Nhiệm vụ lần này chỉ là một nhiệm vụ nhỏ, Nghiêm Minh Du chỉ ra ngoài bốn ngày, sau đó lập tức quay về nhà.
Thật sự là nhớ đến vô cùng.
Hơn nữa lần này lúc đi làm nhiệm vụ, hai người còn chưa thực sự làm lành.
Nghiêm Minh Du vừa thấy Phương Kính Dực tức giận quay về phòng cũ của mình xong đã hối hận. Lần này anh biết bản thân không đúng, nhưng cơn giận ngột ngạt trong lòng khiến anh rất khó chịu. Anh nằm trằn trọc cả đêm trên giường, một suy nghĩ không ngừng điên cuồng dâng lên trong lòng, giống như một cây dây leo mạnh mẽ, không ngừng lớn lên rồi bao vây cả trái tim anh.
Anh vô cùng ghen tị, khi thấy Phương Kính Dực trò chuyện cùng Alpha khác, anh ghen tới mức muốn nhốt Phương Kính Dực vào phòng rồi dùng xiềng xích khoá cậu lại, để tay chỉ thủ dâm cho anh, miệng luôn hôn anh, lúc nào cũng sẽ mở chân ra với anh...
Nhưng sao có thể chứ. Phương Kính Dực vốn phải là một chú chim vô tư, Nghiêm Minh Du đã tàn nhẫn khắc dấu vết của tình yêu lên bộ lông của nó, khiến nó không thể bay xa, làm sao có thể bẻ gãy cánh rồi trói chân để nó không bao giờ có thể vỗ cánh nữa? Nghiêm Minh Du biết bản thân cần phải vượt qua cảm giác nhạy cảm này.
Anh bắt đầu giận chính bản thân mình.
Vất vả lắm mới chờ được đến sáng, Nghiêm Minh Du rời giường thay đồ sửa soạn. Có lẽ tiếng anh xuống lầu đã đánh thức Phương Kính Dực. Nghiêm Minh Du vừa đi đến phòng khách đã nghe thấy tiếng Phương Kính Dực đi chân trần trên sàn nhà vội vã mở cửa phòng. Cậu đứng trên lan can tầng hai gọi anh, giọng điệu nóng nảy bất an, còn hơi khàn khàn vì vừa tỉnh ngủ.
"Nghiêm Minh Du!"
Nghiêm Minh Du dừng bước, xoay người ngẩng đầu nhìn cậu.
Bàn chân trắng nõn giẫm trên sàn, Nghiêm Minh Du ngơ ngác nhìn chằm chằm đôi chân đó. Giây tiếp theo, người đã đâm sầm vào ngực anh, hai cánh tay trắng nõn mềm mại vươn ra dưới ống tay áo rộng thùng thình ôm chặt lấy eo Nghiêm Minh Du, đầu dụi vào ngực anh. Nghiêm Minh Du sửng sốt một lát rồi mới vươn tay ôm lấy Phương Kính Dực.
Phương Kính Dực ngẩng lên nhìn đôi mắt bị mũ quân phục che khuất của anh, đôi mắt vẫn còn hơi ngái ngủ, tủi thân làm nũng: "Anh... hôn em một chút đã rồi hãy đi."
Nghiêm Minh Du ôm chặt eo cậu, cúc áo quân phục cọ sát vào làn da bên hông cậu, sợ vành mũ quân đội sẽ đâm vào cậu nên anh nghiêng đầu hôn Phương Kính Dực. Phương Kính Dực nhón chân, bàn tay hơi ấm ôm lấy sườn mặt Nghiêm Minh Du, mạnh mẽ hôn anh. Sau đó mới chậm rãi buông ra, gót chân đang kiễng cũng nhẹ hàng hạ xuống. Phương Kính Dực có hơi không nỡ xa rời, nhưng vẫn khẽ dặn dò anh: "Chú ý an toàn, về sớm chút nhé anh."
Nhưng Phương Kính Dực càng như vậy, Nghiêm Minh Du càng giận bản thân hơn. Phương Kính Dực đã lao vào vòng tay anh, nhất định cậu đã suy nghĩ cả đêm xem bản thân có nên nhượng bộ hay không, nhưng khi nghe thấy tiếng bước chân Nghiêm Minh Du rời đi, cậu vẫn không màng tất cả mà lao ra khỏi phòng. Còn Nghiêm Minh Du lại cứ suy đoán và hoài nghi chân tình của Phương Kính Dực. Trong bốn ngày này, chỉ cần lúc không làm việc, anh sẽ lại nghĩ tới chuyện này, đầu óc anh rối loạn, buổi tối ngủ cũng thấy trái tim mình trống rỗng, chỉ muốn nhanh chóng chạy về ôm Phương Kính Dực một cái. Nghiêm Minh Du không muốn cậu buồn bã một chút nào nữa.
Tính ngày, hẳn là chiều nay Phương Kính Dực được nghỉ rồi. Nghiêm Minh Du vừa vào nhà, thậm chí còn chưa kịp thay quân phục ra đã lên lầu tìm Phương Kính Dực. Anh tưởng có lẽ Phương Kính Dực vẫn còn giận nên có lẽ sẽ về phòng cũ của mình, vội vã đẩy cửa phòng ra lại không thấy ai cả, giường vẫn trống không. Đầu óc Nghiêm Minh Du quay cuồng, Phương Kính Dực không có ở đây, vậy em ấy đi đâu rồi?
Nghiêm Minh Du có hơi hoảng hốt. Anh rời khỏi phòng rồi về lại phòng mình, trong phòng có tiếng hít thở ổn định cùng mùi hương của đại dương quen thuộc. Rèm kéo chặt, tiếng động nhỏ do điều hoà chạy hơi vang lên, bóng người nho nhỏ đang nằm cuộn tròn, hơi nhô lên trên giường.
Đang ngủ. Nghiêm Minh Du thở phào nhẹ nhõm, thần kinh căng chặt chậm rãi thả lỏng lại. Anh cởi mũ quân trang treo lên giá áo bên cạnh rồi chậm rãi đi đến mép giường nhìn người đang ngủ say kia.
Phương Kính Dực ngủ say, biểu cảm không hề phòng bị, môi hơi bĩu ra, cánh mũi phập phồng rất nhẹ, nửa khuôn mặt vùi vào chăn, một nửa lộ ra ngoài, lông mi dày hơi run. Nghiêm Minh Du cố gắng thả nhẹ hơi thở, chăm chú nhìn người anh vẫn luôn nhớ thương.
Sau khi đánh dấu vĩnh viễn, Phương Kính Dực vô cùng nhạy cảm với chất dẫn dụ của Nghiêm Minh Du. Nghiêm Minh Du tới gần, mùi hương cây linh sam quen thuộc đánh thức hồi ức trong thân thể cậu. Phương Kính Dực nhíu nhíu mày, sau khi nhận ra người đã thực sự trở lại thì chợt tỉnh. Trước mắt vẫn còn hơi mơ hồ, Phương Kính Dực dụi dụi mắt, sau khi nhìn rõ là Nghiêm Minh Du mới chậm rãi ngồi dậy.
"Anh về rồi nha."
Nghiêm Minh Du bước đến ngồi bên mép giường, trong mắt anh tràn đầy áy náy, không biết nên nói gì, chỉ đành gật gật đầu. Anh duỗi tay chạm lên cẳng chân lộ ra bên ngoài của Phương Kính Dực, da thịt trơn trượt tới mức khó mà giữ được trong lòng bàn tay. Tất cả những tâm tư lòng vòng trước khi quay lại đều biến mất hết vì những lời này của Phương Kính Dực. Mái tóc hơi xoăn vì ngủ lâu mà xoã tung mềm mại, đôi môi ẩm ướt hơi chu lên, ánh mắt còn chưa hoàn toàn tỉnh táo. Phương Kính Dực nhìn Nghiêm Minh Du vẫn đang mặc một thân quân trang, cậu nghiêng đầu khẽ nói: "Ôm em một chút."
Nói xong liền ngoan ngoãn vươn tay chờ Nghiêm Minh Du ôm mình. Nghiêm Minh Du cảm giác trái tim trong ngực đập mạnh, anh lại gần ôm cậu vào lòng, bàn tay đặt lên tấm lưng thon gầy ấy. Khi thực sự ôm người vào ngực, Nghiêm Minh Du mới thực sự nhận ra nỗi nhớ nhung bốn ngày nay không phải là điều gì đó hão huyền, nó có thật, và sức nặng của nó ngang với sức nặng của trái tim.
Phương Kính Dực vòng tay ôm cổ Nghiêm Minh Du, một chân nhẹ nhàng vắt qua hông anh rồi ngồi lên đùi Nghiêm Minh Du. Mặt dựa vào quân hàm trên áo quân phục của anh, tóc mai nhẹ nhàng cọ lên yết hầu Nghiêm Minh Du. Phương Kính Dực chôn mặt vào cổ anh, rầu rĩ hỏi: "Anh vẫn còn đang giận à?"
"Giận." Nghiêm Minh Du vững vàng đáp, giọng điệu còn mang áy náy, "Anh giận chính bản thân mình."
"Vì sao lại giận bản thân?" Phương Kính Dực nghi hoặc ngẩng lên nhìn Nghiêm Minh Du.
Nụ hôn ấm áp rơi trên thái dương, Nghiêm Minh Du cọ môi lên chóp mũi Phương Kính Dực, sau đó lại chuyển qua cọ xát vành tai cậu, không trả lời. Bàn tay đặt bên hông Phương Kính Dực, ngón cái vuốt ve vòng eo mềm mại, nhẹ giọng hỏi cậu: "Sao lại mặc áo anh?"
Chiếc áo phông đen tuyền mà Phương Kính Dực đang mặc là của anh, nó quá rộng so với cậu. Vạt áo thùng thình che quá mông, nhưng vì dáng ngồi nên áo bị kéo tới eo, lộ ra quần lót màu trắng cùng cặp mông mềm mại. Phương Kính Dực xê dịch mông như làm nũng, lẩm bẩm đáp: "Trên áo có mùi của anh mà."
Nghiêm Minh Du sửng sốt, rồi không nhịn được bật cười, lồng ngực cũng rung lên. Phương Kính Dực đỏ mặt, khẽ nhéo sau gáy Nghiêm Minh Du rồi ngẩng đầu biện giải cho mình: "Không phải vì... nhớ anh đâu. Là vì gần đây em luôn cảm thấy cần chất dẫn dụ!"
"Có phải sắp đến kỳ phát tình không?" Nghiêm Minh Du chạm vào tuyến thể của Phương Kính Dực, lại nghiêng đầu và hôn lên tuyến thể sưng tấy, "Tính ngày thì sắp đến rồi."