Hình Đồ

Chương 353: Hùng và Ngư (2)




Hai mươi hiệp thì không thành vấn đề đi!

Ô Thị Khỏa lúc này cũng nhận ra Ly Khâu, cuống quít chà xát tay:

- Quân hầu, xin thủ hạ lưu tình. Đây là đồ đệ của lão hữu ta… tiểu hài tử không hiểu chuyện, có thể là nhất thời hiếu kỳ. Y cũng không có ác ý gì, xin thủ hạ lưu tình, chớ làm bị thương tính mệnh y.

Đại hán cười nói:

- Không cần lo lắng. Mặc dù Tín chiếm thượng phong, nhưng trong trăm chiêu, sợ là không làm gì được người này. Ta thấy người này kiếm thuật không kém đâu. Lại có thể cùng Tín đấu được như này cũng thật là giỏi. Được rồi, lão hữu kia của ngươi là ai? Thật là một người không đơn giản!

- Điều này…

- Nếu Quân hầu khó nói thì không cần phải nói, ta cũng chỉ tùy ý hỏi thôi.

Ô Thị Khỏa cười khổ lắc đầu:

- Không dối gạt Quân hầu. Lão hữu kia của ta chính là đệ nhất kiếm khách người Du Thứ nước Ngụy năm xưa, Cái Nhiếp. Y bị liên lụy về việc của Kinh Kha, cho nên bị Tiên hoàng đế bắt giam ở Ly Sơn. Khi Tiên đế hạ táng, tù đồ Ly Sơn từng xảy ra bạo loạn. Lão hữu này của ta thừa dịp đó thoát ra khỏi Ly Sơn. Nghìn dặm xa xôi tới đây nương tựa vào ta…Hài tử này tên là Ly Khâu, cũng là tù nô Ly Sơn, là đệ tử của lão hữu ta… A, mong Quân hầu tha thứ tiểu tử này gan lớn khinh cuồng.

Lúc Ô Thị Khỏa nói chuyện, đại bổng suýt nữa đánh trúng Ly Khâu.

Đại hán nghe vậy ngẩn ra. Cái Nhiếp? Tên này sao nghe tựa hồ rất quen thuộc!

- Cái Nhiếp, chính là Thanh ngư Cái Nhiếp đúng không?

Người bên cạnh kinh hô một tiếng:

- Chẳng trách thân thủ tiểu tử này không kém. Thì ra là đệ tử của Thanh ngư Cái Nhiếp. Danh sư cao đồ, quả nhiên là bất phàm.

- Thiếu Quân, ngươi biết Cái Nhiếp?

- Ta sao lại không biết… Năm đó khi Kinh Kha ám sát tiên đế. Phàm là những người liên quan đến y đều bị tập nã, Thanh Ngư chính là một trong số đó. Lúc đó, chính phụ thân suất hai trăm duệ sĩ đi bắt y, kết quả bị người này đơn nhân độc kiếmgiết chết ba mươi bảy tên Thiết ưng duệ sĩ. Nếu không có phụ thân thiết kế bắt được y, chỉ sợ hai trăm duệ sĩ kia cũng không bắt được y. Người đó tuyệt đối là một cao thủ tuyệt đỉnh.

Vẻ mặt đại hán không khỏi nhăn lại.

Ba mươi bảy tên Thiết ưng duệ sĩ sao? Nếu đấu thực sự, ta cũng có thể giết được… nhưng chọn giết… hơn nữa lại dùng kiếm mà chọn giết, độ khó có phần quá lớn. Chí ít, ta không thể có bản lĩnh này. A, nhớ lại lúc bình định loạn Tam Điền, cái người ám sát ta ở Tần Đình, dùng bảo kiếm, chẳng lẽ là môn hạ của Thanh Ngư? Cái Nhiếp, không nghĩ lại gặp ông ta ở đây!

Người ở trong tiểu viện này chính là đám người Lưu Khám. Lúc đầu chợt nghe tin tức người Nguyệt Thị đánh lén, Triệu Bình bại trận, đại công tử Phù Tô thổ huyết mà chết. Là bị tin tức này làm tức chết? hay là bị thương quá nặng, không ai chữa trị mà chết? Việc này cũng không ai rõ ràng, có thể hai lý do này cũng có thể cả ba. Nói chung, Phù Tô đã chết!

Cái chết của Phù Tô làm cho mọi người như lâm vào mù mịt. Bao gồm cả Lưu Khám, trong lúc nhất thời cũng không kế tiếp nên nói gì làm gì, nên đi nơi nào? Nhưng mịt mù cuối cùng cũng phải thanh tỉnh. Phù Tô đã chết, nhưng những người khác đều còn sống. Cứ tiếp tục kiên trì như vậy đi cho đến cuối cùng.

Doanh Quả cũng mất đi chủ trương.

Về sau, Lý Thành đưa ra một chủ ý, đề nghị tìm đến sự hỗ trợ của Ô Thị Khỏa. Con người Ô Thị Khỏa rất thú vị, y được Đại Tần phong Quân, nhưng lại là người Nhung Địch, y xuất thân từ thương nhân, đã định trước là không hề giống Lã Bất Vi, tham gia vào chính trị Đại Tần. Y đối với Thủy Hoàng Đế rất trung thành và tận tâm, nhưng là chỉ trung thành với một mình Thủy Hoàng Đế mà thôi. Y là một thương nhân, thích đầu cơ trục lợi. Y có huyết thống của Nhung Địch, tính tình hào sảng, thích kết giao bằng hữu, rất có phong phạm của Mạnh Thường Quân. Nếu như có thể được y giúp đỡ, ngược lại cũng được xem là một con đường. Hiện nay ở Bắc Cương quan tạp, muốn thuận lợi tìm được đường sống, không có người giúp đỡ, tuyệt đối không có khả năng.

Sau một hồi bàn bạc, mọi người quyết định thử một chút con đường này. Vì vậy liền do Lý Thành và Cáp Vô Lương đi đến Ô Thị bảo tìm hiểu. Đúng như lời Lý Thành, Ô Thị Khỏa không chút do dự tiếp nhận. Đám người Lưu Khám liền trốn trong Ô Thị bảo, yên lặng quan sát động tĩnh bên ngoài, cho nên mọi việc đều biết rõ ràng.

Lịch sử, tựa hồ đã trở về quỹ đạo vốn có của nó!

Sau một phen cảm thán, Lưu Khám nhanh chóng tiến hành trù bị. Thoạt nhìn, Hồ Hợi hiện tại bận nhiều việc để làm vững đế vị của y, cho nên không rảnh để mắt tới phía nam. Nhưng khi Hồ Hợi đã ổn định vị trí rồi, như vậy Lâu Thương không thể tránh được việc đối mặt với một trận tai ương. Đến lúc đó, dù là Doanh Tráng nguyện ý giúp hắn, muốn bảo vệ, chỉ sợ cũng không quá có khả năng.

Việc cấp bách, là trước khi Hồ Hợi ổn định đế vị, chạy về Lâu Thương, sau đó mang theo người nhà, cấp tốc lui về Thục quận. Lại phải nghĩ cách đóng chặt Gia Manh quan, chí ít có thể chống đỡ được chút thời gian. Thiên hạ đại loạn, đến tột cùng là bao giờ sẽ xuất hiện? Trần Thắng, Ngô Quảng chết tiệt hiện nay đang ở phương nào? Từ trước đây, Lưu Khám hi vọng Trần Thắng, Ngô Quảng đừng xuất hiện, mà hiện nay, cũng đã thay đổi cách nghĩ. Nếu Trần Thắng, Ngô Quảng khởi sự, lực chú ý của Hồ Hợi sẽ khó đặt tại Lâu Thương.

Mấy ngày nay, Ô Thị Khỏa bận bịu, chính là vì nghĩ cách tiễn đám người Lưu Khám rời đi.

Trong đấu trường, Lưu Tín đại triển thần uy.

Từ khi từ Cửu Nguyên trốn đến đây, trong lòng cậu nghẹn một nỗi tức giận, vừa hay Ly Khâu trở thành nơi trút giận của cậu. Hai người kia, một người trời sinh thần lực, một người bái sư cao nhân. Ly Khâu sau khi trải qua bốn năm mươi hiệp, dần dần ổn định gót chân, mà Lưu Tín thì thấy cường công khó có thể có hiệu quả, cũng ổn định thế tiến công, hai người trước mắt là tương đương, thiết kiếm và lang nha bổng thỉnh thoảng va chạm, phát ra nhưng âm thanh vang dội.

Lưu Khám dần dần nhíu mày, nếu cứ đánh tiếp thế này, sợ là sau trăm hiệp mới có thể có kết quả. Hắn đang chuẩn bị đi ra bảo Lưu Tín dừng lại, nhưng đúng lúc này, nghe thấy trên một gốc cây đại thụ ngoài viện truyền đến một giọng nói:

- A La đừng hoảng, vi sư tới rồi.

Một bóng người bay vụt đến.

Người chưa đến, tiếng đến trước. Một đạo kiếm quang như cầu vồng đánh về phía Lưu Tín.

Nhưng Lưu Tín không chút sợ, trong miệng bạo rống một tiếng, bỏ qua Ly Khâu tiến lên nghênh đón. Lang nha bổng giơ cao, một thức Cử hỏa triêu thiên, liền đánh qua. Lần này Lưu Khám nhất thời thay đổi sắc mặt… mà người đến cũng không khỏi ngẩn ra.

Một kiếm này của ông ta gọi là Vây Ngụy cứu Triệu. Kiếm thế nhìn như tuyệt mãnh, nhưng không có sát ý, chỉ là muốn dắt rời đi Lưu Tín, giúp đỡ Ly Khâu thoát khỏi khốn cảnh, đổi một người khác, chỉ cần né tránh cũng không việc gì. Vậy mà cái tiểu tử ngốc Lưu Tín này đánh lâu không hạ được, man tính đột nhiên phát tác, thấy người đánh lén, lại đối công đi tới. Một kiếm hạ xuống, cố nhiên có thể lấy tính mạng của Lưu Tín, nhưng mình cũng sẽ bị một bổng đánh trúng, không chết cũng trọng thương. Mắt thấy đại bổng đến trước mặt, người vừa tới cắn răng một cái, kiếm thế đột nhiên nhanh hơn, chỉ thấy một vệt màu xanh lạnh lẽo lóe ra, vượt qua một bổng của Lưu Tín, hung hăng hướng vào ngực Lưu Tín.

Lưu Khám cũng tức giận rồi…

Từ lúc Lưu Tín và Ly Khâu giao thủ, đã có thân binh mang Xích kỳ tới cho hắn, giờ lại nhìn thấy Lưu Tín có nguy hiểm, Lưu Khám cất bước tiến lên, Xích kỳ đánh qua, ánh lửa tóe ra. Hắn chân dài, bước chân cũng lớn, trong miệng rống to một tiếng:

- Bọn chuột nhắt dám đánh lén, đỡ chiêu.

Xích kỳ tạo ra một luồng gió, đỡ ở giữa thân kiếm đối phương.

Lưu Khám lui về một bước nhỏ, thuận thế phá mở cho Lưu Tín, một tay múa Xích kỳ, hét lớn một tiếng, hoàn thân cho một kích. Phải nói Tam cung bộ đan điếu mã của Lưu Tín là học từ Lưu Khám, nhưng khi Lưu Khám thi triển ra thì lại cách biệt với Lưu Tín một trời một vực. Lưu Tín bước phạt thuần thục, trong lúc đó vô cùng uy mãnh, mặc dù tập Thái cực quyền cùng Lưu Khám, nhưng trước sau cũng không thể lĩnh hội được phương pháp như mây bay nước chảy, lưu loát sinh động trong Thái cực quyền.

Cho nên, cùng là Tam cung bộ, Đan điếu mã nhưng khi Lưu Khám sử dụng, lại có vài phần thâm ảo hơn. Có câu “Người trong nghề vừa ra tay, liền biết có hay không”. Người vừa tới sắc mặt thay đổi, nhất thời lộ ra vẻ ngưng trọng. Thiết kiếm phảng phất như treo một khối thiên quân cự thạch, chậm rã đâm ra, nhưng trên thực tế, lợi kiếm kia nhanh đến thần kỳ.

Mà Xích kỳ của Lưu Khám, trước phát, tới sau. Nhìn như rất mạnh, kỳ thực lại chậm chạp…

Hai loại thị giác khác biệt tổ hợp cùng một chỗ, làm cho tất cả mọi người đều cảm thấy bứt rứt, tiếp theo, chỉ nghe thấy “đang” một tiếng. Người vừa tới liên tục lui về phía sau, Lưu Khám cũng không ngừng chân được.

Kéo theo Xích kỳ, tay Lưu Khám giấu ở sau thân, nhè nhẹ run… Mà thiết kiếm trong tay người vừa đến cũng bị chém làm hai đoạn, sắc mặt tái xanh.

- Nếu Thanh Ngư kiếm ở trong tay ta, thắng bại vẫn còn chưa biết đâu!

Ngụ ý, nói Lưu Khám chiếm lợi của binh khí cho nên mới có thể thủ thắng. Ông nói xong câu đó, bỗng nhiên ưỡn ngực:

- Ta là Cái Nhiếp, hậu sinh có dám báo tên họ không?

Chú thích:

- Ô Thị Khỏa, tên là Khỏa, là tộc nhân Ô thị những năm cuối của nước Tần. Uớc chừng sống tại những năm cuối Chiến quốc và thời kỳ Tần Thủy Hoàng thống trị. Chính là nhân vật đầu tiên được viết trong “Chính sử” của Cam Túc Bình Lương.

Theo “Sử ký Tần Thủy Hoàng bản kỷ” ghi chép. Ô Thị Khỏa làm chăn nuôi gia súc, nuôi một số lượng lớn bò dê. Y đem bò dên đổi thành dị bảo quý hiếm, dâng cho Nhung vương, Nhung vương ban cho gấp nhiều lần bò dê, kết quả bò dê của y nhiều tới mức “dùng cốc(lúa gạo) để đếm bò dê”, trở thành phú thương nổi danh toàn quốc. Sau khi Thủy Hoàng Đế nghe thấy, liên phong cho y làm Quân Hầu, có thể cùng triều thần triều kiến hoàng đế.

Ở trong Tầm Tần ký, Ô ứng với Nguyên Chi Phụ, hẳn chính là lấy nguyên mẫu từ Ô Thị Khỏa.