Lao Tù Ác Ma

Quyển 2 - Chương 29: Hồi ức – Lần đầu gặp mặt (thượng)




“Tần Thiên, anh dẫn em tới chỗ này làm gì vậy?” Diệp Mạc khẽ nhíu mày nhìn cánh cửa vào Thiên Đường to lớn vàng son lộng lẫy, có chút tức giận trừng mắt liếc nhìn Lạc Tần Thiên, nơi này chốn tụ họp cao cấp của đám người giàu có quyền thế đến tìm hoan mua vui, ở trong mắt Diệp Mạc, nơi này còn dơ bẩn xấu xa hơn Kim Nghê rất nhiều.

“Mạc Mạc em đừng tức giận a.” Lạc Tần Thiên nhẹ nhàng kéo tay Diệp Mạc năn nỉ lấy lòng, trên gương mặt anh tuấn làm ra vẻ ngây thơ vô (số) tội “Là do tối nay thúc thúc của anh có một cuộc họp quan trọng ở đây bàn chuyện hợp tác làm ăn, ngày mai ông ấy sẽ về Mỹ rồi, chúng ta quen nhau cũng đã lâu như vậy, anh chẳng lẽ lại không đưa em đến gặp người thân của anh a, anh muốn nhân cơ hội này đưa em đến gặp ông ấy 1 lần, nhân tiện đem chuyện của chúng ta nói ra luôn.”

Diệp Mạc nghe xong, trên khuôn mặt thanh tú trắng nõn hiện lên một tia đỏ ửng, trong lòng chợt bắt đầu cảm thấy căng thẳng, oán giận nói “Sao bây giờ anh mới nói cho em biết, ít nhiều gì cũng phải để em chuẩn bị một chút chứ a.”

Nhìn Diệp Mạc ngày thường vẫn luôn bình tĩnh trầm ổn lúc này lại lo lắng cuống quýt cả lên, Lạc Tần Thiên giống thiếu niên mới lớn cười nói rạng rỡ “Thúc thúc này của anh là người khá hào phóng, sẽ không để ý đến mấy chuyện nhỏ nhặt này đâu, lại nói, Mạc Mạc của anh mặc cái gì cũng đều mê người cả.” (Jian: nịnh khiếp =)) mà thấy đáng iêu vãi >v<)

Lạc Tần Thiên cười ha ha vuốt mông ngựa, cuối cùng đưa tay kéo Diệp Mạc ôm vào lòng, thấp giọng nói “Nghe nói những gã đàn ông ở Thiên Đường nam nữ đêu ăn, Mạc Mạc em nắm chặt lấy tay anh, trăm ngàn lần đừng tách khỏi anh, chúng ta đến gặp thúc thúc xong liền sẽ lập tức rời khỏi đây.”

“Em thấy người đáng lo nhất là anh thì có, nơi này soái nam mĩ nữ nhiều như vậy, ai biết anh sẽ bị người nào bắt mất hồn đi.” Diệp Mạc trợn mắt to lên, không thèm để ý lời ai kia nói.

“Mạc Mạc, sao em lại không tin tưởng nhân cách của anh a!” Lạc Tần Thiên than vãn nói “Anh vì em mà đến giờ vẫn còn là xử nam, ngay cả tay con gái anh cũng chưa từng sờ qua, vì em, anh thuần khiết tới mức bị bạn bè đem ra làm trò cười kia kìa.” (Jian: chồ ôi =)) có chém hôn đó boa =)))))))

Diệp Mạc bị Lạc Tần Thiên chọc cho phát cười, hai tay ôm lấy cánh tay rắn chắc của Lạc Tần Thiên, vừa đem đầu nhẹ nhàng tựa trên vai Lạc Tần Thiên, vừa khẽ cười nói “Đồ ngốc! Tên ngốc của em!”

Lạc Tần Thiên nhìn cậu bé mà hắn yêu vô cùng lúc này ôn nhuyễn mềm mại giống như con mèo nhỏ, lập tức được một tấc lại tiến thêm một thước (a.k.a được voi đòi hai bà trưng =))) thấp giọng kề sát bên tai Diệp Mạc “Bà xã, đêm nay đến chỗ của anh qua đêm có được không?” Lạc Tần Thiên tà ác nghĩ, đêm nay nhất định phải vừa dỗ vừa lừa, đem bảo bối bé nhỏ này của mình ăn sạch vào bụng.

Diệp Mạc biết Lạc Tần Thiên đang nghĩ tới cái gì, thật ra thì Diệp Mạc cũng đã sớm nghĩ đến chuyện sẽ đem chính bản thân mình hoàn toàn giao cho Lạc Tần Thiên, nhưng vừa nghĩ đến cảnh hai nam nhân toàn thân xích lõa triền miên cùng một chỗ, liền cảm thấy căng thẳng vô cùng, tim cũng tăng gia tốc đập mạnh thình thịch. Diệp Mạc cảm thấy mình sớm muộn gì cũng phải cùng Lạc Tần Thiên đi đến bước đó, thế nên cậu khẽ cắn môi một cái, trong lòng âm thầm hạ quyết tâm, đêm nay sau khi đi gặp thúc thúc xong, sẽ tùy theo Lạc Tần Thiên muốn làm gì thì làm.

“Nghe lời anh.” Diệp Mạc cúi thấp gương mặt đỏ ửng nóng bừng, nhỏ giọng nói.

Lạc Tần Thiên vừa nghe thấy liền kích động đến suýt chút nữa là nhảy cẫng lên, đêm nay, nam nhân này rốt cuộc cũng là của anh… Cả đời này đều là của anh…

………….

Việc kinh doanh ở Thiên Đường tốt hơn so với Kim Nghê rất nhiều, phục vụ ở hộp đêm này có thể dùng tiền mà mua được, thường là những kẻ phú thương hào giả vung tiền ra săn mồi, ở nơi này, ánh sáng hào nhoáng, xa hoa bất tận.

Bên trong một gian phòng làm việc rộng rãi xa hoa ở Thiên Đường, Tiếu Tẫn Nghiêm mặc một thân áo sơmi đen, thư thái tựa trên ghế salong làm bằng da thật, một bộ âu phục hoàn toàn cắt may thủ công làm nổi bật lên thân thể cao to kiện mỹ của hắn, ánh mắt lười biếng lành lạnh đảo qua trước mắt một loạt những nam nhân nữ nhân.

Đứng bên cạnh Tiếu Tẫn Nghiêm là quản lý của Thiên Đường, cầm một chiếc khăn tay không ngừng lau mồ hồi, mặt cười cười nhìn Tiếu Tẫn Nghiêm “Tiếu tổng, đây đều là những người mới tuyển vào ngày hôm nay, vô cùng sạch sẽ, Tiếu tổng thích người nào, thuộc hạ sẽ lập tức sai người đưa người đó đến phòng riêng của ngài.”

Dù nói là người mới, nhưng đã vạn bất đắc dĩ đi làm cái nghề này thì đều rõ ràng thế giới xem trọng vật chất này khổ sở cực nhọc đến mức nào, vì thế những người này so với người bình thường đều mong muốn được thăng tiến được sống giàu sang phú quý hơn hẳn, vì thế đối với Tiếu Tẫn Nghiêm, bọn họ đều ôm ảo tưởng chờ mong. Chỉ cần được nam nhân thần thánh ở thành phố X trước mắt này vừa ý, cho dù có là hạng thấp hèn nhất ở bên trong Thiên Đường thì cũng sẽ được hưởng thụ đãi ngộ đến chí cao vô thượng.

Tiếu Tẫn Nghiêm hiển nhiên với một đám người trước mắt này không có chút hứng thú gì, đối với loại đàn ông tính cách xảo quyệt thâm độc khẩu vị đặc biệt như hắn, đám nam xướng nữ khang mị nhãn như tơ (tóm lại là zai xinh gái đẹp) này chỉ là một đống thịt đáng chán.

Mạnh Truyền Tân nhìn ra nỗi phiền chán của Tiếu Tẫn Nghiêm, sau khi vung tay ra hiệu cho tất cả mọi người rời đi, nghiêm trang lên tiếng nói “Tẫn ca, hay là tôi gọi Lâm tiểu thư đến cho ngài.” (là bánh bèo Lâm Nhu Nhân í =.= khiếp, quen mẻ này trước cả khi quen Mạc tới giờ, mài giỏi lắm Nghiêm =.=)

“Không cần.” Tiếu Tẫn Nghiêm lạnh giọng nói xong liền đứng dậy đi ra ngoài cửa “Lạc Tần Thiên đến trễ, cuộc đàm phán tạm thời chuyển sang hôm sau đi, cậu chọn từ trong đám người ban nãy ra hai nữ nhân bộ dáng không tệ đưa đến khách sạn đêm nay cậu ta ở. Tôi đi ra ngoài một chút, cậu không cần phải đi theo.”

“Đã rõ.” Mạnh Truyền Tân mạnh mẽ dứt khoát đáp.

………

“Tần Thiên, anh có nhầm chỗ không vậy?”

“Không biết nữa.” Lạc Tần Thiên lời thề son sắt mở miệng nói “Là chính miệng thúc thúc của anh nói nếu như nhất thời có thay đổi gì thì ông ấy nhất định sẽ gọi điện thoại cho….” Lời còn chưa nói hết, điện thoại của Lạc Tần Thiên liền vang lên.

“Chết tiệt, là thúc thúc của anh gọi tới, không phải là thay đổi địa điểm thật chứ!” Lạc Tần Thiên vẻ mặt đau khổ nhận cú điện thoại, thế nhưng bởi vì quá ồn ào nên không thể nghe thấy thanh âm trong điện thoại.

“Hay là anh ra ngoài nói chuyện đi, nhân tiện em cũng đi nhà vệ sinh một chút, lát nữa em cũng sẽ ra ngoài tìm anh” Diệp Mạc đẩy Lạc Tần Thiên đi ra ngoài, còn chính mình thì lại quay người đi đến nhà vệ sinh. Căng thẳng từ lúc nãy đến giờ, Diệp Mạc đã sớm muốn buông lỏng một chút.