Giang Sơn Mĩ Sắc

Chương 1






Hòe mập là một mã phỉ, hiện đang lười biếng ngồi dựa vào sườn núi, xoa xoa cái cổ nhìn về phía chân núi, trong lòng có chút khẩn trương.
Hắn thật không ngờ mình lại có ngày trở thành kẻ cướp.
Hắn ôm cái Đầu Thạch Cơ(máy bắn đá) mà vuốt ve, nhẹ nhàng như là vuôt ve thân thể nữ nhân vậy, vừa nhìn Thiếu đương gia ở phía trước không xa tựa như nhìn mối tình đầu của mình vậy.
Thiếu đương gia có tài, khá là có tài.

Hòe mập nghĩ tới đây cũng đã trấn định lại, phảng phất như lần này không phải là đi đánh cướp mà là đi chơi gái vậy.
Thiếu đương gia sau khi bệnh nặng một trận, thì như là biến thành người khác, trong sơn trại sắp xếp mấy ngày đã phát minh ra Đầu Thạch Cơ này thích hợp cho việc phục kích ăn cướp.

Lão trại chủ cảm khái trên đồng cỏ đánh cướp quá mệt mỏi, thiếu gia đã thúc ngựa chạy như điên mấy ngày, tìm ra được một thông thương yếu đạo, sau này chỉ cần ở đó ôm cây đợi thỏ là được.
Đám sơn tặc đều nói hiện tại dê béo chạy còn muốn nhanh hơn ngựa gầy, đuổi rất mệt, Thiếu đương gia lại phá vỡ truyền thống cũ của mã tặc mà chuyển sang hành động đánh cướp, chọn địa thế, không nghiên cứu nữ nhân nữa mà bắt đầu tiến hành nghiên cứu binh pháp.
Hiện tại đánh cướp đúng là phải cần tới phép dụng binh, đó chính là binh chia làm hai đường, tập kích bất ngờ mà đánh bọc sườn.
Hòe mập trong lòng kích động, tình cảm bộc lộ trong lời nói, từ lúc cùng Thiếu đương gia đi đánh cướp, quả nhiên là đánh đâu trúng đó, chưa từng thất thủ.
"Hòe mập, ngươi nói lần này khủng long nhiều, hay gái đẹp nhiều?" Mạc Phong nuốt nước miếng, bộ dáng như dâm tặc vậy.
"Bất luận là khủng long hay gái đẹp, phân cho ngươi một cô là được chứ gì." Hòe mập tỏ ra rất hào phóng.
Khủng long là cách gọi do Thiếu đương gia phát minh ra, ý chỉ những cô gái xấu xí, như là Đông Thi vậy.
Tuy không biết cái gì là khủng long, nhưng Thiếu đương gia thông minh, khi giải thích hỏi bọn hắn đã thấy con nhím chưa, làm cho cả đám đều bỗng nhiên tỉnh ngộ, đều khâm phục Thiếu đương gia quả nhiên có tài, trí tưởng tượng như thiên mã hành không làm cho ngay cả mưu sĩ trong sơn trại là Nhị đương gia cũng cảm thấy mặc cảm.
Hòe mập biết mình ít học, nhưng thiếu gia hình như cũng chưa bao giờ đọc sách thì phải.

Hắn làm sao có thể nói ra nhiều câu văn tuyệt diệu như vậy?
Chẳng hạn như:
"Trước giường ánh trăng sáng,
Trên đất hài một đôi.
Hôm qua vừa quá chén,
Tỉnh lại muốn buồn nôn."
Thiếu đương gia làm thơ rất trần trụi, chỉ là áp vận gieo vần, nhưng lại có thể nói ra được sự sầu khổ thê lương của những người trên sơn trại này.
Nhị đương gia nghe thấy thiếu gia ngâm thi tác đối, ngay lập tức xem như là người trời, nói Thiếu đương gia có tài làm Trạng Nguyên, làm sơn tặc thực sự là đáng tiếc.
Cái nhìn súng bái rơi vào trên mặt của Thiếu đương gia, Hòe mập lại cảm thấy người như Thiếu đương gia ở đây quả thật đáng tiếc!
Tuy không cảm thấy Thiếu đương gia làm thổ phỉ là Nan Bá Uông (Number One), nhưng thực là đẹp trai như thế mà làm thổ phỉ thì tuyệt đối là Nan Bá Uông trong đám thổ phỉ!
Mà Nan Bá Uông cũng là do thiếu gia phát minh ra, nói từ đó có ý là đệ nhất.
Tuy không rõ Nan Bá là người nào, sao lại uông uông giống như tiếng chó sủa như vậy, nhưng Thiếu đương gia nói những gì thì họ đều ghi tạc vào trong lòng.

Hòe mập cũng hy vọng, bản thân cũng có ngày trở thành Nan Bá như Thiếu đương gia gọi vậy, cứ uông uông mà náo động một phen.
Tiêu Bố Y ánh mắt nhìn xuống dưới chân núi, lẳng lặng chờ dê béo tới nhà, dê béo là từ chuyên dụng của thổ phỉ chỉ những thương khách.

Gương mặt hắn góc cạnh, mũi cao, hai hàng lông mày rậm, tóc để xõa bay loạn.

Cho dù là như vậy, thì khi nhìn vào khuôn mặt của hắn cũng có một loại phách lực khiến người ta trong lòng cảm thấy sợ hãi.
Hắn từng nghĩ tới nghề nghiệp của mình, nhưng hắn từ trước đến nay bản thân lại chưa từng liên quan gì đến thổ phỉ.

Đây thật sự là một nghề nghiệp không có tiền đồ.

Nhưng nếu đã làm, thì phải làm cho tốt.

Ba trăm sáu mươi nghề, ngành nghề nào cũng có Trạng Nguyên mà.

Hắn tin tưởng vào nguyên tắc này, nếu đã không làm thì thôi, đã làm thì phải là No1.
Dĩ nhiên No1 này Hòe mập cũng đã học, cũng biến thành các gì đó như Nan Bá, đại khái là rất khó.

Hắn cũng không muốn giải thích, hắn không giải thích Hòe mập còn biết, hắn một khi giải thích, Hòe mập chỉ tổ càng hồ đồ mà thôi.
Tiêu Bố Y dĩ nhiên không phải là Tiêu Bố Y, hắn gần như suýt quên mất tên của mình.

Tên của hắn, cũng phải mấy ngàn năm sau mới xuất hiện.
Hắn vốn là một giáo viên dạy cưỡi ngựa, là một nghề nghiệp rất cao quý.

Hắn thi đấu về ngựa, có thể nói là kiếm được rất nhiều tiền.

Hắn mê ngựa, đến nỗi so với tình nhân còn mê yêu hơn
Hắn hiểu rõ tính tình thân thể của ngựa, có thể nói là còn hơn cả hiểu về tính tình và thân thể của nữ nhân.

Cho nên hắn ở bên cạnh chiến mã, đều là tràn ngập sự yêu thích, hắn đối với ngựa chân thành như với người yêu vậy.
Ngoài thích ngựa, thật ra hắn cũng thích không ít thứ, trong đó thích nhất chính là thiên mã hành không.
Hắn từng mơ tới việc lấy được Nguyệt quang bảo hạp, tiến hành xuyên qua thời gian, nhưng hắn nằm mơ cũng không ngờ tới, trong một lần thám hiểm ở vùng quê, tìm kiếm Hãn huyết bảo mã trong truyền thuyết, hắn không cần Nguyệt quang bảo hạp mà cũng đã tới triều nhà Tùy này.
Dĩ nhiên, cũng không phải là cả con người của hắn mà chỉ là hồn của hắn.

Đây là một vấn đề rất khó giải thích, thực sự là một hiện tượng kỳ diệu.
Hắn đã trở thành Thiếu đương gia của sơn trại, có một người cha tên là Tiêu Đại Bằng, có mấy anh em, hàng ngày tính toán chuyện đánh cướp dê béo để sống qua ngày.
Lão trại chủ già rồi, không đủ sức tự mình chỉ huy, nên đó là lý do mà nhiệm vụ quang vinh này hay có thể nói là gian khổ này mới rơi vào tay Tiêu Bố Y.

Hắn tổng kết lợi hại của việc đánh cướp, nghiên cứu chế tạo một số công cụ đơn giản, chẳng hạn như Đầu Thạch Cơ này.

Hắn làm việc thì lại thích tìm cơ hội để lười biếng, nhưng mưu lợi để lười biếng lại là điều kiện tiên quyết của người thông minh, nếu không chỉ có thể là kẻ ngu dốt.
Cảm nhận được ánh mắt khâm phục của những sơn tặc này, Tiêu Bố Y lại có chút buồn bực.
Đưa tay sờ vào trên cung tên, Tiêu Bố Y cũng không xa lạ.

Bởi cưỡi ngựa bắn cung chính là môn hắn dạy, nhưng cái kiểu giết người coi như chuyện vặt thế này, làm cho hắn có phần không tiếp nhận được.
Nhưng ở thời đại này, cái nơi này, không có nói tới pháp luật, không nói tới đạo lý, nhiều khi nắm tay của kẻ nào cứng hơn thì kẻ đó đúng.
Nơi này cách biên giới Đại Tùy cũng không quá xa, địa thế hiểm ác, chỉ có một thông đạo giữa hai hẻm núi, có thể xem như là địa phương mai phục tốt nhất.
Từ Đột Quyết đến Đại Tùy, hoặc là từ Đại Tùy đến Đột Quyết, thì đây là một trong những thông đạo quan trọng.
Theo con đường này tiến hành buôn bán hiển nhiên là vi phạm quy định, tội danh vi phạm lệnh cấm giao dịch có thể bị chém đầu.

Nhưng bởi vì lợi nhuận vô cùng lớn, nên thương nhân nhắm mắt làm càn cũng không ít..
Tiêu Bố Y từ sơn trại mang đến đây hơn hai mươi thủ hạ, mai phục trên sườn núi, chờ dê béo đưa đến tận cửa.
Làm thổ phỉ thật ra cũng không phải là do hắn lựa chọn, hắn đến nơi đây thì đã là Thiếu đương gia, hắn muốn phản kháng cũng không được.

Hắn sau khi xuyên qua thời gian nhập vào cơ thể của Tiêu Bố Y, cũng không thiếu sự ngỡ ngàng cùng hoảng loạn.

Cha hắn là Tiêu Đại Bằng vì hắn mà vô cùng lo lắng, thậm chí còn mời tới một đạo sĩ để từ tà bắt quỷ cho hắn.

Hắn nếu không muốn phải uống cái thứ nước bùn trộn lẫn giữa tro nhang và rượu kia, không còn cách nào khác phải thừa nhận mình là Tiêu Bố Y.
Con ngựa lẳng lặng nằm ở bên cạnh hắn, cũng tĩnh lặng giống như là chủ nhân vậy.

Chẳng những Tiêu Bố Y cùng con ngựa như thế, ngay cả hai mươi thủ hạ, hai mươi thớt chiến mã cũng như vậy, đây chính là công lao của Tiêu Bố Y!
Hắn đối với ngựa cư xử như là với người yêu vậy, cho nên ngựa cũng như thế với hắn.

Hắn tuy chỉ mới làm thổ phỉ mấy tháng, nhưng chỉ bằng chiêu thức thuần ngựa này, toàn bộ huynh đệ trong sơn trại cũng đã phục hắn, khiến cho phụ thân của hắn trên mặt vui như nở hoa.
Tiêu Bố Y ngày trước, chỉ là một đứa con phóng đãng không vào khuôn phép, nhưng bây giờ ai nhắc tới Tiêu Bố Y, cũng đều đưa ngón tay cái lên, nói một tiếng, đó là đàn ông, có năng lực, con của Đại đương gia rất có tiền đồ.
Tiêu Bố Y nghĩ tới đây tâm tình cũng không biết ra sao, nhìn đám cây cỏ cùng mây trắng ở chân trời xa xa, trên khóe miệng lộ ra vẻ cười cay đắng.
"Thiếu đương gia, có dê béo" Một tên thủ hạ ở bên cạnh nói.
Người nọ mặt dài trông rất thểu não, Tiêu Bố Y lại biết hắn gọi Dương Đắc Chí.


Dương Đắc Chí nhĩ lực có hạng, áp sát mặt đất có thể nghe được tiếng con gà nhảy cách đó mất dặm, những gì mà người khác không nghe ra thì hắn lại nghe ra.
Tiêu Bố Y đang thất thần phục hồi tinh thần lại, lim dim mắt nhìn ra xa, biến sắc, "Là người Đột Quyết".
Mã tặc có chút xao động, ngay cả chiến mã cũng có chút bất an.
Người nào cũng biết người Đột Quyết rất anh dũng, họ đi tới miền biên giới, từ trước đến nay kiếm tiền, cướp của phóng hỏa, thoáng đến thoáng đi.

Từ mặt nào đó mà nói, họ cùng với những thổ phỉ như Tiêu Bố Y như là cùng mẹ sinh ra.
Nhưng Tiêu Bố Y hiển nhiên là không nhìn nhận gì cái quan hệ này, vung tay lên, "Tập trung tinh thần, chuẩn bị cho tốt".
"Nhưng bọn chúng cũng không có gì, chúng tớ cướp gì bây giờ?" Mạc Phong có chút lo sợ, người Đột Quyết có hung hãn họ cũng không sợ, bởi vì bọn họ cũng không phải là những kẻ ăn chay mà lớn lên, nhưng những chuyện không có lời thì thật sự không nên làm.
"Sao lại không" Tiêu Bố Y nhìn ra xa nói: "Họ có hơn mười thớt ngựa chiến, đây là những thứ mà chúng ta cần".
Mọi người thiếu chút nữa ngã từ trên sường núi xuống, cũng đã rõ ý đồ của Thiếu đương gia, hắn muốn làm việc gì, cũng không ai có thể ngăn cản.
"Hình như còn có một nữ nhân" Người Đột Quyết giục roi khoái mã, cũng đã cách nơi này không xa.

Mạc Phong thị lực tốt, thấy trên một con ngựa ở giữa đội hình có một nữ nhân đang ngồi thẳng, hai tay cột ngược lại phía sau.

Tuy thấy không rõ dung mạo, nhưng cho dù dùng gót chân để nghĩ, cũng biết đó là một mỹ nữ, khủng long thì cho dù có quẳng giữa đường cũng không ai thèm ngó tới.
"Mười lăm người Đột Quyết, còn có một nữ nhân" Tiêu Bố Y sau khi Mạc Phong nhìn thấy nữ nhân rồi đem những gì thấy được từ nhóm người Đột Quyết kể lại thì nói, "Mạc Phong, ngươi dãn mười huynh đệ đi chận hậu, Hòe mập, ngươi cứ theo cách cũ mà xử lý hai người đi đầu".
Hòe mập nghe được Tiêu Bố Y phân phó, có phần phấn chấn, vuốt vuốt Đầu Thạch Cơ bên người, "Không thành vấn đề".
"Thiếu đương gia, người thì sao?" Mạc Phong nhịn không được hỏi.
Tiêu Bố Y lười biếng nói: "Còn phải hỏi, dĩ nhiên theo quy định cũ, ta dẫn các huynh đệ còn lại chặn đầu đánh một trận, cái này cũng thật sự là thống khoái".
Mạc Phong có chút cười khổ, biết Thiếu đương gia hiện tại đã nổi cơn điên rồi, đánh cướp không có mục đích, từ trong đánh cướp để tìm khoái cảm mà hưởng thụ mới là ý đồ chính.
Hắn đánh cướp thoạt nhìn thì như là đói quá ăn tạp, cho dù là người Đột Quyết hung hãn, hắn cũng không tha!
Mọi người lập tức chia làm hai đường, đối với địa thế ở đây, họ đã quen thuộc như là nữ nhân của mình rồi.

Tiêu Bố Y dẫn ngựa đi một đoạn, đi tới sơn đạo, mới leo lên ngựa, chuẩn bị chỉnh tề.
Cánh tay vung lên, Tiêu Bố Y xông lên đầu tiên.
Mười người theo sau hắn, đối với loại hành động này Thiếu đương gia đương nhiên là đã quen rồi, đồng thời lên ngựa, không một tiếng động cùng xông về phía chân núi.
Thiếu đương gia đã nói qua, âm thầm mà phát tài mới là chính đạo.
Đám người Đột Quyết lúc này đã phóng ngựa tiến vào sơn cốc, đột nhiên cảnh giác ngẩng đầu nhìn lên núi, rất nhanh phát hiện ra hành tung của đám người Tiêu Bố Y.
Có chút kinh ngạc, đám người Đột Quyết cũng cười rộ lên, hướng lên núi mà chỉ chỏ, trên mặt đầy vẻ xem thường.
Rất hiển nhiên, bọn họ cho là đám sơn tặc này phát điên rồi, không nhận ra thân phận của bọn họ.

Ở nơi này, chỉ có bọn họ ăn cướp của người ta, nào có lý nào có kẻ lại dám cướp của bọn họ.
Sau khi không lo sợ gì bắn vu vơ ra vài mũi tên, đám người Đột Quyết chợt rất nhanh cảm thấy, sức ngựa của đám sơn tặc này mạnh lạ thường.
Từ trên sườn núi vọt tới dưới chân núi, ít nhất cũng cần thời gian một chén trà nhỏ, vậy mà đám người này chỉ cần phân nửa thời gian!
Đến khi bọn họ cảm thấy không ổn, thì đám người Tiêu Bố Y đã vọt xuống dưới chân núi.
Đám người Đột Quyết đều hét lớn lên, lúc này mới nhìn kỹ lại đám mã tặc này.


Nhưng cho đến lúc này bọn họ vẫn không chút lo lắng, bọn họ lực mạnh cung cứng, lại lớn lên trên lưng ngựa, đám người này làm sao có thể so sánh được!
Trong khi họ đang bày ra trận địa chuẩn bị đối địch, kéo cung tính toán xa gần với đối phương, thì trên không trung chợt tối đi, tiếp đó đám người Đột Quyết chợt nghe mấy tiếng ‘vù vù’.

Ngay sau đó hai người Đột Quyết đến tiếng kêu cũng không kịp la lên, cả người lẫn ngựa bị đá đập nát thành thịt vụn bày ra trên mặt đất!
Hòe mập sau khi ném những tảng đá lớn này, chứng kiến thành quả của mình, trên sườn núi hưng phấn nhảy dựng lên, đưa ra hai ngón tay thành hình chữ V, đây cũng là thiếu gia phát minh ra, hắn nói với thủ hạ, đây là dấu hiệu của thành công.

Tuy vẫn chưa thành công, nhưng Hòe mập đã có dự cảm lần này cũng sẽ không thất bại!
Đám người Đột Quyết rốt cuộc cũng rối cả lên, Tiêu Bố Y người ở trên ngựa, lấy tên kéo cung, hét lớn một tiếng, "Bắn tên!"
‘Băng’, sau khi một tiếng vang lớn vang lên, ‘xoạt’ một tiếng, mười một mũi tên đã bắn ra.
Trong khoảng khắc từ khi kéo cung cho đến khi bắn tên, mười một người hành động hết sức chỉnh tề.
Mười một mũi tên kết thành một bóng đen xuất hiện trước mắt đám người Tiêu Bố Y, như là một bầy ong bay về phía đám người Đột Quyết.
Đám người Đột Quyết hô hào cuống quít, đã có ý sợ hãi.

Đám giặc cướp ngựa này mà lại hung hãn động tác lại ăn khớp như thế, chỉ sợ ngay cả quan binh cũng phải thua sút!
Tiêu Bố Y một mũi tên bắn ra, không chút do dự lại rút tên kéo cung, bắn tiếp một đợt nữa.
Đợt thứ hai vẫn chỉnh tề y như đợt thứ nhất, sau khi ‘băng’ một tiếng, lại ‘xoạt’ một nhát cùng bắn ra.
Vo luận là Tiêu Bố Y hay đám lâu la phía sau, đều có loại cảm giác thành tựu, bởi vì để có sự ăn khớp như vậy, bọn họ đã phải khổ luyện nửa tháng.
Thiếu đương gia nói, cưỡng bức cũng là một loại nghệ thuật, bọn họ cũng phải chấp nhận.
Mười một mũi tên bắn chết năm người Đột Quyết, đợt thứ hai lại bắn chết ba, đá đè chết hai, chỉ trong chốc lát đám người Đột Quyết chỉ còn lại có năm người.
Những người Đột Quyết đều vọt tới trước, nữ nhân bị cột trên lưng ngựa rơi lại ở phía sau, bởi vậy Tiêu Bố Y mới dám yên tâm mạnh dạn mà bắn tên.
Bởi vì đám người Đột Quyết kia nếu lấy cô ta làm bia, hắn cũng biết đám thủ hạ ở sau cho dù bắn lên không, cũng không nỡ bắn vào phụ nữ!
Ngựa nương theo thế, như bài sơn đảo hải mà vọt tới còn cách đám người Đột Quyết không tới mười mấy bước, đám người Đột Quyết thương vong cũng đã vô cùng nghiêm trọng!
Đây cũng không phải là do người Đột Quyết quá yếu, chỉ có thể nói Tiêu Bố Y đã sử dụng chiến thuật hợp lý, lấy Đầu Thạch Cơ làm rối loạn lòng người.

Binh quý thần tốc, xuất kỳ bất ý đều là vương đạo trong binh gia.
Người Đột Quyết đột nhiên bị đá từ trên trời rơi xuống làm loạn trận thế, lại bị đối phương bắn hai đợt tên, đã chết gần mười người, lúc này mới bắn được đợt tên thứ nhất.
Nhưng bọn hắn đột nhiên hoảng sợ phát hiện, trên lưng ngựa đã mất đi mục tiêu, tên của chúng đều bắn vào khoảng không.
Ngựa tuy vẫn xông tới, nhưng đám mã tặc đã không thấy nữa.
Đến khi bọn họ ý thức được điều gì đó, thì ngựa đã đến trước mắt.

Dưới bụng ngựa lại ‘vù vù’ bắn ra mấy mũi tên, năm tên Đột Quyết lộn cổ xuống ngựa, tay ôm lấy cổ họng, chết không nhắm mắt!
Chiêu ẩn thân dưới bụng ngựa, bọn họ cũng biết, nhưng họ lại nghĩ không ra đám mã tặc này lại sử dụng so với bọn họ còn muốn thành thạo hơn!
Đám người Đột Quyết không yếu hơn người của Tiêu Bố Y, nhưng bọn họ thua là thua ở chỗ coi thường địch thủ, không có chuẩn bị.
Mà ở nơi này, thua chính là chết!
Tiêu Bố Y thân hình vừa chuyển, đã từ dưới bụng ngựa chui ra, lại lần nữa cưỡi ngựa, ngón tay đặt lên trường cung, ngưng thàn nhìn nữ nhân này.

Tuy trong ánh mắt có chút kinh ngạc, nhưng lại không chút do dự trầm giọng nói: "Từ nay về sau, ngươi là nữ nhân của ta!"