Hờn Dỗi

Chương 9




Quý Thanh Ảnh mở khóa điện thoại rồi đưa cho anh.

Phó Ngôn Trí rũ mắt, nhập số điện thoại của mình vào.

Cô nhìn nhìn rồi nghiêm túc hỏi: "Bác sĩ Phó, bây giờ không có ai gửi tin nhắn nữa."

Cô nhìn nét mặt của người đàn ông, hàm súc lại ngay thẳng: "Giờ người ta dùng WeChat là chủ yếu."

Phó Ngôn Trí dừng lại, thần sắc lãnh đạm nhấn mở WeChat của cô.

Cũng không nhìn nhiều thêm, trực tiếp nhập tên tài khoản của mình vào khung tìm kiếm rồi nhấn thêm bạn.

Thấy anh làm xong, Quý Thanh Ảnh cố gắng ép khóe môi đang cong lên của mình xuống, ngữ điệu mềm mại nhẹ nhàng: "Cảm ơn bác sĩ Phó."

Cô ngửa đầu nhìn anh: "Vậy em về trước nhé."

"Ừ."

Quý Thanh Ảnh không nhiều lời với anh nữa, đón taxi rồi bước lên.

Chờ xe đi rồi, Phó Ngôn Trí mới quay lưng trở lại bệnh viện.

Vừa mới bước vào phòng, Từ Thành Lễ liền quay đầu nhìn anh, ánh mắt hung ác, giống như đang nhìn một người vô cùng độc ác.

"Cậu vừa rồi sao vậy?"

Phó Ngôn Trí vẻ mặt lạnh nhạt, ngồi tại chỗ: "Cái gì?"

Từ Thành Lễ nghẹn lại, muốn phun tào hành vi vừa rồi của anh. Nhưng lời nói tới bên miệng rồi, lại biến thành: "Không có gì, tôi chỉ muốn hỏi em họ cậu bao lớn rồi thôi."

Phó Ngôn Trí không phải là người thích nói về chuyện nhà.

Lúc trước Diệp Trăn Trăn đến đưa cơm cho anh, nhưng cô ấy không thích mùi của bệnh viện, đều là trước lúc đến gọi điện thoại cho anh, bảo anh ra cổng bệnh viện lấy.

Cũng chính vì vậy, nên tuy rằng Từ Thành Lễ biết anh có em họ, nhưng chưa từng gặp qua.

Anh ta cũng không biết được Phó Ngôn Trí lại có một người em họ xinh đẹp như vậy.

Nghĩ vậy, anh ta nói: "Gen di truyền ngoại hình nhà cậu mạnh thật đấy, em họ cậu còn đẹp hơn cậu nhiều."

Phó Ngôn Trí không tiếp lời.

Từ Thành Lễ cũng không thèm để ý đến sự lạnh nhạt của anh, tiếp tục bà tám: "Em ấy có bạn trai chưa?"

"Sao?"

Phó Ngôn Trí lạnh nhạt hỏi: "Cậu có hứng thú với em họ của tôi à?"

Mắt Từ Thành Lễ sáng rực lên, kinh ngạc nói: "Chu choa mạ ôi, cậu bây giờ thông suốt rồi hả? Tôi còn chưa nói xong mà cậu đã hiểu ý tôi luôn rồi."

Vừa dứt lời, âm thanh của Phó Ngôn Trí cũng theo đó rơi xuống.

"Nghĩ cũng đừng nghĩ."

Anh không chút lưu tình nói: "Em họ tôi chướng mắt cậu."

Từ Thành Lễ: "..."

Anh ta tức chết mất, trừng mắt nhìn anh: "Phó Ngôn Trí, cậu nói xem có phải cậu quá phận hay không hả? Sao cậu biết được em họ cậu có chướng mắt tôi hay không? Tôi cũng không kém mà!"

Phó Ngôn Trí "Ừ" một tiếng, nhàn nhạt nói: "Em họ tôi đang là sinh viên, cậu cảm thấy tuổi cậu có hợp không?"

Nói xong, anh đứng dậy xốc tấm rèm đằng sau lên: "Tôi đi nghỉ trưa đây."

"..."

Từ Thành Lễ nhìn anh nhấc tấm rèm lên rồi lại buông xuống, mấy câu nói thô tục dạo một vòng trong miệng rồi vẫn nuốt xuống.

Thôi được rồi.

Mình không thể phá hoại sinh viên đại học được.

Diệp Trăn Trăn cũng không biết mình trong lúc vô tình đã bị người ta "nhớ thương", sau đó lại "từ bỏ".

Cô hắt xì mấy cái, ở trong nhà Quý Thanh Ảnh chuyên tâm nghiên cứu máy may.

Lúc Quý Thanh Ảnh trở về, cô ấy đã có cảm giác.

"Học tỷ Quý."

Tâm tình Quý Thanh Ảnh rất tốt, cười cười, rũ mắt nhìn cô ấy: "Cảm giác sao rồi?"

"Vẫn tốt ạ, nhưng mà em vẫn chưa chọn được vải cơ."

Cô ấy khó xử nói: "Em phân vân không biết chọn loại nào trong hai loại vải kia, chị nhìn giúp em được không ạ?"

"Được."

Quý Thanh Ảnh nhìn hai tấm vải mà cô ấy đã chọn, thấp giọng hỏi: "Chủ đề là gì?"

Diệp Trăn Trăn nghiêng đầu nghĩ nghĩ, nhìn mặt hồ ngoài cửa sổ bị gió thổi qua mà nổ lên gợn sóng, nghiêm túc nói: "Mùa xuân ạ, em muốn cho mọi người cảm nhận được hơi thở của mùa xuân."

Quý Thanh Ảnh gật đầu, thấp giọng nói: "Chọn tấm vải ren thêu này đi."

Cô nói: "Vải ren thêu hoa ở trên, kết hợp với khuy hồ điệp, sẽ tương đối phù hợp."

Cả hai kết hợp cùng một chỗ, sẽ tạo nên một bức tranh mùa xuân.

Trời xanh mây trắng, phía dưới hoa nở rộ, bươm bướm lưu luyến bay múa ở trên.

Gió nhẹ nhàng phất qua, mùa xuân đến rồi.

Diệp Trăn Trăn vội vàng gật đầu: "Vâng ạ."

Quý Thanh Ảnh nhìn bản thiết kế của cô ấy, cô ấy có ý tưởng của chính mình, tổng thể mà nói thì không tệ, nhưng những chi tiết nhỏ trong đó thì cần phải cải thiện.

Quý Thanh Ảnh là dân chuyên trong lĩnh vực sườn xám, về cơ bản cái gì cũng biết.

Cô dạy Diệp Trăn Trăn làm khuy bọc, dùng vải ren thêu cuộn lại, sau đó bao khe hở, rồi thắt lại.

Khuy hồ điệp sinh động như thật, đặt dưới ánh mặt trời, thật sự rất giống.

...

Cả một buổi chiều, hai người bận tối mày tối mặt.

Người mẫu là bạn học của Diệp Trăn Trăn, vì muốn lấy số đo để cắt may, nên cô bé cũng bị Diệp Trăn Trăn liên tục gọi đến.

Lúc tan tầm, Phó Ngôn Trí nhận được điện thoại của mợ.

"Ngôn Trí, cháu tan làm rồi à?"

Phó Ngôn Trí gật đầu chào hỏi với đồng nghiệp bên cạnh, giọng nói thanh lãnh trả lời: "Vâng, cháu đang định về."

Mợ hiểu rõ: "Cháu biết Trăn Trăn đang ở đâu không?"

Bà lẩm bẩm: "Con bé này nói muốn đi tìm một vị học tỷ để may quần áo, chạy đi từ trưa đến giờ rồi, cũng không thèm nhận điện thoại của mợ."

Phó Ngôn Trí hơi ngẩn ra, trấn an bà: "Mợ đừng lo, chắc là nó không nghe thấy, để cháu gọi hỏi nó xem."

"Ừ, cháu gọi nó giúp mợ."

"Vâng."

Cúp điện thoại, Quý Thanh Ảnh vừa định gọi cho Quý Thanh Ảnh, thì sau lưng có người kêu lên.

"Bác sĩ Phó."

Phó Ngôn Trí dừng bước chân, quay đầu nhìn người đang đi tới.

"Có việc gì?"

Ngữ điệu của anh lãnh đạm, không có chút cảm giác phập phồng nào. Mặc dù anh biết tính cách của Tô Uyển Oánh, nhưng vẫn có chút khó chịu.

Cô ta mím môi, ngửa đầu nhìn anh: "Đêm nay anh không cần tăng ca à?"

Phó Ngôn Trí gật đầu.

Thấy anh như vậy, Tô Uyển Oánh cười cười: "Đêm nay anh có rảnh không?"

Cô nói: "Hôm nay là sinh nhật em, muốn đi ăn một bữa cùng đồng nghiệp."

Lúc cô nói chuyện, trong giọng nói mang theo một chút cẩn thận và chờ đợi.

Sợ bị cự tuyệt, nhưng lại khát vọng anh có thể tới.

Đôi mắt đang nhìn Phó Ngôn Trí kia, tràn ngập mong đợi.

"Xin lỗi."

Giọng nói Phó Ngôn Trí lạnh nhạt trước sau như một: "Buổi tối có việc."

Anh nói: "Mọi người chơi vui vẻ đi, tôi không đi được."

Nói xong, anh cũng không đợi Tô Uyển Oánh nói gì nữa, xoay người rời đi.

Từ Thành Lễ ở bên cạnh nhìn, duỗi tay vỗ vỗ bả vai cô: "Bác sĩ Tô sinh nhật vui vẻ, tôi cũng về trước đây."

Tô Uyển Oánh cắn môi, miễn cưỡng cười cười: "Vâng."

Từ Thành Lễ bước nhanh đuổi kịp Phó Ngôn Trí, nhịn không được nói: "Cậu có phải vô tình quá rồi không, cậu không thấy bác sĩ Tô muốn khóc đến nơi rồi đấy à? Hơn nữa chỉ là cùng nhau ăn một bữa cơm mà thôi, nhà cậu thực sự có việc gì à? Ngoại trừ đọc sách với ngủ, cậu còn có hoạt động giải trí gì khác chắc?"

Phó Ngôn Trí cúi đầu gửi tin nhắn cho Quý Thanh Ảnh, nói hai chữ với anh ta: "Không có."

Từ Thành Lễ: "..."

Anh ta im lặng bi thương vì bác sĩ Tô ba giây.

"Bác sĩ Tô thích cậu đúng là khổ tám đời mà."

Phó Ngôn Trí không để ý tới anh ta nói bậy nói bạ, trực tiếp đi đến bãi đỗ xe.

Lái xe về nhà.

Lúc Quý Thanh Ảnh nhìn thấy tin nhắn của Phó Ngôn Trí, đã là hai mươi phút sau.

Cô nhìn rồi trả lời: 【Con bé ở chỗ em.】

Vừa gửi tin nhắn, thì chuông cửa vang lên.

Cô nhìn Diệp Trăn Trăn đang còn ngồi chỗ máy may, đứng dậy mở cửa.

Đèn hành lang theo tiếng mở cửa mà sáng lên, cô vừa nâng mắt liền thấy người đàn ông đang đứng trước cửa.

Vẫn là trang phục cô nhìn thấy giữa trưa, thiếu đi vài phần nghiêm cẩn, nhiềm thêm một chút tùy ý.

Ánh đèn phủ xuống, sắc mặt anh cũng trở nên nhu hòa hơn.

"Anh tam làm rồi ạ?"

Quý Thanh Ảnh kinh hỉ nói.

Phó Ngôn Trí gật đầu: "Diệp Trăn Trăn đâu?"

"Bên kia ạ."

Nghe được tiếng hai người nói chuyện với nhau, Diệp Trăn Trăn đứng dậy chạy ra.

"Anh tan tầm rồi à? Anh tìm em làm gì thế?"

Phó Ngôn Trí nhìn cô ấy, nhàn nhạt nói: "Mẹ em gọi điện cho anh."

Diệp Trăn Trăn sửng sốt, tri hậu giác nói: "A, em để điện thoại ở chế độ im lặng, quên không nói với mẹ tối nay không về nhà ăn cơm rồi."

Nói xong, thì vào nhà tìm điện thoại để gọi điện.

Quý Thanh Ảnh nhìn cô ấy như vậy, không nhịn được mà bật cười.

Phó Ngôn Trí cúi đầu, đập vào mắt là nụ cười của cô.

Khoảng cách giữa hai người rất gần, gần đến mức có thể nhìn thấy rõ ràng lông tơ thật nhỏ trên mặt cô.

Ánh đèn có tông màu ấm, rơi xuống làn da trắng nõn tinh tế của cô, xinh đẹp động lòng người.

Ngoài cửa sổ ngọn gió lay động, thổi bay sợi tóc của cô.

Vài sợi tóc không nghiêng không lệch phớt qua khuôn mặt anh, ngưa ngứa.

Phó Ngôn Trí ngưng lại, sau đó lui về phía sau một bước.

Quý Thanh Ảnh không chú ý tới hành động của anh, ngửa đầu nhìn anh: "Anh muốn vào nhà ngồi một chút không ạ?"

"Không cần."

Phó Ngôn Trí nhìn cô: "Hai người cần làm gì cứ làm đi."

Quý Thanh Ảnh "Dạ" một tiếng, không có cảm xúc đặc biệt gì.

Hai người đều trầm mặc lại, Phó Ngôn Trí vừa định xoay người rời đi, Diệp Trăn Trăn lại chạy ra.

"Anh, em gọi cho mẹ em rồi, tối nay em mới về, anh mời em với học tỷ Quý ăn cơm đi."

Cô ấy đúng lý hợp tình nói: "Em làm phiền học tỷ Quý cả buổi chiều, bọn em còn chưa ăn cơm nữa."

Phó Ngôn Trí liếc mắt nhìn cô ấy, nhưng cũng không từ chối.

Anh "Ừ" một tiếng, nhìn về phía Quý Thanh Ảnh: "Muốn ăn gì?"

Trong mắt Quý Thanh Ảnh lại lần nữa có ánh sáng.

Cô cùng Diệp Trăn Trăn liếc nhau, trăm miệng một lời: "Đồ nướng!!!"

Hai người ở chung một buổi chiều, tình hữu nghị cách mạng đã vô hình trung được tạo dựng.

Phó Ngôn Trí: "...

Hai người muốn đi ăn đồ nướng thôi còn chưa tính, sau khi ra cửa, Diệp Trăn Trăn lướt di động, đột nhiên kêu lên: "Anh ơi!"

Phó Ngôn Trí lãnh đạm nhìn cô ấy.

Diệp Trăn Trăn bày ra bộ mặt lấy lòng: "Em vừa mới lướt trên vòng bạn bè, thấy anh Khương Thần đăng một video, anh có muốn biết là video gì không?"

Phó Ngôn Trí không nói gì.

Diệp Trăn Trăn tự độc thoại một mình: "Quán bar của anh ấy hôm nay có nữ đoàn biểu diễn, chúng ta đi xem đi."

"Không đi."

Phó Ngôn Trí không chút lưu tình từ chối.

Diệp Trăn Trăn: "..."

Lời nói của cô ấy đưa đến miệng rồi đành phải nghẹn lại. Đang muốn nói gì đó, thì bên cạnh truyền đến một giọng nói.

"Nữ đoàn gì?"

Ánh mắt Diệp Trăn Trăn sáng rực lên.

Cô sao lại quên mất ở đây còn có một lá vương bài cơ chứ!!!

"Là mùa hè cháy bỏng, chắc là học tỷ Quý biết chứ ạ?"

Quý Thanh Ảnh gật đầu: "Biết."

"Vậy thì học tỷ Quý, chúng ta đi xem đi."

Trong mắt Quý Thanh Ảnh tràn đầy ý cười, nhìn người đang lái xe đằng trước, lại quay đầu nhìn đôi mắt hươu vô cùng đáng thương kia của Diệp Trăn Trăn, uyển chuyển nói: "Em không muốn đi ăn đồ nướng nữa hả?"

"Quán bar cũng có luôn á chị, quán bar của anh Khương Thần cái gì cũng có cả."

Quý Thanh Ảnh tò mò: "Khương Thần?"

Diệp Trăn Trăn "Dạ dạ" hai tiếng, giải thích: "Là bạn của anh em, quán bar mà anh ấy mở khá thú vị."

Nghe vậy, Quý Thanh Ảnh cũng cảm thấy có hứng thú: "Có rượu ngon không?"

"..."

Bên trong xe an tĩnh vài giây, Diệp Trăn Trăn trừng lớn mắt hỏi: "Học tỷ Quý, chị thích uống rượu ạ?"

Quý Thanh Ảnh ngượng ngùng cười cười: "Cũng bình thường."

Cô nhìn vẻ mặt của Diệp Trăn Trăn: "Sao vậy?"

"Không có gì ạ."

Diệp Trăn Trăn xua tay, chuyển mục tiêu về phía Phó Ngôn Trí: "Anh! Đi quán bar đi mà!!"

Phó Ngôn Trí trầm mặc vài giây, đưa mắt nhìn hai người đang ngồi đằng sau: "Chắc chắn muốn đi à?"

Hai người gật đầu: "Chắc chắn."

Lúc đến quán bar, chỗ để xe hai bên đã đầy xe, ngoài cửa cũng rất náo nhiệt, bảo vệ cũng nhiều hơn ngày thường một chút.

Ba người đi vào, phục vụ khá quen thuộc với Phó Ngôn Trí, chào hỏi: "Anh Phó tới ạ."

Phó Ngôn Trí gật đầu, nhàn nhạt hỏi: "Khương tổng đâu?"

"Trước đó còn ở đây, nhưng vừa nãy Thẩm tiểu thư nói muốn ăn ở bên Thành Nam nên hai người vừa rời đi rồi ạ."

Phó Ngôn Trí hiểu rõ: "Bọn tôi lên phòng bao trên tầng."

"Để tôi sắp xếp cho các vị."

Đi theo lên tầng hai, Quý Thanh Ảnh nhìn xuống dưới lầu.

Nữ đoàn biểu diễn còn chưa chính thức bắt đầu, nhưng người dưới đại sảnh lại không ít. Vô cùng náo nhiệt, âm nhạc chói tai vang lên, đinh tai nhức óc.

Ba người vào phòng bao, Phó Ngôn Trí để người ta đưa đồ nướng và bữa tối tới.

Sau khi ăn xong, Diệp Trăn Trăn liền chạy đi.

Cô ấy đã tới đây vài lần, phục vụ cũng biết cô ấy.

Phó Ngôn Trí không lo lắng về sự an toàn của cô ấy, cũng không ngăn cản.

Không bao lâu sau, tiếng hoan hô dưới tầng tăng vọt.

Quý Thanh Ảnh tò mò nhìn qua, thấy mấy nữ sinh mặc croptop và váy ngắn xuất hiện.

Cô nhướng mày, thưởng thức vài giây: "Phó Ngôn Trí."

Phó Ngôn Trí nâng mắt nhìn cô.

Quý Thanh Ảnh chỉ chỉ: "Chúng ta cũng đi xuống đi."

"..."

Hai người đi xuống, miễn cưỡng tìm một góc hẻo lánh.

Nữ đoàn xuất hiện, âm nhạc vang lên, các cô nàng bắt đầu biểu diễn. Nhảy chính là vũ đạo của nữ đoàn, vừa đáng yêu vừa gợi cảm.

Bên tai đều là tiếng thét chói tai và tiếng cổ vũ, Quý Thanh Ảnh vừa uống rượu vừa xem, hứng thú nồng đậm.

Nhìn một chút, theo bản năng cô thảo luận với người bên cạnh: "Phó Ngôn Trí, anh thấy ai nhảy tốt nhất?"

Vừa dứt lời, bên cạnh không có tiếng đáp lại.

Quý Thanh Ảnh quay đầu nhìn ảnh.

Vừa thấy, cô liền ngẩn ngơ.

Phó Ngôn Trí ngủ rồi, tay chống đầu, nghiêng người dựa vào ghế sô pha. Ánh đèn quán bar lập lòe lúc sáng lúc tối, phác họa khuôn mặt anh tuấn của anh.

Lông mi của anh rất dài, lúc nhắm mắt lại, mí mắt lưu lại cái bóng hình quạt.

Xuống chút nữa là cái mũi cao thẳng, cùng với môi mỏng mím chặt.

Hình dáng đôi môi anh rất đẹp, có lẽ là do ánh sáng, khiến cho Quý Thanh Ảnh có loại ảo giác ---

Đôi môi anh, thực sự rất mê người.

Nhìn nhìn, cô tự nhiên nghiêng người đến trước mặt anh.

Khoảnh cách giữa hai người ngày càng gần, hô hấp của cô rơi lên mặt anh, mang theo nóng ẩm.

Lúc Quý Thanh Ảnh còn chưa kịp làm gì, người đàn ông bỗng mở mắt ra, khiến cô như bị hút vào đầm sâu.

Không khí ái muội quanh quẩn quanh thân.

Qua hồi lâu, Phó Ngôn Trí mới rũ mắt nhìn cô: "Cô đang làm gì vậy?"

Tác giả có lời muốn nói:

Quý mỹ nhân: Nếu em nói cái gì em cũng chưa làm thì anh có tin không?

Bác sĩ Phó: Em cứ nói đi.

Quý mỹ nhân: Vậy anh hỏi là em muốn làm gì đi, rồi em sẽ nói cho anh biết.

Bác sĩ Phó:...