Lửa Dục Khó Nhịn

Chương 2




Thật là đáng ghét! A Triệt đúng là người bạn xấu xa vô lương tâm, mượn tiền hắn, hắn không cho, còn nói sẽ vận dụng hết khả năng để ngăn cản cô đi Pháp. Thật là quá đáng, cậu ấy là trùm hãng hàng không thì sao nào, Doãn Tinh mình bộ không biết ngồi thuyền đi chắc!

Nhưng mà bởi vì đã xem đi xem lại nhiều lần bộ phim điện ảnh "TiTanic" cho nên Doãn Tinh không dám ngồi thuyền tới Pháp là sự thật, cô rất sợ một khi đã ngồi thuyền thì vĩnh viễn sẽ không thể nào đi tới nước Pháp được.

Hôm đó sau khi chia tay trong sự chẳng chút vui vẻ gì với A Triệt, vì cuộc sống Doãn Tinh đã hạ quyết tâm lên Đài Bắc làm nhân viên phục vụ ở khách sạn Pháp Hoa nơi thường hay có người Pháp xuất hiện. Những người lui tới đây hằng ngày đa số đều là người ngoại quốc, cô tin chắc mình sẽ có cách sang Pháp để nhìn thấy thần tượng của mình.

Bởi vì cô mới đến chỗ này làm có ba ngày, chưa có kinh nghiệm gì nhưng cũng may là cô biết tiếng Pháp, vì vậy nên cô mới được thuận lợi vào làm phục vụ ở nhà hàng Pháp.

Chiều hôm nay nhà hàng cũng không có nhiều khách, bên trong chỉ có mấy bàn khách VIP nam nữ nước Pháp mũi cao đang bàn việc làm ăn.

Ngồi không buồn chán mãi đến gần tối, vốn là có thể đúng giờ tan ca, nào ngờ một đàn chị không cùng khâu bởi vì có hẹn mà tìm nhờ cô giúp đỡ, cô mới ở lại đến khâu phục vụ phòng khách giúp một tay.

Lúc đầu khi nhận nhiệm vụ này, mới đầu cô có hơi hoảng loạn một chút, chưa gì đã bị phân công đưa thức ăn lên tầng 14 phòng khách VIP. Cô đang định gõ cửa đi vào thì đúng lúc đó có một người ngoại quốc rất trai đẹp để trần mở cửa ra.

Người trai đẹp ấy vừa mở cửa ra liền nhìn thẳng vào trên xe đẩy thức ăn, sau đó vén vén mái tóc trước trán nhìn cô áy náy cười nói: "À cô này, có thể giúp tôi đổi món Trung Quốc được không? Khi nãy tôi đã quên dặn."

Hai mắt Doãn Tinh theo phản xạ nhìn chằm chằm xuống nửa người dưới đang quấn cái khăn tắm màu xanh dương của anh chàng đẹp trai nọ, toàn bộ hô hấp giống như bị ai đó rút sạch.

Nhận ra được anh ta đang tắm, còn có giọt nước trong suốt trợt xuống xuôi theo từng đường nét hoàn mỹ trên mặt anh ta. Điều khiến cô hết sức ngạc nhiên đó chính là. . . . .

"Anh là Phong Dực?"

Doãn Tinh cố gắng mở to hai mắt hơn để nhìn cái gã đẹp trai trước mặt mình, cô chuyên chú nhìn vào sống mũi cao thẳng và bờ môi khêu gợi của anh.

Đừng nói anh ta chính là Phong Dực vai nam chính trong “mộng xuân” của mình ấy chứ?

Trái tim cô không kiềm nổi đột nhiện rã rời cuồng loạn.

"Trời ạ! Loại cảm giác này thật rất giống trong tình tiết tiểu thuyết mới có. Vai nữ chính của mình là một người con gái đáng thương lại quê mùa bởi vì thiếu nợ không có tiền trả, sau đó ép buộc bản thân đến khách sạn có tiếng để làm phục vụ. Kết quả, vai nam chính trong “mộng xuân” bởi vì tới Đài Loan bàn chuyện làm ăn rồi vô tình gặp được nữ chính, nam chính ấy còn nói với nữ chính rằng: Lần đầu tiên khi anh nhìn thấy em thì anh đã bị vẻ quyến rũ xinh đẹp của em làm cho mê hoặc, em có đồng ý theo anh về lâu đài cổ xưa ở nước Pháp không? Anh sẽ để em làm nữ chủ nhân trong lâu đài của anh." Doãn Tinh cố vắt óc nói cho đúng với lời nói tình cảm của Phong Dực, trong đầu cô lúc này đang nhảy múa rất nhiều tình tiết trong tiểu thuyết.

"Cô ơi, cô nói gì đó?" Chẵng những Phong Dực nghe hiểu được tiếng Trung hơn nữa còn khá rành rẽ, nhưng anh hoàn toàn không hiểu những lời nói huyên thuyên của cô rốt cuộc là đang muốn nói cái gì.

Nhưng mà, cô gái này cũng thật là thú vị.

"Tôi nói là, anh chính là nam chính trong tiểu thuyết của tôi đang viết, tổng biên của tôi đã đưa cho tôi rất nhiều tạp chí để tôi tham khảo, kết quả khi tôi vừa lật tới hình của anh thì tôi liền cảm thấy thích anh rồi. Tôi đã tự nói với chính mình “đúng là người này rồi”, kế tiếp đêm đó tôi đã mơ thấy một giấc “mộng xuân” với anh, bây giờ tôi không cần mượn tiền A Triệt để đi nước Pháp nữa vì anh đã xuất hiện ở trước mặt tôi rồi......Loại cảm giác này thật sự rất kỳ diệu!" Doãn Tinh huỵch toẹt tuôn một hơi, cô mệt đến cầm lên ly cà phê trên xe thức ăn há to miệng uống ực một hớp thật lớn.

Phong Dực để trần như thế đi tới trước mặt cô rồi cúi đầu nhìn cô.

Vừa nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn tỏa ra ánh sáng tự nhiên ấy của cô, hạ thể anh liền như thủy triều cuồn cuộn sôi trào.

Cô bé Châu Á này đang gợi lên lửa dục của mình?

Doãn Tinh không biết mình đã gặp phải một con Sói hoang, sau khi uống thêm một họng nước nữa mới nhìn kỹ lại Phong Dực.

"Anh ở ngoài đẹp trai hơn so với trong hình, đã có ai nói anh rằng anh rất hoàn mỹ hay chưa, nam chính dưới ngòi bút của tôi cũng chưa chắc đẹp bằng anh, tôi......Tim tôi đang đập rất nhanh, tôi cảm thấy mình càng lúc càng giống như người háo sắc vậy. Lúc nào tôi cũng nghĩ tới anh, nhưng có thể anh đã bị tôi dọa rồi......Phong Dực, xin anh đừng có sợ tôi có được không? Những lời tôi nói lúc này hoàn toàn đều là sự thật, tôi thật sự là bị bất đắc dĩ mới phải dùng tới hình của anh để tìm nguồn cảm hứng. Bởi vì tôi chưa bao giờ được quen với người đàn ông nào đẹp trai giống như anh vậy, tôi cũng chưa từng làm chuyện này với người đàn ông nào cả, vốn cho rằng viết xong quyển tiểu thuyết đó rồi nhìn tới hình của anh tôi mới chảy nước miếng được, ai ngờ lại bị mơ thấy “mộng xuân”, anh sẽ thứ lỗi cho tôi chứ?"

Phong Dực nhịn không được nữa bật cười, "Cô kể xong chưa?"

"Ối, Phong, anh cười lên thật là đẹp nha!" Doãn Tinh không dằn được âm thầm nuốt nước miếng ừng ực.

"Cô nói cô xem hình của tôi xong rồi mơ thấy “mộng xuân”, có đúng không?" Khoanh tay trước ngực, Phong Dực nhíu mắt ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Doãn Tinh đột nhiên ửng hồng lên, anh nhướng nhướng mày, trong mắt hiện rõ sự hứng thú.

"Đúng vậy! Tôi tên Doãn Tinh, hiện ở Đài Loan, tôi là một nhà tiểu thuyết ngôn tình, không phải là cái gì “Hồng” gì đó đâu, bởi vì tôi rất trong sáng, không viết được tới cái thể loại xấu hổ kia, bởi vậy tôi mới phải tìm kiếm mấy anh chàng trai đẹp ở trên tạp chí để gợi lên cảm hứng, nào ngờ lật tới lật lui nhìn thấy tấm hình của anh sau đó tôi đã mơ một giấc “mộng xuân”. Hiện tôi cũng đã viết được hai chương rồi, mấy chương kế tiếp tôi cần phải nhờ sự giúp đỡ của anh......."

Doãn Tinh nuốt nước miếng ừng ực, chỉ cần hơi khẩn trương là suy nghĩ của cô sẽ bị rối loạn, cái tật xấu này đó giờ chỉ có A Triệt mới có thể chịu được.

"Xin lỗi! Tôi phải nói nhiều như thế là bởi vì tôi đang viết tiểu thuyết, ngày thường tôi đều quanh quẩn trốn ở trong phòng viết tiểu thuyết, vì vậy khó tránh khỏi hay nói nhảm một mình, tôi quen như vậy rồi, còn anh chắc là không có thói quen này đúng không? Không! Ý của tôi là....." Thảm rồi, mình muốn cắn đứt cái lưỡi đi cho rồi, sao mình có thể tự phá hoại hình tượng của mình như thế chứ.

"Phong, tôi......." Nhìn thấy anh nhíu nhíu đầu lông mày, tuy rằng bộ dáng cau có này cũng vẫn rất đẹp trai, nhưng mà...."Tôi rất muốn tự tay vuốt lên hàng lông mày đượm vẻ u buồn của anh......."

Trời ơi! Nhất định là mình bị nhiễm độc của Từ Chí Ma quá nặng rồi. (TCM là một nhà thơ, nhà văn hiện đại nổi tiếng ở Trung Quốc vào đầu thế kỷ 20)

"Tôi thấy cô có vẻ như rất căng thẳng, cô đừng sợ, tôi rất hòa đồng với mọi người." Vì muốn giảm bớt áp lực cho cô, Phong Dực thoáng nở nụ cười nhẹ đáp lại sự lúng túng của cô.

"Nhưng vừa rồi tôi nhìn thấy anh có vẻ như đang rất phiền não, tôi chỉ muốn cùng với anh......À......Ý tôi không phải là muốn cùng anh làm cái “việc đó”, không phải là......." Xong rồi!

Mình lại nói năng lộn xộn nữa rồi.

"Tôi hiểu rồi, ý cô là chỉ nằm mơ thấy “mộng xuân” đúng không?" Đôi mắt màu xanh thoáng hiện lên vẻ ranh mãnh, Phong Dực nhếch môi ngắm nhìn Doãn Tinh.

"Phải, tôi......Tôi làm như vậy là vì tiền, tôi cần phải viết ra cái thể loại tiểu thuyết đó, tôi mới có thể sinh tồn, tôi......." Nói xong, Doãn Tinh cảm thấy tủi thân đến rơi lệ.

Nước mắt của cô làm dao động Phong Dực.

"Đừng khóc, cô muốn giúp như thế nào tôi cũng sẽ đồng ý với cô."

Giọng nói trầm ấm dịu dàng của Phong Dực ở gần sát bên cổ cô, hơi thở của anh lan tỏa bao quanh cô, loại cảm giác này thật khó tả! Doãn Tinh hoàn toàn bị tê liệt.

"Có thật không? Kể cả việc tôi muốn anh dạy cho tôi làm như thế nào để giấc mộng ấy của tôi biến thành sự thật ư?" Cô ngước lên khuôn mặt nhỏ nhắn ngượng ngùng xấu hổ hỏi anh.

"Ừ!"

Doãn Tinh gần như sắp bị ánh mắt đầy vẻ huyền ảo tà mị đẹp đến mê chết người kia của Phong Dực thiêu đốt.

"Phong, anh nghe hiểu được ý của tôi sao? Tôi nói tôi là một nhà văn viết tiểu thuyết ngôn tình, tôi đã vì tiểu thuyết của mình mà buộc phải mơ thấy “mộng xuân”, người nam chính trong mộng ấy chính là anh, cho nên tôi chỉ có thể tìm đến anh bởi vì tôi......."

"Bởi vì cô chỉ muốn tìm đúng tôi, có phải vậy không?" Phong Dực tinh quái nhìn cô hỏi.

Doãn Tinh sững sờ gật gật đầu.

"Vậy ở trong giấc mộng của cô, bước đầu tiên mà tôi làm với cô là gì?"

Phong Dực hoàn toàn bị vẻ hồn nhiên và sự can đảm của cô gợi lên hứng thú, không phải anh chưa gặp qua những người con gái bạo dạn muốn cùng anh trải qua tình một đêm, hoặc lao vào vòng tay của anh, nhưng cô bé người Châu Á trước mắt này vừa gặp đã hấp dẫn được anh.

Chẳng những anh không có bị cô dọa sợ, ngược lại còn giống như có một loại khát vọng rất mãnh liệt, cơ thể anh đã lâu không có cảm giác như gặp phải món mồi ngon này.

Nheo lại con ngươi, anh cúi đầu nhìn Doãn Tinh, đôi môi mềm mại dán lên làn môi đỏ thắm của cô.

Anh ta, trời ạ! Mình còn chưa nói thế mà anh ta đã biết rồi ư?

Doãn Tinh bị Phong Dực hôn, thân hình bé nhỏ của cô tựa sát vào lồng ngực anh không ngừng hít thở.

Hôn lên đôi môi nhỏ nhắn đỏ thắm của cô, ở chỗ nào đó của Phong Dực ngay tức khắc trướng lên, ở chỗ kín vốn mềm oặt bỗng trở nên cứng ngắc và cộm to lên, sự thay đổi trong nháy mắt khiến cho mạch máu anh như muốn nổ tung.

Doãn Tinh không hề nhận ra sự khác thường đó của Phong Dực, ngoại trừ mỗi đêm bị mơ thấy “mộng xuân”, còn trên thực tế chuyện ân ái giữa nam và nữ cô không hề có một chút hiểu biết nào cả.

"Anh hôn tôi......Đây là sự thật ư?!" Hơn nữa khắp người cô còn đang không ngừng phát run, giống như bị điện giật vậy, điều này làm cho cô có một loại cảm giác rất chân thật, "Phong, anh đang hôn tôi đó sao, không phải đang ở trong mơ ư......Tôi thật sự rất hạnh phúc!"

Chỉ một cái hôn nho nhỏ mà đã khiến cho toàn thân cô run rẩy, vậy kế tiếp sẽ ra sao? Cô nhớ được mình có viết phần này, nhưng vừa nghĩ tới đây......Hai gò má cô liền ửng hồng, dáng vẻ yểu điệu thẹn thùng ấy thật sự đã hấp dẫn người khác biết nhường nào.

"Bé con à, tôi không chỉ muốn hôn em thôi đâu, chuyện kế tiếp mà tôi sắp làm có thể sẽ còn khiến cho em cảm thấy hạnh phúc nhiều hơn nữa đó, chỉ là em có biết bước tiếp theo tôi sẽ làm gì không?" Anh nở nụ cười ranh mãnh hỏi, Doãn Tinh bị sự phong độ quyến rũ trên người của Phong Dực làm cho choáng váng.

"Kế tiếp không phải là cởi quần áo ra sao? Kế tiếp không phải là anh xé rách quần áo tôi ư? Không được đâu, một lát tôi còn phải làm việc nữa, anh đừng xé rách quần áo của tôi có được không? Phong, chúng ta hãy thương lượng một chút đi nha?"

"Trời ạ! Cái yêu cầu này của em thật đúng là hành hạ tôi đấy!" Phong Dực nhếch môi cười. Anh đã hơn 30 tuổi, chưa từng gặp qua người con gái nào đáng yêu giống như cô.

Phong Dực không kiềm được cúi đầu dùng chóp mũi cụng nhẹ vào Doãn Tinh, loại tiếp xúc thân mật này đó giờ Doãn Tinh chưa từng nếm thử bao giờ, nơi bị anh chạm vào có cảm giác tê tê ngứa ngứa, trái tim càng thêm nhảy đập mãnh liệt cuồng loạn, loại cảm giác xấu hổ này hại cô nhất thời không biết nên xử lý làm sao.

"Người Pháp nước anh đều rất lãng mạn!" Thỏ thẻ lên tiếng nói, Doãn Tinh rất thích cảm giác được người khác che chở, yêu thương săn sóc này.

Phong Dực ngẩng đầu lên cọ cọ vào mặt cô, đôi con ngươi màu xanh nhìn không dời mắt khỏi khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng của cô.

"Không phải người Pháp chúng tôi lãng mạn, mà là cô bé Châu Á ngọt ngào như em đã mang đến cho tôi cảm giác muốn được yêu thương em." Anh véo nhẹ chóp mũi thon thon của cô, lại một trận hôn nóng bỏng lướt qua từng nơi trên làn da thịt mềm mại.

"Phong, anh thật là rất quyến rũ!"

Lời đường mật của những kẻ yêu nhau bắt đầu xuất hiện giữa hai người. Hạ thể Phong Dực dần dần hình thành một luồng hơi nóng quấy nhiễu, cảm giác muốn có cô càng mãnh liệt hơn, anh khẩn cấp muốn đem đoàn lửa nóng của mình hòa vào trong cơ thể mềm mại của cô, nhưng anh lo làm như thế sẽ khiến cô hoảng sợ.

Theo anh được biết, phụ nữ Châu Á đều rất ngượng ngùng về phương diện này, hơn nữa anh còn có thể tưởng tượng được chỗ đó của cô rất khít, anh thật muốn dong ruổi ở trong hang động ẩm thấp ấy của cô, anh sắp không thể chịu nổi nữa rồi.

"Tinh, tôi có thể muốn em không?"

"Ừm!" Doãn Tinh đã bị sự dịu dàng của Phong Dực mê hoặc, "Phong, từ giây phút em được nhìn thấy hình anh, em thật sự rất muốn nói cho anh biết, em mãi mãi chỉ muốn thuộc về anh." Tình yêu cả đời của cô đều giao hết cho anh.

Phong Dực đã bị phần tình cảm ngọt ngày này của cô làm cảm động. Tình cảm trong sáng của cô bé Châu Á này cuồn cuộn tiến vào đáy lòng khô cạn của anh. Cũng lâu rồi anh không có cảm nhận được cái mùi vị được người khác tỏ tình, hơn nữa còn yêu rất sâu đậm. Phụ nữ ở trong tim anh luôn không có một chút giá trị nào, anh chỉ xem họ như một công cụ làm ấm giường.

Tình cảm sôi trào nơi lồng ngực anh bởi vì lời hứa hẹn của cô mà tan chảy hóa thành tình cảm dịu dàng.

"Tinh à!" Anh thì thào gọi tên cô, lại lần nữa cúi đầu nhìn cô.

Trên khuôn mặt điển trai không gì có thể so sánh được của anh chứa đầy vẻ thương yêu, môi anh bắt đầu tìm kiếm bờ môi mềm mại của cô, hơi thở ấm áp vờn quanh lưu chuyển trên môi cô, hương vị của anh xuôi theo đầu lưỡi tiến vào khoang miệng thơm mùi đàn hương của cô, một luồng tê dại truyền qua môi anh, hơi thở nóng rực từ nơi cổ họng len lỏi xuống tới lồng ngực.

"Tinh, em thật ngọt!"

Ngất ngay trong nụ hôn của anh, Doãn Tinh đã bắt đầu cảm thấy choáng váng, hơn nữa khi anh nói chuyện giọng nói rất ấm lại còn truyền cảm, lời tình cảm được nói ra từ miệng anh lại mê hoặc lòng người đến vậy, trái tim cô chợt đập mạnh dữ dội, chỉ đành để cho môi đè anh dính chặt lên môi cô, chỉ có thể để cho đầu lưỡi anh càn quấy tấn công và hòa quyện cùng với môi lưỡi cô, chỉ có thể để mặc cho anh hết lần này tới lần khác chiếm đoạt.

"Ưm......Phong......."

Một loại nóng bức sâu tận trong cơ thể truyền đến, Doãn Tinh không kiềm được vươn hai tay ngăn ở vòm ngực rộng lớn của anh, nghe thấy tiếng tim đập và hơi thở nặng nề đến từ lồng ngực anh, cảm nhận hơi thở của anh lắp đầy hô hấp cô.

Hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau, sự dè dặt và lý trí của Doãn Tinh bị nụ hôn có cách thức tiêu chuẩn làm cho đến mê man.

"Phong, yêu em đi......"

"Tinh, tôi đang yêu em đó!" Nhìn người con gái bé nhỏ ở trong lòng nôn nóng gấp rút, Phong Dực nở nụ cười đầy mê hoặc, đôi mắt màu xanh dương giống như có sức hấp dẫn cuốn lấy Doãn Tinh.

Vào lúc Doãn Tinh chưa hề có sự chuẩn bị về mặc tâm lý, bờ môi Phong Dực lần tìm dời xuống cổ cô, lưu lại giữa cổ cô nhiều dấu vết màu hồng nhạt.

"Chính em đã tự nguyện giao cơ thể mình cho tôi, sẽ không hối hận chứ?"

Phong Dực chỉ muốn xác định lại cô gái nhỏ người Châu Á trước mắt này không phải bồng bột nhất thời muốn tìm người chơi trò chơi cấm kỵ, cô sẽ không chỉ muốn thể nghiệm về mặt cơ thể mà anh thật lòng hy vọng ngoài tiếp xúc cơ thể ra, trái tim lẫn tâm hồn của cô có thể cùng anh kết hợp.

Xui khiến cho anh vừa nhìn thấy cô liền bị cô vẻ hồn nhiên và thành thật của cô hấp dẫn, ngắm nhìn tròng mắt đen trong vắt mênh mông nước của cô, anh lại bị cái đầm sâu trong suốt ấy quyến rũ. Nét đẹp con gái Châu Á của cô ẩn giấu vẻ thẹn thùng đáng yêu, anh yêu chết mất ánh mắt say mê lờ đờ như có sương mù vô cùng hấp dẫn ấy, một nét đẹp mềm mại đáng yêu đặc trưng của một người con gái.

Môi Phong Dực mút nhẹ cánh môi đỏ như son kia, tợi nơi trơn bóng ấy lưu lại mùi vị thuộc về anh, sau đó vươn đầu lưỡi ra quấy lấy dây dưa với chiếc lưỡi nhỏ xinh của cô. Anh dồn hết cảm xúc mạnh mẽ tiến vào chiếc miệng thơm mùi đàn hương của cô, làm cô không thể nào thở nổi.

Nụ hôn miên man tựa như trận mưa to gió lớn nuốt chửng toàn bộ lý trí của Doãn Tinh, khoái cảm nồng đậm rối loạn tấn công từ đỉnh đầu cô vọt thẳng xuống hạ thể, mạch máu toàn thân trong nháy mắt cấp tốc sôi trào, giữa mạch máu sôi sục ấy như ẩn hiện một loại khát vọng mới lạ.

Chỉ là một cái hôn mà thôi, trong đầu Doãn Tinh tự nhiên hiện lên giấc “mộng xuân” mà mỗi đêm thường mơ thấy, cơ thể không kiềm được như bùng cháy lên mãnh liệt. Đồng thời cảm thấy từ nơi hạ thể tỏa ra sự nóng rực, cô không nhịn được ưỡn cong người, đôi tay sờ soạng khắp vùng ngực anh, thậm chí cuối cùng không tự chủ được lần tìm xuống hạ thể của anh.

"Ưm....Em đúng là một vật nhỏ nhiệt tình!" Phong Dực bật ra tiếng rên rỉ, cảm thấy kinh ngạc bởi vì không ngờ cô gái nhỏ này lại lớn mật như thế.

"Phong, em......Em thực sự chưa biết gì cả....Nếu anh thực sự muốn em...Em sẽ từ từ đón nhận, em muốn trao cho anh......Lần đầu tiên của mình......Em......Á......." Doãn Tinh không thể chịu nổi nữa rên rỉ ra tiếng.

Trời ạ! Thời điểm bị hôn đến ý loạn tình mê, cô sực tỉnh hỏi mình đang làm gì?

Khi bàn tay Doãn Tinh chạm đến vật nóng rực dưới khăn tắm của anh thì giật mình.

"Đừng buông ra! Cầm lấy nó đi!" Đoán được Doãn Tinh sẽ buông tay, giọng của Phong Dực khàn khàn gầm nhẹ nói.

"Ừm......Em nắm nó rồi." Cô thỏ thẻ nói.

Trong đôi mắt lấp lánh lóe sáng dục vọng, khóe môi Phong Dực ẩn hiện ý cười, biết làm thế nào để chỉ dạy về khoản này cho người con gái bé nhỏ có lòng hiếu kỳ quá nặng này đây?

"Vậy chúng ta hãy bắt đầu từ cái hôn này đi! Tiểu Tinh đáng yêu."

"Hôn......." Vừa nghĩ tới anh muốn hôn mình, toàn thân Doãn Tinh liền nóng lên khiến cô vô cùng khó chịu.

"Em chỉ biết vài cái hôn giữa nam nữ nào thôi sao?" Chớp mắt nhìn cô, Phong Dực vừa hỏi vừa cười.

"Em......" Thực tế thì, nếu không phải vừa mới cảm nhận được cái hôn đó của anh là chân thật, có lẽ cô vĩnh viễn chỉ có thể ở trong mộng mới thưởng thức được cái gì gọi là hôn môi.

"Giống như thế này......." Môi Phong Dực lần nữa hôn lên bờ môi cô.

Lưu lại trên bờ môi đang run rẩy cô hơi thở của mình, anh phớt qua cánh môi thơm mùi hương hoa kia, sau đó đưa ra đầu lưỡi liếm láp thưởng thức môi cô, kế tiếp nuốt hết chất mật ngọt trong miệng cô.

Sau một hồi lâu anh mới ngẩng đầu lên nhìn vẻ mặt mê say của Doãn Tinh, "Đầu tiên là nụ hôn này, nhẹ nhàng êm ái, có thể làm cho người ta nhớ mãi không quên cái mùi vị này.

"Ừm!" Doãn Tinh giống hệt như một con mèo ăn vụng đang đắc ý trở về chỗ ở mê mẩn hưởng thụ món ngon của mình, đầu lưỡi hồng nhạt của cô liếm lên bờ môi đỏ mọng ở trước mắt Phong Dực.

Sự nóng bức cuồn cuộn chuyển động trong bụng Phong Dực càng thêm bốc cháy hừng hực, anh nhích người lên rồi lại hạ thấp xuống dùng sức áp sát vào cơ thể Doãn Tinh, chiếc khăn tắm quấn bên hông bị anh vứt mạnh ra, anh để vật nam tính nóng rực của mình tiến sâu vào trong tiểu huyệt của cô.

"Kế đến nữa là nụ hôn ngọt ngào tình tứ dành cho những kẻ đang yêu nhau, cảm giác của cái hôn này tựa như ong bướm gặp gỡ mật hoa, toàn thân em như thể bị chôn vùi dưới lớp biển sâu, chỉ có cái hôn của anh mới có thể cứu vớt em ra khỏi biển khổ ấy." Vừa dứt lời, Phong Dực liền tiếp tục tìm kiếm môi cô, đôi môi ngậm trọn cả bờ môi cô, đầu lưỡi trơn trượt liếm hàm răng cô, khiêu khích sự nhạy cảm và run động trong cô.

Nụ hôn theo cách thức tiêu chuẩn kéo dài cỡ chừng năm phút, hôn đến Doãn Tinh đã sắp không thể nào thở nỗi, nhưng cô phải thừa nhận rằng, sau khi được nếm thử mùi vị của nụ hôn này, cô đã dấn thân vào biển tình dục do anh một tay dẫn dắt rồi.

"Cô bé, chỉ mới có nụ hôn này đã có thể làm cho em thỏa mãn như vậy sao?" Nhìn dáng vẻ say mê của Doãn Tinh, Phong Dực cố ý trêu chọc cười nói.

"Phong, cả người em như không còn hơi sức nữa, em......Anh sắp phải tiến vào cơ thể em rồi sao?"

"Không, anh muốn dùng nụ hôn của mình dâng tặng cho cơ thể em, đầu tiên anh muốn dạy cho em làm sao để tìm ra nơi mẫn cảm trong cơ thể em. Em có biết điểm mẫn cảm của em nằm ở chỗ nào không? Hả Tiểu Tinh?"

Giọng nói trầm ấm quyến rũ của Phong Dực rất là mê người, Doãn Tinh hoàn toàn không còn tâm tư để suy nghĩ nữa.

"Em không biết, anh muốn dạy cho em sao?" Ngước lên khuôn mặt nhỏ nhắn, cô giống hệt như người rất hiếu học nhìn chăm chăm vào Phong Dực.

"Nhưng anh sợ em nếm được mùi vị ấy rồi sau đó mỗi đêm đều muốn anh, như vậy sẽ vắt kiệt hết tinh lực của anh mất." Phong Dực thốt ra ngon tiếng ngọt mê người thì thầm ở bên tai Doãn Tinh, khiến cô bất tri bất giác lại xấu hổ đỏ mặt.

"Như vậy không tốt sao? Ít nhất dục vọng của anh cũng có người để phát tiết, em rất vui và sẵn lòng cùng với anh!" Doãn Tinh bạo gan bày tỏ nỗi lòng của mình.

"Anh rất vui khi vật nhỏ em nhiệt tình như thế này."

Phong Dực vừa cười cười, vừa xuôi theo xương vai của cô trượt đi xuống.

Doãn Tinh ưỡn người lên, hai đầu gối gác lên hông anh, toàn bộ cơ thể dán sát vào vòm ngực rộng lớn của anh, chịu đựng sự khiêu khích đó của anh.

"Bây giờ để anh thưởng thức trước xem hương vị cơ thể của em nhé."

Phong Dực vừa nói vừa cởi quần áo cô ra, chỉ trong chốc lát, toàn thân đều không còn mảnh vải, môi anh đầu tiên là hôn lên môi cô, rồi mới tấn công tới đầu vú đang cứng lại và dựng đứng của cô. Lời này thật không thể nói ra miệng, ngực của cô tuy nhỏ mà xinh, mặc dù không có tròn đầy như phụ nữ phương Tây, nhưng khi bàn tay anh nắm lấy vẫn cảm nhận được sự mềm mại, tỏa ra mùi hương thật động lòng người, tạo cho người khác có cảm giác muốn nếm thử nó.

Phong Dực ngậm lấy một bên vú trái của cô dùng miệng bú thật mạnh, đầu lưỡi múa máy lòng vòng ở trên đầu vú, hàm răng cũng không tha liếm mút nơi quầng vú.

Một luồng cảm giác tê dại truyền khắp toàn thân Doãn Tinh.

"Á......Phong, em thấy dễ chịu quá!"

Doãn Tinh ưỡng ngực lên để Phong Dực có thể vùi sâu vào nữa cảm nhận hương thơm bên trong của cô, sóng tình dong ruỗi từng đợt như thủy triều cuồn cuộn bên trong cơ thể luôn muốn tìm đường để thoát ra.

Thì ra cái loại khoái cảm nóng hừng hực và dịch thể dinh dính này chính là cái được gọi là tình dục.......

Dùng sức kẹp chặt hai đầu gối, Doãn Tinh có thể cảm nhận được nơi đó mình đang bắt đầu ẩm ướt nhiều hơn.

"Phong, em không làm được nữa, cả người em ướt hết rồi, em không biết nên làm gì nữa? Phong, em thấy bụng nóng quá!"

"Đó là bởi vì em đã cảm được anh đang yêu em đấy!" Phong Dực hít sâu một hơi, sự ngây thơ của Doãn Tinh về chuyện ân ái càng khiến cho anh như phát điên, lòng hiếu kỳ của cô đã thành công quyến rũ khát vọng ở chỗ sâu nhất trong linh hồn anh.

"Tinh, cho anh được thưởng thức mùi vị dịch yêu của em nhé."

"Phong, dịch yêu là cái gì......Trời ơi! Phong, sao anh lại có thể ngậm ở chỗ đó......."

Doãn Tinh mở to hai mắt để mặc cho Phong Dực dùng hai tay tách ra đôi chân trắng như ngọc của cô.

"Phong, tư thế này của em có vẻ không được đàng hoàng lắm, em có thể dừng lại hay không......"

Doãn Tinh xấu hổ không thôi, Phong Dực lại tiếp tục cúi đầu xuống giữa hai chân cô, sau đó ngậm lấy nơi tư mật của cô, còn mút nó thật mạnh.

"Á, Phong......." Doãn Tinh có thể cảm giác Phong Dực khi thì liếm khi thì bú ở cái đài hoa nhỏ của mình, cơ thể cô cũng run rẩy từng trận theo mỗi động tác của đôi môi anh.

Đôi tay Doãn Tinh bấu chặt bả vai Phong Dực, móng tay cắm vào da thịt anh, miệng phát ra vẻ đau đớn xen lẫn với tiếng rên rỉ vui sướng.

"Phong, anh......Thật là giỏi á, em xem ở kênh Thải Hồng thấy họ cũng diễn như vậy, nhưng làm vậy có phải là không được sạch sẽ hay không? Em vẫn chưa có tắm đó?" Doãn Tinh thật sự suy nghĩ quá nhiều rồi.

Hơi thở của Phong Dực gấp rút hổn hển, ý cười tinh quái hiện rõ lên trong đôi con ngươi màu xanh của anh.

"Tinh, anh yêu chết mất cái vẻ đặc biệt này của em!"

Khóe môi Phong Dực ẩn chứa nụ cười nhẹ.

"Phong, em......." Phong nói yêu mình đến chết mất ư! Doãn Tinh không khỏi mở cờ trong bụng, càng không ngớt lộ vẻ thẹn thùng.

Nhìn sắc đẹp có thể thay cơm đó của Doãn Tinh, Phong Dực cũng không còn chịu nổi nữa, hơi thở của anh càng dồn dập hơn, trong đó còn đang cố chịu đựng một phần dục vọng bị đè nén mãnh liệt.

"Tinh à, bây giờ anh đã muốn dạy cho em nếm thử một chút sự vui sướng giữa nam và nữ, anh không thể nào từ từ thưởng thức cơ thể của em được nữa, bây giờ anh chỉ muốn ngay tức khắc được tiến vào trong cơ thể em thôi, anh muốn dùng thứ đang sưng tấy này của mình để cho vào cái đầm nhỏ trong em, anh thật muốn được tiến vào trong em nhiều lần hơn nữa." Trước những lời nói đê mê quyến rũ ấy của anh, sóng tình trong cơ thể của Doãn Tinh đã bắt đầu trào dâng lai láng.

Phong Dực dán sán vào thân thể Doãn Tinh, hơi thở nặng nề của anh cứ lởn vởn bên tai cô, sau đó anh cầm lấy vật nam tính sưng tấy như sắp nổ tung để ngay vào nơi của miệng vườn hoa ẩm thấp của cô, trong khi cô hoàn toàn chưa có chuẩn bị tâm lý, anh đẩy mạnh thân người cho vật nóng rực của mình vùi sâu vào hang động của cô.

"Á......Phong......Đau quá......."

Đau quá! Rất đau đó!

"Ráng nhịn một chút, anh sẽ nhẹ nhàng hơn...." Phong Dực cho cô một lời bảo đảm.

Nét mặt mê loạn của Doãn Tinh càng lộ vẻ đáng yêu, Phong Dực vừa chú ý cảm xúc mê người trên mặt cô, vừa cẩn thận đem thỏi sắt nóng bỏng của mình nhích từng chút đẩy vào hang động chật hẹp của cô.

"Á......."

Tiểu huyệt của Doãn Tinh không chịu nổi vật cứng đột nhiên xâm nhập, cô đau đến ưỡn cong người lên, nhưng Phong Dực đã liên tục hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn ướt đầy mồ hôi của cô, sau đó nâng cái mông cô lên, để cây côn sưng to được lần nữa tiến vào khe sâu nhỏ hẹp kia.

Phong Dực nhắm nghiền hai mắt để cảm nhận vách tường thịt kia đang đang kẹp chặt thanh sắt nóng rực của mình, khi anh mạnh mẽ chạy nước rút thì anh cảm nhận được cái tiểu huyệt nhỏ hẹp kia nó đang co rút lại.

Từng đợt thủy triều điên cuồng kéo tới, cùng với chuyển động của hai người dịch yêu càng tuôn chảy ra nhiều hơn, giúp cho Phong Dực có thể được càng đi sâu vào thẳng tới hoa tâm của Doãn Tinh.

"Ưm......Á......."

Tiếng thở dốc sôi sục tưởng chừng như muốn nhấn chìm Doãn Tinh, Phong Dực đẩy người thêm một cái nữa, rồi mới cùng cô hòa tan thành một.

"Lạy chúa......." Doãn Tinh dùng hết những từ ngữ mà cô biết để cảm thán, trận ái tình mà Phong Dực mang đến cho cô, thiếu chút nữa đã làm cho cơ thể của cô nổ tung, "Thánh mẫu Maria, Jesus ơi......Con thật là vui sướng! Phong......Ơi......Thì ra đây chính là “ngọn lửa của ái tình”......Lửa đã cháy lan ra cả cánh đồng cỏ......Lửa tình đang cuồn cuộn bốc cháy......."

Doãn Tinh mang ra hết những lời lẽ mà trong đầu cô có thể hình dung nhưng chưa từng sử dụng tới lần nào.

Phong Dực bị sự ngốc nghếch của cô làm cho dở khóc dở cười.

Trong cuộc đời của anh, có lẽ chưa có người phụ nữ nào đang điên cuồng ân ái với anh mà còn có thần trí kể một hơi như vậy, có thể thấy được sự dũng mãnh của anh mới vừa rồi, cô gái Châu Á này cũng không có cảm nhận được sự bùng nổ mãnh liệt giống như anh nhỉ?

Phong Dực nở nụ cười phóng đãng, sau đó rút ra thanh sắt nóng rực đang ở trong cơ thể Doãn Tinh, cúi đầu hôn một cái lên gò má phấn hồng đang ngất ngây của cô, sau đó lại kề sát bên tai cô thủ thỉ những lời nói đê mê ngọt ngào.

"Phong, có phải đây là mộng không? Em đã là người của anh rồi, em...." Doãn Tinh cúi đầu xuống nhìn thoáng qua hai chân của mình, giữa hai chân còn lưu lại lốm đốm vài vết máu chứng minh giá trị đau đớn mới vừa rồi.

"Em đã trở thành một người phụ nữ rồi, mà em còn là người người phụ nữ của Phong nữa đó!" Cô tự thì thào nói một mình.

Phong Dực chỉ cảm thấy điệu bộ này của cô chỉ làm cho người ta càng thêm yêu thương, vật nam tính sưng to ở chỗ đó của anh lại muốn tìm tiểu huyệt của cô mà mãnh liệt cho vào lần nữa.

"Tinh, anh lại muốn em nữa rồi!"

Phong Dực lại lần nữa áp lên người lên Doãn Tinh, để lửa nóng của mình ở ngay lối vào trong cô, sau đó kéo lại bàn tay nhỏ bé của cô giữ thật chặt.

"Vuốt ve nó đi Tinh, để một lát nó có thể mạnh hơn và to hơn nữa, anh muốn em vuốt ve nâng niu nó."

Nghe lời nói nhỏ nhẹ của Phong Dực, Doãn Tinh thử nắm lấy cái vật nóng hổi đó của anh, sau đó dùng bàn tay nhỏ bé ôm trọn nó, kế tiếp run rẩy vuốt ve xoa nắn giữ nó ở trong lòng bàn tay.

"Ưm...." Phong Dực phát ra tiếng rên rỉ vui thích.

"Dễ chịu không Phong?"

Âm thanh này của Phong thật là rất mê người nha!

Cô muốn cố gắng ghi nhớ lại cái âm thanh này vào trong đầu, để sau này đưa lời nói của anh viết lại vào trong tiểu thuyết của mình.

Đây là tiếng của Phong đang yêu cô!

Cô chợt nở nụ cười thỏa mãn.

Dưới sự trêu đùa ma sát của cô, vật sưng tấy nóng bừng của Phong Dực càng thêm bùng phát dữ dội, cho đến bản thân anh cảm thấy được rồi, anh mới lần nữa nằm đè lên cô, sau đó xông thẳng vào rừng rậm bí mật âm u.

Hai người lại một lần nữa đạt tới đỉnh của Thiên Đường tình dục.......