Hậu Anh Hùng Xạ Điêu

Chương 29: Hốt Tất Liệt diệu kế vây thâm cung




Trong suốt buổi tiệc, Hốt Tất Liệt và Âu Dương Phong đàm luận tương đắclắm, sáng hôm sau lại dẫn hai người đến gặp Tây Độc, đây là kẻ tâm phúccủa Hốt Tất Liệt, là một đương triều thừa tướng Gia Luật Sở Tài, ngườinày có danh trong lịch sử khai quốc Mông Cổ, vốn là vương tộc, sau Kimbang tiêu diệt Kim quốc tổ tiên của Gia Luật Sở Tài đem theo người trong tộc trốn sang Mông Cổ, khi Thành Cát Tư Hãn Đông chinh Tây phạt, GiaLuật Sở Tài mới đầu quân dưới trướng, hầu hết trong vác trận đánh lúcbấy giờ, đều nhờ vào tứ kiệt, (Mộc Hoa Lê, Bác Nhĩ Truật, Bác Nhĩ Hốt,Xích Lão An) nhưng tất cả qui hoạch về hành chánh, đều phải trông cậyGia Luật Sở Tài, mãi khi Thành Cát Tư Hãn bệnh chết tại Tây Hạ, Gia Luật Sở Tài vẫn theo phò hết các vua nối tiếp Oa Khoát Đài (Thái Tôn), QúiDo (Định Tôn) có thể nói là bậc nguyên lão ba triều vua!

Nhưng hoàng thái đối với các vị lão thần cự phách này đề phòng nghiêmmật, bề ngoài tôn kính ông ta làm thừa tướng đương triều, nhưng thực rakhông có một quyền hành gì, Gia Luật Sở Tài vô cùng căm giận, bèn quaysang kết nạp với Hốt Tất Liệt, còn một người khác dòng Hán tộc, tên gọiLưu Đạo An, người xứ long Tây Thiên Thủy, vì thi cử bị đánh hỏng hoài,bèn lang thang ra quan ngoại, và làm ký thất (cũng như bí thư) tư choHốt Tất Liệt. Tuy là vương tử của Mông Cổ nhưng Hốt Tất Liệt lại thíchHán học, ngày thường thích ăn mặc theo lối người Hán, học chữ Hán, vôtình Lưu Đạo An trở thành cố vấn tư nhân của Hốt Tất Liệt, khác nào nhưcá gặp nước! Nay Hốt Tất Liệt dẫn diện kiến cho ba người quen nhau xong, bèn thuật rõ câu chuyện cảy ra thích khách đêm qua cho hai người nghe,Gia Luật Sở Tài chợt nói rằng :

- Nay Hoàng thái hậu ngang nhiên phái thích khách đến hành thích điện hạ nay tình cảnh của điện hạ nguy như trứng sắp rơi xuống đá, nếu khôngsớm lo kế định liệu trước, sợ nước đến chân khó mà nhảy kịp!

Lưu Đạo An lắc đầu nói :

- Xưa kia Đường Thái Tôn Lý Thế Dân công cáo át cả bố, quan phong đến“Thiên sách thượng tướng”, sau bị hai em Kiến Thành và Nguyên Kiết ghentỵ, phục binh tại Huyền Võ môn, chờ khi Lý Thế Dân lên triều sẽ giếthại, Lý Thế Dân đã dám ngang nhiên chém chết, dùng ngay thủ đoạn “tiênhạ thủ vi cường” giết luôn hai em là Kiến Thành và Nguyên Kiết, sử giahậu thế tuy nói Lý Thế Dân tàn nhẫn, nhưng với tình hình của Lý Thế Dânhồi đó, không thể nào Lý Thế Dân không làm như vậy; nay tình cảnh củađiện hạ nào có khác gì với Đường Thế Tôn hoàng đế khi xưa là mấy đâu, ecó phần hơn là khác, từ nay trở đi, sinh tử họa phúc, đều trông hết vàotrí óc anh minh của điện hạ mà quyết định!

Cứ thế, ý kiến kẻ chiến người hòa, Hốt Tất Liệt nói ngay rằng :

- Nhị vị tuy nói hữu lý, nhưng tiểu vương nào có chút thực quyền gì để gây loạn phản chánh, còn xin nhị vị chỉ giáo!

Gia Luật Sở Tài trầm ngâm một lúc mới nói :

- Lão Thần có một phương pháp, tuy điện hạ nay không có thực quyền trong tay, nhưng binh tướng của Tư Hãn quốc vương, đối với sự chuyên quyềncủa Hoàng thái hậu, chẳng có một ai phục lệnh, chỉ cần lão thần nay tạmrời kinh sư trong vòng một tháng, cứ thế này... thế này... mà thi hành,rồi điện hạ nhân cơ khởi sự, tiến áp thẳng vào cung cấm, thế nào Hoàngthái hậu cũng phải giao ngay quyền binh lại cho điện hạ!

Hốt Tất Liệt nghe xong cả mừng rằng :

- Có lý! Có lý! Vậy chúng ta cứ y kế thi hành!

Thì ra Thành Cát Tư Hãn trước khi qua đời biết tình hình của mấy ngườicon mình không ai giống ai, Ngột Xích hung hăng, Sát Hợp Đài cường bạo,Oa Khoát Đài đại lượng, Đà Lôi ngay thẳng nhưng lại ngu, anh em bề ngoài hợp, bề trong ly tán, e ngại sau này nhìn nhắm mắt, mấy anh em sau nàysẽ gây cuộc nội tranh, vậy thì sự nghiệp gây nên đại đế quốc của mình sẽ tan tành theo mấy gió! Bởi vậy Thành Cát Tư Hãn mới chia cương thổ ralàm bốn đề thành Tứ đại Hãn quốc là: Oa Khoát Đài hãn quốc, Sát Hợp Đàihãn quốc, Khiêm Sát vương quốc, Ý Nhi hãn quốc, chia phong cho bốn con,ra lệnh cho con cháu kế vị mà giữ, cho nên Thành Cát Tư Hãn lúc bănggiá, đế quốc Mông Cổ tuy có cuộc “ngầm tranh ám đoạt” nhưng không hề gây nên nội loạn, sau khi Nãi Mã Châu chuyên quyền, đại tướng của Tứ Hãnquốc vương tuy bất mãn nhưng họ đều là ngoại phiên nằm ngoài không làmsao can thiệp được chánh trị của trung ương mà thôi, kế sách của GiaLuật Sở Tài chính là nhắm ngay bản thân của Tứ Hãn quốc. Sau khi ông tarời khỏi vương phủ Hốt Tất Liệt không đầy một tháng, trong kinh thànhbỗng nổi lên những lời đồn đãi, nói vương công của Tứ Hãn quốc đối vớichính sách lạm quyền quá đáng của Nãi Mã Châu hoàng hậu không phục týnào, mọi người đều suy tôn vương tử Húc Liệt Ngột của Ý Nhi hãn quốc,thống lãnh mười vạn hùng binh, đang rầm rộ tiến về Hòa Lâm để vấn tộiHoàng thái hậu, tiếng đồn cừ thế truyền lan, chẳng bao lâu, kinh thànhđều hoang mang và cho rằng đại loạn sắp đến nơi, Nãi Mã Châu hoàng hậutrong cung đình nghe được tin này cả kinh.

Dù Hoàng thái hậu có tinh anh tài giỏi đến đâu, cũng chỉ là một ngườiđàn bà, nghe nói Tứ Đại Hãn quốc cử binh dấy loạn, hoảng người hết vía!Cuống cuồng như kiến phải lửa, lúc này Thái hậu mới nghĩ Hốt Tất Liệt!Bởi Hốt Tất Liệt là con trưởng của Đà Lôi, Tứ Đại hãn quốc rất kính nể,bởi Đà Lôi đã chết thế cho Thế Tôn hoàng đế, ai cũng phục là người trung tâm nghĩ khí, kính nể vô cùng, đến cả Hốt Tất Liệt cũng được mọi ngườikính mến, Nãi Mã Châu hoàng hậu lập tức triệu ngay Hốt Tất Liệt vàocung, câu nói thứ nhất đã vào thẳng ngay đề rằng :

- Tứ Hãn quốc đang động binh áp kinh làm loạn, ngươi có biết tin này không?

Hốt Tất Liệt thấy Hoàng thái hậu bị trúng kế mình, cười thầm trong bụng, nhưng bề ngoài vẫn vờ vẫn rằng :

- Tâu Thái hậu! Thần nhi cũng được nghe nói về vụ này, nhưng dù họ cólàm loạn cũng chẳng đáng lo ngại, Thái hậu chỉ cần ban cho thần nhi mtộlữ quân sứ chắc họ không dám ngang nhiên tiến phạm kinh thành.

Nãi Mã Châu hoàng hậu thấy Hốt Tất Liệt đòi nắm binh quyền, lòng dạ không yên hỏi :

- Ngươi tính đem binh chống với họ sao? Hiện trong kho phủ trống rỗng chỉ sợ...

Hốt Tất Liệt nói ngay :

- Nếu không có binh lực, đại quân của Tứ Hãn quốc kéo đến làm sao màchống cự, nếu Thái hậu buồn sầu lo lắng, thần nhi xin cáo lui vậy!

Nói xong đứng dậy làm lễ cáo biệt, Nãi Mã Châu hoàng hậu cả kinh rằng :

- Hãy khoan đã, vậy ta phát cho con một vạn binh mã để đàn áp với chúng!

Hốt Tất Liệt mừng thầm, nhưng bề ngoài vẫn thối thác là một vạn binh mãkhông đủ, vì tinh binh của Tứ Hãn quốc cả mấy chục vạn là ít, nay nếucầm một vạn ra đối chọi với họ, khác nào châu chấu đá voi! Cuối cùng Nãi Mã Châu hoàng hậu đành đồng ý phát ba chục ngàn binh mã! Hốt Tất Liệtnhận được lệnh phù của Hoàng thái hậu xong, trong đêm đó xảy ra cuộcbinh biến ngay!

Nãi Mã Châu hoàng hậu làm sao mà ngờ được lòng dạ và dụng ý của Hốt TấtLiệt, đêm đó Hoàng thái hậu còn mải miết lo đại tiệc đãi ba nhà thánhtăng ở miền Tây Vực đến, khi đến canh ba, ngoài cung đột nhiên tiếngngười hét ngựa hí vang khắp một vòm trời, ánh đuốc sáng trưng, binh mãtieên vào cung như nước vỡ bờ đê, bao vây hẳng cung đình chặt chẻ, cáctướng sĩ la oang oang lên :

- Xin Thái hậu nên thoái vị! Và hạ ngay chiếu nhường ngôi.

Tiếng la trấn hết cung đình, Nãi Mã Châu hoàng hậu cả kinh, vội hỏi tảhữu xảy ra chuyện gì? Tiểu thái giám chạy như bay về phi báo :

- Muôn tâu Thái hậu! nay Hốt Tất Liệt điện hạ và Húc Liệt Ngột vương tửcùng hợp binh đến bao vậy hoàng cung, và đòi Thái hậu thân hành ra diệnkiến.

Thì ra diệu kế của Gia Luật Sở Tài: trước tiên là bỏ ra một số tiền lớnlao, mua chuộc hết những tên vô dụng du thủ du thực trong toàn kinhthành, phao tin nhảm là Tứ đại Hãn quốc cử binh làm loạn, thiên hạ dềucho tin này là thực, một bầu không khí khẩn trương bao phủ toàn khắpkinh thành, Hốt Tất Liệt nhân dịp bắt ép Hoàng thái hậu gia ít binhquyền, mặt khác Gia Luật Sở Tài khởi trình suốt đêm ngày đi Ý Nhi Hãnquốc (đất đai của Ý Nhi Hãn quốc bao quát miền Trung Á Tế Á và một phầnđất Ba Tư) dặp Húc Liệt vương tử, khuyên vương tử này nên hợp tác vớiHốt Tất Liệt, để áp bức Thái hậu giao ngay đại quyền, Húc Liệt Ngột làcon trưởng của Ngột Kích, thường lại thân với Hốt Tất Liệt, nên nhận lời hợp tác ngay, Gia Luật Sở Tài bèn căn dặn đem ngay một ngàn khinh trang kỵ binh, lập tức đến ngay Hòa Lâm, số một ngàn tuy ít ỏi nhưng trênphuơng diện tinh thần đã cổ võ Hốt Tất Liệt không phải là nhỏ, quả nhiên đoàn khinh kỵ binh đến kinh thành không ai hay biết, hợp chung với HốtTất Liệt tấn công thình lình vào bao vây luôn hoàng cung!

Nãi Mã Châu đến lúc nà mới ngã ngữa ra là mình bị trúng kế của Hốt TấtLiệt, nghiến răng mím miệng tức giận vô ngần, nhưng đến nước này cũngchẳng biết làm sao hơn, nay thành quách hoàng cung xây cất cao ráo, vôtình thành một thành lũy kiên cố, lại có mấy ngàn ngự lâm quân lo canhphòng kẻ địch trong chớp nhoáng cũng chưa làm sao tiến đánh vào được,Hoàng thái hậu lập tức dẫn theo ba vị thánh tăng, lên ngay trên điệplầu, để tưong kiến với Hốt Tất Liệt.

Khi Thái hậu lên đến điệp thành, nhìn xuống dưới chỉ thấy Hốt Tất Liệtmình mang áo giáp, cưỡi trên lưng tuấn mã cao lớn, chỉ huy binh mã vâyhãm chân thành, khí thế oai phong lẫm liệt; bên cạnh có một thiếu niênkim khôi kim giáp, chính là Ý Nhi Hãn quốc vương tử Húc Liệt Ngột. NãiMã Châu giận lớn tiếng rằng :

- Hốt Tất Liệt! Ngươi là cháu của tiên hoàng, mẹ con ta đối xử với ngươi tệ bạc gì, tại sao lại đi cấu kết với ngoại phiên cử binh là phản làsao?

Hốt Tất Liệt không nói gì, thình lình từ trên yên ngựa nhảy xuống đất,cởi ngay mũ sắt trên đầu, quì bịch ngay xuống đất, cộc ngay trán xuốngđất ba cái, các tướng sĩ thấy vậy đều ngạc nhiên, chợt Hốt Tất Liệt đứng phắt ngay dậy, lớn tiếng trả lời rằng :

- Muôn tâu Thái hậu! Thần nhi nay cam tội phạm thượng, ba lạy cộc đầunày kể như chuộc tội, nhưng kỳ này thần nhi tạo phản chẳng qua là doThái hậu mà nên, vậy Thái hậu nên phản tỉnh nghĩ lại, chớ nên đổ hết lỗi lầm cho thần nhi.

Đây là lối gian hùng của Hốt Tất Liệt, thoạt tiên là hạ mình nhận lỗi,sau đó là trút hết nguyên do lên người Nãi Mã Châu hoàng hậu, Hoàng thái hậu vừa kinh vừa giận rằng :

- Ta ép ngươi nghịch phản? Sao ăn nói hàm hồ vậy? Ngươi có bị chứng điên không?

Hốt Tất Liệt nhảy ngay lên lưng ngựa, nghiêm nghị rằng :

- Tiên hoàng đế đã có di chúc, sau khi Hoàng đế băng hà, phải lập thầnnhi đây làm Đại Hãn, để đền lại đức tiên phụ đã chết thay nhưng Hoàngthái hậu đã ngang nhiên nuốt lời, liên tiếp lập nhị tử, dù vậy thần nhicũng cam tâm chịu, nhẫn nhịn hết ngày này qua năm khác, nhưng nào Tháihậu vẫn chưa vừa lòng, ngang nhiên cho người đến hành thích, quyết dồnthần nhi vào tử địa mới nghe, thử nghĩ xem, ai ở vào hoàng cảnh của thần nhi mà không chống đối? Lại còn...

Thì ra ba thánh tăng đứng cạnh Thái hậu, đều là hạng cao thủ của phápvương ở Tây Tạng phái đến, một tên Gia Mã Châu; một gọi Tùng Tán Bố; một nữa là Ha Âm Bố La, bản lãnh cùng mình, tinh thông kỵ xạ; Nãi Mã Châuhoàng hậu vốn giao hảo với Pháp vương Tây Tạng, lại nữa vương tộc củaMông Cổ xưa nay lại theo Lạt Ma giáo, đồng thời cũng muốn mượn thế lựcLạt Ma giáo để chinh phục các đại thần trong triều đình; Gia Mã Châuthấy Hốt Tất Liệt đứng dưới chân thành các xa có mười mấy trượng, thường ra khoảng cách ấy, cung tên không thể nào trúng đích, nhưng vì Gia MãChâu vốn tinh thông về mọi điểm, sức mạnh hơn người thường, dù cách xamười mấy trượng nhưng cũng có thể bắn trúng Hốt Tất Liệt, và hắn đã nghĩ ngay “đánh giặc phải bắt tướng giặc!”, bèn không ngần ngại gì lấy ngaycung tên của một ngự lâm quân đứng cạnh, nhắm ngay tim bắn tới.

Vì quá thình lình, các quân sĩ đều thất thanh kêu “ồ” lên, nhưng ngaytrong cơn kinh hoàng tột độ ấy Tây Độc Âu Dương Phong đã bung ngay người ra phía trước Hốt Tất Liệt, đưa ngay tay trái ra chụp mũi tên của địch! Cất tiếng cười lên sằng sặc, thình lình lão phóng ngược mũi tên lên đầu thành, chỉ nghe hai tiếng rú kinh người vang lên, thì ra mũi tên đã găm luôn hai tên lính ngự lâm quân một lúc! Mấy vạn binh mã dưới thànhhoàng cung thấy ngọn tuyệt kỹ vậy thì đều reo lên vui mừng!

Nói về bản lãnh bắn tên, ngày xưa thường gọi “Bách bộ xuyên dương”,nghĩa là nội trong một trăm bước có thể dùng tên bắn rớt từng lá dươngliễu một,, nhưng lối phóng tên của Âu Dương Phong, nào phải lối “Bách bộ xuyên dương”, có thể sánh bì được, mà là một mũi tên xuyên thủng ngựchai người, quả là một bản lãnh ít thấy trên đời; Hốt Tất Liệt không ngờđối phương lại có người ra tay đánh ngầm như vậy, ngang nhiên nổi giận,lên tiếng nói với Tây Độc :

- Âu Dương tiên sinh, xin phiền ngài lên ngay hoàng thành bắt ngay tên đã bắn tên ngầm xuống cho tiểu vương!

Âu Dương Phong có ý khoe tài trước mắt mọi người, không chờ Hốt Tất Liệt hết lời, hai chân lão nhún một cái, toàn thân đã vọt bổng lên trênkhông, lẫn trong tiếng reo vang của đoàn quân họ Hốt và sự kinh hãi củanhóm ngự lâm quân, Âu Dương Phong đã hạ chân như một chiếc diều trên đầu thành hoàng cung, mấy tên lính ngự lâm quân vội xách ngay trường mâuchạy tới đâm vùi, Tây Độc chỉ vung tay, những cây trường mâu chưa đụngtới mình lão đã gãy làm mấy khúc, cả mấy tên ngự lâm quân ấy cũng bị bay vọt ngay xuống thành chết nát thây!

Mọi người cả kinh, Tây Độc đả tiến ngay về phía Gia Mã Châu, tên này ỷvõ công đầy mình, tuy hoảng về lối phóng tên kinh người của lãi râu xồmnày, nhưng hắn cũng vung ngay cây gậy thép lên quất mạnh sang hông TâyĐộc!

Nào hay lối ra tay này của hắn, không khác nào như con thiêu thân vồ ánh lửa để tự tìm chết, khi gậy thép quất ra, bỗng cảm thấy bị đối phươngnắm chặt, cũng không sao thấy rõ thủ pháp của đối phương đánh bằng cáchgì, mất hồn mất vía, vội rút ngay thế về, chợt cảm thấy một sức nóng rát từ nơi gậy thép tỏa ra lòng bàn tay, không khác nào như nắm phải lửagiật thót người kinh hãi!

Gia Mã Châu vội vã buông tay, nhảy ngay về sau, Âu Dương Phong cườinhạt, rồi thình lình giơ tay ra, túm ngay ngực áo Gia Mã Châu, tên Lạtma tăng cảm thấy đau nhói người, hắn cất tiếng la ôi ối, Âu Dương Phonggiở bổng người hắn rời khỏi mặt đất, Tùng Tán Bố và Ha Âm Bố La bất giác cả kinh, vội vã nhảy lại cứu giải!

Âu Dương Phong cất tiếng cười ha hả, giơ ngay Gia Mã Châu khỏi đầu làmbinh khí để tiến đánh Tùng, Ha hai người, không những ép chúng lui bướchấp tấp mà cả các ngự lâm quân khác cũng không dám vào trận, chợt lãoquăng ngay Gia Mã Châu khỏi đầu hai người, rồi thình lình ngồi thụpngười xuống điểm huyệt luôn hai gã Lạt ma tăng, hai phiên tăng lập tứcmềm người ngã lăn ra thành, không làm sao nhúc nhích!

Thì ra lối điểm huyệt của Tây Độc lại dùng bằng chân là là lối tân kỳ mà Âu Dương Phong đã nghiền ngẫm ra trong “Cửu Âm giả kinh” mà Quách Tỉnhđã chép cho lão xưa kia! Nào ngờ trong cái “giả” ấy mà lão vẫn ngangnhiên luyện được lối đánh một cách tuyệt diệu, kể ra Âu Dương Phong cũng đáng tự hào lắm! Lão đá ngã xong hai phiên tăng, đột nhiên vọt ngườitung lên, khéo sao ngay bên cạnh lão lại có sẵn một cột cờ, trên một lácờ “hạnh hoàng long kỳ” đang bay phấp phới, trong lúc tung mình vọt lênấy, Tây Độc đưa tay tước luôn lá cời, tung ra cuốn ngay thân Gia MãChâu, nhưng lá cờ vừa rộng vừa dài, sau khi cuốn Gia Mã Châu vẫn còn dưhơn một trượng, lão lại quăng thêm đoạn cờ dư ấy cuốn luôn Tùng, Ha haingười, một lá cờ cuốn gói luôn ba phiên tăng, Âu Dương Phong vận lực vác ngay lên như cuộn bông vải, tung mình vọt vèo ngay xuống chân tường,sau lối biểu diễn tài tình này, mấy ngàn tên ngự lâm quân đờ người ranhư trúng gió độc, tên nào cũng quên mất trách nhiệm của mình là bắntên, đa số đều ngỡ rằng Âu Dương Phong là tướng tinh nhà trời hạ phàm!

Âu Dương Phong vác luôn ba phiên tăng gói trong lá cờ bay vèo lại trước mặt Hốt Tất Liệt nói :

- Điện hạ! Trong số ba tên phiên tăng này, có một người đã dùng tên bắn điện hạ, vậy điện hạ hãy quyết định xử tội!

Hốt Tất Liệt không ngần ngại nói ngay :

- Đây là công lao của Âu Dương tiên sinh, vạy lão tiên sinh cứ việc tùy ý mà định đoạt số mạng chúng!

Âu Dương Phong tuân lệnh, lão lập tức dùng “Cáp Ma công” ngầm vận ngayvào lá cờ, nói ra cũng lạ, lá cờ lập tức cứng hẳn như sắt thép, cuốnchặt thêm, cả ba “thánh tăng” ấy kêu la ôi ối trong lá cờ, cả ba ngườibị ép vãi nước thối ra! Đám ngự lâm quân trên hoàng thành trố mắt ngẩnngười ra nhìn xem Âu Dương Phong còn làm trò gì nữa.

Tây Độc vốn nổi tiếng tàn ác hung bạo, chợt lão cầm ngay một góc cờ, đivòng quanh, thoạt đầu còn chậm, rồi càng nhanh, rồi chạy tung như bay!Lối ác này quả chưa ai từng thấy dùng qua bao giờ, mãi đến lúc trong lácờ hết tiếng rên la lão mới ngưng lại, hai tay rũ tung ngay lá cờ, ba cỗ xác chết bung ngay ra, “thất khổng” (hai lỗ tai, hai lỗ mắt, hai lỗ mũi và một lỗ miệng) bị ứa máu, toàn thân đều co nhỏ hẳn lại! Tất cả đámbinh sĩ Mông Cổ, lần đầu tiên thấy lối giết người ghê gớm và quái dị như vậy, ai nấy đều kinh hãi đến tuyệt độ.

Hốt Tất Liệt lên tiếng khen xong, vung roi lên nói :

- Thưa Thái hâu! Nay xin chớ trách thần nhi vô lễ, suốt mấy năm gần đây, Thái hậu lộng quyền trào chính, loại trừ trung lương, trọng dụng gianthần nịnh tặc khiến cho hoàng thành bao phủ cả một bầu không khí hỗnđộn, nếu cứ để tình trạng này kéo dài mãi, bao nhiêu công lao của TháiTổ hoàng đế, thế nào cũng bị tiêu tan hết về tay Thái hậu! Cho nên thầnnhi chuyến này cũng phải dùng kế mọn, đem binh mã tới vây hoàng cung,xin mẫu hậu hãy trao trả quyền binh, còn nếu Thái hậu không thuận, thầnnhi phải vào hoàng cung. Xin mẫu hậu suy nghĩ cho chín chắn, kẻo mất hòa khí!

Nãi Mã Châu hoàng hậu nghe rõ ràng những lời nói của Hốt Tất Liệt, bỗngtrong lòng nổi cơn bi phẫn, ôm mặt khóc hu hu. Cái khóc của Hoàng tháihậu khiến cho mấy vạn binh mã Mông Cổ đâm ngơ ngác ngẩn người, khôngbiết xử trí ra sao!

Hốt Tất Liệt thấy mẫu hậu khóc như vậy trong bụng cũng hơi bất nhẫn, Lưu Đạo An vội bước lại gần Hốt Tất Liệt khẽ tiếng nói :

- Thưa điện hạ! Nếu muốn thành đại sự chớ nên câu nệ tiểu tiết, và mặccho Thái hậu khóc, hãy lập tức phá ngay hoàng cung cho được việc!

Hốt Tất Liệt như chợt tỉnh rằng :

- Có lý! Hỡi anh em binh sĩ! Hãy bắn tên lên!

Hốt Tất Liệt quả có những nét oai hùng của tổ phụ Thành Cát Tư Hãn, hơnnữa lại có một lòng dạ sắt đá! Bao nhiêu quân sĩ nghe Hốt Tất Liệt ralệnh, cung tên thi nhau bắn như mưa lên hoàng thành; một loạt ngự lâmquân trúng tên ngã như lá rụng xuống chân thành, còn lại ôm đầu chạy rối loạn hàng ngũ phòng ngự trên thành!

Công tâm mà nói, mấy ngàn tên ngự lâm quân này nếu đoàn kết chặt chẽ màchống cự thế nào cũng cầm cự được nửa ngày là ít, nhưng ác nỗi vừa rồihọ bị khiếp đảm về lối giết người của Âu Dương Phong! Nay mất hết nhuệkhí kháng cự chỉ trong chớp mắt, quân sĩ của Hốt Tất Liệt đã phá khỏicửa thành hoàng cung. Nãi Mã châu hoàng hậu lúc này không giao quyềnbinh không được, đành phái ngay nội thị truyền chiếu cho Hốt Tất Liệt,vô điều kiện đầu hàng; cuốc binh biến của Hốt Tất Liệt đã đạt tới kếtquả mỹ mãn, qua ngày hôm sau, Hốt Tất Liệt thân hành lâm trào, thay đổivà thiên chuyển hết các đại thần cựu trào của Thái hậu, tự mình lênnhiếp chính, do đó Mông Ca biến thành vua bù nhìn, ba tháng sau bị bịnhchết, sử gia hậu thế đã ghi cho Hốt Tất Liệt đầu độc Mông Ca chết, nhưng không bằng chứng cụ thể! Thành ra vụ án vẫn coi như một nhi án mà thôi!