Ma Giáo Phu Nhân Mất Trí Nhớ Rồi

Chương 7: Ta từng thấy qua trong kịch nam!




Phòng trong ánh sáng tối tăm, Tạ Dụ Lan nhịn không được tim đập nhanh dần: Hắn không nghĩ tới đại công tử khi trút bỏ đi quần áo sau sẽ trở thành một vị mãnh nam như vậy. Là mãnh nam hàng thật giá thật.

Thân thể cường tráng, cơ ngực phát triển, đường cong cơ bắp dẻo dai. Cả người y lộ ra dã tính hung ác so với cái từ “Công tử” này chẳng liên quan gì đến nhau.

Hai tròng mắt của y sắc bén sâu thẳm, đường mắt hẹp dài, vì thế mà hiện ra vài phần âm lệ, giống như cho dù có tẩy thế nào cũng tẩy không hết một thân đầy huyết tinh sát khí của y. Khi đến gần, lại càng có thể cảm nhận được loại cảm giác uy nghiêm của vương giả, môi mỏng khẽ nhấp là có thể làm hai chân người khác run rẩy, sợ hắn giây tiếp có thể sẽ điên lên đánh người.

Không hổ là……

Í, không hổ là cái gì nhỉ? Tạ Dụ Lan cảm giác có gì đó muốn buột miệng thốt ra, nhưng lại nghẹn ở đầu lưỡi, lên xuống không được, làm người ta phát cáu.

Tạ Dụ Lan thất thần mà nghĩ: mình đúng là quá ngây thơ rồi! Thế mà thật sự nghĩ đại công tử được thuộc hạ yêu thích, là người dễ mến gì đó chứ.

“Trốn cái gì?” Tần Lam Chi nặng nề mở miệng nói, “Nhà trúc kia ở có thoải mái không? Nếu không thích ta đổi cho ngươi cái khác

Tạ Dụ Lan sửng sốt, vội nói: “Không cần, tại hạ rất thích.”

“Đổi cách gọi đi. Ta không thích nghe.”

“……” Tạ Dụ Lan nhất thời trụi đầu, nếu không thì nên gọi cái gì?

Thấy “ thần y ” trẻ tuổi hiện lên khuôn mặt rối rắm, Tần Lam Chi khẽ cười lên, lại càng lộ ra vẻ dọa người, trông như muốn túm người mà gặm.

“Kêu Dụ Lan nhé?”

“Ách……” Tạ Dụ Lan thanh thanh giọng nói, có chút không quen, “Cũng, cũng được.”

“Ta cũng gọi ngươi là Dụ Lan rồi.” Tần Lam Chi lại nói, “Ngươi cứ gọi ta là A Chi đi.”

Tạ Dụ Lan mờ mịt a một tiếng: “Tại hạ…… Dụ Lan không dám.”

“Bảo ngươi gọi thế thì gọi đi”

Tạ Dụ Lan chỉ đành khô cằn nói: “A, a…… A Chi.”

Y ——

Da gà nổi khắp người luôn nè!.

Nhưng đại công tử này có vẻ cao hứng, ừ một tiếng: “ Gọi nhiều lần dễ nghe chút.”

“A Chi…… A…… Chi.” Đây là cái hứng thú biến thái gì vậy? Chẳng lẽ bởi vì tẩu hỏa nhập ma dẫn đến đầu óc hồ đồ, thế là muốn nghe người khác kêu tên của mình để tìm được một chút cảm giác an toàn hả?

Suy cho cùng vẫn còn có thai trong người, thôi thì cứ nói cho qua đi.

Ánh mắt Tạ Dụ Lan tràn ngập đồng tình, đáy lòng thở dài, nhiều thêm một tia dung túng: “A Chi vui vẻ là được.”

“A Chi” hiển nhiên hết sức vui vẻ, đáy mắt loé lên tia sáng, trong hơi nước mờ mịt, mắt mày kia càng trở nên sâu thẳm: “Dụ Lan, ta vẫn cảm thấy ngươi rất quen thuộc. Ngươi thì sao? Có đối với ta chỉ hận gặp nhau quá muộn không?”

Tạ Dụ Lan lập tức lộ ra vẻ mặt một lời khó nói hết: Từ từ…… Ta sao cứ cảm thấy đoạn đối thoại này hình như từng thấy trong kịch nam nhỉ? Chính là cái kiểu này…… vở kịch tiểu quả phụ câu dẫn thợ săn tục tằng.

Cốt truyện sau đó hắn đại khái có thể đoán ra được.

Đại công tử đã có phu nhân, còn có thai trong người, cho dù là đầu óc hồ đồ cũng tuyệt đối không nên làm ra cái việc không ổn này nha! Thế này chẳng phải có lỗi với phu nhân sao?!

Lại nói tiếp…… Phu nhân đâu?

Tạ Dụ Lan đứng dậy cách xa chút, rũ mặt nói: “Đại công tử cứ đùa, tại hạ…… Dụ Lan trước đây chưa từng gặp qua người.... Mãnh liệt khí phách giống đại công tử. Càng không dám cùng công tử hận gặp nhau quá muộn. Lời này nếu là để phu nhân nghe thấy, sợ là có chút không ổn. Xin hỏi…… Đại công tử, trước đó không phải nói phu nhân cũng bị thương sao? Có cần ta đi khám thử không?”

Nam nhân ngồi trong thùng tắm trầm mặc một lát, đột nhiên đứng dậy, tiếng nước ào ào theo thân thể rơi xuống, cảm giác uy mãnh áp bức kia lại làm Tạ Dụ Lan có chút hít thở không thông. Hắn lui lại mấy bước, không dám ngẩng đầu, dư quang lướt qua chỉ thấy nam nhân đang tùy tay khoác quần áo, tóc ướt dầm dề rối tung sau lưng, bọt nước trên mặt đất lan ra thành một vòng ấn ký.

Tần Lam Chi đi đến sau bình phong, lấy khăn lau đầu, nói: “em ấy không đáng ngại, không sao. Dụ Lan, hai ta đều là nam nhân, chẳng sợ chỉ hận gặp nhau quá muộn cũng không có gì phải ngại, nói không chừng lại thành một truyền thuyết của giang hồ ấy chứ, vì sao ngươi lại sợ phu nhân nhà ta hiểu lầm? Này thì có cái gì mà hiểu lầm? Hay là…… ngươi quen phu nhân nhà ta, biết em ấy sẽ hiểu lầm?”

Tạ Dụ Lan bị hỏi đến hoảng, cẩn thận nghĩ lại, hắn cũng không biết vì sao sẽ lo lắng người khác hiểu lầm. Đúng vậy, đều là nam nhân, chỉ hận gặp nhau quá muộn thì sao? Cũng không phải hồng nhan tri kỷ gì đó……

Hồng nhan tri kỷ? Có khi nào có một người hay không? Vừa nghĩ tới việc này trong lòng hắn còn có chút khó chịu lẫn không vui.

Cớ sao lại vậy?

Tạ Dụ Lan ngơ ngác thất thần một lúc, chưa kịp hồi phục tinh thần lại, lời đã buột miệng thốt ra: “Đại công tử đối với ai cũng dễ dàng nuối tiếc vì gặp nhau quá muộn như vậy sao?”

Tần Lam Chi sau từ bình phong vòng ra, có chút kinh ngạc nhìn hắn một cái: “ Đương nhiên không phải. Dụ Lan vì sao nói như vậy?”

Tạ Dụ Lan hoàn hồn, vội lắc đầu: “Không…… Ta……”

Hắn xoa xoa huyệt thái dương, cảm thấy đầu óc có chút không tỉnh táo, cái ót hơi ẩn ẩn đau, ngay cả huyệt thái dương cũng nhức lên, cảm giác có chút buồn nôn choáng váng

“Ta…… oẹ……” Hắn lập tức che miệng lại, duỗi tay đỡ tường hơi khom lưng, sắc mặt thoáng chốc trở nên trắng bệch khó coi.

Tần Lam Chi sợ hãi dựng lên, cuống quít tiến lên đỡ lấy hắn: “Dụ Lan?! Người đâu!”

Cửa Song Lan điện bị người dùng lực đẩy ra, ánh sáng chói mắt chiếu vào, đem không khí ái muội mờ ám quét sạch.

“Giáo…… Đại công tử?! Làm sao vậy?”

“Đi mời đại phu tới.” Tần Lam Chi lập tức bế Tạ Dụ Lan lên, sải bước mang người thả lên trên đệm giường, “Dụ Lan có chút buồn nôn, đi nấu chút nước ô mai đem tới đây.”

“ Vâng!”

Tạ Dụ Lan mơ mơ màng màng, còn không quên mở miệng: “ Thêm đá nữa.”

Tần Lam Chi quả thực dở khóc dở cười, một tay vén tóc mái đã thấm mồ hôi của hắn, ở mặt sườn đặt xuống một nụ hôn, vừa dỗ dành nói: “Biết, yên tâm đi.”

Tạ Dụ Lan: “?”

Đại công tử vì sao phải hôn ta? Chẳng lẽ nhận sai ta thành người khác?

Đại công tử lúc này phát bệnh?!

Tạ Dụ Lan một phát nắm lấy tay áo Tần Lam Chi, không chờ nam nhân cao hứng, hắn liền cau mày vô cùng khó xử nói: “Đại công tử, không được. Huynh nhìn kĩ đi, ta không phải phu nhân nhà huynh.”

Hắn lại chỉ ra ngoài cửa nói: “Các ngươi, các ngươi mau đi mời phu nhân của công tử tới! Đại công tử phát bệnh!”

Đệ tử ngoài cửa: “……”

Không dám nhúc nhích, thật sự không dám nhúc nhích.

Tần Lam Chi bắt lấy tay hắn thở dài thườn thượt, thuận nước đẩy thuyền, chơi xấu nói: “Ta chắc chắn sẽ không nhận sai người, dù em có hoá thành tro ta cũng nhận ra. Em chính là phu nhân của ta, là phu nhân mà Tần Lam Chi ta cưới hỏi đàng hoàng. Ta chống mắt lên xem ai có lá gan dám nói câu ‘không phải’!”

Tạ Dụ Lan: “……”

Xong, bệnh này phát triển có chút nghiêm trọng rồi!

Trong lúc Tạ Dụ Lan nghỉ ngơi, trong phòng nghị sự của Vạn Hác Cung lại nhét đầy người.

Độc Nhất Giới vuốt đầu trọc nói: “trí nhớ của phu nhân lần này thật ra cũng không tồi, đã qua hai ngày rồi mà vẫn còn nhớ rõ chính mình là đại phu.”

Hoa Tam thở dài: “Phu nhân không thể nhận ra Tiểu Nguyệt Nhi, tiểu Nguyệt Nhi đã bắt đầu phụ trách hầu hạ cuộc sống hàng ngày của hắn từ khi hắn mới bắt đầu bước vào Vạn Hác Cung, hắn giống như là nửa phần ấn tượng cũng không có.”

Lão Lục mặt ủ mày ê, xoa tay nói: “Ngươi cũng đừng nhắc đến tiểu Nguyệt Nhi nữa, ta theo phu nhân non nửa tháng lâu như vậy, hắn hôm nay nhìn thấy ta vẫn như cũ không nhớ rõ ta là ai đây này!”

Trên ngôi vị giáo chủ, Tần Lam Chi sắc mặt âm trầm, một tay chống cằm, một tay lười biếng đặt ở trên tay vịn, nói: “Thần y còn chưa tới sao?”

Mỗi lần hỏi là mỗi ngày đều có thất vọng mới.

Quả nhiên, lão Lục cúi đầu nơm nớp lo sợ nói: “ Thưa giáo chủ, đệ tử phân đà truyền tin tức về nói……”

“ Ừ?”

“ Đạt Đạt thành chủ kia không muốn thả người, thần y tạm thời không thể trở lại.”

“ Nói chuyện của Dụ Lan cho thần y chưa?”

“Nói thì nói rồi, nhưng thần y trước mắt đang bị giam lỏng……không ra được……”

Trong điện bất chợt lâm vào một mảnh an tĩnh, đến tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy, lão Lục rụt cổ, hận không thể đem một thân quần áo này biến thành mai rùa để mình rúc vào trong đó không cần phải đối mặt với cơn thịnh nộ của giáo chủ.

“cách khác……”

Hoa Tam nhíu mày: “Ngươi có thể nghĩ ra biện pháp gì? Chúng ta núi cao sông dài cũng giúp không được…… thành chủ của phân đà cách thành Đạt Đạt gần nhất là?

“Mai Tước.” Lão Lục nói, “Giang hồ lại xưng Mai Nhất Côn, một tay dùng roi, đa số tình huống chỉ cần quất một roi là đã có thể quyết định. Một roi quất xuống mang theo nội lực thâm hậu có thể đem cục đá cứng nhất cũng bị nghiền thành bột phấn.

“À, ta nhớ rõ hắn.” Hoa Tam gật đầu, “Năm kia bạch đạo đề cử võ lâm minh chủ, hắn còn đi qua hóng hớt.”

“Đúng vậy, chính là hắn.” Lão Lục cũng bất đắc dĩ cười, “Hắn giả làm khất cái qua nhà minh chủ xin ăn, bị hạ nhân của nhà tân nhiệm minh chủ mắt chó xem thường, hắn quất cho đối phương một roi đứt mất hai chân gãy cả xương sườn, đã hơn một năm rồi không xuống được giường.”

“Đủ rồi.” Tần Lam Chi không kiên nhẫn đánh gãy, mọi người lập tức im ru, “ để Mai Tước tự mình đi một chuyến, nếu việc này làm không xong thì cho hắn tự nếm mùi roi của mình.”

Lão Lục ôm quyền: “ Vâng!”

Độc Nhất Giới nói: “Nhưng cứ chờ đợi thế này cũng không phải biện pháp tốt……”

Hoa Tam mắt lé liếc hắn: “Ngươi còn có cách khác tốt hơn?”

“ Chẳng phải là mất trí nhớ sao, nếu để hắn ở chỗ mà mình thân thuộc, có lẽ có thể nhớ tới cái gì đó?” Độc Nhất Giới cân nhắc, “Không bằng chúng ta thử xem?”

“ Thử như thế nào?” Hoa Tam nói, “Vạn Hác Cung còn chưa đủ quen thuộc sao? Nơi này đã là nhà của hắn!”

“ Nói thì nói thế ” Độc Nhất Giới trộm liếc giáo chủ một cái, cân nhắc lời nói, “Nhưng hắn còn có nhà của chính mình mà…… Không phải sao?”

Hoa Tam hơi nhíu mày lại.

Lão Lục cũng nhíu mày, muốn nói cái gì, lại bị giáo chủ đánh gãy.

“Độc Nhất Giới nói lời này cũng không phải không có đạo lý.”

“ Nhưng mà giáo chủ!”

Lão Lục nhấp môi: “ Giúp bạch đạo không phải thứ gì tốt, chẳng lẽ còn cho phu nhân trở về……”

“Ta đi cùng em ấy.” Tần Lam Chi suy nghĩ trong chốc lát, “Hoa Tam chọn thêm vài người đi theo, chờ thân thể Dụ Lan tốt lên, chúng ta lập tức xuống núi.”

Mọi người ‘ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta’, tuy đầy mặt lo lắng nhưng vẫn ôm quyền đáp: “ Vâng!”

Tần Lam Chi hái hoa lan bạch ngọc ở tiền viện, cầm trong tay nhẹ nhàng xoay, vừa mới trở về Song Lan điện liền phát hiện có chuyện gì đó không đúng.

Trong phòng quá mức an tĩnh, nội lực thâm hậu như hắn rất nhanh liền nhận thấy được dưới cửa sổ có một người đang ẩn nấp.

Tần Lam Chi: “……”

Mấy tên ám vệ lặng yên không một tiếng động dừng ở phía sau giáo chủ, cúi đầu nhỏ giọng hồi bẩm: “Giáo chủ, phu nhân sau khi tỉnh ngủ tình huống có chút không đúng lắm.”

“Hắn thay một thân y phục dạ hành, còn bịt mặt, ở trong phòng lục lên lục xuống, có vẻ như đang tìm cái gì đó.”

“ Cảm giác ngài trở về, hắn muốn nhảy lên trên xà nhà trốn, chỉ là không đứng vững…… lại ngã xuống.”

Tần Lam Chi: “……”

Tần Lam Chi nhăn lại mi: “Các ngươi không đỡ được em ấy?”

Chúng ám vệ quỳ đầy đất: “Là thuộc hạ thất trách…… Chỉ là…… Sợ doạ phu nhân……”

Tần Lam Chi xoa xoa cái trán.

Được rồi!. Lúc này lại là cái gì? Thích khách?