Nhìn thấy Huyên Huyên đi xa, Ngọc Tuyết Chi cười xảo quyệt bấm dãy số. Áp lên tai nhẹ nhàng nói.
" Tiền đã chuyển đủ, các anh cố gắng chăm sóc đại Tiểu Thư Hàn Gia giúp tôi...
" Xử lý sạch sẽ, gọn gàng. Làm cho tốt.
Rứt lời Ngọc Tuyết Chi cầm túi xách, bước ra khỏi quán Bar Boring. Híp đôi mắt nhìn đám đàn ông cao to vạm vỡ nơi góc tối.
Ngọc Tuyết Chi không giống Huyên Huyên, cô ta chỉ là con nuôi. Hơn nữa 15 tuổi đã bị hai tên anh trai kia gượng ép quan hệ tình dục.
Ban đầu là bị ép buộc, nhưng sau này là chính cô ta câu dẫn. Cô ta ghen tị với nnhững gì Huyên Huyên có được, nam nhân tài giỏi kia phải là của cô ta.
" Huyên Huyên, sai lầm lớn nhất của cô chính là làm bạn tốt với tôi.
" Vì cái gì, rốt cuộc là vì cái gì cô có tất cả. Đàn ông xoay bên cạnh, gia thế tốt đẹp...
" Hừ! Sau đêm nay. Mội thứ tốt đẹp của cô sẽ hoàn toàn sụp đổ. Gia thế? nam nhân... tất cả sẽ rời xa cô, Ha Ha Ha..
Ngọc Tuyết Chi quay ra thì đụng đám bạn, lúc này họ cũng đã ngà ngà say. Một người trong đó còn có chút tỉnh táo lên tiếng hỏi.
" Tuyết Chi, Hàn Tiểu Thư đâu???
" À! Huyên Huyên cô ấy say,nên đã đi về Hàn Gia trước rồi. Cũng trễ rồi, tôi cũng phải về thôi..
" Bai bai, hẹn dịp khác gặp lại.
Ngọc Tuyết Chi vẫy tay chào, sau đó bước hẳn ra ngoài...
" Được, bai bai... "
Nhìn nhóm nam nữ vẫy tay tạm biệt lại, sau đó ai nấy đều thẳng đường đi về.
Lúc này Huyên Huyên đang ôm chặt bồn rửa mặt, tay không ngừng khoát nước lên gương mặt đỏ rực của mình . Toàn thân cô nóng bức, ngứa râm ran khó chịu không thôi...
" Ưm... nóng quá... ưmm.. nóng.... hết chịu nổi rồi... mấy... mấy tên nam chủ kia.. đã tới chưa....
[...] Sắp tới rồi, ký chủ cô cố chịu một chút nữa . Cô nghĩ nam chủ sẽ vào toilet nữ để ăn cô sao?
Huyên Huyên lắc lắc đầu, dùng sức mở đôi mắt đang muốn khép lại, hàm răng cắn chặt môi đỏ ướt át , hơi chau lông mày lại...
" Hừ.... Mi định... bắt bổn cô nương ra ngoài.... với.. ưm... bộ dạng này..?
[...] Không thì ký chủ có thể làm điều gì khác sao??