôn là tôi, tôi biết điều đó mà."

"... Không phải." Lương Thiên Bình cảm thấy cậu ta hẳn là bị thần kinh: "Cậu lấy đâu ra tự tin lớn như vậy?"
Chu Xử Nữ: "Đừng phủ nhận, tôi nhìn thấy bóng dáng của tôi trong đám con trai đó."

Lương Thiên Bình: "..." Ngoài cùng giới tính ra, chỗ nào giống?

"Chúng ta tiếp tục ở bên nhau đi." Vẻ mặt Chu Xử Nữ vô cùng chân thành: "Tôi hứa lần này sẽ đối tốt với cậu, cũng sẽ không nhầm lẫn giữa cậu với em gái nữa."

Lương Thiên Bình không chịu được nữa liền xua tay: "Tôi có bạn trai rồi, phiền cậu đi được bao xa thì đi giùm tôi."

"Cậu nói Sở Ma Kết sao?" Chu Xử Nữ phản bác: "Cậu ta chẳng phải là hình dáng của tôi ngày trước sao? Cậu tìm cậu ta vì cậu ta giống tôi còn gì, Thiên Bình, đừng quậy nữa, trở về bên cạnh tôi..."

Một giây tiếp theo cổ áo của cậu ta bị nhấc lên, cậu ta bị vứt sang một bên, giọng nói giận dữ lạnh lùng vang lên bên tai cậu ta: "Không nghe thấy cô ấy bảo cậu cút à?"
Chu Xử Nữ suýt nữa thì ngã xuống, kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn thấy Sở Ma Kết đứng bên cạnh Lương Thiên Bình, trên mặt không chút biểu cảm, đôi mắt đen lạnh lùng nhìn chằm chằm cậu ta: "Mau cút đi, đừng đến tìm cô ấy thêm lần nào."

"Tôi tìm cô ấy thì liên quan gì tới cậu?" Chu Xử Nữ trở nên tức giận: "Cậu chỉ là người thay thế tôi thôi, chính cậu là người nên rời khỏi đây!"

Cậu ta nói xong thì nhìn sang Lương Thiên Bình: "Thiên Bình, cậu đã quên lời thề của chúng ta rồi sao? Cậu thề rằng đời này không phải tôi thì sẽ không kết hôn, tôi thề sẽ kiếm tiền đưa cậu rời khỏi căn nhà đó, cậu quên rồi?"

Lương Thiên Bình: "..."

Có chuyện này à?

Cô cố gắng nhớ lại.

Sự im lặng của cô bị Sở Ma Kết coi như ngầm thừa nhận, sắc mặt anh vô cùng âm trầm, đầu óc trống rỗng, thân thể so với lý trí nhanh hơn một bước.
Lương Thiên Bình cảm thấy có một lực thô bạo giữ lấy cô, đồng thời cằm bị bóp mạnh, cô buộc phải ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn Sở Ma Kết, cô còn chưa kịp hỏi "Anh làm gì vậy?" thì anh đã hôn xuống.

Hiện trường im lặng.

Đầu óc Lương Thiên Bình trống rỗng.

Trước cả đám đông, trước những người quen, trước hàng chục người.

Anh hôn cô.