Hình Đồ

Chương 393: Lục giả (1)




Quận Tứ Thủy, Lâu Thương.

Toàn bộ thiên hạ trong cảnh hỗn loạn đều rung chuyển.

Đại quân Chu Chương phá tan Hàm Cốc Quan, đế quốc lão Tần hùng bá vùng trời phía tây trước kia đang lung lay sắp đổ, lộ rõ khí tức thê lương.

Nhưng Lâu Thương vẫn bình ổn như thường!

Bình ổn, giống như chốn bồng lai tiên cảnh.

Sáng sớm, mặt trời mọc lên từ phía chân trời, Lưu Khám đứng dậy mặc quần áo chỉnh tề. Lữ Tu nằm trên giường, dùng đôi mắt mê ly nhìn bóng lưng hùng tráng của Lưu Khám. Trong nhà nam nhân chống đỡ, quả nhiên rất nhẹ nhàng. Sau khi Lưu Khám trở về, nàng nhàn nhã hơn nhiều. Ngoại trừ một chút việc vặt, rất ít khi phải tiếp quản chuyện tình Lâu Thương. Quan trọng hơn chính là, sau khi trải qua chuyện Lữ Trạch, Lữ Tu cảm thụ được thái độ của người xung quanh đối với nàng đã thay đổi.

Kính nể! Tất nhiên sẽ có một loại cảm giác cao cao tại thượng, nhưng đồng thời, Lữ Tu còn cảm giác được một chút mệt mỏi và thống khổ.

Hiện tại, ác mộng đã qua. Có Lưu Khám ở đây, nàng không cần hao tổn tâm tư nữa. Vợ chồng Lữ Văn sau khi trải qua sóng gió, thái độ cũng trở an phận hơn nhiều. Mà Lưu Khám cũng không tra xét lại đối với vợ chồng họ.

Kỳ thực ngẫm lại. Vợ chồng Lữ Văn đã rất thê thảm. Trưởng nữ Lữ Trĩ thông minh nhạy bén, nhưng phải chết trong tay chồng mình. Tuy rằng nói Lữ Trĩ không phải bị Lưu Quý ra tay sát hại, nhưng chung quy là bởi vì Lưu Quý mà gặp nạn. Sau cùng chết trong tay con trai Lưu Quý.

Trưởng tử Lữ Trạch, bởi vì Lữ Văn một mực cưng chiều đã rơi vào kết thúc bi thọt chân, hơn nữa bởi vì việc này mà kết thù với Lưu Khám, cuối cùng bị em gái giết chết. . .Vợ chồng Lữ Văn tổng cộng có bốn người con, hiện tại mất đi hai người.

Đối với Lữ Văn luôn luôn muốn trục lợi mà nói, loại đau xót này, có lẽ đến chết cũng khó có thể xoa dịu.

Sau khi bị lão phu nhân đuổi đi, vợ chồng Lữ Văn chỉ ru rú trong xó nhà. Trên cơ bản không có tiếp xúc với bên ngoài. Ngoại trừ Lữ Thích Chi thì không có gặp ai.

- A Khám, sớm vậy đã muốn đi đâu?

Lưu Khám không quay đầu lại, đặt chiếc khăn vào chậu nước, sau đó lau lau nhuyễn giáp.

- Không ngờ, trong lúc hỗn loạn này, không ngờ Lâu Thương lúc này lại thành cây ngô đồng hấp dẫn phượng hoàng. Vị Sở cuồng nhân kia trong thành cất cao giọng hát, nếu như ta không gặp y, thực sự có thể nói là có mắt như mù. A Tu, buổi trưa mang theo Tiểu Tần qua tiếp Công Thúc tiên sinh một chút. Hà công đã nói tốt thay ta, thỉnh cầu Công Thúc tiên sinh dạy bảo Tiểu Tần. . .Ha ha, đây chính là cơ hội hiếm có.

Đôi mắt Lữ Tu léo sáng, đuôi lông mày hiện lên vẻ vui mừng hớn hở.

- Công Thúc tiên sinh đồng ý chỉ dạy Tiểu Tần?

- Đúng vậy!

Lưu Khám nghiêm túc gật đầu nói:

- Công Thúc tiên sinh đương thời là người hiền đức, Tiểu Tần được ông dạy bảo, cũng là kỳ ngộ khó có được. Nàng phải nhớ kỹ, dặn bảo Tiểu Tần không được vô lễ.

Công Thúc tiên sinh, hiển nhiên chính là Quốc Úy lão Tần thần bí kia, Công Thúc Liêu.

Từ khi bị Thúc Tôn Thông lừa tới Lâu Thương, vị Quốc Úy lão Tần trước kia vẫn âm trầm như nước, không hề hỏi đến chuyện của Lưu Khám.

Đây là một người vô cùng trầm tĩnh nhưng lại có phần yêu mến Lưu Tần. Vì vậy Trần Bình đưa ra chủ ý, nhờ Thúc Tôn Thông đứng ra nói tốt, thỉnh cầu Công Thúc Liễu dạy bảo Lưu Tần. Cùng lúc có thể mượn danh tiếng của Công Thúc, về phương diện khác, lúc này cục diện hỗn loạn, đám người Trần Bình đều bận việc chính sự, thực sự khó có thể dạy bảo Lưu Tần.

Về phần Lưu Khám, ngày đầu tiên quay về Lâu Thương, đã khó có thời gian nhàn rỗi.

Ngoài dự liệu của Lưu Khám khi Thúc Tôn Thông thỉnh cầu Công Thúc Liêu, Công Thúc Liêu đã đồng ý.

Lữ Tu thở phào một cái, Lưu Tần bái Công Thúc Liêu làm thầy, như vậy từ bất kể góc độ nào đi nữa, xem như Lưu Tần đủ tư cách kế thừa Lưu Khám.

Chuyện này đối với Lữ Tu mà nói, không cần bàn cãi chính là chuyện vô cùng quan tọng.

Lưu Khám không có nhiều hồng nhan tri kỷ, chỉ có một người nữa là Ba Mạn, nhưng cũng đủ khiến Lữ Tu cảm thấy một loại áp lực khó hiểu. Luận về lai lịch, nàng không sánh bằng Ba Mạn; luận về học vấn, nàng càng không thể nào sánh ngang Ba Mạn. Mặc dù Ba Mạn không có bối cảnh giống như Tiểu Thanh trước kia, nhưng mấy năm nay Ba Mạn một thân thiếu nữ kinh doanh tại Ba Thục, mà Lưu Khám không trách cứ lời nào, chỉ một mực để ý tới mảnh trời tây nam. Điều này đủ khiến cho Lữ Tu cảm thấy một tia uy hiếp. Hiện tại khác xưa, nếu như không thể nhân cơ hội Ba Mạn không có ở đây, ngồi vững, sau này e là. . .

Lữ Tu không thể không lo lắng những thứ này. Mà Lưu Tần bái Công Thúc Liêu làm thầy, chẳng khác nào một viên thuốc an thần đối với nàng.

- Chuyện này muội biết, nhất định sẽ không để Tiểu Tần vô lễ.

Lữ Tư gật đồng đáp ứng.

- Mặt khác, nàng thông báo với Đạo Tử, để y nghĩ cách liên hệ với Ba Thục. . .Khi quân Ngô công phá huyện, đã khiến việc liên lạc của chúng ta và Ba Thục tạm thời bị gián đoạn, thực sự không phải chuyện tốt. Không biết được tình hình Ba thục hiện tại thế nào, thực sự không ổn, tiếp đến cần phái người liên hệ với Ba Thục. Ta hiện tại nghĩ, Mạn Nhi và lão Đường hiện tại đang rất sốt ruột muốn liên lạc với chúng ta, việc này quả thực không thể kéo dài thêm nữa.

Nếu như có điện thoại thì thật tốt!

Lưu Khám nói xong những lời này, trong đầu không khỏi hiện lên ý niệm kỳ quái: Cho dù là điện báo cũng được a. . .

Chỉ là ý niệm này vừa hiện lên trong đầu lại vụt tắt. Lưu Khám hiểu rất rõ, cho dù hắn biết kỹ thuật này, cũng khó có thể phát triển tại thời đại này.

Thục quận, không biết Thục quận hiện tại thế nào?

Ngay sau khi Lưu Khám trở lại Lâu Thương thời gian ngắn, Nguyên Phiên Dương Lệnh Ngô Nhuế rốt cuộc không chịu ngồi yên, đã khởi binh tạo phản.

Phiên Dương này, cũng chính là huyện Phàn Dương Giang Tây tại hậu thế. Năm Tần Vương Chính thứ hai mươi bảy, cũng chính là lúc lão Tần diệt Tề, thống nhất sáu nước tại Phiên Dương này. Phiên Dương Lệnh Ngô, có người nói là con cháu chín đời của Ngô Vương Thái Bá, võ nghệ cao cường, mưu lược xuất chúng.

Y vốn là người trong vương thất nước Ngô, sau khi Ngô Vương Phù Sai bị Câu Tiễn tiêu diệt, con cháu lưu lạc xuống phía nam.

Năm Tần Vương Chính thứ hai mươi, hay chính là năm hai trăm bảy mươi tám Công Nguyên , quân Tần công phá nước Sở tại Dĩnh Ấp, Sở Vương bại trận di chuyển tới Thọ Xuân. Quân Tần vì truy kích vương thất nước Sở, cho nên không bận tâm tới khu Phiên Dương này, bởi vậy khu Phiên Dương này đạo tặc mọc thành bụi. Ngô Nhuế chính xuất thân bởi tình huống như vậy, mau chóng tụ tập hơn vạn binh mã, đứng vững gót chân tại huyện Phiên. Về sau Ngô Nhuế tiếp nhận sự bổ nhiệm của lão Tần, chính thức trở thành Phiên Dương Lệnh.

Từ góc độ nào đó mà nói, lão Tần trước kia bổ nhiệm Ngô Nhuế làm Phiên lệnh, cũng là hành động bất đắc dĩ. Một mặt vì Ngô Nhuế tại địa phương có danh vọng rất cao, mặt khác cũng vì không thể cắt cử ai đến. Sau này, Ngô Nhuế biểu hiện thành tích rất rõ ràng, nhưng Thủy Hoàng Đế cũng không có tâm tư lo lắng tới vùng Giang Nam hoang dã. Thế cho nên, hơn mười năm, Ngô Nhuế thủy chung không thăng chức.

Hôm nay, Ngô Nhuế cũng khởi binh! Hơn nữa thoáng chốc công chiếm huyện Chu (nay là Tây Bắc Hoàng Cương Hồ Bắc), chặt đứt sự liên hệ giữa Lưu Khám và quận Thục. Ngược lại khộng phải Ngô Nhuế cố ý muốn gây khó dễ đối với Lưu Khám, mà ở huyện Liễu này thực sự là một thị trấn quan trọng. Sau lưng có đại trạch Vân Mông thông tới Trường Giang, phía đông giáp Hội Kê, Hành Sơn, phía nam tiếp cận Lĩnh Nam. Vùng đất này tụ tập lượng hàng hóa rất lớn, có thể trở khiến huyện Chu trở thành khu thương nghiệp đầu mối lớn nhất Giang Nam, vì thế huyện Chu là vị trí chiến lược vô cùng quan trọng.

Ngô Nhuế chiếm cứ huyện Chu, xem như xây dựng được vị thế.

Lữ Tu đối với Ba Mạn mặc dù có chút cố kỵ, nhưng nàng hiểu rõ hiện tại không phải thời điểm tranh giành tình nhân, lúc này nàng mạnh mẽ gật đầu.

* * * * *

Lưu Khám không cưỡi kỵ mã, mà ngồi trên một chiếc Khinh xa, chỉ mang theo hai người Quý Bố và Ly Khâu, đi ra từ cửa sau phủ nha.

Dọc theo đường phố Lâu Thương bằng phẳng mà đi, Lưu Khám ngồi trong xe, xuyên qua cửa sổ nhỏ trên thùng xe nhìn ra ngoài, chỉ thấy trên phố người đến kẻ đi vô cùng náo nhiệt. Thời cuộc hỗn loạn, không có ảnh hưởng xấu đến Lâu Thương. Trong thời gian ngắn, trên đường phố Lâu Thương không có nửa điểm vết tích chiến hỏa.

Cửa hàng vẫn buôn bán, bách tính vẫn sinh hoạt bình thường.

Đây chính là nền tảng một tay ta tạo lên!

Trong lòng Lưu Khám tự hào không gì sánh được. Nhưng đồng thời lại xuất hiện cảm giác bi ai khó hiểu. Bởi vì hắn biết, sớm muộn gì sẽ có một ngày, Lâu Thương nhất định bị chiến hỏa vùi lấp. Mà hắn, cũng đã dự định không ở lại nơi này lâu. Không thể làm gì khác được, Lâu Thương mặc dù tốt, chung quy không phải nơi có thể làm lên nghiệp lớn. Ở đây quá nhỏ, nhân khẩu quá ít, lại là nơi tứ chiến, cho dù giàu có đông đúc, cũng khó có thể phát triển lớn mạnh.

Chỉ có điều, thế cục phát triển tới tình trạng này, vì sao Lĩnh Nam không có bất cứ động tĩnh gì?

Mấy ngày nay, Lưu Khám luôn nghi ngờ một việc.

Nam Hải Úy Nhâm Hiêu Tổng đốc quân sự Lĩnh Nam, vì sao hành động chậm chạp như vậy? Phải biết rằng, trong tay Nhâm Hiêu có trong tay hơn mười vạn quân Tần tinh nhuệ. Trong thời cuộc hỗn loạn, y nếu như lĩnh binh cứu giúp triều đình trong cơn hoạn nạn, có thể nói dễ như trở bàn tay.

Nhưng lão Thượng ti trung thành tận tâm tận lực đối với lão Tần, đến nay vẫn chưa có bất cứ hành động gì, ngay có một chút tin tức liên quan cũng không có. Dường như hơn mười vạn quân, thoáng chốc bị chôn vùi trong núi trùng trùng điệp điệp tại Lĩnh Nam. Đây tuyệt đối không phải chuyện tình bình thường.

Chẳng lẽ, Nhâm Hiêu có dự định khác?

Lưu Khám nghĩ tới đây, không khỏi giật mình một cái.

Hẳn là không thể. . .Nhâm Hiêu một lòng trung thành đối với lão Tần, sao có thể có dự định khác? Mà nếu như thực sự không có hành động khác, sao không có bất cứ hành động gì? Ý niệm này vừa xuất hiện trong đầu, Lưu Khám ngờ vực càng thêm sâu sắc, lông mày không tự chủ được chau lại đan chéo thành hình chữ " Xuyên ".

Xem ra, hẳn là phái Đạo Tử để ý tới tình hình Lĩnh Nam rồi!

- Chủ công, chúng ta tới rồi!