Kiếm Khách Truy Thê

Kiếm Khách Truy Thê - Chương 8





Từ sau khi cha thay nàng cự tuyệt Quan Thiên Dật gặp mặt, Quan Thiên Dật giống như bốc hơi khỏi nhân gian, rốt cuộc không có nghe đến hắn đến tìm nàng lần nào nữa.


Nàng hỏi qua phụ thân về chuyện từ hôn, phụ thân chỉ là gật đầu lung tung, tỏ vẻ không thành vấn đề.


Không biết phụ thân nói như thế nào, thế nhưng có thể làm cho Quan Thiên Dật không hề dị nghị tiếp nhận từ hôn của nàng.


Lăng Nhạn Sương thở dài nhẹ nhõm một hơi, lại cảm thấy mất mát, mâu thuẫn không biết nên làm gì bây giờ.


Nàng phát hiện, chỉ cần vừa nghĩ đến hắn liền cảm thấy ngực ê ẩm, có chút nghẹt thở.


Lão đại phu khai dược cho nàng thực sự rất hữu hiệu.


Hiện tại, chỉ cần uống thuốc là có thể ít nhiều làm giảm mức độ đau đầu kịch liệt khi phát bệnh.


Nhưng mỗi lần sau khi uống thuốc sẽ làm cho nàng mơ màng, yếu ớt.


Có đôi khi, nàng thậm chí không phân rõ mình rốt cuộc là ở trong mộng hay ở trong hiện thực.


Thường lúc nàng ngủ mơ mơ màng màng sẽ nhìn thấy Quan Thiên Dật ảo giác xuất hiện bên cạnh nàng, không nói gì, chỉ là trầm mặc luôn nhìn nàng.


Ánh mắt hắn thật sâu, thường làm cho nàng xót xa bật khóc trong mộng.


Sau đó Quan Thiên Dật ảo giác sẽ vươn tay ôm chặt nàng vào trong ngực.


Ngẫu nhiên, nàng thậm chí sẽ cảm thấy ảo giác kia ôm nàng thật chặt, chặt làm cho nàng cảm thấy thật là được Quan Thiên Dật ôm vào trong ngực.


Trong đình, Lăng Nhạn Sương ngồi ngơ ngẩn nhìn đám mây trên trời ngẩn người.


Nàng đột nhiên nghĩ, sau khi nàng chết, hồn phách có thể hóa thành một đám mây hay không ?


Nếu có thể biến thành mây, như vậy nàng có thể di chuyển khắp nơi, ở trên trời nhìn mỗi người nàng quan tâm……


“Tiểu thư, uống thuốc.”


Tiểu Tích bưng thuốc đi đến đình tìm nàng.


Lăng Nhạn Sương không hề động, vẫn vẻ mặt trống rỗng mơ mịt nhìn bầu trời ngẩn người.


Tiểu Tích nhìn nàng, hốc mắt đỏ lên.


Gần đây tiểu thư của nàng thường như đi vào cõi thần tiên như vậy, giống như thân hình tuy còn đang nơi này, hồn phách cũng đã bay đến địa phương khác.


Loại cảm giác này làm cho nàng kinh hãi.


Vừa mới bắt đầu, nàng đều sẽ không nhịn được đưa tay nắm lấy tay áo tiểu thư, đến khi nàng chậm rãi quay đầu cười với nàng, xác nhận tiểu thư còn ở nơi này, nàng mới có thể an tâm buông tay ra.


Nghĩ, nghĩ, mũi Tiểu Tích đau xót, thiếu chút không nhịn được mà bật khóc.


Nhưng tiểu thư vừa nghe thấy tiếng khóc của nàng sẽ càng đau đầu, cho nên nàng mỗi lần muốn khóc đều sẽ thực cố gắng, thực cố gắng nhịn xuống.


Tiểu Tích nâng cánh tay lên, lau nước mắt rơi xuống, sau khi khụt khịt, lén nhìn phía sau một chút, sau đó lại gọi Lăng Nhạn Sương thêm một lần.


“Tiểu thư.”


“…… Ân ?”


Lăng Nhạn Sương có chút chậm chạp trả lời một tiếng.


“Nên uống thuốc, tiểu thư.” Tiểu Tích nhắc nhở nàng.


“Nha.”


Nàng giống như đứa nhỏ, ngoan ngoãn bưng bát lên chậm rãi uống hết.


Uống thuốc xong, Tiểu Tích đem chăn đã sớm chuẩn bị tốt ở một bên đắp lên người nàng, miễn cho nàng ở trong đình trúng gió cảm lạnh.


“Tiểu Tích……” Lăng Nhạn Sương yếu ớt kêu.


“Ân ?”


“Hôm nay…… Ta có thể nhìn thấy Thiên Dật ca ca không ?”


Trong giọng nói của nàng có một loại chờ mong không hiểu.


“Tiểu, tiểu thư ?! Người đang nói cái gì ?”


Tiểu Tích cả kinh, phản xạ lại nhìn về phía sau.


Lăng Nhạn Sương chậm rãi nhắm mắt lại, không có nhìn thấy động tác có chút khẩn trương khác thường của Tiểu Tích.


“Gần đây ta chỉ vừa uống thuốc, bắt đầu ngủ liền thường sẽ mơ về Thiên Dật ca ca……”


“Tiểu thư…… Mộng kia…… Mộng kia là……”


Tiểu Tích nghẹn ngào, có chút không nói ra lời.


“…… Chẳng qua, hắn thoạt nhìn thật u buồn, hại ta cũng khó chịu……”


Thanh âm của nàng càng ngày càng thấp, càng ngày càng yếu.


“Tiểu thư……”


Tiểu Tích cắn môi, nước mắt chảy xuống dưới.


“Chờ một chút nhìn thấy hắn, ta phải nhớ nói với hắn, đừng lộ ra ánh mắt đó……”


Dược hiệu dần dần phát huy, thanh âm của nàng dần dần biến mất không thấy.


Khi nàng chìm vào giấc ngủ, phát ra hơi thở đều đều thì một tiếng bước chân chậm rãi, nhẹ nhàng vang lên, một bước, một bước đi tới bên đình.


Tiểu Tích xoay người lại, lau nước mắt đang muốn mở miệng gọi người, người nọ lập tức đưa ngón tay đặt ở trên môi, ý bảo nàng chớ có lên tiếng.


Tiểu Tích ngậm miệng lại, cầm chén thuốc lẳng lặng lui xuống, đem yên tĩnh trong đình hoàn toàn lưu cho tiểu thư cùng người tới.


Quan Thiên Dật ngồi xuống ở bên cạnh Lăng Nhạn Sương.


Mỗi lần khi đến xem nàng, cái gì cũng sẽ không làm, cũng chỉ là lẳng lặng nhìn nàng như thế này.


Ở trong mắt hắn, trừ Sương Sương, cái gì hắn cũng không để ý.


Thiên địa trong lúc đó, phảng phất tất cả đều yên lặng, chỉ có gió nhẹ điểm mũi chân, lén lút lướt qua lại giữa hai người, như là sợ đánh thức yên giấc của nàng, một chút tiếng vang cũng không có phát ra.




Không biết qua bao lâu, như cảm ứng được tồn tại của hắn, Lăng Nhạn Sương hơi hơi giật giật, mày nhẹ nhàng nhíu lại, tiếp theo ánh mắt chậm rãi mở ra.


Quan Thiên Dật không đoán được nàng sẽ đột nhiên tỉnh lại, trong khoảng thời gian ngắn không dám thở mạnh, toàn thân đều không thể nhúc nhích, chỉ có thể khẩn trương nhìn nàng, chỉ sợ sẽ dọa nàng.


Nàng có chút mơ hồ nháy mắt mấy cái, sau khi thấy được hắn, bên môi nàng chậm rãi nở ra một lúm đồng tiền, nhưng khi ảnh ngược ở trong đôi mắt hắn lại hiện thành một mảnh ánh nước.


“Thiên Dật ca ca……”


“Ân ?”


Tiếng nói của hắn khàn khàn, ở trong lòng nghĩ, hắn đã bao lâu không có nghe thấy nàng kêu ngọt ngào như vậy ?


“Chàng có phải đã biết ?”


Lăng Nhạn Sương nhìn hắn, nghi hoặc nháy mắt mấy cái.


“Không…… Chàng hẳn là không biết…… Ta không cho bất cứ ai nói với chàng…… Ta không cố ý sinh bệnh để chàng buông hết thảy đến bồi ta……”


Nàng tự nhủ lắc đầu, sau đó thở dài một hơi.


“Ta biết…… Là ta hồ đồ, hỏi lời không nên hỏi……”


Hắn cười khổ, thoạt nhìn lại như sắp khóc.


Nàng quay đầu lại luôn nhìn hắn.


Hắn nghiên cứu biểu cảm của nàng, không xác định nàng rốt cuộc là thanh tỉnh hay vẫn đang trong nói mê.


Bỗng nhiên, nàng nâng tay nắm bàn tay to của hắn.


“Thiên Dật ca ca……”


Nàng có chút làm nũng kêu.


“Ân ?”


“Chuyện từ hôn…… Chàng đừng tức giận với ta…… Được không ?”


Quan Thiên Dật sửng sốt một chút, sau đó dịu dàng gật đầu với nàng.


Nàng đánh một cái ngáp nho nhỏ, sương mù nồng đậm lại dâng lên.


“Kỳ thực…… Ta thực sự rất muốn…… vì chàng phủ thêm khăn hỉ…… Cho nên, nếu có…… có kiếp sau……”


Nàng cố chống mí mắt, cố gắng ngăn cản cơn buồn ngủ dũng đánh úp lại mãnh liệt, cố hết sức nói chuyện.


Không nghĩ tới nói đến một nửa, nàng bỗng nhiên nghẹn ngào bật khóc.


Nước mắt rơi quá mau làm hại Quan Thiên Dật ảo giác trở nên thật mơ hồ, thật mơ hồ.


Nàng rất sợ hãi, sợ ảo giác của nàng có phải sẽ biến mất hay không ?


Vì thế, nàng thực dùng sức nắm tay hắn, không muốn ảo giác tiêu tan.


Quan Thiên Dật cơ hồ không nghe thấy thanh âm của nàng, không nhịn được nghiêng người về phía trước, cẩn thận nghe nàng nói.


“…… Nhưng kiếp sau rất xa, rất xa…… Làm sao bây giờ…… Không có cơ hội……”


Nàng khóc nghẹn thút thít, một chữ một chữ, cố gắng nói ra tiếc nuối sâu nhất nơi đáy lòng.


Cuối cùng, nàng rốt cuộc không chống được dược tính, một lần nữa nặng nề ngủ……


Quan Thiên Dật sợ run rất lâu, rất lâu.


Sau đó, hắn vươn tay, nhẹ nhàng vòng qua nàng, dịu dàng ôm nàng từ trên ghế tựa vào trong lòng.


Nàng đã mất đi tri giác, chiếc cổ gầy nhỏ xinh đẹp vô lực ngửa ra sau, thân mình cũng mềm yếu nằm rũ trên khuỷu tay của hắn như một búp bê vải không có sinh mệnh.


Nếu không phải ngực của nàng còn đang chậm rãi phập phồng, hắn cơ hồ có loại ảo giác, cho rằng nàng thực sự đã rời khỏi hắn.


Cảm giác sợ hãi lạnh như băng siết chặt ngực hắn, đau đến hắn không thể hít vào.


Quan Thiên Dật ôm chặt lấy nàng, mặt vùi vào gáy nàng, cả người cũng không nhúc nhích.


Hắn thật hy vọng……


Thật hy vọng có thể đi theo nàng……


Nếu không có nàng, hắn phải sống một mình như thế nào ?


*****


Lăng Nhạn Sương nhìn Tiểu Tích từ ngoài cửa vội vàng chạy tiến vào, trên mặt mang theo thần sắc khẩn trương kỳ dị.


“Tiểu thư, người tỉnh a ?”


Vừa thấy tiểu thư giương mắt nhìn nàng, biểu cảm Tiểu Tích như bị dọa phải.


“Ân…… Tiểu Tích, bên ngoài thế nào náo nhiệt như vậy ?”


Nàng nằm ở trên giường, có chút miễn cưỡng hỏi, ánh mắt còn mang theo sương mù vừa mới tỉnh lại.


“Tiểu thư, là có việc vui a……”


Tiểu Tích trả lời, dè dặt cẩn trọng nhìn phản ứng của nàng.


“Nha……”


Nàng không nghĩ nhiều, chỉ là miễn cưỡng lại muốn nhắm mắt lại.


Đảo mắt suy nghĩ một chút, lại nhìn tiểu thư một cái, Tiểu Tích lập tức trở lại vẫy vẫy tay, thúc giục mấy ma ma cùng nha hoàn bên ngoài tiến vào.


“Việc vui ?”


“Đúng vậy……” Tiểu Tích dè dặt cẩn trọng gật đầu.


“Giống như mừng năm mới a……” Nàng nghe thấy tiếng pháo.


“A…… Đúng rồi, mọi người đều phải đổi bộ đồ mới, cho nên tiểu thư cũng phải đổi một chút.”



Tiểu Tích vừa trả lời nàng vừa dùng ánh mắt ý bảo mọi người nhanh chóng động tay, vừa kéo nàng xuống giường, ngồi vào trước bàn trang điểm.


Nhờ vào hiện tại tiểu thư có chút ngơ ngác, phản ứng trở nên có chút chậm, có chút đốn, bởi vậy cho Tiểu Tích cơ hội thừa cơ mà vào.


Mấy ma ma cùng nha đầu vô cùng thông minh, động tác cực kì linh hoạt, hơn nữa nhanh chóng, chỉ sợ quá lâu sẽ làm Lăng Nhạn Sương phát giác dị trạng, kế tiếp phản kháng.


Có người thay nàng đổi quần áo trên người, mặc vào lễ phục có chút phiền phức.


Có người thay nàng chải đầu, vuốt dầu, búi ra búi tóc xinh đẹp tinh tế.


Có người thay nàng vẽ mày, đánh phấn, tô môi.


Không bao lâu, sau khi mọi người hoàn thành xong, tất cả đều bị bộ dáng xinh đẹp của nàng mê hoặc.


“Tiểu thư đẹp quá a……”


Tiểu Tích nhìn ngây người, ánh mắt đỏ lên, lại muốn khóc.


Lăng lão gia cùng Lăng phu nhân đi vào trong phòng, nhìn thấy bộ dáng xinh đẹp của Lăng Nhạn Sương ngồi ở trước bàn trang điểm, không nhịn được khóc lên.


“Sương Sương…… Thật sự là rất đẹp……”


“Đây là…… giả dạng tân nương tử đi ?”


Lăng Nhạn Sương cúi đầu lôi kéo lễ phục đỏ thẫm trên người, nhẹ giọng nói.


Xem nàng bỗng nhiên phản ứng lại, tất cả mọi người giật nảy mình.


“Sương Sương, này, đây là…… Đây là quần áo mới…… Chính là vừa đúng chọn màu đỏ……”


Lăng lão gia lắp bắp giải thích.


Sương Sương nhìn bộ dáng mọi người cảnh giác sợ hãi khẩn trương, có chút khó chịu lại có chút muốn cười.


“Cha, nương, con không có ngốc, chỉ là uống thuốc có chút mơ hồ mà thôi, không cần gạt con nữa.”


Nàng thở dài một hơi, biểu cảm thực bất đắc dĩ.


“Sương Sương……”


Lăng phu nhân không nói ra lời, chỉ ôm lấy nàng càng không ngừng rơi lệ.


Lăng lão gia đã ở một bên ô ô khóc.


Tiểu Tích càng không cần nói nữa, nàng ta đã sớm trốn ở bên cạnh khóc lem hết mặt.


Một lát sau, chờ sau khi mọi người cảm xúc dịu đi nàng mới hỏi: “Chủ ý của ai vậy ?”


“Là Thiên Dật đề xuất.” Lăng lão gia nói cho nàng biết tình hình.


“Thiên Dật ca ca ?” Nàng kinh ngạc nhìn cha. “Cha, không phải cha giúp con nói từ hôn sao ?”


“Đứa nhỏ Thiên Dật kia thế nào cũng không chịu đồng ý, ta không thuyết phục được hắn.”


Lăng lão gia không biết làm thế nào, cũng vô cùng cảm động.


Lăng Nhạn Sương thở dài một hơi, bắt đầu cởi hỉ phục trên người.


“Sương Sương, con làm gì a ? Giờ lành cũng sắp đến !” Lăng lão gia kinh ngạc hỏi.


“Cha, con không gả.”


Lăng Nhạn Sương bình tĩnh nói.


“Sương Sương ? Vì sao không gả ? Chúng ta không có bức Thiên Dật, là hắn tự mình nguyện ý cưới con nha !”


Lăng phu nhân ngăn cản nàng, nắm giữ hai tay của nàng, không cho nàng tiếp tục cởi hỉ phục xuống.


“Nương…… Gả cho Thiên Dật ca ca, lại không thể bồi hắn cả đời, này còn có ý nghĩa sao ?” Lăng Nhạn Sương mang theo tươi cười yếu ớt hỏi.


Lăng phu nhân yên lặng, hoàn toàn không biết nên trả lời thế nào.


“Đứa nhỏ này……”


“Ai nói không có ý nghĩa ?”


Đột nhiên, ngoài cửa vang lên một giọng nói dịu dàng.


Lăng Nhạn Sương thân mình khẽ run lên, chậm rãi quay đầu, không dám nhìn về phía người nàng nhớ đến sâu trong hồn phách cũng đau đớn.


Quan Thiên Dật cũng mặc một thân hỉ phục đỏ thẫm, không chớp mắt nhìn chằm chằm nàng.


Ánh mắt hắn làm cho nàng tim đập nhanh, không nhịn được nhớ tới lúc nàng mơ hồ luôn nhìn thấy đôi mắt đó……


“Thiên Dật ca ca, ta không muốn gả cho chàng.”


Hắn nhìn nàng, không nói gì, chỉ đi về phía nàng, vươn cánh tay ôm chặt nàng trong lòng.


Lúc hắn ôm lấy nàng, nàng cả người chấn động, càng cảm thấy thực tế cùng mộng ảo giống như lại bắt đầu có chút phân không rõ ràng.


Khi hắn ôm lấy nàng như vậy lại trào ra cảm giác chua xót, vì sao cảm giác cùng trong mộng tương tự như vậy ?


“Sương Sương, ta không dám cầu kiếp sau…… Cho nên xin nàng…… Van cầu nàng, ít nhất kiếp này gả cho ta…… Ta sợ lỡ mất lần này, kiếp sau sẽ không tìm thấy nàng nữa……”


Quan Thiên Dật khàn khàn nhẹ giọng nói bên tai nàng, xúc cảm kỳ dị ướt át từ trên mặt của hắn rơi xuống cổ nàng.


Lời của hắn nói đâm thật sâu vào ngực của nàng.


Trái tim nhanh chóng bị thứ gì đó bao phủ, tích lũy đến đôi mắt, tiếp theo tất cả đều hóa thành nước mắt, đổ ra cuồn cuộn không dứt.


Nàng bật khóc, đau lòng nâng tay, cũng ôm chặt lấy hắn.


“Chàng…… Chàng nghe được lời trong lòng ta ?” Nàng run run hỏi.


“Đúng, ta nghe được ! Rất rõ ràng, rất rõ ràng ! Hơn nữa đáy lòng ta cũng đang gào thét giống nàng…… Không chỉ nàng sợ, ta cũng sợ hãi……”


Giọng nói Quan Thiên Dật cũng kích động khẽ run.


“Nhưng mà…… Ta khả năng chỉ có một chút thời gian cùng chàng……”



Nàng khóc nói, không cam lòng thừa nhận tiếc nuối nàng sợ đối mặt nhất.


“Ta không cần…… Chỉ cần nàng có thể theo ta, ta không cần……” Hắn tiếng nói khàn khàn đáp lại.


“Thiên Dật ca ca……”


Nàng rất đau lòng, rất đau lòng khóc trong lòng hắn.


“Không cần buông tha hy vọng, van cầu nàng…… Lão đại phu nói, có lẽ có thể thử dùng kim thuật a ! Nàng đã quên sao ? Viên Mẫn Y chính là cao thủ dùng kim, nói không chừng nàng ta sẽ là cơ hội cứu nàng.” Hắn nói bên tai nàng.


Nàng ngẩng đầu lên nhìn hắn, rốt cục được hắn lây một tia hy vọng, nhưng lại sợ hãi tia hy vọng cuối cùng này cũng sẽ tan biến……


“Nếu…… Y Y cũng không cứu được ta ?”


“Vậy chúng ta liền nắm chắc tất cả thời gian cùng nhau, không tách ra nữa.”


Quan Thiên Dật dịu dàng nhìn nàng.


Nàng dùng sức gật đầu, khóc ôm chặt hắn.


Mọi người ở một bên thấy thế cũng không nhịn được che miệng, cùng nhau khóc.


Đột nhiên, một đạo sáng sủa tiếng nói, đánh vỡ đau lòng chua xót giờ khắc này.


“Này, giờ lành sắp đến a ! Các ngươi thế nào còn trốn ở chỗ này a ?” Nhiếp Phi lớn giọng đứng ở cửa thúc giục.


Mọi người như tỉnh táo lại, thế này mới nhớ tới bên ngoài còn có một hồi hôn lễ chờ cử hành !


“A, đúng đúng đúng ! Mọi người nhanh chóng chuẩn bị, chuẩn bị, đừng đều chen chúc nơi này !”


Lăng lão gia đầu tiên phản ứng lại, lập tức lau nước mắt, hai tay tạo thành chữ thập vỗ vỗ.


Trong khoảng thời gian ngắn, toàn bộ mọi người trong phòng xôn xao.


Căn cứ tục lệ, trước hôn lễ, chú rể không thể nhìn thấy tân nương tử.


Cho nên ngay trong tiếng thét chói tai của một đám ma ma đại quân, Quan Thiên Dật bị đuổi ra khuê phòng tân nương tử.


ẦM !


Hai người Quan Thiên Dật cùng Nhiếp Phi đồng thời bị nhốt ngoài cửa.


Mọi người tự động tẩy đi trí nhớ, toàn bộ lặp lại lần nữa.


Quan Thiên Dật giấu không được hưng phấn tóm lấy Nhiếp Phi.


“Đệ quả nhiên đến đây !”


“Nói đùa ! Đệ vừa nghe sư huynh muốn mời uống rượu mừng, bỏ mạng già cũng phải tới tham gia a ! Sư huynh, hôm nay huynh thoạt nhìn càng suất !”


Nhiếp Phi vỗ vỗ ngực hắn, một bên chúc mừng, một bên nghi hoặc cảm thấy lần này sư huynh nhìn thấy hắn, thế nào giống như đặc biệt cao hứng ?


A, đại khái là ngày mừng, cho nên sư huynh đặc biệt hưng phấn đi !


“Cám ơn ! Đúng rồi, Viên Mẫn Y ở nơi nào ?” Quan Thiên Dật thăm dò nhìn về phía sau hắn.


“A ? Huynh là đang đợi đệ hay là đang đợi Viên Mẫn Y ?”


Nhiếp Phi nhìn hắn không yên lòng, còn luôn nhìn phía sau hắn, nhìn thấy hắn có chút khó chịu.


“Đều có, đều có ! Nàng ta rốt cuộc có đi theo đệ tới hay không ?”


Quan Thiên Dật trả lời có lệ, vẫn có vẻ chú ý hành tung của Viên Mẫn Y.


“Đệ làm sao mà biết ? Đệ là trốn đông trốn tây mới thoát khỏi nàng.” Nhiếp Phi tức giận gãi đầu.


“Viên Mẫn Y cùng Sương Sương là bạn tốt, nàng ta nếu nghe được ta cùng Sương Sương đại hôn việc vui, hẳn là cũng sẽ đến mới đúng……”


Quan Thiên Dật vẫn còn trầm ngâm.


“Cái gì ? Ta đây nhanh chóng trốn –”


Nhiếp Phi vừa nghe cực kì sợ hãi, cất bước định chạy về phía sau.


Quan Thiên Dật lập tức duỗi tay một tay xách hắn trở về.


“Không được ! Lần này đệ không thể chạy, ở chỗ này giúp tađợi Viên Mẫn Y đến.”


“Vì sao ?”


Nghe khẩu khí của Quan Thiên Dật, hắn thế nào giống như bị trở thành mồi, chờ con cá Viên Mẫn Y cắn ?


“Nàng ta là cao thủ dùng kim, có lẽ nàng có thể trị tốt Sương Sương, hoặc là biết người có thể trị tốt Sương Sương.” Quan Thiên Dật giải thích.


Khi Lăng lão gia…… Nhạc phụ đại nhân nói lão đại phu đề nghị có thể dùng kim thuật, hắn đã lập tức nghĩ đến Viên Mẫn Y.


Đáng tiếc, Nhiếp Phi trốn quá tốt khiến cho Viên Mẫn Y điên cuồng đuổi theo hắn không tha cũng hành tung không rõ.


Bởi vậy, hắn làm trận hôn lễ này, xác định tuyệt đối có thể hấp dẫn Nhiếp Phi trở về ăn no nê.


“Vậy trực tiếp đi tìm nàng nha !” Nhiếp Phi kêu thảm thiết.


“Hành tung của nàng so với đệ còn khó hơn, cho nên, chỉ có tìm được đệ mới có thể đợi nàng ta đến a !”


Hy vọng thật có thể như hắn đoán, đầu tiên là câu được Nhiếp Phi, tiếp theo, Viên Mẫn Y sẽ xuất hiện.


“Sư huynh…… Bỏ qua cho ta đi !”


Cách đó không xa, nghe được có người kêu “Giờ lành đến”.


Quan Thiên Dật kéo Nhiếp Phi đi đến hỉ đường, phân phó người giám sát hắn chặt chẽ.


Lúc hắn ở trên hỉ đường nhìn thấy Lăng Nhạn Sương đội hỉ khăn, một bước, một bước, chậm rãi để người ta dìu đi ra, hai mắt Quan Thiên Dật không nhịn được mơ màng.


Ngóng trông nàng trở thành nương tử của hắn, đã chờ mong rất lâu.


Vô luận đời này kết cục như thế nào, hắn tuyệt đối sẽ không buông tay nàng……


Lăng Nhạn Sương đã là xương máu trong thân thể hắn, như thế nào có thể lại chia lìa ?