Kết Mộng Xuân

Chương 89: Ngoại truyện 11




Edit: Ryal

Lúc mời gọi Uông Thịnh thì Thi Hạ Dương sẽ phát huy mọi khả năng chủ quan, cậu từng nghĩ... nếu mình dành một phần mười tâm trí làm tình với yêu đương để tập trung học thì chắc sẽ đỗ được một trường loại khá.

Nhưng mỗi người có một cái chí riêng.

Cậu nghĩ nếu mình và Uông Thịnh cùng nằm trong tiểu thuyết thì chắc chắn tên kia sẽ là nam chính trong sách khoa học viễn tưởng, còn mình là nam chính truyện mười tám cộng.

Cũng sướng mà.

Hai đứa có thể đứng đầu ở hai lĩnh vực khác nhau, thế là tốt.

Cậu khẩu giao cho Uông Thịnh cách lớp quần ngủ, cố phân biệt những tiếng thở dốc thuộc về hắn giữa tiếng rên rỉ truyền ra từ video.

Tay chân bị trói, nhưng miệng thì vẫn còn dùng tốt.

Cậu thấy may là Uông Thịnh chưa mua ball gag [1], không thì mình hết cách thật.

Thi Hạ Dương nghiên cứu kĩ xảo blowjob khá nhiều, tuy năng lực trời ban thì kém Uông Thịnh nhưng có nỗ lực!

Lưỡi cậu đảo vòng quanh chỗ ướt mèm kia, mút vào cách một lớp vải.

Uông Thịnh vốn đang bình thản cũng dần không chống cự nữa, đôi tay đặt trên bàn phím dời xuống xoa khuôn mặt đầy mồ hôi và mái tóc mềm mại của Thi Hạ Dương.

Sao hắn nhịn được, còn trẻ mà.

Hắn bị châm lửa khắp toàn thân, bèn dứt khoát móc dương v*t đã cứng đau ra nhét vào miệng tên nhóc này.

Thi Hạ Dương nghĩ: Anh đúng là không phải người. Không chịu chịch em, ở đây tra tấn em, còn đòi em bj cho anh nữa. Ai lại làm thế?

Cậu vừa nhả ra nuốt vào vừa xem xét: Thôi, nể mặt luận văn vậy.

Nhưng qua sự việc lần này, Thi Hạ Dương cũng hiểu được một điều: Bạn trai cậu đúng là không phải người tốt lành gì, thủ đoạn dạy dỗ không thiếu, lần sau chẳng thèm nhờ hắn viết luận văn nữa – đúng là phải tội.

Lửa dục cháy đầy người mà phải nhịn, còn khó hơn tự viết luận văn.

Thi Hạ Dương ngồi quỳ trên thảm khẩu giao cho Uông Thịnh, vì tay không làm gì được nên chỉ đành kích thích bằng "kĩ thuật miệng".

Cậu dùng hết những kĩ xảo mình có, chỉ muốn hắn bắn cho nhanh, bắn xong thì viết cho nhanh, viết xong còn chịch.

Cuộc đời gian nan, Thi Hạ Dương thấy một bài luận văn không đáng để mình trả giá nhiều thế này.

Hai đứa cứ giằng co mãi, đến khi miệng Thi Hạ Dương đã tê rần Uông Thịnh mới chịu bắn ra. Lúc đầu hắn bắn trong miệng Thi Hạ Dương, cậu lại lùi về sau trốn tránh theo bản năng, cuối cùng còn bao nhiêu vẩy hết lên mặt.

Thi Hạ Dương quỳ đó nhìn hắn, trông rõ là đáng thương, ánh mắt đầy ai oán.

Uông Thịnh cười, còn chưa kéo quần lên đã cúi xuống hôn cậu.

"Được rồi, đừng nghịch nữa".

Thi Hạ Dương nghe vậy thì vui lắm: "Chồng muốn chịch em à?".

Hai mắt cậu sáng rực, cứ nghĩ mình thành công rồi.

Nhưng không ngờ Uông Thịnh lại dùng ngón tay cọ tinh dịch dính trên mặt cậu, mỉm cười nhẹ giọng: "Tôi nói tôi muốn chịch em bao giờ?".

Hắn lại ôm Thi Hạ Dương về giường, sau đó tua video tự sướng đã sắp hết kia về lại lúc ban đầu.

Uông Thịnh khẽ hôn Thi Hạ Dương một cái dưới ánh nhìn khiếp hãi của cậu, cười: "Tôi chưa xong luận văn, sao mà kết thúc dễ thế được?".

Hắn lại nhét butt plug đuôi cáo vào cửa sau Thi Hạ Dương, rồi tét mạnh một cái lên mông cậu.

"Tự chơi ngoan đi, tôi xong việc rồi xử lí em sau". Uông Thịnh khẽ cười bên tai Thi Hạ Dương. "Đây là cái giá phải trả khi em đòi tôi viết hộ luận văn đấy, tự cân nhắc xem sau này nên nhờ tôi hay tự viết nhé".

Nói xong, hắn quay về bàn.

Dù sao cũng được bắn rồi, yên tâm mà viết luận văn thôi.

Còn Thi Hạ Dương chỉ biết cắn môi căm tức nhìn bóng dáng Uông Thịnh, giận dữ: "Em tự viết! Sau này em chẳng thèm nhờ anh đến một từ đơn tiếng Anh nào đâu nhé!".

Hết.

Ryal's note: Nói là sau Tết nhưng rồi mình lại quyết định đăng vào mùng 1, coi như lì xì bà con vậy. Chúc mọi người một năm mới an khang thịnh vượng nhe.