Gấu Dã Man Trong Lòng Giảo Hồ

Chương 6




“Ân……” Đầu đau quá.

Nguyên Tiêu nhanh mở mi, cảm thấy đầu mình giống nhưbị người ta đánh, vừa đau lại choáng váng, làm cho nàng thống khổ than nhẹ, thânthể nhịn không được khẽ nhúc nhích.

Vừa mới cử động thì miệng nhỏ nhắn không nhịn được rênlên

Ông trời! Như thế nào mới nhúc nhích một chút, xươngcốt toàn thân liền triền đến một trận đau toan, hơn nữa thân thể mềm nhũn, sửdụng không ra một tia khí lực! Đây là có chuyện gì?

Mở to đôi mắt, Nguyên Tiêu mờ miệt ngẫm, không hiểuchính mình như thế nào lại cảm thấy mệt mỏi quá, mệt đến lười biếng, hoàn toànkhông nghĩ đến chuyện cử động.

Trợn to đôi mắt, nhìn lấy nam nhân trước mặt.

Nàng sửng sốt một chút, còn chưa làm rõ tình hìnhtrước mặt, thanh âm trầm thấp từ đỉnh đầu bay xuống.

“Ngươi tỉnh nha!”

Thanh âm kia, làm cho Nguyên Tiêu cảm thấy lạnh cảngười, chậm rãi nâng mâu, hé ra trêu tức tuấn nhan, lập tức rọi vào mi mắt.

“Ngươi, ngươi……” Nàng lắp bắp nói không ra lời.

“Đã qua giờ ngọ, ta còn suy nghĩ ngươi muốn ngủ tớikhi nào, mệt sao?” Khóe miệng gợi lên một tia tà nịnh, Hạ Ngự Đường miễn cưỡngthưởng thức biểu tình kinh ngạc của nàng.

Nguyên Tiêu hoàn toàn nói không ra lời, chỉ có thể chỉngây ngốc nhìn hắn, đầu đau nhanh chóng nhớ lại……

Nàng nhớ rõ nàng cải trang thành Trần Tích Hương, cònuống rượu, sau một hồi mạc danh kỳ diệu mộng xuân, mà nhân vật chính trong giấcmộng kia chính là…..

“Không có khả năng!” nàng không dám nhận chuyện thật tàn khốc này “Nhấtđịnh là mộng, nhất định phải! Ta nhất định còn nằm mơ……”

Nàng không tin sự thật trước mặt, chạy nhanh tớigường, nhắm mắt lại “Ngủ đi! Ngủ đi! Sau khi mở mắt, hết thảy sẽ biến mất” Nóixong, nàng chậm rãi mở mắt ra.

Nhưng cái khuôn mặt tuấn mị đáng giận kia vẫn xuấthiện ở trước mắt, thanh âm của nàng bắt đầu phát run “Này, này nhất định là ảogiác……” Nàng không tin! Nàng không tin!

Hạ Ngự Đường hảo tâm tưởng giúp nàng chứng thật, bàntay to cầm một cái miên nhũ, hơi hơi sử lực nhẹ nhàng xoa xoa

“Nguyên Tiêu, có cảm giác sao?”

Có! Chết tiệt có, cho nên……

“Hạ, Hạ Ngự Đường……” Trừng mắt hắn, Nguyên Tiêu tâmlạnh. “Này không phải mộng, không phải ảo giác, ngươi, ngươi……”

“Như thế nào?” bàn tay tiếp tục thưởng thức nơi no đủ,hắn chờ mong phản ứng của nàng.

“Chết tiệt! Ngươi đừng chạm vào ta!” như thế nàolại hư nhuyễn, lửa giận làm cho Nguyên Tiêu có khí lực, dùng sức hất bỏ đi đôitay của hắn, nàng tức giận nhảy xuống giường.

Vừa đứng thẳng, nàng thiếu chút nữa sảy chân, lập tứcngã xuống.

Nàng cắn răng một cái, miễn cưỡng đứng, nơi riêng tưđau đớn chậm rãi chảy ra hỗn hợp bạch hoa dịch, theo đùi đi xuống.

Cảm giác khốn đốn làm cho nàng vừa tức lại quẫn, hậnkhông thể giết chết nam nhân trước mắt.

“Ngươi, ngươi……” Ngón tay chỉ vào hỗn trướng trêngiường, nàng tức giận đến nói không ra lời.

Hạ Ngự Đường ưu nhàn nằm nghiêng trên gường, một taychóng trước sườn mặt, ánh mắt nóng rực nhẹ nhàng đảo qua thân thể mềm mại xinhđẹp mê người của nàng.

Da thịt tuyết trắng sớm lộ ra, lưu lại dấu vết củahắn, chất lỏng theo đùi chảy xuống, càng làm cho cả người hắn nóng lên, dụcvọng vừa chôn vùi, lại khởi lên.

Ánh mắt của Hạ Ngự Đường làm cho cả người Nguyên Tiêurun lên, đôi mắt ngắm đến nóng thiết vừa cứng lại khởi lên, trong óc không tựchủ lại hiện lên giấc mộng xuân của ngày hôm qua ──

Hắn lại một lần tiến vào cơ thể nàng, mà nàng khóc hô,dâm dãng khát cầu hắn tiến vào…

Khuôn mặt nhỏ nhắn vì hồi tưởng lại hình ảnh kia mànóng lên, mà ánh mắt của hắn như là khát cầu xâm lượt hết thảy, làm cho nànghốt hoảng, gấp đến độ rống to: “Chết tiệt! Ngươi lại nhìn ta, liền đào tròngmắt của ngươi ra”

Nàng vội vàng nhặt quần áo lên, che khuất chính mình,đỏ mặt, tức giận trừng mắt hắn

“Phân biệt sao?” Hạ Ngự Đường nhẹ nhàng nhíu mày, bấtđồng (Khác) với sự phẫn nộ của cho Nguyên Tiêu, hắn giống như con mèo ăn vụng,cười đến đắc ý

“Dù sao, toàn thân cao thấp của ngươi, ta làm saokhông chạm qua, hơn nữa ngươi thực hưởng thụ, đúng hay không? Vẫn khóc cầu tatiến vào tiểu huyệt đầm nước của ngươi..”

“Câm miệng!” lời nói dâm đãng làm cho Nguyên Tiêu tứcgiận tới thét chói tai, đầu óc cố tình không chịu thua kém, bởi vì lời nói củahắn, không ngừng hồi tưởng lại hết thảy mọi việc của ngày hôm qua.

Đáng chết! Nàng tức giận đến dậm chân, hung tợn trừngmắt hắn.

“Ngươi cùng Hoa Hỉ Nhi đang tính kế ta đúng haykhông?” nàng cũng biết chính mình bị thiết kế, ngây ngốc bướcvào cạm bẫy của huynh muội hồ ly.

Nàng là ngu ngốc, biết rõ Hoa Hỉ Nhi là muội muội củahọ Hạ, thế nhưng còn dễ dàng tin tưởng mưu kế của Hoa Hỉ Nhi, họ đều là ngườimột nhà, Hoa Hỉ Nhi đương nhiên là đứng ở bên Hạ Ngự Đường, làm sao có thể tốtbụng giúp nàng?

Chỉ có nàng ngu ngốc, thế nhưng lại ngây ngốc bướcchân vào!

“Ân hừ.” Hạ Ngự Đường cũng không phủ nhận, mâu quangthâm trầm nhìn nàng, khuôn mặt anh tuấn không biểu lộ ra chút sắc thái, làm chongười ta không thể hiểu rõ suy nghĩ của hắn.

Thừa nhận của hắn, làm cho Nguyên Tiêu tức giận đếnphát run cả người.

Sớm biết hắn ti bỉ, cũng không nghĩ đến hắn lại dùngchiêu này hãm hại nàng, sự trong sạch của nàng đối với hắn có chỗ gì tốt?

Cho dù hai người không đúng, thì bàn lại, hắn khôngnên lấy sự trong sạch của nàng để chơi đùa, thủ đoạn ti bỉ như vậy, làm choNguyên Tiêu tức giận đến hốc mắt đỏ lên.

“Vì sao?” Cắn môi, nàng phẫn hận trừng mắt hắn. “Vìsao muốn như vậy thiết kế ta?”

Thiết kế như vậy, là để ngoạn đùa nàng sao?

Hạ Ngự Đường mâu quang thâm thúy nhíu lại, thấp giọngnói: “Nếu ta nói, bởi vì ta yêu ngươi?” Con ngươi đen chậm rãi nâng lên, chớpcũng không chớp nhìn nàng.

Mâu quang kialàm cho nàng tâm phát run, bối rối không hiểu đứng lên, vội vàng bỏ qua một bênmắt, phẫn nộ gào thét: “Ngươi đi chết đi!” Nàng tức giận, cầm lấy bàn ngọc hồtrên bàn hướng hắn mà quăng.

“Ngươi cho là loại này chuyện ma quỷ này ta sẽ tintưởng sao?” hắn cho rằng nàng ngu ngốc sao, lấy loại chuyện ra để ngụy biện?

Hạ Ngự Đường vội nghiêng người tránh né, ngọc hồ đụngtới tường mà vỡ vụn, một mảnh vụn vừa vặn xẹt qua trước ngực, tạo nên một vếttơ máu.

Mặt hắn không chút thay đổi, chính là dùng đôi ngươiđen, trầm tĩnh nhìn nàng, còn mâu quang kia lại làm cho nàng mím môi cánh hoa.

Vết máu thực chói mắt, ngực hắn bị thương, làm nàngcảm thấy áy náy, nhưng lại vì cảm thấy áy náy trong lòng mà tức giận!

Người sai rõ ràng là hắn, nàng có cái gì mà áy náy?

Mà hắn, vì sao muốn dùng cái loại này ánh mắt nhìnnàng? Làm cho nàng rất hoảng, rất loạn.

“Hạ Ngự Đường, ta hận ngươi chết đi được, đời này,ngươi đừng có xuất hiện ở trước mặt ta!” Nguyên Tiêu rống lên, không dám đốimặt với ánh mắt của hắn, bối rối mặc quần áo, nhanh chóng tông cửa, xông ra.

Nhìn thân ảnh nàng rời đi, Hạ Ngự Đường chậm rãi hạmâu, đệm giường lưu lại một cọng tóc đen dài, hắn vươn tay nhặt lấy, đem tócdài quấn lấy ngón tay, gắt gao cuốn lấy.

Thật lâu sau, mới nặng nề mở miệng. “Đáng tiếc, đờinày, ngươi cùng ta không thể tách ra”

Nếu ta nói, bởi vì ta yêu ngươi?

“Họ Hạ! Ngươi nghĩ rằng ta ngu ngốc sao? Ta mới khôngbị ngươi lừa? Loại chuyện ma quỷ này ai sẽ tin!”

Nguyên Tiêu căm giận gầm nhẹ, tay nắm chặt bàn tính,đem bàn tính trước mặt biến thành hai nửa, hạt châu trên bàn tính, liền thinhau đổ xuống mặt đất.

Đôi mắt đẹp hung hung tợn trừng mắt nhìn bàn tính bịcắt thành hai nửa, giận hỗn đảng Hạ Ngự Đường, cũng giận chính mình.

Rõ ràng không tin lời nói của hắn, nhưng là tâm vẫnluôn nghĩ, đầu vẫn mơ hồ vang lên câu nói kia, muốn gạt bỏ cũng gạt không được.

Liền ngay cả trong mộng, nàng cũng vẫn mơ thấy hắn.

Trong mộng, nàng thành thê của hắn, hắn đối với nàngcười đến rất ôn nhu, luôn luôn ở bên tại nàng nói lên những lời ngọt ngào

Trong mộng nàng, cười đến hảo ngọt, nằm trong lònghắn, đối hắn nói……

Nói cái gì, nàng không biết, bởi vì nàng bừng tỉnh,tim thật sự đập rất mau, hai má cũng không hiểu mà nóng lên, rõ ràng là mộng,lại rõ ràng tự tưởng là chân thật.

Đó là ác mộng, ác mộng đáng sợ, nhưng là vì sao khitỉnh lại, trong lòng đã cảm thấy có một chút mất mát?

Nàng không hiểu, rõ ràng chán ghét hắn, hơn nữa hắncòn ti bỉ thiết kế nàng, làm cho nàng càng hận hắn, nhưng là vì sao vẫn nghĩ vềhắn?

Dĩ vãng, hai người cơ hồ mỗi ngày đụng tới mặt, tan rãtrong không vui. Mà lần này, cả ba ngàynay vẫn không thấy mặt hắn?

Vân Hương khách sạn của nàng vẫn như cũ, mỗi ngày luônmở cửa, đối diện với việc làm ăn thịnh vượng của Long Đằng tửu lâu, chính làkhông hề thấy hắn đến tuần tra như mỗi ngày/

Ngày đầu tiên, nàng giận điên rồi, thề không bao giờmuốn xem hắn đến hay chưa, vẫn luôn trụ lại trong táo phòng, làm đồ ăn, như thếnào cũng không ra tháo phòng nửa bước.

Ngày hôm sau, nàng ngẫu nhiên bưng thức ăn đi ra, luônkhông tự chủ được nâng mâu ngắm hướng đối diện, nhưng lại không thấy được bóngdáng của hắn.

Ngày thứ ba, nàng đi ra càng thường xuyên, cố ý, hoặcvô tình nghe những khách nhân nói chuyện, xem có hay không nhắc tới tin tức củahắn, thuận tiện ngắm hắn có hay không đến tửu lâu. Nhưng hắn giống như bốc hơira khỏi thế giới này vậy, nàng vẫn không sao nhìn thấy mặt hắn.

Mà hôm nay chính là ngày thứ tư, nàng rõ ràng đứngtại bàn tính sổ sách, lại không yên lòng, vẫn luôn chú ýđến đối diện, nhưng vẫn không thấy được xe ngựa của Hạ gia.

Là như thế nào? Hắn biến mất là tốt nhất, không cầnxuất hiện ở trước mặt nàng, nàng nên thấy cao hứng mới phải, nhưng sao lại cảmthấy đứng ngồi không yên, tâm càng buồn.

Một bụng hỏa, chính là không biết nên phát tiết nhưthế nào, đáng giận!

Đều là lỗi của Hạ Ngự Đường, đều là hắn, hại nàng trởnên quái như vậy!

Bộ mặt Nguyên Tiêu dữ tợn trừng mắt nhìn bàn tính, bộdáng đáng sợ, làm cho người phụ cận hoàn toàn không dám tới gần, cúi thấp đầu,nói nhỏ.

“Lão, lão bản, ngươi tâm tình không tốt a? Ai chọcngươi tức giận?” Tiểu hầu đánh bạo, sợ hãi hỏi

“Ai nói tâm tìnhcủa ta không tốt?” Nguyên Tiêu hung tợn trừng mắt nhìn, bộ dáng dữ tợn làm chongười ta kinh hồn khiếp đảm.

Tiểu hầu không có can đảm kinh suyễn một tiếng, quanhco mở miệng nói “Nhưng là bàn tính bị ngươi bẻ gẫy……” Hắn chỉ vào chuyện thậtrõ ràng

Mấy ngày nay, lão bản giống như là ăn phải hỏa dược,mỗi ngày đều hé ra mặt thối không thể thối hơn, tính tình đương nhiên càngkhông cần nói, chỉ cần chạm vào sẽ bị sứt đầu mẻ trán.

Ngay từ đầu, bọn họ còn không biết nguyên nhân ra sao,nhưng là hôm nay……

Tiểu hầu sợ hãi dò xét đám người xem diễn phía sau mộtcái, mọi người liền hướng hắn nháy mắt, muốn hắn mau hỏi, căn bản là không cóngười muốn ra mặt cứu hắn.

Ô…… Hắn thật đáng thương.

“Bàn tính?” Trừng mắt nhìn bàn tính bị cắt thành hainửa, Nguyên Tiêu nhíu nhíu mày.

“Khi nào bị gãy?” Nàng như thế nào không ấn tượng?

“Vừa mới.” Tiểu hầu nhỏ giọng trả lời, nuốt nuốt nướcmiếng, nhìn lại ánh mắt của mọi người, sợ hãi mở miệng “Lão bản, ngươi có phảihay không là vì Hạ thiếu gia sinh khí?”

“A?” Nguyên Tiêu liền để ý, mới phát hiện tìnhhình quỷ dị hiện tại.

Toàn bộ tầm mắt tò mò của mọi người trong này đềuhướng tới nàng, nhưng khi nàng dùng mắt chống lại, toàn bộ làm như không cóviệc gì, uống rượu nói chuyện phiếm.

Nàng ngắm tới tiểu hầu, gặp bộ dáng tiểu hầu muốn nóirồi lại thôi, mắt mở to ra “Xảy ra chuyện gì? Như thế nào mà biểu tình của cácngười kỳ quái tới vậy?”

“Ách…… Không, không có việc gì nha!” Tiểu hầu ha hacười, ánh mắt lóe ra, bộ dạng chột dạ, lại càng khả nghi.

“Phải không?” Nguyên Tiêu không thế nào tin, lại liếcnhìn mọi người trong quán, gặp toàn bộ ánh mắt của mọi người đều lảng tránh tầmmắt của nàng, càng cảm thấy khả nghi!

Không, nàng ngắm đến trên tay của những vị khách nhân,đều hé ra trang giấy màu vàng, nhịn không được, nàng nhíu mày

“Gần đây, nữ nhân họ viên lại đào ra tin tức bát quáinào?”

Tấm giấy màu vàng kia, chỉ cần là người của Hoan Hỉthành là không ai không nhận biết, tin tức bát quái gì cũng có, lớn thì cóhoàng thất quý tộc, nhỏ thì có thương buôn, tin tức bát quái gì cũng viết rađược, trở thành đại tiêu khiển cho người trong thành.

“Ách…… Lão bản ngươi tốt nhất không nên nhìn……”Nói vừa ra, tiểu hầu vội che miệng mình lại.

Bộ dáng khẩn trương của tiểu hầu làm cho Nguyên Tiêunhíu mày, liền ngay cả khách nhân cũng phản ứng rất kỳ quái, mỗi người đều chộtdạ không dám nhìn nàng.

“Ách…… Chưởng quầy, tính tiền! Tính tiền!” Nhanhchóng, toàn bộ khách nhân đều đứng dậy, vội vã muốn tính tiền, chạy trốn.

“Đợi chút, đem giấy lấy lại đây.” Nâng cao mi, Nguyêntiêu đưa tay hướng một khách muốn lấy tờ giấy trên tay .

“Ách……” tên khách nhân bị chỉ có vẻ mặt do dự, lại sợmình đánh không lại Nguyên Tiêu, mau chóng trao cho nàng tờ giấy.

Nguyên Tiêu cầm lấy, nhanh chóng nhìn một lần, càngxem mắt nàng càng mở to.

“Này, đây là cái gì?” Nàng rống giận, tay cầmlấy trang giấy, không ngừng phát run “Căn cứ người bị hại Hạ người nào đó trầnthuật, mỗ khách sạn, lão bản nương bị say, bá vương cứng rắn thượng cung, khôngđể ý thư sinh ôn nhược phản kháng, sau một ngày một đêm, đùa bỡn thể xác vàtinh thần, sau không chịu phụ trách…”

Mặt sau….Nàng không đọc nổi nữa.

Nàng tức giận đến phát run, tay dùng sức xé trang giấythành từng mảnh nhỏ “Viên, nhật, sơ!”

♦♦♦

“Viên Nhật Sơ, ngươi đáng chết bát quái nữ, lăn ra đâycho ta!”

Lửa giận Nguyên Tiêu hôi hổi sát lên ‘thư tứ’, dùngsức vỗ cái bàn, đối với một gã kiều nhỏ cô nương tức giận rống to.

“Viên Nhật Nhi, tỷ tỷ ngươi đâu? Nàng không lăn rađây, ta sẽ đốt sạch gian ‘thư tứ’ này”

Viên Nhật Nhi sợ hãi lui thân mình, thanh âm giống nhưsắp khóc trả lời “Nguyên Nguyên Tiêu tỉ, ngươi tha mạng a! Kia, kia, tin tứcbát quái kia, không phải ta viết nha!”

“Vô nghĩa! Nếu ngươi viết, ngươi nghĩ đến ngươi còn cómệnh đứng tại đây nghe ta nói chuyện sao? ViênNhật Sơ nhân đâu?” Nguyên Tiêu tức giận gào thét.

Biết mình thoát khỏi đại nạn, Viên Nhật Nhi nhẹ nhàngthở ra, lắp băp` nói “Tỉ, tỷ tỷ nói, hết thảy cũng không liên quan đến nàng ấy,nàng ấy là chiếu theo ý tứ của Hạ người nào đó mà viết, nếu Nguyên Tiêu tỉ cógì bất mãn, thỉnh đi tìm Hạ người nào đó”

“Hạ người nào đó?” Nguyên Tiêu cắn nhanh hàm răng, âmu nhớ kỹ ba chữ này.

Hỗn đản, Hạ Ngự Đường kia, hắn rốt cuộc là muốn nhưthế nào?

Nàng nắm chặt quyền, trừng mắt nhìn Viên Nhật Nhi mộtcái. “Nói cho Viên Nhật Sơ, đừng tưởng rằng phủi sạch quan hệ, ta sẽ dễ dàngbuông tha nàng!” Nói xong, nàng nhanh chóng hướng Hạ phủ mà đi.

Tìm không thấy Viên Nhật Sơ, nàng trước hết tìm tênhỗn đản, Hạ Ngự Đường kia!

Đáng giận! Rõ ràng là hắn thiết kế nàng, chiếm thânthể của nàng, nàng còn chưa cùng hắn tính sổ, hỗn đản kia, ăn cướp còn la làng,đem người bị hại biến thành người kẻ chủ mưu, còn bản thân hắn lại viết tớimình thật đáng thương bộ dáng, đã vậy còn làm cho mọi người trong thành biếtđến chuyện này….

Đáng chết! Hắn rốt cuộc là muốn như thế nào? Hủy hoạidanh dự của nàng như vậy, đối với hắn có chỗ gì tốt?

Nguyên Tiêu cắn môi, tức giận đi tới.

Người trong thành vừa nhìn vào tờ giấy bát quái, lạichỉ chỉ trỏ trỏ nhìn nàng, vẻ mặt ái muội bộ dạng, làm cho nàng vừa thẹn vừa giận.

Còn chưa đi đến Hạ phủ, rất xa, nàng liền nhìn đến mộtđôi nam nữ đi ở trên đường, bộ dáng thân mật kia làm cho lòng của nàng khônghiểu, co rút một trận, dừng lại cước bộ, kinh ngạc nhìn bọn họ.

“Đường, ngươi xem, cái này thật khá.” Trần Tích Hươngcầm lấy một cái chạm ngọc oa nhi, yêu thích không buông tay mà vuốt, khuôn mặtxinh đẹp, nhỏ nhắn, nở lên nụ cười ngọt ngào.

“Nếu như thích, ta sẽ mua cho ngươi” Hạ Ngự Đường mỉmcười, lấy ra ngân lượng đưa cho tiểu thương, mâu quang vừa lay chuyển, thấyđược bóng dáng của Nguyên Tiêu.

Nhẹ nhàng giơ giơ lên mi, bên môi vẫn giữ nguyên ýcười tà mị.

“Đường, làm sao vậy?” Trần Tích Hương thuận miệng hỏi,rồi thấy đến Nguyên Tiêu lập tức giận tái mặt, giơ lên môi đùa cợt “Nguyên lailà Nguyên cô nương, không nghĩ tới ngươi còn có mặt mũi đi ở trên đường.”

Nguyên Tiêu không nghĩ để ý Trần Tích Hương, quậtcường nâng lên mặt, chậm rãi đi về hướng Hạ Ngự Đường.

“Như thế nào? Ngươi không phải nói, không bao giờ nữamuốn nhìn đến ta……”

“Bốp”Lời nói còn lại, đều bị bàn tay đánh gãy, bốnphía cũng vang lên một mảnh kinh hô.

“Đường, ngươi có sao hay?” Trần Tích Hương kinhhoảng hỏi, rồi hướng Nguyên Tiêu nói “Ngươi, ngươi như thế nào dã man như vậy,tùy tiện đánh người……”

“Câm miệng! Nơi này không có chuyện của người” NguyênTiêu đối Trần Tích Hương gào thét, đôi mắt yên lặng nhìn Hạ Ngự Đường, mơ hồhiện lên một chút lệ quang. “Ta hỏi ngươi, bịa đặt tin bát quái này, ngươi rốtcuộc muốn như thế nào? Như vậy chơi đùa ta, ngươi rất vui vẻ sao?”

Nàng không hiểu, hắn vì sao lại đối với nàng nhưvậy…..

Mà nàng rõ ràng rất giận rất giận, nhưng vì sao nhìnbộ dáng hắn cùng Trần Tích Hương vô cùng thân thiết, từ đau lòng lại áp qua lửagiận?

Nàng rốt cuộc là làm sao vậy?

“Bịa đặt?” Hạ Ngự Đường vẻ mặt vô tội, “Ta nghe khônghiểu ngươi đang nói cái gì.”

“Ngươi không cần giả mù sa mưa, nếu không phải ngươinói, Viên Nhật Sơ –nàng có thể nào mà viết lên cái chuyện hoang đường này?”GặpHạ Ngự Đường giả vô tội, Nguyên Tiêu không khỏi tức giận đến giơ chân.

“Hoang đường?” Hạ Ngự Đường khóe môi khẽ nhếch, “Đó làsự thật không phải sao?”

“Kia mới không phải……”

“Chẳng lẽ ngươi có không nhận thức, ngày đó ngươikhông uống say, không phải ngươi tỉnh lại trên gường của ta sao? Mà hai chúngta trần như nhộng….” Nói đến điểm chính mới thôi, lưu trữ lại vô hạn không giantưởng tượng.

“Ta……” Nguyên Tiêu phủ nhận không được, mà ngườivây quanh càng nói nhỏ kế bên nàng, cảm nhận được ánh mắt khinh thị càng làmcho nàng buồn bực.

“Nguyên Tiêu, ngươi biết ngươi cậy mạnh, ngươi cườngngạnh thế nào không, ngươi cảm thấy ta có thể phản kháng được ngươi sao?”Hạ NgựĐường vẻ mặt bất đắc dĩ.

“Ngươi nói bậy!” Nguyên Tiêu tức giận đến muốn khóc,lại hết đường chối cãi, ánh mắt của mọi người làm cho lửa giận của nàng sốnglại.

Rõ ràng không phải là sự thật, nhưng là mọi người đềutin tưởng lời nói của hắn, đều cho rằng nàng khi dễ hắn, nhưng sự thật lại chẳngphải là vậy.

Thấy được bộ dáng muốn khóc của nàng, Hạ Ngự Đường cảmthấy có chút đau lòng, nhưng rồi lại giấu đi, thân mình tới gần nàng, dùngthanh âm chỉ có hai người nghe, nói “Tiêu nhi, cục này, ngươi lại thua rồi.”

“Ngươi……” Khắc chế không được lửa giận, Nguyên Tiêunhất thời mất lý trí, lòng bàn tay ngưng tụ lại nội lực, ra sức hướng tới ngựcHạ Ngự Đường đánh “Hạ Ngự Đường, ngươi đi chết đi!”

Ho nhẹ một tiếng, Hạ Ngự Đường lùi lại sau mấy, máutươi từ miệng phun ra.

“A ──” Trần Tích Hương thét chói tai. “Ngự Đường……”

Nguyên Tiêu trợn to mắt, kinh ngạc nhìn hắn, lại nhìnchính mình thủ.

Vì sao…… Hắn rõ ràng có thể tránh đi, vì sao không né?

Ngây ngốc nhìn máu trên áo, nàng sợ run, choáng váng,rốt cuộc nói không nên lời một câu……