Hoa Dại

Chương 31: Đối mặt




Thấy có tiếng động , Viên Liễu đi tới giường xem . Phát hiện Tuấn Triết có dấu hiệu tỉnh dậy.

Chàng mở mắt , nhìn thấy Viên Liễu liền giật mình đưa tay lên sờ thử trên mặt .

" Không cần lo , ta không thấy sợ ".

Nàng ngồi xuống cái ghế đặt ở đầu giường , ánh mắt có chút buồn : " Chắc là ngươi khổ sở lắm ".

Tuấn Triết từ từ ngồi dậy , mí mắt trùng xuống : " không sao , chỉ là chút đau thôi ".

Nói xong liền quay sang nhìn nàng , lo lắng : " Sao nàng lại tới đây ? Lạnh không ? ".

Viên Liễu lắc đầu , nàng đi đến bàn . Cầm chén trà nóng đến : " Uống đi ".

Chàng muốn đón lấy chén trà , Viên Liễu lại thu tay . Nàng nhíu mày : " Mùa đông uống trà nóng , cầm bằng tay mới cảm nhận được hơi ấm tới cơ thể . Tháo bao tay ra đi ".

" Vậy nàng quay đi , ta sẽ tháo ".

Viên Liễu không quay đi , nàng đặt chén trà xuống. Tự mình tháo bao tay ra .

Quơ lên quơ xuống cuối cùng cũng tháo ra được .

Bàn tay chàng trắng hồng , chỉ là vẫn còn vài vệt tím tím . Chung quy cũng không đáng sợ gì , khá giống với chân nàng lúc bị ngã trước đây .

" Tay đẹp ".

Tuấn Triết muốn thu tay về , nhưng bị nàng siết lấy . Nàng dúi chén trà vào tay chàng . Hơi ấm từ đầu ngón tay thật dễ chịu .

Nhưng chàng vẫn lưỡng lự .

" Được rồi , ta quay đi ". Nàng quay ra phía sau , ngồi im chờ đợi .

Lúc quay lại thấy chàng đã uống hết , đeo bao tay lại . Tuấn Triết nhìn nàng : " Nàng không thấy sợ sao ? ".



" Sợ ? Cái đó mà sợ thì sao ta có thể sinh tồn trong núi Hoạ Mễ . Ngươi nên tự tin mới phải , bàn tay ngươi còn đẹp hơn ta ".

Nàng cầm chén trà để lại bàn rồi ra ngoài đóng cửa .

Tuấn Triết nhìn tay mình , phát ra một tiếng cười nhỏ .Trong lòng nghĩ thầm : " Tay ta tất nhiên đẹp , nhưng không thể bằng tay nàng ."

Thấy Viên Liễu trở về , Lịch Hà chạy tới : " Tiểu Vương phi , Điện hạ sao rồi ? Hai người nói gì mà lâu vậy ? ".

" Sao ngươi biết ta tới chỗ Điện hạ ? ".

Nhan Hi : " Lịch Hà vừa thấy người đi liền chạy theo . Chỉ có nô tì là về phủ đợi hai người lâu nhất đây ".

Viên Liễu cười trừ : " Không có gì , ta gặp Lão sư nên nói chuyện hơi lâu . Phải rồi , bây giờ Thanh Vương phủ không còn nhiều người ở . Chúng ta phải tạo ra những thứ mới mẻ hơn ."

Hai người kia bốn mắt nhìn nhau : " Người muốn làm gì ?".

Nàng chỉ nở một nụ cười , rồi sai người đi mua đủ các loại đồ về .

Hôm sau đồ mua về chất đầy cả một gian phòng lớn . Lịch Hà nhìn thấy cảnh này , đau lòng : " Aida , người là đang đốt hết tài sản của Điện hạ nhà ta sao ? Còn mua nữa ngài ấy sẽ phá sản mất ".

Viên Liễu xua xua tay : " Không sao , ta đã không mua nữa rồi ".

Nàng sai người trong phủ làm mỗi người một việc , còn vẽ ra một bản thiết kế tổng quát .

Chỉ trong mấy ngày , Thanh Vương phủ như là một Bình quốc thu nhỏ . Có phòng đựng vải và đồ may , có phòng đựng dược liệu , có nơi để nuôi cá , nơi trồng cây ăn quả , còn có nơi để hẹn hò ngắm sao .

Tuấn Triết mấy hôm không ra ngoài , nghe Lão sư kể lại cũng không biết nói gì . Đành mặc cho nàng quậy đủ thì thôi .

Sau bảy ngày thì phủ đã hoàn thiện , Viên Liễu liền mở tiệc nhỏ . Hoàng Thượng và Hoàng Hậu dĩ nhiên không đến . Thái tử và Nhị điện hạ lòng vẫn còn canh cánh chuyện cũ cũng từ chối . Còn lại đều háo hức tới đây .

Liên phi nhìn khung cảnh trước mắt không giấu được ngưỡng mộ : " Liễu nhi tài giỏi thật a . Thanh Vương phủ bây giờ nhìn đâu cũng thấy cảnh đẹp , khiến lòng người vui vẻ .

Bàn tiệc bày trong phủ cạnh một ao sen . Mùi vô cùng thơm. Ao sen này được nàng thiết kế một mái vòm che bên trên , tuyết không thể rơi vào .

Chỗ bày tiệc cũng dưới một mái ngói đỏ được dựng lên bởi chục cái cột gỗ to .



Minh Khải nhìn ngó một hồi : " Đúng là rất đẹp . Có khi hai người phải phát thẻ ra vào để bọn ta đến đây chơi thường xuyên a ".

" Nếu mọi người thích cứ tới đây chơi , nơi này rất rộng đảm bảo giải toả buồn chán ". Viên Liễu cười tươi , đưa mắt sang nhìn Tuấn Triết .

Chàng hiểu ý : " Phải , Thanh Vương phủ luôn chào đón ".

Hôm nay Trọng Luân dẫn cả Giai Kỳ tới . Giai Kỳ vừa gặp Viên Liễu liền thấy vui vẻ.

Trọng Luân bước vào , giọng khách sáo : " Điện hạ và Vương phi có lòng rồi . Mạt tướng vô cùng hân hạnh ".

Giai Kỳ hành lễ rồi cùng biểu ca về chỗ ngồi đúng vị trí .

Mấy người vừa thưởng thức canh nóng , vừa ngửi hương hoa ngào ngạt . Vui vẻ nói chuyện đến tối muộn .

Lúc này chỉ còn Viên Liễu và Tuấn Triết , nàng kéo chàng đến khu ngắm sao .

Nhan Hi muốn đi theo liền bị Lịch Hà lôi về .

Tuyết đã ngừng rơi , trên trời lấp loé mấy ngôi sao nhỏ .

Hai người ngồi xuống ghế , cùng nhau ngước nhìn bầu trời .

Tuấn Triết nhìn khuôn mặt nàng , cảm thấy nàng bỗng dưng lại tích cực vui vẻ . Không thể không thắc mắc : " Nàng lấy lại động lực rồi ? ".

Viên Liễu có chút suy nghĩ : " Cũng không hẳn , ta chỉ thấy phủ này thật nhàm chán . Muốn thay đổi ".

Chàng im lặng nhìn lên bầu trời , ánh mắt trở lên hiền hoà hơn . Viên Liễu nhìn có chút khó chịu : " Chậc , còn đeo mặt nạ ngắm sao . Ngươi gỡ xuống đi , ở đây đâu có ai ngoài ta ".

Tuấn Triết lắc đầu , ánh mắt chứa chút buồn sầu . Viên Liễu hiểu cảm giác của Tuấn Triết , một người bị đè bởi định kiến sẽ mãi mãi bị ám ảnh .

Chỉ là nàng muốn người này thoát ra , không biết từ khi nào , nàng thấy Tuấn Triết đã không còn đáng ghét nữa . Cảm thấy người này tâm tình rất tốt , không còn kiểu cảm giác bên ngoài đối xử bình thường nhưng bên trong chán ghét nữa .

Nàng nâng tay lên , kéo mũ chùm đầu của Tuấn Triết xuống .