Hẹn Đẹp Như Mơ

Chương 18




"Anh nói dối."

Yên lặng một hồi sau, cô nhìn vào mắt anh, mở miệng phá vỡ sự yên tĩnh: 'Nói dối mũi sẽ mọc dài ra đấy."

Anh cười một lát: "Anh vẫn luôn nói dối, Giai Kỳ."

"Anh và Mạnh Hòa Bình lớn lên cùng nhau, lúc nhỏ chơi đánh trận, anhlà liên trưởng cậu ấy là chỉ đạo viên, dẫn một đoàn người xông vào trậnđịa, gặp phải kẻ địch đều là anh phá vòng vây yêm trợ cậu ấy rút quân.Lúc hơn 10 tuổi đánh nhau với những đứa trẻ ở khu khác, bọn nó cầm mộtviên gạch ném qua, Hòa Bình giúp anh đứng chặn phía trước, vì việc đó mà trên đầu cậu ấy phải khâu mấy mũi, nhưng chỉ đờ đẫn mà không rơi mộtgiọt nước mắt. Từ nhỏ đến lớn, lăn lộn bò trèo, sứt đầu mẻ trán khôngbiết bao nhiêu lần, anh chưa bao giờ thấy cậu ấy khóc. Nhưng Giai Kỳ, em biết không? Vào nửa đêm một hôm của mấy năm trước, anh gọi điện cho cậu ấy, không hề biết gì hỏi một câu bao giờ cậu ấy và em kết hôn, ngườibạn tốt nhất trong đời này của anh, người huynh đệ của anh, chỉ vì emkhông cần cậu ấy nữa, một người đàn ông hơn 20 tuổi, không ngờ rằng cậuấy lại khóc trong điện thoại."

"Trong cuộc đời này lần đầu tiên anh thấy cậu ấy đau lòng như vậy,rất nhiều lần cậu ấy khen em trước mặt anh, anh luôn cho rằng hai ngườisẽ kết hôn, bởi vì con người Mạnh Hòa Bình rất cố chấp, đối xử tốt vớiai thì cả đời này quyết một lòng không thay đổi. Cậu ấy đối xử tốt vớianh, cả đời này quyết không thay lòng làm huynh đệ của anh, cậu ấy yêuem, có thể cãi nhau với giai đình, góp nhặt từng đồng, muốn kết hôn vớiem. Thậm chí cậu ấy đã từng nói với anh, con trai của hai người sau nàynhất định sẽ nhận anh làm cha nuôi. Cậu ấy chưa từng nghĩ rằng em lạikhông cần cậu ấy nữa. Lúc cậu ấy khóc, cách xa cả một Thái Bình Dương,trong lòng anh nghĩ, anh lại không có cách nào cả, người huynh đệ tốtnhất của anh, bị một người con gái làm tổn thương đến thế này, anh lạikhông có cách nào cả."

"Lúc anh gặp em lần đầu tiên, anh nghĩ, Vưu Giai Kỳ, tôi nhận ra côrồi, hóa ra là cô. So với ảnh mấy năm trước đây, em cũng không thay đổigì mấy, cũng không hề xinh đẹp hơn. Tại sao lại là em? Tại sao chỉ làmột người con gái như thế, làm cho Hòa Bình bị mê hoặc đến không cònphân biệt được gì nữa , làm cho cậu ấy có thể vì em mà khóc."

"Không ngờ rằng em vẫn chưa kết hôn, anh nghĩ đó là báo ứng, em vứtbỏ Hòa Bình, cuối cùng người ta cũng vứt bỏ em. Anh muốn xem xem, rốtcục là em có bản lĩnh gì, anh tặng hoa cho em, gọi điện cho em, hẹn emnhưng em cũng không chịu ra, anh yên lặng nhìn em, muốn tìm ra điểm đặcbiệt của em, có thể làm cho Hòa Bình đau khổ vì em. Nếu em cắn câu, anhsẽ lập tức vứt bỏ em, giúp người huynh đệ tốt nhất của anh báo mối hậnnhiều năm trước đó. Anh có thể nhẹ nhẹ nhàng nhàng cảm thấy, năm đó cậuấy đau khổ vì em, đáng giá đến nhường nào, Nhưng em lại không hề có ýđịnh nào với anh, lúc đó anh nghĩ, hoặc là em quá ngu ngốc, hoặc là emquá biết diễn kịch, nắm vững sự có chừng mực tốt đến như vậy. Em đã muốn đùa, đương nhiên anh sẽ cùng đùa với em, anh đã gặp rất nhiều phụ nữ,qua khoảng thời gian dài, nhưng chiếc đuôi hồ ly có giấu kỹ đến đâu cũng có thể lộ ra, Nhưng bản lĩnh của em lại không lộ ra một chút nào, người phụ nữ khác, hoặc là yêu tiền của anh, hoặc là yêu gia thế, hoặc là yên con người anh, tóm lại đều giống nhau, nhưng em thật sự không quan tâm, cả ngày ở cùng anh, cũng không thèm nhìn anh thêm một cái."

"Tối hôm đó ăn cơm xong, anh đưa em về, em ngủ trên xe. Đến nơi anhmuốn gọi em xuống, nhưng em ngủ đến mức mơ hồ, chỉ nói một câu: "MạnhHòa Bình, đừng đùa nữa."

"Lúc đó anh mới biết trong nhiều năm nay, đã nhiều năm như vậy, không chỉ có cậu ấy vẫn nhớ đến em, hóa ra em cũng chưa từng quên cậu ấy."

"Cũng chính là lúc đó, anh mới biết không ngờ rằng mình lại đố kỵ với Hòa Bình."

"Hôm đó em ngủ hai tiếng đồng hồ, anh ngồi trong xem ôm em, em dựavào lòng anh ngủ, trong lòng anh nghĩ, tại sao lại là em? Em không thông minh, cũng không xinh đẹp, thậm chí còn hơi ngốc, tại sao anh lại yêuem? Tại sao lại là em? Chẳng lẽ là vì em không coi trọng anh sao? Nhưnganh ôm em, chính là không muốn em tỉnh dậy, bởi vì em hễ tỉnh dậy, anhsẽ không thể không buông tay."

"Anh sống đã 33 năm, cũng đã từng thích người khác, ly ly hợp hợp,cũng đã có lúc động lòng. Nhưng ngày hôm đó anh nghe tiếng đồng hồ tíchtắc tích tắc trên tay, trôi qua từng phút từng giây, trong lòng anhnghĩ, mỗi giây qua đi, thời gian anh có thể ôm em như vậy sẽ lại bớt đimột giây, khoảng thời gian anh ở bên cạnh em, lại bớt đi một giây. Anhquyết định gọi em dậy, sau này sẽ không gặp em nữa."

"Cả đời này anh không hề biết cảm giác nhớ một người, nửa đêm tỉnhdậy, đột nhiên nhớ em. Cho dù anh ở đâu, cho dùng là ở nơi nào, anh cũng nhớ đến em. Cuối cùng anh gọi điện cho em, vừa nghe thấy giọng nói emanh lại yếu lòng, mỗi lần anh đều nghĩ, đây sẽ là lần cuối cùng, lầncuối cùng anh gặp em, lần sau anh sẽ không gọi điện cho em nữa, anh phải quên em."

"Cuối cùng lại là em nói chia tay, em nói chia tay một cách nhẹnhàng, em dựa vào việc anh yêu em, em có thể vứt bỏ anh một cách tỉnh bơ như thế sao, anh với Hòa Bình hai người bọn anh, không ngờ lại đều ngãtrong tay em như thế."

"Sau khi anh ốm, em đến bệnh viện thăm anh, lúc em nhìn Mạnh Hòa Bình ngay cả ánh mắt em cũng đang run rẩy, cái đồ ngốc như em, không thể lừa gạt người khác được chút nào, quả thật ngốc, cách nhiều năm như vậy hóa ra vẫn yêu cậu ấy, nhưng năm đó tại sao lại muốn rời xa cậu ấy? Cũngchỉ có anh ngốc hơn em, bởi vì anh lại vẫn yêu em."

"Anh biết anh chẳng sống được bao lâu nữa, bệnh của anh, chắc cũngchỉ tầm 1,2 năm. Tối hôm đó em mang há cáo đến bệnh viên, em gõ cửa thật sự anh đang ở trong phòng, nhưng anh không mở cửa, cuối cùng em ngồitrên ghế, anh nhìn em từ khe cửa, bụng cứ sôi, giống như một đứa trẻ.Anh nghĩ hay là thôi, em vẫn còn trẻ, anh cũng không nên hại em nữa.Nhưng cuối cùng em lại quay lại, em nói với anh, em không đợi được anh.Vì câu nói đó, anh dằn lòng giữ em lại, cho dù là thêm một chút ít thờigian, thêm một chút ít thời gian có được em, cũng tốt."

"Hôm đó em bị thương, em bảo anh đừng đến thăm em, nhưng cuối cùnganh vẫn cứ đi, Giai Kỳ, em không hề biết, anh nhìn thấy xe của Hòa Bìnhđỗ dưới tầng nhà em, anh đứng ở xa nhìn, nhìn cậu ấy một mình ngồi trong xe, cứ ngồi cho đến khi trời sáng. Anh là một người đàn ông, anh biếtmột người đàn ông yêu một người phụ nữ là như thế nào. Cậu ấy ngồi trong xe cả một đêm, anh không biết cậu ấy nghĩ gì, nhưng anh biết rõ bảnthân mình đang nghĩ gì, anh đãng nghĩ rốt cục anh đã làm cái gì? Anh đưa 3 người chúng ta chìm vào một bước như thế này, anh thật quá khôngtrọng nghĩa khí. Cuối cùng nhìn trời sáng từng chút một, anh cũng quyếttâm cắt đứt chuyện này."

"Hai người thật là giống nhau, một người thì một lòng không thay đổi, một người thì quá ngu ngốc, khổ hơn nữa khó khăn hơn nữa cũng một mìnhchịu đựng. Nhưng anh không giống thế, anh cảm thấy không chịu được,người mà anh yêu, phải toàn tâm toàn ý đối với anh, bởi vì anh cũng toàn tâm toàn ý đối với người đó, anh dốc hết toàn bộ sức lực, cho nên không thể tha thứ cho việc trái tim người ấy ở nơi khác. Giai Kỳ, cho nên anh không yêu em, anh không còn yêu em nữa. Xin em cũng dừng việc tự mìnhhại mình hại người khác lại, đi nói rõ ràng với Mạnh Hòa Bình, năm đótại sao em lại phải rời xa cậu ấy. Hai người đều cho rằng tác thành chonhau, nhưng lại làm càng làm tổn thương nhiều người hơn, thật sự tínhcách của Giang Tây cũng giống anh, đều không thể khoan dung, cho nên xin em rời xa anh, đừng quay trở lại nữa."

Anh cười cười nhẹ nhàng : "Giai Kỳ, những lời nói hôm nay của anh đều là nói thật. Còn em cho đến bây giờ vẫn đang tự lừa dối bản thân mình,vì thế, chỉ có mũi em mới mọc dài ra thôi."

Nói dài như vậy, Giai Kỳ cảm thấy giống như nằm mơ, giọng nói của cônhẹ nhàng, nhỏ nhoi, giống như là nói mê: "Nhưng anh không biết, em vàMạnh Hòa Bình, không thể nữa rồi."

"Cho dù em có yêu anh ấy hơn nữa, cũng không thể."

Cô không hề khóc, mà cũng vẫn như anh, bình tĩnh ung dung nói ra câunói này: "Giữa hai bọn em đã có quá nhiều thứ khác rồi, em không có cách nào cũng không thể, lại ở bên cạnh anh ấy một lần nữa."

"Em không hề lừa dối bản thân mình, em đã nỗ lực hết sức mình đối với anh, bởi vì em biết anh tốt với em. Đúng, em yêu anh không sâu đậm nhưyêu Mạnh Hòa Bình, bởi vì trước đây người em gặp không phải là anh.Nhưng em không phải là người gỗ, anh đối với em như thế nào, trong lòngem đều biết, trên thế giới này, ngoài Mạnh Hòa Bình ra, cũng chỉ có anhyêu em như thế. Lúc em quyết tâm bắt đầu lại, anh lại đẩy em ra như thế, em không có gì để nói. Nhưng em muốn nói là tình yêu không thể có cáchnào mà so sánh được, anh đã dốc hết sức lực của anh, em cũng dốc hết sức lực, nếu anh cho rằng em vẫn chưa đủ yêu anh, đó là vì em không kịp,không có đủ thời gian, không có đủ tuổi trẻ, để cho em yêu anh như yêuanh ấy."

Cô dần dần ngồi xuống, tựa vào ghế sô pha, giống như là nắm chặt mộtchỗ dựa nào đó: "Trước đây em cũng giống như anh, em cho rằng hy sinh có thể tác thành hạnh phúc, nhiều năm nay em mới biết em sai rồi, hy sinhbản thân mình nhưng lại không hề mang đến hạnh phúc cho người khác. Bởivì thật sự yêu một người, cho dù là rời xa, người kia cũng không thể vìthế mà dừng yêu anh ấy. Rất nhiều năm trước em nói với một người, emkhông yêu anh ấy nữa, lúc nói câu nói đó, em thà rằng bản thân mình chết đi cho xong, nhưng bây giờ em mới hiểu, cho dù lúc đó em có chết thật,anh ấy cũng không dừng yêu em."

"Trên thế giới này, em đã phụ lòng một người yêu em sâu sắc, trướcđây em từ bỏ Mạnh Hòa BÌnh, bởi vì em không có cách nào từ bỏ một sốđiều quan trọng hơn cả tình yêu, như là tình thân, như là lòng tự trọng. Bây giờ em không thể quay lại bên cạnh anh ấy, bởi vì ở giữa hai bọn em đã có nhưng thứ ngăn cách không thể nào mà vượt qua được. Cả đời này em cũng không có cách nào quay trở lại nữa, em chỉ có thể phụ lòng, đốivới anh ấy chỉ có áy náy, em không có cách nào khác. Em cho rằng cả đờinày sẽ như thế, em dường như đã định dùng cả đời này để trả cho anh ấy.Nhưng nhiều năm đã qua, em vẫn có thể gặp được anh, em vẫn có thể gặpđược một người khác yêu em sâu sắc, em không muốn lại phụ lòng anh, anhvì em mà làm rất nhiều việc, em cũng muốn ích kỷ một chút, em cũng muốncó thể không kiêng nệ gì một lần, cho dù là người trước đây chuyện trước đây, em muốn bắt đầu lại. Chính Đông, cho dù anh có phải là thật sự anh không còn yêu em nữa hay không, cho dù là bệnh của anh như thế nào, emđều hy vọng anh đừng đẩy em ra. Cho dù chỉ có em tình nguyện, em muốn ởbên cạnh anh, em muốn cho đến tận lúc cuối cùng, em có thể nắm tay anh.Em hy vọng anh cho em thời gian, để em có thể nói, em yêu anh như anh đã yêu em."

Cô nửa quỳ nửa ngồi trước chiếc sô pha, giống như một đứa trẻ, chầmchầm kề sát mặt vào đầu gối anh, cơ thể anh lại hơi run nhẹ. Cô chầmchậm nhẹ nhàng đưa hai cánh tay ra, vòng qua ôm lấy eo anh.

Anh chầm chậm đưa tay ra, ngón tay luồn qua tóc cô, ôm lấy vai cô.

Tiếng mưa tí tách bên ngoài cửa sổ.

Cô vùi mặt vào trong lòng anh, nói nhẹ: "Anh phải đồng ý với em, chữa bệnh cho tốt."

"Được"

"Anh phải đồng ý với em, cho dù sau này thế nào, cũng không được bảo em rời xa anh."

"Được."

"Anh phải đồng ý với em, từ giờ về sau không được tìm đến những người phụ nữ khác nữa."

"Được."

"Anh phải đồng ý với em, phải yêu quý bản thân mình như yêu em."

"Được."

"Anh phải đồng ý với em, cho dù gặp phải chuyện gì, lúc nào cũng không được rời xa em."

Cũng không biết là qua bao lâu, cuối cùng giọt nước lạnh lẽo rơixuống đỉnh đầu cô, chầm chậm thấm vào trong tóc, cô không động đậy dựavào đó, cuối cùng cũng không kìm được, khóe mắt nóng lên, lại không dámngẩng đầu lên.

"Được."

Anh chầm chậm nói: "Còn điều kiện gì nữa không? Muốn đưa ra thì đưara luôn đi. Vưu Giai Kỳ, anh phát hiện ra em thật phiền phức, sao em lại dính vào em chứ, vứt cũng không vứt nổi. Được voi đòi tiên, còn lắm lýlẽ, lại thích quản chuyện đâu đâu."

Cô ngấn nước mắt, cười: "Hôm nay anh mới biết sao, nhưng đã quá muộnrồi. Còn nhiều điều kiện lắm, anh nghe cho rõ này: từ hôm nay trở đi chỉ được thương yêu một mình em, phải chiều em, không được dối em, mọi việc đã chấp nhận với em nhất định phải làm được, từng câu nói với em đều là thật lòng, không được bắt nạt em, mắng em, phải tin tưởng em. Ngườikhác bắt nạt em, anh phải là người đầu tiên xuất hiện đến giúp em, lúcem vui, anh phải vui cùng em, lúc em không vui, anh phải dỗ dành cho emvui. Mãi mãi cảm thấy em là đẹp nhất, trong mơ cũng phải thấy em, trongtrái tim anh cũng chỉ có một mình em."

"Dài như vậy sao?"

"Không nhớ được thì lấy Mp4 ghi âm vào, hàng ngày mang theo, buổisáng ngủ dậy nghe ba lần, buổi tối trước khi đi ngủ nghe ba lân, có thời gian thì nhét vào tai nghe ba lần nữa, đó gọi là ba cái ba lần."

Cuối cùng anh phát giác ra điều không đúng: "Những lời lúc nãy em nói sao lại cảm thấy quen tai thế, hình như đã nghe ở đâu rồi."

Giai Kỳ nói: "Lời thoại kinh điển như vậy anh không nhớ sao? Đó chính là trong "Kiêu hãnh và định kiến" của đài BBC Anh đấy."

"Nói linh tinh, rõ ràng là trong "Sư tử Hà Đông" của Trương Bá Chi."

Cô năm lấy điểm yếu: "Được rồi, còn tự nói là mình không bao giờ xemtác phẩm điện ảnh vớ vẩn của Hồng Kông, vậy sao anh lại biết "Sư tử HàĐông" hả?"

"Anh chưa bao giờ xem, nhưng lúc đó anh đang theo đuổi một em, cho nên đi xem phim cùng cô ấy một lần, xem bộ phim đó."

Cô đưa tay ra véo anh: "Anh còn dám nói, anh lại còn dám nói hả!"

Anh bị cô véo nghiến răng chịu đựng, cứ xin tha thứ: "Em nhẹ taythôi, nhẹ tay thôi có được không? Sao trước đây không biết là em bạo lực thế này chứ?"

"Bây giờ mới biết hả? Hứ, thế anh có đi xem "Bạn gái bạo ngược" cùng cô ấy không?"

"Không, thật sự không có!"

"Em không tin. Chính sách của Đảng và Nhà nước anh biết rõ rồi đấy,thành thật sẽ được khoan dung, chống cự lại sẽ nghiêm khắc trừng trị."

"Thật sự không có, xin Đảng và Nhà nước tin cho anh lần này."

"Lịch sự của anh quá không trong sạch rồi, tin anh quá khó đấy."

"Nhưng anh đã thành thật nói hết tất cả những vẫn đề còn sót lạitrong lý lịch của anh rồi, hơn nữa, muốn cho phép người mắc sai lầm,càng phải cho phép người sửa sai lầm."

"Vậy anh sửa đổi lại tư tưởng cho tốt, tranh thủ sự xử lý khoan hồng. Từ hôm nay, mỗi ngày anh phải đưa em đi xem phim Hồng Kông một lần, cho đến khi xem hết tất cả các phim Hồng Kong, coi như là anh đã sửa sairồi."

"Anh không chịu, thế không phải là cả đời này của anh hết rồi haysao? Mỗi ngày một bộ, xem đến kiếp sau cũng không xem hết." Anh cười xấu xa, "Có thể phạt anh hàng ngày cùng em làm một việc khác không? Ví dụnhư là........một việc thích đáng nào đó, vận động có lợi cho thể xác và tinh thần? Á! Á! Sao em lại véo anh? Em véo nữa anh hôn em đó, anh hônđó, anh thật sự hôn đó......"

Giọng nói anh thấp dần, chôn dần vào trong sự hòa quyện của đôi môi.

Hai người hôn rất lâu rất lâu.

Có sự ướt át ấm ấm liếm trên bàn chân Giai Kỳ, một lúc một lúc, cótiết tấu, nóng ấm, một lúc sau lại quay ra liếm châm Nguyễn Chính Đông.

Thấy họ hoàn toàn không để ý, con chó bị bỏ rơi dừng việc liếm lấylòng lại, dựng đuôi lên sủa nhẹ mấy tiếng, có ý muốn gợi sự chú ý củachủ nhân: "Gâu! Gâu gâu!"

Cuối cùng anh hơi dời môi ra, thì thầm: "Giáp Cốt Văn*, đừng làm ồn nữa."

Giáp Cốt Văn không chịu khuất phục tiếp tục sủa.

Cô dùng sức vùng một lát: "Tại sao lại gọi nó là Giáp Cốt Văn?"

"Chúng ta lên lầu được không? Lên đó anh sẽ nói cho em biết, con chó này không ngoan."

Giáp Cốt Văn bị người chủ trọng sắc khinh thú cưng làm cho tức giận, goàm chặt gấu quần của anh không buông ra.

Cô nhìn xung quanh nói với anh: "Em muốn xem phim."

"Có thể thay bằng cái đề nghị vừa nãy không...."

"Quên đi nhé, em nói cho anh biết, thế là còn nhẹ đấy. Nếu không thìhằng ngày anh phải cùng em xem film truyền hình lúc 8h tốt, bắt đầu từtuyển tập của Quỳnh Dao."

Anh cầu xin: "Chúng ta xem phim Hông Kông vậy. Vào phòng ngủ của anhxem đĩa được không? Phòng anh có một phòng chiếu film trong nhà rấtđược."

"Anh và Thành Chỉ là chuyện gì hả?"

"Hả?"

"Đừng có mà đánh trống lảng."

"Em thích xem phim của ai? Thích đến rạp chiếu film, hay là thích ởnhà xem đĩa? Chúng ta xem Vương Gia Vĩ trước, hay là xem Nhĩ Đông Thăng? Hay là Ngô Vũ Sâm?"

"Ngô Vũ Sâm có đóng phim sao?"

"Không đóng à?"

"Chuyện Thành Chỉ là thế nào hả?"

"Sao em vẫn nhớ thế hả?"

'Em sẽ nhớ cả đời này, em quên không nói với anh, con người em lòng dạ rất hẹp hòi đó."

"Anh yêu em."

"Cái gì?"

"Cho dù em có hẹp hòi hơn nữa anh cũng vẫn yêu em."

"Vậy Thành Chỉ là chuyện gì hả?"

"Không phải chứ." Anh kêu lên đau khổ, "Ngay cả chiêu sát thủ nhàm chán trong phim cũng đã dùng rồi, em vẫn còn hỏi sao."

"Anh không nói với em, cả đời này em sẽ hỏi anh."

"Em nói đó nhé, nói là cả đời này, thiếu một năm, một tháng, một ngày, một giờ, cũng không thể coi là cả đời được."

Cô tỉnh ngộ ra, "Anh thành thật khai báo mau, năm đó đi xem " Bá Vương Biệt Cơ"** với ai hả?"

"Sao em lại ghen thế chứ, anh đi xem cùng Trần Khải Ca."

Cô vốn dĩ không tin: "Lừa người."

"Thật sự không có lừa em, năm 1993 bộ phim đó được công chiếu ởThượng Hả, đúng lúc anh nghỉ ở nhà, bên ban tuyên truyền đưa một đống vé tặng, đang nhàn rỗi nên đi xem."

Cô kích động nắm lấy anh, "Anh đi thật hả? Vậy anh có thấy Ca Cakhông? Trời ơi, buổi công chiếu đầu tiên của "Bá Vương Biệt Cơ", 13 nămtrước, lúc đó Ca Ca chắc chắn vô cùng nổi tiếng. Anh có tìm anh ấy xinchữ ký không? Có giữ lại thiếp kỷ niệm buổi công chiếu đầu tiên không?"

Cuối cùng anh chịu thua cô, "Sao em lại mê giai đẹp thế hả?"

"Bây giờ anh mới biết hả, em vừa dã man, vừa bạo lực, lại còn hẹphòi, thích ghen, đặc biệt mê giai đẹp, đáng tiếc quá, bị lừa rồi phảikhông, biết muộn quá rồi."

Anh hôn lên má cô, giống như hôn một đứa trẻ.

Sau đó ấm áp nói: "Anh chỉ hối hận một điều, anh hối hận rằng saokhông gặp em sớm hơn. Để em chịu bao nhiêu đau khổ, còn bản thân anh lại đi vào bao nhiêu con đường không đáng."