Ma Giáo Phu Nhân Mất Trí Nhớ Rồi

Chương 5: Nói, ta là ai?




Đêm hôm đó, tại Vạn Hác Cung các cấp cao tầng tụ tập trong phòng nghị sự.

Ngoài điện trăng thanh gió mát, trong điện đèn đuốc sáng trưng, trên đỉnh núi chỉ còn sót lại âm thanh gào thét, đánh vào trên song cửa sổ phát ra tiếng vang đáng sợ. Đống lửa nhoáng lên, phát ra một tiếng ‘đùng’, người không biết còn tưởng Ma giáo đang nghiên cứu làm thế nào quấy cho giang hồ một trận tinh phong huyết vũ, diệt trừ võ lâm minh chủ đứng đầu bạch đạo, thống nhất thiên hạ.

Nhưng trên thực tế….

Trong điện trải rộng nồng đậm sầu bi, đến cả người ngày thường hoạt bát mồm mép nhanh nhẹn cũng chẳng dám hó hé, sợ không cẩn thận chọc giáo chủ giận lên cho đăng xuất khỏi thế giới luôn thì toi.

“Nói chuyện.” Phía trên thềm ngọc, giáo chủ của ma giáo lớn nhất giang hồ Tần Lam Chi khoác một thân áo khoác tím đen, vạt áo thêu vân lãng cuồn cuộn, tay áo màu đen tựa hồ như kéo dài đến đất, chỉ đơn giản thốt ra hai chữ liền tựa như phát ra sát ý ngập trời làm chúng thuộc hạ nơm nớp lo sợ quỳ xuống thành một đám.

“Hoa Tam. Ngươi nói.” Tần Lam Chi tiếng bật ra tiếng động âm trầm lạnh lẽo không kiên nhẫn, tỏ vẻ không muốn lại lặp lại lần thứ hai, ánh mắt quỷ khóc thần sầu, tựa như giây tiếp theo có thể rút đao đem đầu người cắt xuống.

Hoa Tam không dám ngẩng đầu, cung kính nói: “Hiện giờ thần y chưa đến, cũng không dám tùy ý kích thích phu nhân để tránh xảy ra chuyện lớn…… Chi bằng, chi bằng dựa vào phu nhân……”

“Ồ.” Tần Lam Chi mặt vô biểu tình, “Dựa vào em ấy dưỡng thai cho ta à?”

Hoa Tam: “……”

Một đám trưởng lão, đệ tử Vạn Hác Cung đang quỳ đồng thời nuốt một ngụm nước miếng, câu này thật là trả lời cũng không được, không trả lời cũng chẳng xong. Năm đó tiến vào ma giáo cũng đâu có nói trước sẽ gặp phải cái việc ma quỷ như thế này mà!

Tục ngữ có câu, quan thanh liêm cũng khó dứt việc nhà a!

Đang nói, bên ngoài nghị sự điện truyền đến âm thanh khẩn trương của đệ tử thủ vệ: “Phu…… Tạ đại phu! Đã trễ thế này sao ngài còn chưa ngủ?”

Trong điện mọi người nhất thời đồng loạt nín thở ngưng thần liền nghe bên ngoài truyền đến âm thanh trong sáng dễ nghe: “Nghe nói đại công tử đang bận, ta tới đưa bát canh lót dạ đích thân nấu riêng cho y. Các ngươi cũng thật là, y còn đang mang bầu vậy mà sao vẫn chưa chịu nghỉ ngơi chứ? Các ngươi còn không mau khuyên chút đi.”

Tần Lam Chi: “……”

Mọi người: “……”

Hoa Tam trộm lau cái trán đầy mồ hôi lạnh, làm động tác xin giáo chủ tạm thời đừng nóng, nàng sợ giáo chủ không nhịn nổi sẽ lật bàn lên mất.

Người bên ngoài tất nhiên cũng đã bị dọa sợ không nhẹ, nói chuyện cũng lắp bắp: “Tạ đại phu nói đúng, đúng…… Nhưng, nhưng……”

“Không có nhưng nhị gì cả.” Tạ Dụ Lan ‘ sách ’ một tiếng, “Mau bẩm báo một tiếng, canh này mà nguội ta còn phải hâm lại đó.”

“ Vâng, vâng. Ngài, ngài chờ một lát……”

Đệ tử thật cẩn thận nhẹ nhàng gõ cửa, còn chưa kịp mở miệng đã nghe bên trong truyền đến một âm thanh uy nghiêm: “ Cho hắn vào đi.”

Đệ tử như được đại xá, cuống quít thay Tạ Dụ Lan đẩy cửa lớn, chỉ thấy mọi người mới vừa rồi còn quỳ đầy đất đều biến mất không thấy, trong điện an an tĩnh tĩnh, ánh nến tắt hơn phân nửa, chỉ dư lại trên thềm ngọc còn sáng lên một ít, chiếu đến khuôn mặt tối tăm không rõ của Tần Lam Chi.

Tạ Dụ Lan bừng tỉnh, bước nhanh vào cửa, hắn chỉ mặc một bộ bạch sam đơn giản, bên ngoài còn phủ thêm áo choàng của Tần Lam Chi khoác cho hắn, tóc tùy ý xoã ra, 3000 sợi tóc đen trượt qua vai, mượt mà óng ánh, làm người ta vừa nhìn là muốn đưa lên tay sờ.

“Đại công tử.” Tạ Dụ Lan cười khanh khách, làm Tần Lam Chi hoảng hốt mà chớp mắt một cái, giây tiếp theo y đã lắc mình đi tới trước người nam nhân, đưa tay nhận bát canh có chút nóng kia.

Tần Lam Chi mày nhăn lại, buông chén xuống, kéo tay nam nhân đến cẩn thận kiểm tra: “ Để hạ nhân bưng tới là được rồi, không bị bỏng chứ?”

Đầu ngón tay trắng nõn kia có chút đỏ lên, móng tay cắt chỉnh tề gọn gàng, lộ ra màu đỏ nhàn nhạt, xinh đẹp vô cùng.

Tần Lam Chi thật muốn cúi đầu hôn một cái nhưng mà chỉ đành kiềm chế nhìn đi chỗ khác, dắt người lên trên thềm ngọc, để đối phương ngồi ở trên bảo toạ giáo chủ của mình.

Sau cái bảo tọa phía của y treo đầy đèn lồng in tranh sông núi, đặt ở cạnh nhau vừa lúc thành một bức tranh phong cảnh Giang Nam, giữa màn đêm sáng lên phảng phất sinh động như thật, Giang Nam xuân thủy nhộn nhạo, thuyền hoa nhẹ trôi, thấp thoáng từ trong đó như phát ra âm thanh của tự nhiên.

Tần Lam Chi nương theo ánh mắt của hắn nhìn thoáng qua, nhẹ nhàng nói: “Thích à? Hôm nào ta đưa ngươi đi……”

Lời còn chưa dứt, Tạ Dụ Lan liền không tán đồng mà nhíu mày nói: “ Thắp nhiều đèn lồng như vậy làm cái gì? cẩn thận cháy nhà.”

Tần Lam Chi: “……”

Tạ Dụ Lan cảm thấy đây chính là tai hoạ ngầm, nhọc lòng lải nhải cho Tần Lam Chi nửa khắc, mới lại nói: “Mau uống canh nhanh đi, lạnh đi thì không tốt nữa.”

Tần Lam Chi: “…….canh này là?”

“Canh bổ ta đích thân nấu.” Tạ Dụ Lan đắc ý nói, “Huynh thời gian này phải bồi bổ thân thể, không được tùy tiện nữa. Ngày mai ta sẽ xuống núi mua cá trích cho huynh……”

“ Cần cái gì thì giao cho Hoa Tam là được.” Tần Lam Chi bưng chén lên ngửi ngửi, cũng may chỉ là canh gà bình thường, còn bỏ thêm chút trần bì, củ mài, đương quy, táo đỏ, đậu tây liều lượng khác nhau, thật đúng là có cái gì thì bỏ cái đó.

Tần Lam Chi một ngụm uống hết đến đáy bát sáng loáng, Tạ Dụ Lan vui vẻ: “Ngon không?”

“…… Ngon.” Tạ Dụ Lan chắc là đã quên bỏ muối, táo đỏ, trần bì, đương quy hương vị bão hoà, tóm lại là một lời khó nói hết.

Tần Lam Chi vừa lau khóe miệng đầy dầu mỡ vừa thúc giục: “Ngươi nên ngủ rồi.”

Tạ Dụ Lan nhìn mắt sắc trời, gật gật đầu đứng lên: “Huynh cũng ngủ sớm chút đi, hiện giờ chuyện lớn bằng trời cũng không quan trọng bằng đứa bé trong bụng.”

Tần Lam Chi: “……”

Tạ Dụ Lan không chú ý đến sắc mặt chợt trắng rồi lại xanh của Tần Lam Chi, vô cùng vui vẻ mà bước đi, sau khi đợi người rời đi, mọi người trốn ở chỗ cao trong điện mới phấn khởi đi ra, một đám không còn lời gì để nói, trộm dòm qua sắc mặt giáo chủ nhà mình.

Trong đó cao thủ dùng độc được người giang hồ xưng “Độc Nhất Giới” châm chước mở miệng nói: “Giáo chủ, theo thuộc hạ thấy, Hoa Tam cô nương lời nói không sai, tình cảnh này, trước tiên vẫn nên làm theo ý của phu nhân đi …… Ngài xem, phu nhân hiện tại còn rất…… Vui vẻ. Việc này đối với bệnh tình của hắn chỉ có tốt, không có xấu.”

Tần Lam Chi thâm trầm mà rũ mi xuống, mọi người không dám nhiều lời, chẳng biết qua bao lâu, mới nghe giọng nam thở dài nói: “Thôi.”

Mọi người nhẹ nhàng thở ra —— cuối cùng cũng không cần ở chỗ này ra ý kiến nữa! Bất kể có nói chủ ý gì cũng cảm thấy không ổn cả!

Ngay sau đó bọn họ lại nghe thấy giáo chủ lẩm bẩm: “ Đây cũng là lần đầu tiên em ấy tự tay nấu canh cho ta uống…… cứ coi như trong hoạ gặp phúc đi.”

Mọi người: “……”

Trọng điểm là cái này sao?!

Hoa Tam an ủi nói: “ký ức của phu nhân hỗn loạn, có lẽ ngày mai lại quên không nhớ rõ việc này nữa.”

Tần Lam Chi gật gật đầu, vung tay lên: “Cứ như vậy đi, tùy thời chú ý hướng đi của thần y.”

“ Vâng!”

“Còn có……” Tần Lam Chi nhíu mày, “ bên phía võ lâm minh chủ kia, đã nói rõ ràng với hắn chưa?”

“ Đã nói rõ rồi!.” Lão Lục nghe tiếng mà đáp, ôm quyền nói, “Minh chủ rất là áy náy, cho rằng việc này liên quan đến hắn, để thuộc hạ chuyển cáo với giáo chủ, nếu có chỗ hắn có thể giúp được xin giáo chủ không cần khách khí.”

“Hừ, hắn có thể giúp được cái gì?” Độc Nhất Giới nhoáng một cái lộ ra cái đầu to bóng loáng, chửi người lộ ra răng nanh đen nhánh, “Hắn không gây ra trở ngại đã là cám ơn trời đất lắm rồi chứ đừng nói tới giúp đỡ! Ta phải nói từ trước đến nay mấy tên tự xưng chính nghĩa luôn là thế, nếu không phải tại vì bọn họ, phu nhân cũng không đến mức……”

“Độc Nhất Giới.” Tần Lam Chi động âm trầm thấp, không mang theo chút cảm tình làm lạnh hết cả người.

“Là thuộc hạ lắm miệng……” Độc Nhất Giới cúi đầu, đôi tay rúc ở trong tay áo. Tần Lam Chi phất tay giải tán, mọi người liền nháo nhào rời khỏi điện.

Trong điện lại một lần nữa an tĩnh, ánh mắt Tần Lam Chi dừng trên chén bạch ngọc, không biết suy nghĩ đến cái gì, nhẹ nhàng phất tay, nội lực cường thịnh làm thổi tắt tất cả ánh nến, bức tranh sơn thủy trên đèn lồng cũng lặng lẽ chìm xuống, Giang Nam thủy cảnh như bị phù phép, bên trong lâm vào một mảnh u ám tịch liêu.

Đêm khuya, đã qua giờ sửu.

Chính điện của Vạn Hác Cung cũng là phòng ngủ của Tần Lam Chi cùng Tạ Dụ Lan —— song lan điện, bị người nhẹ nhàng đẩy ra cảnh cửa sơn đỏ dày nặng.

Ngoài điện có ám vệ trông coi, thấy người tới lại không dám lên tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn nam nhân trẻ tuổi trông như cô hồn quen đường quen nẻo mà vào cửa rồi đóng cửa.

Đám ám vệ liếc nhau, đều thấy được trong mắt đối phương hiện lên vẻ bất đắc dĩ.

Một màn này, thật là quen mắt —— lúc trước sau khi phu nhân mất trí nhớ, cứ thế nửa đêm là lại lẻn vào trong phòng của giáo chủ, sáng hôm sau lại được giáo chủ ôm ra, bản thân hắn còn chẳng hay biết đã xảy ra chuyện gì.

Mới đầu không biết nội tình trước đó, đám ám vệ còn tưởng giáo chủ cùng phu nhân đang chơi cái trò chơi gì đó ấy chứ.

“Trốn xa chút đi.” Một người trong đó nói, “Tối nay có lẽ không cần chúng ta trực rồi.”

“Ta đi nói với Hoa Tam cô nương một tiếng.” Một người khác quen thuộc mà nói, “Mau đun nước tắm chuẩn bị đi.”

Mọi người tản ra, chỉ lại dư ánh trăng thưa thớt. Tạ Dụ Lan lặng yên không một tiếng động mò vào trong điện, trong đại điện sạch sẽ ngăn nắp, trong phòng ngủ chỉ có hai cây nến đang cháy, trong phòng tối tăm mơ hồ có thể thấy áo choàng to rộng thẫm màu đang treo trên giá.

Ánh mắt Tạ Dụ Lan đảo qua khắp mọi nơi, chóp mũi thanh tú giật giật. Hắn ngửi thấy một mùi hương vừa quen thuộc lại dễ ngửi, mùi này làm tim hắn đập thình thịch, miệng đắng lưỡi khô.

Hắn như thợ săn đang săn mồi vào buổi đêm, tay chân theo bản năng nhẹ nhàng vòng qua sau rèm châu, sau đó vừa đi vừa cởi ra áo trong đơn bạc của chính mình.

Đến khi hắn tiến vào phòng, áo trên người đã cởi hết, lộ ra nửa người trên trắng nõn rắn chắc..Dáng người hắn không được cường tráng như Tần Lam Chi, nhưng đường nét lại có vẻ thon dài lại gợi cảm.

Ngón tay hắn từ trên áo khoác kia vuốt ve mà lướt qua, sau đó đi đến cái giường buông rèm đằng trước.

Bên trong có người, đã tỉnh rồi. Y vô cùng tỉnh táo.

Nhưng đối phương vì sao tỉnh mà lại không phát ra tiếng, đối phương là ai, hắn lại theo bản năng mà tránh đi vấn đề này.

Hắn nhấc rèm lên, còn chưa thấy rõ cổ tay đã bị người dùng sức giữ chặt.

Hắn không chút kháng cự nào mà bị đối phương kéo xuống đệm giường, trên chăn ngập tràn mùi vị xâm lược của giống đực, phảng phất đem cả người hắn bao bọc vào trong, mang theo uy hiếp trí mạng rồi lại làm người ta hưng phất không thôi.

Cằm của Tạ Dụ Lan bị người nhẹ nhàng nâng lên, trước mắt bị miếng vải màu đen che khuất. Làn da hắn trắng nõn, miếng vải đen kia liền trở nên vô cùng chói mắt, lan đến đôi môi hồng nhuận diễm lệ của hắn. Đối phương thở hổn hển, ôn nhu hôn lên vành tai của hắn, sau đó theo sườn mặt một đường hôn mút đến khóe miệng.

Tạ Dụ Lan liếm môi dưới có chút khô khốc, đầu lưỡi đụng phải môi nam nhân, đối phương ngừng lại, sau đó hơi dùng sức day cắn mở ra đôi môi của hắn, cùng hắn rơi vào nụ hôn sâu.

Đến khi nụ hôn kết thúc, hô hấp của hai người đều trở nên hỗn loạn.

Tạ Dụ Lan cảm thấy lưng quần bị đối phương cởi bỏ, lúc này mới mở miệng nói: “Đại vương……”

Âm thanh của hắn có chút nũng nịu, đầu óc hỗn độn, đương nhiên sẽ vì chính mình mà tìm cái cớ thích hợp cho tình cảnh này: “Đại vương cần phải nhẹ một chút……”

Tần Lam Chi: “……”

Tần Lam Chi bất đắc dĩ cười, ôm người bao trong lồng ngực: “Đêm nay diễn cái gì? Yêu phi cùng Đại vương à?”

Tạ Dụ Lan nghe chả hiểu gì, Tần Lam Chi cũng không tính giải thích, lầm bầm lầu bầu: “Cũng được. Vậy ái phi tới hầu hạ đi……”

Nói xong liền kéo tay đối phương qua đây hướng xuống dưới tìm kiếm.

Nến trong phòng không biết đã tắt từ khi nào, chỉ dư lại ánh trăng loang lổ ngoài cửa sổ.

Trên giường từng đợt sóng quay cuồng, từng tiếng thở dốc trầm thấp đè nén, ngẫu nhiên phát ra một hai tiếng kinh hô lại bị nụ hôn thô lỗ đem nuốt xuống bụng. Mảnh vải màu đen rơi xuống mặt Tạ Dụ Lan nửa che lấp. Đôi mắt Tạ Dụ Lan ướt át, đuôi mắt như cánh hoa đào màu đỏ nhoè ra, làm người vừa nhìn liền thương.

Hắn ở trong bóng tối sờ lên khuôn mặt của nam nhân, Tần Lam Chi hơi nghiêng đầu, cắn lên đầu ngón tay của Tạ Dụ Lan, đầu lưỡi liếm mút làm lòng người rung động, khoái cảm không dứt.

Nhưng càng thoải mái, trong lòng Tạ Dụ Lan lại càng bất an cùng trống rỗng.

Hắn luôn cảm thấy bản thân mình đã bỏ qua cái gì đó, cứ nghĩ không ra lại càng muốn nghĩ, đầu đau như muốn nứt ra.

Hắn cảm thấy nụ hôn của nam nhân theo một chút bất đắc dĩ cùng chua xót, muốn an ủi đối phương, lại không biết nên an ủi từ đâu.

Hắn đành phải ôm cổ đối phương, đón lấy nụ hôn sâu của đối phương, đến lúc sắp không thở nổi đối phương mới buông ra.

Nam nhân khàn khàn trầm giọng: “…… Ta là ai?”

Tạ Dụ Lan mờ mịt mà mở to hai mắt.

“Ta là ai?” âm thanh Tần Lam Chi nghẹn ngào, ôn nhu mà hung ác cắn xuống môi dưới Tạ Dụ Lan, “Nói, ta là ai?”

Tạ Dụ Lan cuối cùng vẫn không trả lời được, chỉ nhẹ giọng nói: “Đại vương…… Chính là Đại vương?”

Bộ dáng hắn lúc này cùng với “Thần y” sang sảng rực rỡ ban ngày hoàn toàn bất đồng, lúc này trông hắn vô cùng yếu ớt, tùy ý mặc người đùa giỡn, nói chuyện mang theo giọng mũi để lại trong lòng người một mảnh mềm mại.

“Ừ.” Tần Lam Chi cuối cùng tùy theo hắn, thỏa hiệp nói, “ chỉ cần ái phi vẫn còn nhớ tìm tới ta là được.”

Hắn vén tóc mái Tạ Dụ Lan lên, ôn nhu hôn hôn môi, mơ hồ không rõ mà nói nhỏ: “Mặc kệ sau này em có nhớ ra hay không, đại vương đều sẽ ở bên em.”