Không Phải Stockholm

Chương 11: Đe dọa




Hàn An Nam được bảo lãnh ra ngoài chỉ hai ngày và đã chính thức bị bắt giữ vì có bằng chứng mới.

Chu Vũ thấy tin thức này trên TV.

Tin tức không nói bằng chứng mới là gì. Thật ra, cách đây không lâu, có người nặc danh báo Hàn An Nam sử dụng bất động sản ở ngoại ô để giết người và xử lý thi thể, sau khi cảnh sát đột kích lục soát, quả nhiên phát hiện rất nhiều vật chứng trong biệt thự, đủ để khởi tố hắn về tội giết người.

Chu Vũ đổi kênh.

Cô không đi đâu xa, thậm chí còn không rời khỏi thành phố. Bên ngoài thành phố đầy mưa gió, cô đang xem xét một công việc khác, có lẽ chỉ đơn giản là chuyển đến một thành phố khác.

Nơi cô lớn lên chẳng có gì đáng nhớ.

Cảnh sát Lý đã nộp đơn xin bảo vệ nhân chứng là cô, một sĩ quan cảnh sát luôn đi theo cô, đảm bảo sự an toàn cho cô. Cô có hai điều kiện với cảnh sát, thứ nhất là báo cáo của cô phải được công bố ẩn danh, thứ hai là đảm bảo an toàn cho gia đình cô.



Ngày nào cha mẹ cũng xin tin tức, thấp thỏm lo lắng, hỏi cô chuyện gì đã xảy ra với Hàn An Nam, hỏi liệu bây giờ cô có ổn không.

Chu Vũ làm cho họ yên tâm.

Đương nhiên không có khả năng bỏ qua như vậy.

Lá thư đe dọa được gửi đến nhà cô lần này chỉ với một dòng chữ: Kẻ đồng phạm cùng phải chết.

Nếu có ai đó muốn trả thù Hàn An Nam thì chắc chắn sẽ không để cô yên. Cảnh sát không thể bảo vệ 24/24, trong khi kẻ giết người thì có đủ thời gian để lên kế hoạch cho một vụ giết người.

Chu Vũ gấp lá thư lại giấu đi. Sau đó cô từ chối đi ra ngoài, luôn ở bên cạnh sĩ quan cảnh sát.

Cảnh sát nghĩ cô sợ sự trả thù của Hàn An Nam.

Người gửi thư nên hài lòng với nỗi sợ hãi của cô, lá thư thứ 2 rất nhanh đã đến như đã hẹn, nội dung nhiều hơn, cũng nằm trong việc thông báo về cái chết của cô.

Cảnh sát lý gọi đến, đầu tiên chào hỏi hỏi thăm tình hình của cô, sau đó hỏi cô có bất kỳ manh mối nào khác không.

Mặc dù cảnh sát đã tìm thấy một căn phòng bí mật trong biệt thự cũng như một số lượng lớn công cụ gây án nhưng không thể phát hiện DNA của Hàn An Nam cũng không trùng khớp với vết thương của bất kỳ nạn nhân nào. Quá trình thẩm vấn không tiến triển, Hàn An Nam thậm chí đã vượt qua bài kiểm tra máy phát hiện nói dối.



Chỉ dựa vào vật chứng không trực tiếp thì chắc chắn sẽ thua kiện ở phiên tòa.

"Tôi muốn đi gặp hắn." Chu Vũ nói.

Cảnh sát Lý hơi chần chờ. Anh ta lo lắng Chu Vũ sẽ thỏa hiệp trước tên ác ma kia, giống như mười năm trước. Ở trong mắt anh ta, Chu Vũ là nạn nhân của tội ác, nhưng nạn nhân không nhất thiết phải trở thành đồng phạm, trong sự nghiệp cảnh sát của mình, số lượng vụ án như vậy rất hiếm.

Bản chất con người là bắt nạt kẻ yếu.

Là một cảnh sát, cảnh sát Lý hy vọng Chu Vũ có thể sớm thoát khỏi bóng ma quá khứ, cũng hy vọng có thể đưa thủ phạm thật ra trước công lý càng sớm càng tốt. Đối với hy vọng rằng cái nào sẽ xảy ra thì chính anh ta cũng không thể nói được chính xác.

Cuối cùng Chu Vũ cũng gặp Hàn An Nam trong phòng khách của trại tạm giam như mong muốn.

Hắn mặc quần áo tù nhân, hai tay bị còng. Trong hơn hai thập kỷ hắn đã sống, đây có lẽ là lần chật vật nhất. Tuy nhiên biểu hiện của hắn vẫn ung dung.

Nhìn thấy Chu Vũ, trong mắt Hàn An Nam nổi lên ý cười.

"Đã lâu không gặp." Hắn nói.

Theo quy định, cuộc trò chuyện của họ có liên quan đến quyền riêng tư, cảnh sát không có quyền nghe lén.

Nhưng cuối cùng cảnh sát không thể tìm thấy thêm bằng chứng. Trong trường hợp hiện tại, bằng chứng mạnh mẽ nhất chính là DNA của Hàn An Nam được phát hiện trên thi thể.

Thẩm vấn bảo hắn không nên ngoan cố, nếu hắn tự thú, cộng thêm sự can thiệp của luật sư, hắn có thể hưởng mức án nhẹ hơn.

||||| Truyện đề cử: Chờ Ngày Gió Đông Ấm Áp |||||

Mức án nhẹ hơn? Giảm từ 200 năm xuống 150 năm? Hàn An Nam cười khẩy hỏi: "Nếu các người tìm thấy bằng chứng tôi tiêu hủy thi thể, vậy tại sao tôi lại đi vứt xác?"

"Tại sao tôi không để lại dấu vết trên công cụ gây án mà lại để lại trên người xác chết? Hơn nữa là mỗi một người."

Luật sư của Hàn An Nam lên báo chí tuyên bố bào chữa vô tội cho thân chủ của mình, là một người đàn ông đã lập gia đình, cóc sự nghiệp thành công, Hàn An Nam không có lý do gì để phạm những tội ác ghê tởm như vậy. Hung thủ thật sự đã vu oan cho hắn vì ghen ghét.

Dư luận ồn ào.