Hàn Viễn

Chương 07




Lạc Lâm Viễn đỏ mặt tía tai, Du Hàn cũng thấy kì lạ vì phản ứng của cậu, không thể làm gì khác đành nói: "Kiên nhẫn một chút."

Lạc Lâm Viễn thở dốc, chịu đựng cơn đau theo lời anh. Nhưng Du Hàn nào ngờ sau khi cậu ngậm chặt miệng, tiếng rêи ɾỉ càng mập mờ thêm.

Âm thanh này cực kỳ giống bị người ta bịt miệng nhưng không chịu nổi mà rên lên, đứt quãng không dứt.

Du Hàn thả lỏng tay, "Cậu có thể đừng thở hổn hển được không?"

Lạc Lâm Viễn bị chọc giận, cậu đột nhiên rụt bàn chân từ trên đầu gối anh lại, "Ai thở hổn hển? Là do kỹ thuật tay của cậu quá kém, không biết xoa bóp! Tôi phải về nhà!"

Du Hàn thấy cậu cáu kỉnh thật cũng không ngăn cản, anh còn rất nhiều việc phải làm, đứng dậy đi rửa tay, bỏ mặc Lạc Lâm Viễn phía sau.

Lạc Lâm Viễn khập khễnh đi tới chỗ để đôi giày của mình, chật vật đi bít tất và giày thể thao lên. Du Hàn ra khỏi phòng bếp, thấy cậu đang định xỏ chân vào giày thì tốt bụng nhắc một câu: "Cậu có thể đi dép của tôi." Dù sao ngón chân cũng vừa bị va đập.

Lạc Lâm Viễn không thèm để ý tới anh, cậu định tự giẫm lên gót giày thể thao của mình cho giống như đi dép. Tiếc rằng đôi giày của cậu quá cứng, giày xéo mãi mà nó vẫn không xi nhê gì, vì vậy cậu khăng khăng chỉ đi mỗi bít tất.

Du Hàn ngồi làm bài tập về nhà ở bàn ăn, thấy thế thản nhiên nói một câu: "Tầng dưới thường xuyên có chó bài tiết trên hành lang, cậu thật sự muốn đi mỗi bít tất thôi sao?"

Lạc Lâm Viễn: "..." Đàn ông con trai phải biết co biết duỗi(*)!

(*) Biết ứng phó thích hợp với tình hình cụ thể.

Cậu xoay người lấy ví tiền của mình rồi rút ra tờ 100 tệ đặt bộp lên tủ giày, "Tôi mua đôi dép của cậu."

Du Hàn đang tập trung làm bài tập, nghe thấy cậu nói thì ngước mắt lên nhìn mệnh giá tờ tiền một cái, uể oải nói: "Cảm ơn ân huệ của cậu."

Lạc Lâm Viễn không khiến người ta giận được, trái lại còn tự rước bực vào thân. Cậu kéo cửa đi ra ngoài, Du Hàn phía sau gọi với một câu nhờ đóng hộ cửa cũng không để ý tới.

Du Hàn liếc nhìn cánh cửa mở toang, suy nghĩ đợi đến khi làm xong câu hỏi này sẽ đóng cửa lại sau. Vừa mới giải được một nửa, Lạc Lâm Viễn khí thế hùng hổ quay lại, đỡ lấy cánh cửa mất tự nhiên nói: "Thì là... Tôi không nhớ rõ đường, cậu dẫn tôi đi với."

Lạc Lâm Viễn cũng tự thấy xấu hổ về bản thân, nhưng cậu thật sự không nhớ đường. Hơn nữa khu chung cư này quá cũ, tất cả tầng dưới đều tối om, ngay cả đèn đường cũng không có, cũng không biết có an toàn không, nhỡ có người bất thình lình nhảy ra từ bóng tối thì sao?

Cậu muốn nhờ Du Hàn đưa mình ra ngoài, vốn tưởng rằng anh sẽ đồng ý, kết quả Du Hàn từ chối dứt khoát: "Tôi không rảnh, cậu mở bản đồ trên điện thoại tự đi đi."

Lạc Lâm Viễn nghiến răng, điện thoại của cậu chỉ còn 5% pin, cậu còn cần dùng máy để gọi xe. Vừa rồi còn sót 100 tệ trên người cũng đưa cho Du Hàn rồi, không thể yêu cầu người ta trả lại, như thế mất mặt lắm.

Thấy người cứ đứng đực ra ở cửa, Du Hàn không thể làm gì khác đành nói: "Cậu ngồi đi, đợi tôi làm xong bài tập rồi tính tiếp."

Lạc Lâm Viễn cảm thấy mình nên trả lời một câu dạng như "Cậu đùa gì thế?", sau đó ra ngoài rẽ phải rồi rời khỏi nơi quỷ quái này.

Thế nhưng ma xui quỷ khiến thế nào mà cậu ở lại, bất đắc dĩ đi tới gần Du Hàn. Anh cũng không ngẩng đầu lên mà lôi cái ghế bên cạnh qua, ra lệnh: "Ngồi."

Sau khi ngồi xuống, Lạc Lâm Viễn nhìn mặt bàn, Du Hàn làm bài tập ở bàn ăn nhà mình, sách giáo khoa la liệt khắp bàn. Tốc độ viết chữ của anh rất nhanh, Lạc Lâm Viễn liếc trộm một cái, nét chữ cũng khá đẹp.

Cậu quan sát từ chữ lên tay, từ tay lên mặt, từ mặt xuống yết hầu, từ yết hầu đến bả vai, từ bả vai lại tới đôi mắt... Chờ đã, đôi mắt?

Lạc Lâm Viễn quả thật không thể chịu được cảnh mình và Du Hàn cứ mắt lớn mắt nhỏ trừng nhau.

Cậu lớn tiếng dọa nạt: "Cậu nhìn cái gì?"

Du Hàn: "..." Rốt cuộc là ai nhìn ai hả?

Du Hàn lật một trang bài thi, hỏi: "Cậu chán lắm à?"

Lạc Lâm Viễn mất tự nhiên rời tầm mắt, "Siêu chán, trong nhà cậu có gì để chơi không?"

Du Hàn vừa làm bài thi vừa đáp: "Cậu có thể chơi điện thoại."

Lạc Lâm Viễn: "Điện thoại của tôi hết pin rồi."

Du Hàn đẩy sách Ngữ văn tới, "Vậy thì ôn tập, đừng nhìn tôi."

Lạc Lâm Viễn: "Ai nhìn cậu!"

Du Hàn: "Cậu có biết bộ dạng cậu bây giờ như thế nào không?"

Lạc Lâm Viễn hoàn toàn không dám đối diện với ánh mắt của đối phương, đôi mắt ấy sâu hút, bất cẩn một chút là bị cuốn sâu vào. Cậu nghe vậy thì hỏi theo bản năng: "Như thế nào?"

Du Hàn khựng ngòi bút, đăm chiêu quan sát Lạc Lâm Viễn, thấy vẻ mặt hoang mang của cậu, cuối cùng vẫn nuốt ngược câu nói giống như học sinh Tiểu học đang muốn thu hút sự chú ý của crush xuống.

Có những chuyện không nên nói lung tung, tránh để người ta hồn nhiên lại mất công nghĩ nhiều. Du Hàn không muốn rước phiền phức về cho mình, anh thuận miệng nói qua loa: "Không có gì, cậu muốn về nhà sớm thì đừng có quấy rầy tôi."

Sau đó Lạc Lâm Viễn yên tĩnh thật, mở sách Ngữ văn ra đọc tỉ mỉ từng chữ một.

Cậu không để tâm vào việc học lắm, dù sao có học hành giỏi giang thế nào thì cũng về thừa kế gia nghiệp. Bản thân cậu không có ý kiến gì với sự sắp đặt này, bởi vì cậu cũng không muốn làm việc.

Nhưng Lạc Lâm Viễn lại cực kỳ thích đọc, trong khoảng thời gian dài ở viện khi còn bé, cậu đã đọc hết cuốn sách này tới cuốn sách khác.

Du Hàn cảm giác bên cạnh không có tiếng gì bèn không nhịn được quay đầu nhìn. Anh thấy Lạc Lâm Viễn buông hàng mi cẩn thận đọc sách, một Lạc Lâm Viễn yên lặng thoạt nhìn vừa lạnh lùng vừa sầu muộn.

Như vậy cũng khá giống với Lạc Lâm Viễn trong những lời đồn đại kia.

Du Hàn không rõ lắm tại sao Lạc Lâm Viễn cứ quấn lấy mình, có lẽ là nhất thời cao hứng hoặc có nguyên nhân nào khác.

Suy nghĩ này quẩn quanh trong đầu một vòng rồi bị quẳng ra sau đầu, anh có quá nhiều việc phải làm, cũng có rất nhiều chuyện phải suy nghĩ, sự tiếp xúc ngắn ngủi với cậu ta tốt nhất nên chấm dứt ở đây. Anh không muốn có nhiều vướng mắc hơn với người này.

Bọn họ không phải một loại người, càng không cùng một thế giới.

Mãi đến khi Du Hàn làm xong bài tập, Lạc Lâm Viễn đã buồn ngủ, cậu dụi mắt.

Du Hàn đứng dậy lấy áo khoác cho mình, đi tới bên cạnh cậu: "Đi thôi."

Lạc Lâm Viễn tự nhiên giơ tay lên: "Kéo tôi dậy." Chân cậu vẫn còn đau.

Du Hàn chìa tay nắm chặt tay cậu, kéo cậu lên. Lạc Lâm Viễn đã được người ta giúp mà vẫn còn mở miệng chê: "Lòng bàn tay cậu thô ráp thế."

Du Hàn: "Vậy à, thế thì xin lỗi nhé."

Lạc Lâm Viễn cứ như không nghe ra được ý mỉa mai, khua tay nói: "Lần sau nhớ bôi ít kem dưỡng da."

Du Hàn bình tĩnh nói: "Không có lần sau đâu."

Lạc Lâm Viễn ừ một tiếng, nghe không hiểu. Cậu buồn ngủ quá, chẳng những xen lẫn cả giọng mũi mà còn ngáp mấy cái, bây giờ mí mắt sụp xuống, ánh mắt cũng không còn tỉnh táo nữa, có hơi mơ màng.

Du Hàn chỉ lo cậu nghe không hiểu, nhắc lại cực kỳ dứt khoát: "Tôi hi vọng sau khi về trường, cậu đừng ra vẻ quen biết tôi. Giống như trước đó đi, chúng ta chỉ là hai người bạn học xa lạ, tôi không quen cậu, mà cậu cũng không biết tôi, như thế được không?"

Lạc Lâm Viễn hoàn toàn tỉnh táo lại, đôi mắt cậu mở to, nhìn Du Hàn với vẻ khó mà tin nổi.

Du Hàn né tránh ánh nhìn của cậu, "Đi thôi, tôi đưa cậu ra ngoài."