Yến tịch tiến hành hơn một nữa, đình viện phía dưới của Thanh Nguyệt lâu đột nhiên náo nhiệt cả lên, mọi người đều vọt tới bên cửa sổ mà nhìn xuống dưới!
Lý Cáp cũng có chút tò mò, liền sai Diễm Nhi đi qua nhìn một chút,
Một lát sau, Diễm Nhi quay lại nói với Lý Cáp: "chủ tử, trong đình viện dưới lầu có rất nhiều nhạc sư, ở giữa còn có một nữ tử áo trắng, dường như muốn biểu diễn ca nghệ.
"Ồ? Lý Cáp đã sáng tỏ, phỏng chừng là do Hà Cầu mời ca kỹ đến chúc mừng sinh nhật cho Hà Đình, quá lãng phí, nghĩ đến Thiên Thiên cũng phải cùng nhóm ca kỹ đàn ca cho mọi người nghe như thế, Lý Cáp trong lầu trăm lần không muốn.
Một lát sau, âm thanh nhạc mừng vang lên đinh đông, khách nhân từ trên xuống dưới của Thanh Nguyệt lâu đều yên lặng hết, giờ đây chỉ toàn nghe được một hai âm thanh la hét: "Thượng Quan tiểu tỷ!!" "Thanh Thanh cô nương!!"
"khúc nhạc vẫn còn đang tiếp tục, Lý Cáp đột nhiên nghe được giống như có ai đó nói: "không hổ là ca tiên, phong tư quả nhiên bất phàm" gì gì đó.
"Ca tiên? Lý Cáp nhíu nhíu mày, hướng Diễm Nhi hỏi: "nữ tử quần trắng trông thế nào?
Diễm Nhi suy nghĩ một chút rồi nói: "ra xinh đẹp và thanh tú." Trong lòng có chút bất mãn, chủ tử sao lại phạm sắc tâm nữa rồi!
Thiên Thiên lễ phép hỏi: "chủ tử có muốn hay không qua xem một chút?"
Lý Cáp liếc nhìn mọi người chen lấn bên cửa số, lắc lắc đầu: "nếu là ca tiên, vậy trước tiên nghe xem nàng ca như thế nào đã, nếu như ngay cả ca với hát không thể nào lọt vào tai, ca tiên như vậy chỉ sợ cũng chỉ là nữ kỹ phong trần lừa đời lấy tiếng mà thôi."
Đám người Chân Dao bạn tốt của Hà Đình, đều cùng nàng đứng ở vị trí tốt nhất bên cửa sổ trông ngóng phía dưới, xem nồng nhiệt như thế, nhưng thật ra Chân Dao còn không quên biểu ca, quay đầu nhìn đám người Lý Cáp vẫn ngồi ở trong góc, liền hướng hắn chạy đến.
"biểu ca, là ca tiên Thượng Quan tỷ tỷ đến biểu diễn đấy, ca sao thế nào không lại xem?" Chân Dao kéo tay Lý Cáp dẫn hắn đi qua.
Nhưng Lý Cáp lại lôi biểu muội quay lại, để cho nàng ngồi xuống trên đùi mình, ôm eo nàng và nói: "Thượng Quan tỷ tỷ này rất lợi hại sao?"
Chân Dao thuận thế ngã vào trong lòng Lý Cáp, trả lời: "Thượng Quan tỷ tỷ quả là rất lợi hại, lúc đại thọ của gia gia cũng định mời nàng xướng đấy."
"ân, thế so với Thiên Thiên tỷ của ngươi? Người nào lợi hại hơn?" Lý Cáp cười hỏi.
Chân Dao không chút do dự, lập tức trả lời: "đương nhiên là Thiên Thiên tỷ tỷ xướng nghe hay hơn, nhưng Thượng Quan tỷ tỷ cũng không tệ!
Đang nói, Thượng Quan Thanh Thanh bên dưới đã bắt đầu xướng lên.
Thanh âm quả nhiên du dương dễ nghe, êm tai như tiếng hót chim sơn ca, như dòng nước tự nhiên chảy róc rách, tiếng ca u nhã tinh thiết ngân nga vấn vương khắp Thanh Nguyệt lâu, khiến cho mọi người không thể không đắm say trong đó.
Bất quá Lý Cáp chính là ngoại lệ.
Mặc dù đã ở thời đại này sinh sống nhiều năm, cũng từng nghe qua không ít lần phong cách xướng cổ điển của thời đại này, nhưng Lý Cáp vẫn không rõ nàng đang xướng cái gì, sự hài hòa của giai điệu và giọng hát cùng với tiêu chuẩn của Lý Cáp không giống nhau, theo hắn nghĩ, loại phong cách xướng nàycăn bản đang là tiếng gào gú của ma quỷ. Nếu không phải thanh âm của Thượng Quan Thanh Thanh xác thật rất hay, chỉ sợ hắn đã không nhin được mà bịt kín lỗ tai lại rồi.
khúc hát vừa hết, mọi người đều vỗ tay khen hay, Chân Dao cũng quay đầu lại nói: "kỳ lạ, tại sao giờ nghe Thượng Quan tỷ tỷ không được hay như trước kia?
Lý Cáp cười mĩm: "đó là vì ngươi đã nghe qua Thiên Thiên ca xướng."
Chân Dao suy nghĩ một chút, nói: "hình như là vậy, Thiên Thiên tỷ tỷ xướng ca, giai điệu so với Thượng Quan tỷ tỷ nghe hay hơn nhiều."
Lúc này, Thượng Quan Thanh Thanh lại bắt đầu bài thứ hai
Lần này Chân Dao đã không còn tập trung nghe nữa, bắt đầu nghe cũng được không nghe cũng được mà cùng Lý Cáp trò chuyện, một hồi nói đến hôm nay có muội muội nào vì nguyên nhân gì mà không đến, hôm nay tỷ tỷ nào mặc váy xinh đẹp nhất.
Lý Cáp không có tập trung nghe, tâm lý cũng nghĩ tới Thượng Quan Thanh Thanh kia, nàng có được danh ca tiên, xác thật là có vài phận bản lãnh như thế, có thể nghe được thanh âm của nàng đích xác rất hay và động lòng người, chỉ là ca khúc quá mức bình thường, những điều này làm trì hoãn giai điệu ca khúc. Nếu để nàng xướng nhưng ca khúc của thời đại kiếp trước của mình, với thanh âm của nàng, nghĩ ra cũng không kém, nghe ra hẳn cũng có ý vị khác Thiên Thiên đây.
Ca khúc thứ hai vừa xướng xong, lầu trên lầu dưới nơi nơi đều là tiếng la hét, vỗ tay liên miên không ngừng của những công tử nhà giàu "ca tiên! Ca tiên!"