Khi Tôi Có Thể Nói Chuyện Với Mèo

Chương 18




Đối với oán niệm của cửa hàng trưởng [chủ cửa hàng] tiểu Trương, Trình Phong Dương hoàn toàn không có cảm giác, đã tiến vào hình thức làm việc rồi anh ấy cũng không đi lấy trà bánh trên bàn, mà là hỏi nhu cầu cụ thể của Lâm Lan vị nghiệp chủ này.

“Tôi muốn làm một cái tủ kính xinh đẹp, là cái loại có thể cho mấy con mèo nhỏ tùy ý chạy lên, có thể nằm sấp ngủ dễ chịu kia, nhưng tính thấu sáng nhất định phải tốt! Diện tích quầy bar… liền không khác lắm so với của tiệm này mà anh thấy, về sau những thiết bị này đều thuộc về tôi dùng. Còn có bên trong nhất định phải xây hai cái phòng vệ sinh, một cái cho người dùng, một cái cho mèo dùng, phòng vệ sinh mèo dùng cần phải là bồn cầu ngồi xổm.”

Lâm Lan khoa tay, Trình Phong Dương liền cầm lấy giấy bút, ghi chép gì đó lên sổ tay tự mang, lúc nghe được câu cuối cùng anh ấy không khỏi sững sờ: “Vì cái gì phải xây bồn cầu ngồi xổm cho mèo?”

“Bởi vì bồn cầu quá cao, lúc mèo tuổi trẻ thể tráng còn có thể nhảy lên, chờ già đi lại không được.” Đây là một cái tệ nạn mấy ngày trước Lâm Lan mới nghĩ ra, mèo con ngay cả mép bồn cầu cũng biết ngồi, phải ngồi bồn cầu xổm liền càng đơn giản hơn, để bọn chúng đổi thói quen đi vệ sinh lần nữa cũng không khó: “Tuổi thọ của mèo nhiều nhất chỉ là chừng 20 năm, tầm 10 năm sau sẽ không còn nữa. Đã nuôi bọn chúng liền phải thiện đãi chúng cho tốt, cho nên những chuyện này cũng phải đều cân nhắc đến.”

Nói xong lời cuối cùng, giọng Lâm Lan không tự giác ôn nhu.

Có thể nghe hiểu được tiếng mèo, giao lưu không chút chướng ngại nào với chúng là một sự may mắn ngoài ý muốn cô được đến, cô muốn để cái ngoài ý muốn này tiếp tục tốt đẹp xuống.

“Lâm Lan cô thật sự thực thích mèo a.” Trình Phong Dương không khỏi cảm thán, anh ấy thấy được khi cô nhắc đến mèo thì ôn nhu trong mắt đều có thể tràn ra, lại kìm lòng không được bị phần ôn nhu này cuốn hút: “Cô yên tâm đi, tôi nhất định sẽ giúp cô thiết kế ra quán trà mà những con mèo thích nhất!”

“Vậy liền xin nhờ anh!” Có lẽ là do giao lưu với mèo quá nhiều, Lâm Lan nhìn đôi mắt của nhân loại liền luôn cảm thấy bọn họ không thuần túy như của động vật, đây là chuyện giống loài khác nhau không có cách nào khác, nhưng sự chân thành lộ ra trong mắt người trước mắt này cô có thể nhìn ra cũng có thể cảm giác được, đối phương là thật tâm thật lòng hỗ trợ cho cô.

Hai người lại liền thảo luận chuyện trang hoàng một hồi, mãi cho đến khi Trình Phong cảm thấy khô miệng, thế này mới nhớ tới trà sữa bày trên bàn, bưng lên liền hút một hơi.

Sau đó ánh mắt anh ấy trợn tròn: “Uống rất ngon a!” Nói rồi anh ấy còn ngạc nhiên giơ ly trà sữa lên nhìn, cách đóng gói thống nhất không có gì khác biệt so với các tiệm trà sữa gia nhập khác bên ngoài: “Tôi cũng từng uống không ít trà sữa, hương vị của nhà xem như rất cao, làm sao lại không làm tiếp được? Không nên a!”

Nghi vấn cùng khẳng định anh ấy thốt ra giống như hai thanh phi đao ẩn hình, phộc phộc đâm vào trong lòng cửa hàng trưởng tiểu Trương, thậm chí đều không nhịn được che ngực.

Lâm Lan mím chặt miệng, rất sợ không cẩn thận bật cười, chỉ là cương mặt trả lời: “Chỉ là trong nhà cửa hàng trưởng có chuyện không muốn mở cửa hàng, cho nên hợp đồng đến kỳ đóng cửa bình thường mà thôi, thiết bị quầy nước trong tiệm này đã bán cho tôi, làm đến hợp đồng kết thúc mới thôi. Những ngày này tôi đã học làm trà bánh với cửa hàng trưởng, mùi vị cũng không tệ đi?”

Cửa hàng trưởng tiểu Trương phía sau lập tức gật đầu, phi thường cảm tạ Lâm Lan thay anh ấy che giấu vãn tôn: “Không sao không sao, anh là bạn của Lâm Lan cũng liền là bạn của tôi, trà sữa cùng điểm tâm chỗ này tùy tiện ăn, tôi mời khách!”

Đột nhiên anh ấy cũng nghĩ thoáng, dù sao mấy nguyên nấu ăn còn dư này đến ngày dọn nhà cũng không bán hết, còn có kỳ hạn đảm bảo chất lượng, không bằng liền cho người ta ăn nhiều một chút.

Đúng lúc này, ngoài tiệm đã có hai vị khách đi ngang qua tới: “Ông chủ, một ly ô long sữa muối cùng một ly trà hoa quả Lạc thần!” Là một đôi tình nhân nhỏ.

“Đến đây đến đây!” Cửa hàng trưởng tiểu Trương chạy nhanh tiếp đón.

Trình Phong Dương thấy trong tiệm bận rộn liền vô thức chuẩn bị rời đi, chỉ là ý cáo biệt vừa ngoi đầu lên đã bị Lâm Lan ngăn cản, để anh ấy chờ một lát.

“Cửa hàng trưởng, tôi đến.” Thuần thục gạt cửa hàng trưởng tiểu Trương ra sau quầy nước, Lâm Lan đã dùng thiết bị bên trong làm trà sữa.

Mấy phút đồng hồ sau, khách nhân đi ngang qua liền hút ống hút uống đến cảm thấy mỹ mãn: “Uống ngon thật, hôm nay mới biết hương vị trà sữa tiệm này tốt như vậy, bà chủ cô có làm thức ăn ngoài không, lần sau liền chỉ định nhà cô gọi!”

Nếu như ở một tháng trước, cửa hàng trưởng tiểu Trương nghe nói như thế nhất định sẽ rất vui vẻ, hiện tại anh ấy thầm muốn khóc, đặc biệt là hai vị khách kia vẫn là nói với Lâm Lan.

“Ngại quá à, tiệm này tháng này liền phải đóng cửa không làm.” Lâm Lan cười cười với bọn họ, trực tiếp trả lời vấn đề này, thấy hai người lộ ra vẻ thất vọng, liền lại nói: “Có điều về sau nơi này sẽ sửa lại thành quán trà mèo, muốn uống trà hương vị giống vậy vẫn là có thể mua được, trên menu đều có thể gọi a.”

“Chính là cà phê mèo sao?” Nghe xong cái này, hai vị khách lập tức cảm thấy rất hứng thú, có thể chủ động mua trà sữa uống phần lớn đều là người trẻ tuổi, chẳng những không xa lạ gì với mèo cà mà có vài người sẽ còn thường xuyên vào xem, nữ sinh trong đôi tình nhân một mặt giật mình: “Tôi nói trà uống ngon như vậy vì sao lại đóng cửa chứ, thì ra là xây dựng thêm thành cà phê mèo, bên trong sẽ có bao nhiêu mèo vậy, có ragdoll hay không a?”

Mèo phổ thông, muốn đụng đến cũng không khó, đúng giờ cho mèo hoang ăn luôn có thể gặp được con nhu thuận cho sờ, nhưng vài mèo thú cưng quý báu này sẽ không dễ dàng như vậy, muốn sờ trừ bỏ tìm bạn bè thân thích có mèo ra thì cũng chỉ có thể tốn chút tiền trinh đi cà phê mèo đỡ nghiện một lần.

“Xem như là cà phê mèo, chỉ là bên trong không bán cà phê, chỉ bán trà bánh a.” Lâm Lan cười tủm tỉm trả lời: “Chờ quán trà gầy dựng, bên trong không chỉ có ragdoll, còn có mèo lông ngắn Russia cùng Xiêm Lan, Chinchilla tái cấp thuần huyết màu bạc cũng có.”

“Oa!” Nữ sinh lập tức kinh hô lên, mắt đều sáng lên, “Ragdoll, mèo lông ngắn, còn có Chinchilla! Tôi muốn đến tôi muốn đến! Bà chủ, chờ khai trương nhất định phải thông báo bọn tôi a!”

“Không có vấn đề, cảm ơn hai vị nguyện ý đến cổ động. Mùa đông này quán trà khẳng định sẽ mở, nếu chung quanh cũng có bạn bè thích mèo cũng có thể nói cho bọn họ.”

Mắt thấy Lâm Lan chỉ mấy câu đã đem khách nhân trong tiệm anh ấy lắc lư thành khách hàng dự bị tương lai của cà phê mèo, cửa hàng trưởng tiểu Trương phiền muộn mà bất lực.

Quả nhiên tiệm này đã không còn thuộc về anh a, quầy bar đã bị bán cho cô ấy, người ta làm học trò làm ra trà đều bán tốt hơn anh, chờ thời hạn mướn vừa đến cửa hàng cũng trở lại trong tay cô ấy, hiện tại ngay cả khách cũng bị cướp đi.

Thật bi thương, nhưng mà không thể khóc.

Cửa hàng trưởng tiểu Trương miễn cưỡng vui cười, cuối cùng còn nhìn tiếp Lâm Lan tay chân lanh lẹ lại làm mấy ly sữa trái cây, lại từ trong thùng giữ nhiệt lấy mấy cái bánh ga tô nhỏ đóng gói cất vào hộp, sau đó đều dùng túi nhựa xếp vào đưa vào trong tay nhà thiết kế thanh niên ngoài quầy bar.

“Trình Phong Dương, cảm ơn anh hôm nay đã tới giúp tôi làm thiết kế trang hoàng, mấy món trà bánh nhỏ này anh mang về đi.” Lâm Lan nói với anh ấy, người ta nói là nguyện ý miễn phí, nhưng cô cũng không thể thật sự cái gì cũng không biểu thị nha.

Thu được mấy món quà vặt kia, Trình Phong Dương còn rất cao hứng, không nói hương vị trà sữa trước đó anh xác thực rất thích, chỉ nói hôm nay cháu gái trong nhà cũng tới làm khách, mấy cái bánh ga tô nhỏ gì gì này tới đúng lúc a.

Một câu nói cảm ơn, thanh niên mang theo mấy món ăn nhỏ này vô cùng cao hứng về nhà.

Trình Phong Dương ở ngay tiểu khu phố đối diện, lần này cũng không có con chó với cái mông bị thương nào cần bế đi liên lụy, dựa vào hai cái đùi không tốn vài phút liền vào cửa lớn tiểu khu.

Dọc theo con đường gạch đỏ xanh hóa cực tốt chậm rãi tiến lên, anh ấy dừng lại ở một tòa nhà kiểu Tây có vườn hoa, đẩy ra cửa cổng sắt phía ngoài, anh xuyên qua sân đi vào trong phòng.

“Cậu đã về rồi!” Mới vừa vào cửa, Trình Phong Dương chợt nghe thấy cháu gái đang gọi anh ấy, chân ngắn bịch bịch liền chạy tới.

Đó không phải chỉ riêng vì hoan nghênh anh ấy.

“Oa! Là trà sữa, còn có bánh gatô!”

Tiểu đậu đinh năm tuổi mắt sắc chính là hướng về đồ ngọt liếc mắt liền thấy mà xông tới, con mắt là nhìn chằm chằm nhìn chằm chằm.

“Cậu, cậu con muốn ăn!”

Lúc cô bé đang hô con muốn ăn, chó Collie sáng sớm đã canh ở cửa ra vào cũng vây quanh Trình Phong Dương không ngừng vẫy đuôi.

Lúc Trình Phong Dương đang ứng phó tiểu đậu đinh cùng cẩu tử, Trình Tinh Vũ nghe được động tĩnh chậm một bước cùng mẹ Trình cũng từ bên trong đi tới.

“Đã về rồi.” Trình Tinh Vũ nhìn đến đồ trong tay em trai, không khỏi cười một tiếng: “Là cô gái kia cho? Xem ra nói chuyện cũng không tệ lắm.”

“Nói cái gì đó chị.” Trình Phong Dương tức giận nói: “Bọn em chỉ là nói chuyện trang hoàng, người ta thực thích một vài thiết kế em đưa ra, trước khi đi đưa em chút đồ ngọt mà thôi.”

“Nếu là không thích, cũng không thấy sẽ đưa đồ cho em.” Trình Tinh Vũ cười ha ha một tiếng: “Hơn nữa chị cũng không nói cái gì nha, cô ấy thích thiết kế của em, nói rõ trên phương diện thẩm mỹ yêu thích hai người có chỗ tương tự nhất định a.”

Mẹ Trình ở bên cạnh nghe đối thoại, càng nghe càng biểu lộ càng hiếm lạ, một phát bắt lấy con gái tò mò hỏi ra: “Là cô bé trước đó giúp con rể kia? Nhà họ Lâm có một tòa lầu ở thôn trong thành đối diện?”

“Chính là cô ấy nha.” Trình Tinh Vũ cười gật đầu: “Em trai có thể không có ấn tượng gì, nhưng con vẫn nhớ. Lúc một mảnh này nhà ta còn chưa phá bỏ và dời đi nơi khác, hai bên đường đều là giống nhau, nhà họ Lâm có tòa lầu cao cũng rất nổi danh. Chỉ là không nghĩ tới, lần này giúp cái người kia nhà con đại ân này, là con gái Lâm gia. Lúc con trai của mẹ không biết người ta là ai, hình như liền coi trọng.

“Không có! Mẹ, mẹ đừng có nghe chị con nói bậy, con với người ta chưa gặp qua được mấy lần được chứ!” Trình Phong Dương cực lực phản bác, chỉ là lúc này ngữ khí có chút trung khí không đủ, rõ ràng lần trước trên quảng trường anh ấy còn rất đúng lý hợp tình, “Con không xả bát quái* bậy với phụ nữ mấy người, đồ ngọt này con để lại trên bàn a, con về phòng làm bản thiết kế!”

*: Ý chỉ tám chuyện.

Nói xong, nhanh chóng xách đồ, vội vàng mà lên lầu đem bản thân nhốt về phòng

Dưới lầu hai mẹ con cũng không ngăn đón, chỉ là nghe thấy tiếng đóng cửa trên lầu truyền tới, Trình Tinh Vũ lấy tay chọc chọc mẹ già trước, sau đó lại chỉ chỉ trên lầu, một mặt cười trộm: “Nhìn thấy chưa? E lệ.”

Mẹ Trình thì là nhẹ nhàng thở ra lớn, vui mừng vỗ vỗ tim: “Xem như khai khiếu.” Quay đầu bất đắc dĩ nhìn về phía con gái: “Trước khi nó còn đi học thì mẹ còn sợ em trai con yêu sớm, nay chỉ sầu nó cứ không mọc sợi gân kia, chào hàng không ra được. Bây giờ tốt rồi, rốt cục có tiến triển.”

Trình Tinh Vũ nghe xong dở khóc dở cười: “Mẹ, loại chuyện này gấp không được cũng không thể giục. Chí ít em con thân gia bối cảnh căn bản cũng không cần sốt ruột, hiện tại từ từ sẽ đến, không phải cũng gặp được thí sinh thật thích hợp à?” Nói tới đây, cô nghiêm mặt lại nhỏ giọng nhắc nhở: “Mẹ, cái đề tài này sau này mẹ với ba hơi nhắc đôi lời là được, không thể mỗi ngày ghé vào lỗ tai nói với nó. Trước hết để cho bọn hắn chậm rãi tiếp xúc đi, con gái người ta chỗ kia thái độ thế nào chúng ta cũng không biết, thuận theo tự nhiên, nếu hai người cứ nhắc tới nhiều làm nó nổi lên tâm lý phản nghịch sẽ không tốt.”

Mẹ Trình vốn dĩ còn muốn chờ tới lúc cơm tối lại nói chuyện với con trai lập tức bừng tỉnh, liên tục gật đầu: “Đúng đúng, chúng ta xem trước, không nói. Tiểu Vũ con ở trong này trông đứa nhỏ, mẹ đi gọi điện thoại nói với ba con chuyện này một chút.”

Trình Tinh Vũ không kịp ngăn cản, chỉ có thể mắt nhìn mẹ vội vàng đóng cửa vào nhà, không khỏi bất đắc dĩ: “Không cần vội vã như vậy chứ… đều nói thế này mới vừa ngóc đầu, chữ bát còn chưa chổng lên đâu.”

Nốt nhạc đệm nhà họ Trình thoáng một cái đã qua, trong quầy bán quà vặt nhà họ Lâm phố đối diện, ba Lâm với mẹ Lâm ngồi sau quầy, hai người vừa trông cửa hàng vừa gặm hạt dưa, bất giác cũng trò chuyện lên chuyện con gái nhà mình.

“Ông nói cái cà phê mèo gì kia Lan Lan nói muốn mở có thể được sao?” Đây là loại hình Vương Tú Chi chưa từng tiếp xúc qua, bản năng không khỏi sầu lo: “Thật có thể dựa vào mèo này kiếm được tiền sao?”

“Nhất định có thể kiếm được a, bằng không cửa hàng cà phê mèo trên phố đây không phải đã sớm đổ.” Lâm Hữu Dư không lo được lo mất giống vợ như thế: “Lại nói nếu thật không có lời cũng không có việc gì a, giống cái quầy bán quà vặt này của chúng ta cũng không trông vào nó phát đại tài, chỉ là tìm chút chuyện cho mình làm. Nếu thật vẫn luôn lỗ vốn, liền đóng cửa cho người khác thuê lần nữa.”

“Đúng à, thua lỗ cùng lắm thì tiếp tục cho người khác thuê.” Nói đến cách giải quyết nguy hiểm mấu chốt nhất, Vương Tú Chi lập tức rộng mở, lại không lo lắng về việc nếu con gái mở tiệm bị thâm hụt tiền nữa: “Vẫn là lão đầu tử ông xem càng hiểu!”

“Đó là, trong nhà việc nhỏ bà làm chủ, trên đại sự vẫn là phải nhìn tôi.” Khó được bà xã khen cho một câu, Lâm Hữu Dư rất đắc ý, nhưng ông cũng không đắc ý quá lâu, bà xã lại nói ra nan đề mới cho ông.

“Thế ba Lan Lan, ông có chạy chỗ cục Công thương cho Lan Lan hay chưa? Lúc trước khi con gái hỏi ông mấy thủ tục giấy phép kinh doanh linh tinh kia phải làm sao, chính ông vỗ ngực nói thay con bé chạy, không quên chứ?”

Lâm Hữu Dư lập tức từ cười ha ha biến thành ách ách ách, đang muốn mở miệng nói chuyện, cửa ra vào quầy bán quà vặt chạy với một con chó Husky… cùng chủ nhân dắt thừng chó sau lưng nó.

“Chú Lâm thím Lâm, chào buổi chiều a!” Thanh niên một thân áo thể thao kiểu hip-hop kẹp lấy ván trượt cười chào hỏi với bọn họ.

“Là tiểu Hứa à!” Lâm Hữu Dư thấy rõ người tới cũng cười đáp lại: “Đây là lại muốn ra ngoài dắt chó sao?”

“Cũng không phải là, thường thường phải chạy dài một lần, bằng không ghế sô pha lại phải bị cắn hư.” Chính là Hứa Hướng Phi lầu 4. Đều là dân đi làm, nhưng thằng nhóc này tựa hồ luôn luôn không dùng hết tinh lực, dùng lời con gái mà nói, đây là một vị thanh niên đậu bức điển hình, não động nhiều còn luôn có khí lực cho nó thực hiện.

Nhưng thật ra Vương Tú Chi rất thích anh ta, cảm thấy người trẻ tuổi nên có sức sống có chí hướng như thế, lúc này cười híp mắt đùa anh ta: “Tiểu Hứa nha, hai ngày trước thím ở trong hành lang nhưng nghe thấy được, Coca nhà con lại đi khi dễ Nữu Nữu nhà tiểu Tiền hàng xóm đi?”

Con chó Husky này nổi danh tinh lực tràn đầy trong tiểu lâu này, suốt ngày chọc mèo đùa chim, từ anh ngắn của Tiền Huyên, cho tới vẹt nhà thím Dư, trong tiểu lâu chỉ cần có nhà ai dám đem sủng vật ra đồng thời vừa vặn gặp phải con chó này, thế là nhất định có một hồi náo loạn.

Cố tình chỉ cần Hứa Hướng Phi tan tầm trở về đi ra ngoài chơi thì chó cũng rất ít rời người, đến mức từ khi Lâm Lan nhặt mèo số lượng lớn về nuôi sau thì trực tiếp đem liệt vào đối tượng trọng điểm phải đi vòng qua – mèo so ra yếu ớt hơn chó nhiều, nhận kinh hãi to lớn sẽ sinh ra phản ứng kích ứng, sơ ý một chút sẽ thật sự bị sống sờ sờ hù chết.

Cho nên Lâm Lan đều trở về gần hai tháng, rõ ràng là ở cùng một tòa lầu, nhưng cơ hội song phương chạm mặt lại là càng ngày càng ít.

Hứa Hướng Phi thần kinh thô, nhưng thật ra cảm tưởng không lớn, bây giờ nghe thím Lâm chế nhạo lập tức khoa trương xin tha giả ấm ức: “Nào có a thím Lâm! Coca nhà chúng ta đối đầu với Nữu Nữu nhà Tiền Huyên cho tới bây giờ nhưng là không thắng nổi một lần, mỗi lần đều là bị Nữu Nữu cuồng tát cho một phát a! Các ngài có nuôi Tuyết Hoa, khẳng định biết mèo ra móng vuốt nhanh bao nhiêu. Coca nhà con vừa đưa đầu tới đã bị bị Nữu Nữu mở ra hai vuốt tay năm tay mười, đánh cho một cái gọi là thảm a, tiếng chó sủa đều truyền khắp trên dưới lầu.

Vương Tú Chi bị cách nói khuếch đại kia của tiểu Hứa chọc cho thẳng nhạc a: “Còn cuồng tát tay năm tay mười, với da dày thịt béo của Coca nhà con kia, móng vuốt nhỏ kia của Nữu Nữu tát vài chục cái cũng không đau không ngứa đi.”

Cái kia ngược lại là sự thật, chính là không bị thương cũng phải kêu cho thảm mới có thể bán thảm a.

“Không đề cập tới cái này, chú Lâm thím Lâm, con có việc muốn nói với hai người.” Ở cùng một tòa lầu, đương nhiên là Hứa Hướng Phi đã sớm nghe nói vị thiếu đông gia này vẫn luôn chuẩn bị chuyện mở cà phê mèo, cho nên hiện tại mới cố ý đi đến quầy bán quà vặt Lâm gia: “Bây giờ Lâm Lan còn thu lưu mèo sủng vật sao? Công ty con có một nữ đồng nghiệp mang thai, trước kia trong nhà nuôi một con mèo Abyssinia bị mẹ chồng cô ấy cưỡng ép muốn tiễn bước, đồng nghiệp hi vọng vó thể có người nhà tốt thu dưỡng nó, chú xem có được hay không?”