Giang Sơn Mĩ Sắc

Chương 9






Hàn Tuyết thương cảm đứng lên, cũng là có phong vị khác, nàng vốn là mỹ nữ, cau mày hoảng sợ cũng làm cho người ta yêu mến, chứ nếu như giống Đông Thi, phỏng chừng đã sớm có kẻ vác gậy tới đây rồi.
"Vậy nàng hiện tại đã gặp phải chuyện gì?" Tiêu Bố Y muốn nói lại thôi.
Hàn Tuyết trên mặt lộ ra vẻ bi phẫn, "Khải dân Khả Hãn khi còn tại thế, xử sự hòa nhã, tuy đối với Thiên tử Đại Tùy xưng thần tiến cống, nhưng trong nội bộ Đột Quyết ngược lại vẫn hòa thuận chung sống, bình an vô sự".
"Nhưng từ vài năm trước Khải dân Khả Hãn tạ thế, con của hắn là Thủy Tất Khả Hãn lên ngôi, lộ dần ra dã tâm lang sói.

Thủy Tất Khả Hãn vốn là người hùng tâm bừng bừng, muốn nhất thống Đột Quyết, lại bởi vì Thánh thượng muốn tạo dựng thành công vĩ đại nên cực kì hiếu chiến, hơn nữa Thánh thượng ba lần chinh phạt Triều Tiên không thành, làm cho dân không lầm than, đã tích oán rất nhiều, làm cho hắn khởi ý khinh thị".
"Thủy Tất Khả Hãn bởi vì xem thường Đại Tùy, cho nên muốn xuôi Nam xâm lấn, các bộ lạc Đột Quyết vốn bình an vô sự, hắn lại dung túng tranh đấu xâm thực lẫn nhau, người trong tộc của ta vốn từ trước đến giờ luôn yếu thế, hiện tại đã muốn thoi thóp hơi tàn rồi! Ta khi ở Tây kinh, thương xót người trong tộc nên đã quay trở về tộc, không khi đến cách Mã ấp không xa, bởi vì bị xem là nữ nhân Trung Nguyên,nên bị người Đột Quyết tấn công bắt đi, ta vốn có một lão nô, chỉ vì phân trần với họ nên bị giết chết".
"Ta bị bọn họ bắt lấy, bởi vì biết tiếng Đột Quyết, cho nên nói dối là biết Tù trưởng một bộ lạc, bọn họ lúc này mới do dự, muốn dẫn ta đi chứng thực.

Nhưng nếu không gặp các người, giờ phút này ta cũng chỉ sợ đã thành thê thiếp nô tỳ của bọn họ…"
Tiêu Bố Y nghe thấy những mối quan hệ phức tạp bên trong, cũng thấy đau đầu, chỉ biết thì ra đại thủ lĩnh của Đột Quyết cùng Đại Tùy giao hảo, hiện tại đại thủ lĩnh kế nhiệm thì lại xem thường, các bộ lạc Đột Quyết thì không ngừng nội đấu, Hàn Tuyết này ôm tinh thần bất khuất trở về cứu vớt tộc nhân…
Đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, Tiêu Bố Y nhịn không được liền hỏi, "Nàng chẳng qua chỉ là hạng nữ lưu trói gà không chặt, còn chưa tới được bộ lạc thì đã bị bắt hai lần, nàng có năng lực gì mà có thể cứu vớt được tộc nhân?"

Hàn Tuyết trên mặt chợt đỏ bừng, cúi đầu xuống, cũng không nói lời nào.
Tiêu Bố Y nhìn nàng một lúc, cũng chợt hiểu ra, lẩm bẩm nói: "Nữ nhân vốn liếng lợi hại nhất thật ra chính là bản thân mình, ngươi đẹp như hoa, phong thái đoan trang, nói vậy cũng đã chuẩn bị lấy tấm thân dựa vào một thân đại thụ, sau đó liên hợp mà chấn hưng bộ lạc?"
Hàn Tuyết khẽ run lên, bộ dáng khó có thể tin mà ngẩng đầu nhìn, "Nghe nói Trung Nguyên địa linh nhân kiệt, quyền mưu vượt xa người nước khác, ta lúc ở tại Tây kinh, cũng đã rất tán thưởng, nhưng không nghĩ tới…"
Nàng muốn nói cái gì đó, rốt cuộc lại nhịn lại, Tiêu Bố Y cũng tiếp lời, "Nàng không nghĩ đến một thổ phỉ không đáng để vào mắt ở miền biên thùy, mà lại có đầu óc như vậy?"
Hàn Tuyết muốn nói đúng là như vậy, nghe được Tiêu Bố Y như đi guốc trong bụng mình, có chút kinh ngạc liếc nhìn hắn.
"Không phải có đầu óc, mà là thông minh hơn người" Hàn Tuyết thật lòng nói: "Ta biết nơi nào cũng có người tốt, cũng có kẻ ác, lúc trước khi ta bị bọn họ bắt đi, cũng đã nghĩ đến chuyện liều chết.

Tiêu gia, nhưng ta lại không ngờ lại gặp được người, khi bị các người bắt lên sơn trại, ta thực lo lắng không yên, nhưng đêm qua người," Hàn Tuyết nói tới đây sắc mặt chợt hồng lên, tình dù chưa động, nhưng cũng đã thật tình chân ý, "Ta biết người là người tốt, đối với người cũng không dám hy vọng gì xa vời người cứ như vậy mà thả ta ra, ta chỉ cầu người sau khi muốn ta thì hãy để cho ta trở về cứu vớt người trong tộc".
Tiêu Bố Y nghe khẩu khí của Hàn Tuyết, liền biết nàng ở trong tộc cũng có chút uy vọng, trong lòng chợt động, "Nàng hình như trong tộc cũng có chút uy tín?"
Hàn Tuyết trong lòng rùng mình, chợt nhận thấy mình cũng đã nói hơi nhiều.
Vốn họa hổ, họa bì, nan họa cốt, tri nhân tri diện bất tri tâm, nếu là tiểu tặc bình thường, Hàn Tuyết tuyệt đối sẽ không để lộ ra thân phận của mình.


Nhưng bằng vào trực giác của nữ nhân sau một ngày ở chung, nàng đã nhận định Tiêu Bố Y cũng không phải là thường nhân.
Trong tộc của nàng hiện nguy cơ trùng trùng, nàng mới phải sốt ruột mà quay về, lần này cũng là ăn cả ngã về không, nói thật ra để hy vọng Tiêu Bố Y đồng tình, nhưng khi thấy bộ dáng của hắn có chút là lạ, ngược lại làm cho nàng có chút hối hận vì đã lộ ra chân tướng.
Nếu Tiêu Bố Y cho rằng Hàn Tuyết là một món lợi lớn, đưa ra một cái giá rất cao, thì bản thân mình ngược lại cũng khó mà trở về tộc, còn có thể mang thêm phiền toái?
"Các người là người của bộ lạc nào?"
Tiêu Bố Y thật không có nghĩ nhiều như là Hàn Tuyết, hắn chỉ cảm thấy sơn trại hiện tại cũng đang mò mẫm.

Tiêu Đại Bằng cùng Tiết Bố Nhân tuy nói là đi đả thông con đường tìm nguồn ngựa, nhưng theo ánh mắt do dự của bọn họ thì có thể nhìn ra, trong lòng bọn họ cũng không tin tưởng.
Trước mắt lại đang có người sinh ra và lớn lên tại Đột Quyết mà không biết lợi dụng, thì đúng thật là kẻ ngu ngốc.
Thấy ánh mắt Hàn Tuyết có chút do dự hoài nghi, cũng chưa trả lời, Tiêu Bố Y đột nhiên tỉnh ngộ, mỉm cười nói: "Nàng nên biết, nàng là chiến lợi phẩm của ta, nếu như người thảo nguyên các nàng gặp tình huống này, khẳng định cũng sẽ không cứ như thế mà buông tay chứ?"
Hàn Tuyết khẽ cắn răng, sắc mặt tái nhợt, "Thiếu đương gia nói vậy là có ý gì?"
"Chúng ta gần nhất muốn buôn bán ngựa," Tiêu Bố Y lập tức nói rõ dụng ý của mình, "Nếu các người trợ giúp chúng ta về nguồn ngựa, ta có thể nói với cha ta một tiếng, có lẽ có thể đưa nàng trở về".
Hàn Tuyết mắt liền sáng ngời, "Đương nhiên là có thể".

"Bất quá tình thế cũng chưa cấp bách, nóng vội thì ăn không được đậu hũ nóng" Tiêu Bố Y cười khổ nói: "Nàng nếu muốn thuận lợi trở về, đầu tiên phải cùng với ta diễn ra một vở kịch".
"Diễn cái gì kịch?" Hàn Tuyết có chút mờ mịt.
"Đem hôm qua quá mức tĩnh lặng một chút…" Tiêu Bố Y nhìn mỹ nhân trước mắt, nghĩ sắp phải rời xa, không có thời gian trao đổi cảm tình, cũng có chút tiếc nuối.
Nhưng hắn nói như thế nào cũng là người hiện đại, biết tầm quan trọng của chuyện tình nguyện, bắt người ta trên giường như vậy thì hắn ít nhất cũng không qua được cửa ải của bản thân mình.
"Cha của ta cảm thấy nàng hình như là không chịu phục tùng, đối với nàng có chút đề phòng.

Nếu nàng muốn đi theo ta đến thảo nguyên tìm nguồn ngựa, mượn cơ hội về lại tộc, đầu tiên phải thỏa mãn hai điều kiện".
"Hai điều kiện gì?" Hàn Tuyết sắc mặt ửng hồng, trái tim đập thình thịch hẳn lên.
"Thứ nhất, nàng phải chứng minh là mình hữu dụng, có thể giúp một tay.

Thứ hai, ta nghĩ nàng cũng có thể hiểu được".
"Hiểu được cái gì?" Hàn Tuyết mặt đỏ bừng, mơ hồ nghĩ đến điều gì.
Tiêu Bố Y chợt bất ngừa đưa tay véo nhẹ vào đùi của nàng, Hàn Tuyết bất ngờ không kịp phòng ngự, kêu to một tiếng.
Cái véo của Tiêu Bố Y cũng không tính là đau, nhưng lại quá mức bất ngờ và trực tiếp làm cho Hàn Tuyết hoảng sợ trong lòng, nghĩ đến hắn muốn xâm phạm mình, lập tức đứng bật dậy.

"Như vậy là được rồi," Tiêu Bố Y nở nụ cười, "Nàng phải nhớ rõ, gà mái mà không đẻ trứng cũng giống như gà trống không biết gáy, đều là đối tượng bị làm thịt, nàng nếu muốn sớm ngày trở về, thì phải hiểu chuyện đó".
Hàn Tuyết không biết còn có loại chuyện này, không khỏi trong lòng không yên, dở khóc dở cười.
Mấy ngày kế tiếp, Tiêu Bố Y dẫn theo Hòe mập cùng Mạc Phong, còn có một số huynh đệ trong bang chia ra bốn phía, tìm kiếm địa điểm đồng cỏ thích hợp.
Thật ra ở địa phương này, những nơi có cỏ tốt tươi nguồn nước trong sạch thì chỗ nào cũng có, nhưng muốn tìm những đồng cỏ mà dễ thủ khó công, cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Bất quá Tiêu Bố Y cũng tuyệt không làm đại khái qua loa việc này.
Hắn biết chọn lựa đồng cỏ tuy không tính là là chuyện cả đời, nhưng cũng cực kỳ quan trọng.

Hiện tại loạn thế, hắn cũng không muốn phí hết tâm huyết làm cho lớn mạnh đồng cỏ rồi để cho người khác tới chiếm.
Hòe mập cùng Mạc Phong ở sau hắn thì thào cái gì đó, vẻ mặt cười cười rất xấu xa.
Tiêu Bố Y rong ruổi một ngày về phía Tây, nơi này đã xem như khu vực người Đột Quyết thường xuyên lui tới, hay xảy ra va chạm, cho nên khá hoang vu, cho dù là người du mục cũng hiếm thấy.
Ngựa của hắn cũng không phải là tuyệt phẩm, trong mắt hắn thậm chí lương phẩm cũng không được, nhưng trải qua sự dạy dỗ của hắn, cũng xem như là không tệ ở trong sơn trại rồi.
Mạc Phong cùng Hòe Mập cũng đều cưỡi ngựa đoạt được, mã lực vốn không kém ngựa của Tiêu Bố Y, nhưng khi Tiêu Bố Y phóng ngựa chạy đi, hai người cũng phải cố hết sức mới đuổi theo kịp.
Tiêu Bố Y cưỡi ngựa có nhanh có chậm, tiết kiệm mã lực, từ sáng sớm đến tối muộn cứ nhằm hướng tây mà chạy cũng đã hơn hai trăm dặm, vẫn chỉ nhíu mày, hiển nhiên là không thu hoạch được gì.