Hành Trình Nắm Giữ Nguyệt

Chương 37




Dưới cơn mưa hoa đầy trời, là Chiêu vương Vân Tử Liệt khuynh quốc khuynh thành, toàn thân long bào màu đen, hình con rồng khí phách hiên ngang vắt trên đầu vai, mỹ lệ khác xa với khí chất của y. Sự mâu thuẫn hiển lộ rõ ràng trên người y, cùng với những đóa hoa đang ào ạt rơi xuống, có một loại cảm giác khiến người ta liên tưởng đến vẻ đẹp của yêu nghiệt.

Đôi mắt sắc bén gắt gao nhìn Tiểu Nguyệt, ánh mắt kinh hỉ mà cực nóng, làm Tiểu Nguyệt cảm thấy được bản thân như một con mồi mà y tìm kiếm đã lâu, cuối cùng cũng rơi vào tay y. Thế nhưng, trong đôi mắt kia cũng ẩn chứa một tia ôn nhu rất kỳ quái, Tiểu Nguyệt rất rõ loại ôn nhu này, nàng cũng thường thấy trong mắt Hách Liên Chi và Vân Tử Xung, Tiểu Nguyệt bình tĩnh nhìn y, trong lúc này không biết nên chạy trốn hay tiếp tục đi tới.

Vân Tử Liệt nhếch miệng cười, khiến trên mặt y nhất thời xuất hiện thêm một tia tà mị, y thật sự không ngờ, nàng vậy mà ngay dưới mắt mình, mà chính mình còn phái rất nhiều ám vệ đến phía nam tìm nàng, đúng là đi mòn gót giầy tìm chẳng thấy, đến khi thấy được chẳng tốn công. Hôm nay vốn tâm tình có chút loạn, cho nên tới nơi này nghe lời khuyên từ Tuệ Không đại sư, giữa trưa ăn thức ăn chay, uống vào nước chè xanh đại sư tự tay nấu, vốn chuẩn bị trở về phòng, ai ngờ đến tiểu hòa thượng ở tiền viện cầm một tấm giấy tiến vào, nói có vị nữ thí chủ có việc gấp cầu kiến phương trượng.

Hơn nữa viết một tấm bái thiếp trình cho Tuệ Không đại sư, Tuệ Không đại sư tiếp nhận bái thiếp vừa thấy, không khỏi mỉm cười, tiện tay liền đưa cho Vân Tử Liệt nói: "Vương gia mời xem, không nói thứ khác, chỉ thư pháp xinh đẹp này là biết ngay không phải người, nhìn rất có giá trị " 

Lại quay đầu phân phó tiểu hòa thượng, mời nàng tiến vào, tiểu hòa thượng đáp ứng rồi lui ra ngoài, mà Vân Tử Liệt lại chết trân tại chỗ, vội vàng một tờ giấy từ trong lòng ra so sánh, vừa thấy không khỏi nở nụ cười, nhìn Tuệ Không đại sư nói: "Ngươi nói vị nữ thí chủ này là người phương nào" 

"Như thế nào, Vương gia nhận thức" 

Vân Tử Liệt cầm trong tay hai tờ giấy đều đưa cho lão nói: "Đại sư mời xem, chữ viết của hai tờ giấy này, có phải đều từ một người hay không" 

Tuệ Không đại sư tiếp nhận nhìn lên, quả thật, chữ viết của hai tờ giấy này quả thật cùng một người viết, thể chữ này rất dễ nhận thức, bởi vì Tuệ Không đại sư cho tới giờ vẫn chưa hề thấy người khác viết quá, bất giác kỳ quái hỏi: "Nàng là ai, sao có thể tới tìm người xuất gia như bần tăng" 

Vân Tử Liệt nở nụ cười, lắc lắc cây quạt trong tay đáp: "Một bài thơ hoa đào, thiên hạ ai chẳng biết" 

Tuệ Không đại sư kinh ngạc nói: "Ngươi nói vị nữ thí chủ này là Nghiêu Quốc đệ nhất tài nữ, Nguyệt Thành Kỷ Tiểu Nguyệt, điều này sao có thể" 

"Nàng không phải chỉ là Kỷ Tiểu Nguyệt nữa, từ hôm nay trở đi, nàng là Chiêu vương phi phương Bắc của ta, đại sư chờ một chút, ta ra ngoài nghênh đón Vương Phi của mình, đã lâu không gặp, bổn vương thật sự nhớ thương hết sức a"

Vân Tử Liệt vừa mở cửa ra liền thấy Kỷ Tiểu Nguyệt đứng trên đường mòn, lâu không thấy, tiểu nha đầu tựa như cao thêm một chút, tuy vẫn có chút ngây ngô non nớt, nhưng cả người lại có một loại tùy ý phóng khoáng trước kia không có. Nàng mặc một bộ nho bào màu trắng, cùng màu khăn chít đầu, làn da hơi đen, khác hẳn với sự trắng nõn lần trước, màu lúa mì, nhưng y vẫn rất hợp với nàng như trước đây, trông rất được. Ánh mắt sáng ngời như trong trí nhớ của Vân Tử Liệt, miệng nhỏ nhếch lên, chân mày hơi nhíu lại, trong ánh mắt có kinh ngạc và ảo não, rõ ràng lại khiến sắc mặt Vân Tử Liệt có chút âm trầm.

Vân Tử Liệt nhất thời nhìn ra, nàng biết mình. Nói như vậy, cuộc gặp ở Nghiêu sơn, nàng đã biết mình là ai, lại muốn cố ý tránh né. Chẳng lẽ là vì Vân Tử Xung sao. Nghĩ đến đây, trong mắt Vân Tử Liệt xẹt qua tia lạnh lùng, nhìn chằm chằm Tiểu Nguyệt. Chậm rãi vươn tay phải ra, kiên định mà bá đạo nói: "Lại đây" 

Thanh âm có chút rét lạnh và âm trầm, còn có nổi giận, nhưng rất khí thế, kiên quyết khiến người ta không dám làm trái, con ngươi Tiểu Nguyệt chớp lóe, lui về phía sau một bước, trong đầu rất nhanh xoay chuyển liên tục, kế bây giờ dường như chỉ có thể giả ngu, vì thế mở miệng nói: "Vị công tử này, thật có lỗi, quấy rầy đến ngươi, tại hạ đến tìm Tuệ Không đại sư, ông ấy hình như ở bên trong"

Con ngươi Vân Tử Liệt chợt chuyển thâm, sắc mặt càng thêm u ám vài phần, thầm nghĩ đều đến trước mắt rồi, nàng còn dám vờ như không biết mình, nàng nếu muốn đùa, bản thân sẽ không ngại chơi đùa với nàng. Dù sao nàng đã gần ngay trước mắt, khó thể bỏ chạy khỏi lòng bàn tay mình, sau này nàng sẽ là người của mình, Nghiêu Quốc bên kia để họ tự chơi đùa với nhau, ngày mai lập tức mang nàng trở về Chiêu vương cung, đem nàng giấu tận nơi sâu, chỉ có mình mới có thể nhìn thấy bất cứ lúc nào. Nghĩ đến đây, ánh mắt Vân Tử Liệt hiện lên một tia quang, chậm rãi thu tay.

Tiểu Nguyệt không khỏi âm thầm nhẹ nhàng thở ra, nói thật, mỗi lần đối mặt với y, Tiểu Nguyệt đều cảm thấy khó thở và khẩn trương, Vân Tử Liệt cười tà nói: "Đại sư ở bên trong, mời vào" 

Tiểu Nguyệt đành phải khách khí chắp tay nói: "Đa tạ công tử" 

Nhấc chân đi về phía trước vài bước, đến chỗ Vân Tử Liệt đứng trước mặt, y lại không thèm tránh đường. Sao mình có thể đi vào chứ, Tiểu Nguyệt chau mày, Vân Tử Liệt ha ha cười, cười một hồi, trái lại xê dịch qua bên cạnh hai bước, tránh ra cửa thiện phòng. Tiểu Nguyệt thấp giọng nói một tiếng cám ơn, bước đi lên trước, thiện phòng không có đóng cửa, có thể thấy trước cửa một tấm bình phong lịch sự tao nhã, Tiểu Nguyệt nâng bước đi vào.

Vừa bước qua bên người Vân Tử Liệt chợt bị y cầm tay, Tiểu Nguyệt không thể không xoay người đối mặt y, dựa vào rất gần, trên người y là loại khí chất bẩm sinh, rõ ràng, làm Tiểu Nguyệt cảm thấy lo sợ, muốn tránh thoát tay y, lại phát hiện chút sức nhỏ nhoi của mình, chống lại y, không khác kiến càng lay cây, không khỏi hoảng hốt.

Vân Tử Liệt một tay bắt lấy tay nhỏ của nàng, một tay nâng cằm nàng, ánh mắt nhìn thẳng đôi mắt sáng trong của nàng, trong mắt tiểu nha đầu hiện lên một tia nhàn nhạt sợ hãi, làm Vân Tử Liệt không khỏi tức giận. Nàng không nên xuất hiện thứ cảm xúc này, y không thích, y thích trong ánh mắt sáng ngời của nàng là sự nhạy cảm và trí tuệ, cùng với ý cười ngẫu nhiên, nhưng không thể là sợ hãi cùng tránh né, hai thứ cảm xúc này khiến y không thể chịu được.

Vân Tử Liệt chậm rãi cúi đầu, nhanh chóng gần kề Tiểu Nguyệt, nhìn khoảng cách chính mình càng ngày càng gần, Tiểu Nguyệt không khỏi có chút mơ hồ, cảm giác màn này thật sự rất quen thuộc, tựa như trước đây từng xem qua, truyện tranh của Nhật cũng có tình tiết thế này, tình cảm trong sáng đẹp đẽ, nhưng khi dùng trên người mình cùng Vân Tử Liệt lại có chút không hợp. Mắt thấy ngũ quan xinh đẹp khó có thể hình dung của y càng ngày càng gần, Tiểu Nguyệt không khỏi đem hết toàn thân khí lực vùng vẫy muốn quay đầu, nhưng nhúc nhích cũng không nhúc nhích được.

Bởi vì Vân Tử Liệt không biết từ khi nào buông tay mình, đem cánh tay kia của y đặt sau đầu mình, khống chế cổ mình, khiến cho đầu gắt gao bị cố trụ, Tiểu Nguyệt không khỏi có chút nản lòng nhắm mắt lại, cảm giác một nụ hôn ấm áp rơi xuống miệng, sau đó là môi. Tiểu Nguyệt gắt gao đóng chặt khớp hàm, mặc y dây dưa hôn môi mình, trong đầu rối bời, tựa như một nồi cháo mồng 8 tháng chạp mới vừa nấu sôi, nóng bỏng khó có thể nhận ra mùi vị.

Nhưng hiển nhiên, cho dù như vậy, Vân Tử Liệt vẫn bất mãn, cảm giác môi một trận đau đớn, Tiểu Nguyệt cơ hồ theo phản xạ mở miệng, đầu lưỡi ấm áp linh hoạt trong nháy mắt chui vào miệng nàng, bá đạo khám phá khắp nơi, Tiểu Nguyệt cơ hồ hít thở không thông, đây là một nụ hôn lưỡi tiêu chuẩn cũng ẩn chứa tình cảm mãnh liệt, cho dù ở hiện đại, Tiểu Nguyệt xem phim truyền hình đều diễn như vậy, cũng không biết xấu hổ mà quan sát, hiện giờ lại hiện rõ trên thân mình, nhất thời cảm thấy toàn thân khô nóng đáng sợ, tựa như mất đi hết sức lực, linh hồn đều muốn bay ra ngoài cơ thể.

Không biết qua bao lâu, Vân Tử Liệt mới thoả mãn buông môi nàng ra, Tiểu Nguyệt kịch liệt hô hấp không khí mới mẻ, đẩy vai y đang thả lỏng cánh tay, thối lui hai bước về phía sau, tựa vào cây hoa đào bên cạnh đường mòn, bình phục nhịp tim và điều hòa khí tức, Vân Tử Liệt hơi hơi vươn đầu lưỡi, liếm liếm môi, cười nói: "Hương vị như bổn vương nghĩ, thật ngọt ngào" 

Tiểu Nguyệt không khỏi chán nản, quá nửa ngày, Tiểu Nguyệt mới nói: "Các hạ có sở thích đoạn tụ ư? " 

Vân Tử Liệt cúi đầu nở nụ cười: "Đoạn tụ, nếu ngươi thật sự là nam nhân, bổn vương là đoàn tụ cũng không hẳn không thể, chỉ cần ngươi có thể" 

Kỷ Tiểu Nguyệt nhất thời hiểu rõ, hắn đã sớm nhìn ra giới tính của mình, sắc mặt không khỏi cố kiếm nèn: “Biết rõ ta là nữ tử, cái gọi là nam nữ thụ thụ bất thân, các hạ như vậy cũng quá cợt nhã rồi " 

Vân Tử Liệt chậm rãi hướng Tiểu Nguyệt đi tới hai bước, tiếp sát nàng nói: "Ta nhớ rõ, ta đã từng nói với ngươi, ta cho tới bây giờ cũng không phải quân tử. Ngươi để cho ta tìm thật vất vả, vừa rồi chỉ là ngươi nợ ta thôi, nếu không phải ở trong này, bổn vương không chỉ làm vậy thôi đâu" 

Trong giọng điệu của y đầy dục vọng, làm hai gò má Tiểu Nguyệt không khỏi hồng rực, Tiểu Nguyệt ngầm bình tĩnh phút chốc, mới bình tĩnh nhìn y nói: "Chiêu vương nếu cần nữ nhân làm ấm giường, chỉ sợ rất nhiều nữ nhân nguyện ý chủ động hiến thân, cho dù không bằng điạ vị cao cao tại thượng của ngươi, cũng bằng sắc đẹp khuynh quốc khuynh thành của ngươi, ta nghĩ ngươi muốn cũng có nữ nhân đáp ứng. Đáng tiếc ta đối với ngươi không có hứng thú, xin đừng dây dưa nữa, nếu không cái tiếng hạ lưa, dê xồm lan truyền ra ngoài, chỉ sợ đối với thanh danh của Chiêu vương sẽ bất lợi" 

Vân Tử Liệt cười ha ha, thân hình đi nhanh gần Tiểu Nguyệt, khiến Tiểu Nguyệt cảm thấy áp bách rất lớn, Tiểu Nguyệt không khỏi xê dịch về sau một bước, nhưng Vân Tử Liệt đã nắm cằm nàng, nâng đầu nàng, để cho nàng không thể không nhìn thẳng ánh mắt y. Lúc này Vân Tử Liệt trông vô cùng nguy hiểm, con ngươi tức giận cùng rét lạnh, u ám phát ra, làm Tiểu Nguyệt không tự chủ được vội dời ánh mắt, không dám cùng y đối diện.

Nhưng Vân Tử Liệt hiển nhiên là người có dục vọng khống chế siêu cường, tuyệt đối không cho phép Tiểu Nguyệt né tránh, cúi đầu khàn khàn ra lệnh: "Nhìn ta" 

Tiểu Nguyệt không thể không đem ánh mắt nhìn về phía y, đôi mắt y thâm sâu hắc ám khó dò, giống như là mang theo ngòi lửa, không chú ý sẽ châm phải ngòi, hậu quả sẽ không thể nào chịu nổi. Vân Tử Liệt gắt gao cùng nàng đối diện, ánh mắt không hề chớp, dường như muốn nhìn sâu vào lòng Tiểu Nguyệt, không biết qua bao lâu, Vân Tử Liệt mới chậm rãi cúi đầu, môi xoa nhẹ lên khóe môi Tiểu Nguyệt, thì thầm bên tai Tiểu Nguyệt: "Ta nói rồi, không được trốn ta, ngươi dường như đã quên. Như thế là không được, nếu ngươi sau này không nhớ rõ lời ta nói, ta sẽ lặp lại chuyện vừa rồi, để ngươi vĩnh viễn không thể nào quên, nhớ rõ đến ghi lòng tạc dạ, biết chưa?"

Thanh âm rất nhẹ, cực kỳ ôn nhu, lại làm thân thể Tiểu Nguyệt không tự chủ mà run lên một cái, nam nhân này không phải Vân Tử Xung, cũng không phải Hách Liên Chi, y không phải người mà chính mình có thể ứng phó. Giờ khắc này, Tiểu Nguyệt hiểu rất rõ điểm này, Tiểu Nguyệt nghĩ mãi vẫn không ra, mình đã trêu chọc phải y từ lúc nào.

Hai người đang lúc vướng mắc, trong thiện phòng phía sau bình phong, truyền đến một tiếng a di đà phật nhàn nhạt nói: "Vương gia mời nữ thí chủ tiến vào ngồi đi" 

Tiểu Nguyệt không khỏi âm thầm thở ra, Vân Tử Liệt cúi đầu nhìn nhìn nàng, giơ tay đem khăn trên đầu nàng cởi ra, nhất thời một đầu tóc đen rơi xuống, ánh sáng lướt qua như một tấm vải gấm loại tốt. Vân Tử Liệt từ trong lòng mình lấy ra một cây trâm đưa cho Tiểu Nguyệt, Tiểu Nguyệt đương nhiên không nhận, nhưng dưới ánh mắt sắc bén của y, vẫn không tự chủ được lấy qua, là cây trâm bằng ngọc màu trắng, tạo hình rất đơn giản, đầu là một đóa hoa sen nở rộ, ngọc chất trong veo không tỳ vết, tuyệt đối là vô giá.

Vân Tử Liệt thấy nàng tiếp nhận cây trâm, bất giác cúi đầu cười nhẹ, đưa tay hai lần đem tóc Tiểu Nguyệt vấn lên, lấy cây trâm cắm vào búi tóc của nàng, khiến cho vị trí của đóa sen ở đầu cây trâm vừa lúc ở tóc mai của nàng, khuôn mặt thanh tú cực kì tươi đẹp của nàng, từ xa nhìn lại thật sự là người đẹp hơn hoa.

Vân Tử Liệt đánh giá nàng nửa ngày nói: " Tốt, chúng ta vào thôi, Tuệ Không đại sư chờ đã lâu" 

Tiểu Nguyệt không khỏi thở dài trong lòng, hạ quyết tâm, trước cứ theo y, người như vậy, Tiểu Nguyệt rất rõ ràng, càng nghe theo y, có lẽ chỉ hồi lâu, chính y sẽ mất đi hứng thú cũng không chừng, hiện tại vấn đề hàng đầu là Hổ Tử. Nàng đi theo Vân Tử Liệt cất bước vào thiện phòng, Tuệ Không đại sư để lại ấn tượng đầu tiên cho Tiểu Nguyệt là người hiền lành, toàn thân toả ra sự thiện lương từ bi, cực kỳ phù hợp tưởng tượng trong lòng Tiểu Nguyệt đối với những cao tăng đắc đạo.

Tuệ Không đại sư nhìn đến Tiểu Nguyệt lại thấy kinh hãi, cũng không phải nàng xinh đẹp mỹ lệ, mà trên người nàng có chút khí tức như có như không rất không tầm thường, tựa như một linh hồn và thân thể có sự phân cách, không quá hợp phách, cực kỳ quỷ dị khó dò.