Em Dâu Của Nam Chính Không Dễ Làm!

Chương 24




Nếu là Sở Minh Yến lúc trước đột nhiên thấy trêи mặt nhị ca có dấu ngón tay , nhất định sẽ cho rằng Trần Y Y lại khi dễ nhị ca .

Nhưng là từ sau khi triệt để tin tưởng Trần Y Y , nàng liền phát hiện Trần Y Y là cái người mạnh miệng nhưng mềm lòng .

Mặc dù Sở Minh Yến không rõ , Trần Y Y trước đó vì cái gì đối xử với Sở Trác như vậy ?

Nhưng là nàng biết Trần Y Y hiện tại đối với Sở Trác không chỉ không có chút ác ý nào , thậm chí so với người làm muội muội như nàng còn muốn sủng ái hắn hơn .

Nàng thấy mặt Trần Y Y đen thui , nhịn không được buồn cười nghĩ : Không biết ca ca ngốc kia của mình lại làm cái gì , đem Nhị tẩu tức thành cái dạng này ?

Trần Y Y vốn là muốn lạnh nhạt Sở Trác một lúc , để cho hắn nhận thức được sai lầm của mình .

Nhưng là sau khi nàng đi ra , liền phát hiện trong sân đã loạn thành một đoàn .

Một người phụ nhân trung niên trêи mặt có một nốt ruồi lúc này đang cùng nữ chủ nhân hộ nông gia Dương thị cãi nhau ầm ĩ không ngớt .

Trốn sau lưng Dương thị là một tiểu cô nương mười ba mười bốn tuổi .

Tiểu cô nương kia Trần Y Y chưa có gặp qua , nhưng nhìn mặt tiểu cô nương cùng Dương thị giống nhau đến mấy phần , nàng thầm nghĩ hẳn là nữ nhi của Dương thị .

Đại khái là hôm qua trong nhà có khá nhiều “Nam nhân ” , Dương thị vì tránh hiềm nghi không cho nữ nhi mình đi ra ngoài .

Người phụ nhân có nốt ruồi trêи mặt kia bộ dạng rất xấu xí .

Phụ nhân kia liếc nhìn tiểu cô nương sau lưng Dương thị :” Các ngươi ngay cả thể diện cũng không cần , người có thể được Vương địa chủ chúng ta vừa ý , đó là phúc khí mấy đời của nhà ngươi .

Đợi cho đại nha đầu kia đến nhà Vương địa chủ , cuộc sống sau chính là ăn hương uống lạt (ăn ngon uống sướиɠ ) ….”

Sắc mặt Dương thị hết sức khó coi , ngữ khí không tốt cắt đứt lời của bà ta .

“Trương tú bà , ngươi đừng nói nữa , chúng tôi sẽ không để cho nha đầu này làm thϊế͙p͙ . “

Nhà bọn hắn mặc dù rất nghèo nhưng là không nghèo đến mức đem bán nữ nhi .

Mà cái tên Vương địa chủ kia , căn bản cũng không phải người tốt lành gì .

Tuổi của hắn đã lớn như vậy rồi , mà vẫn ngày ngày đùa bỡn thiếu nam , thiếu nữ xinh đẹp .

Đoạn thời gian trước hắn ta mới cướp được một nam hài về , thời gian không được bao lâu thì đã không thấy

người nữa rồi .

Nay vừa mới trôi qua không bao lâu , liền không biết làm sao lại vừa ý nữ nhi nhà nàng ?

Dương thị chỉ có một cái nữ nhi như vậy , nàng tuyệt đối sẽ không để cho nữ nhi nhảy vào hố lửa .

Trần Y Y thấy Sở Trác đần độn còn muốn đi lên phía trước , vội vươn tay túm người trở về .

Sở Trác nhìn thoáng qua tay bị Trần Y Y nắm chặt . Rồi ngẩng mặt đầy dấu ngón tay lên im lặng nở một nụ cười .

Ngày thường hắn vốn là đặc biệt đẹp mắt , cười cười như vậy , trong con ngươi phảng phất có lưu quang hiện ra , khoé miệng còn lộ ra một cái lúm đồng tiền nhàn nhạt .

* Lưu quang : ánh sánh lunh linh lấp lánh .

Trần Y Y nhìn thiếu niên trước mắt , trái tim như bị kϊƈɦ thích một đòn mãnh liệt .

Một kϊƈɦ thích tên là “Mỹ nhan thịnh thế ” như là mũi tên lao nhanh trong gió đánh dữ dội vào trái tim của Trần Y Y .

* Mỹ nhan thịnh thế : Vẻ đẹp trường tồn với thời gian .

Nàng phát hiện bây giờ đã là đầu hạ , nhưng ngón tay của Sở Trác vẫn lạnh buốt như cũ .

Trần Y Y biết thân thể Sở Trác vẫn còn yếu , nàng nhịn không được có chút đau lòng siết chặt tay của hắn .

Đối với chuyện buổi sáng hôm nay , Trần Y Y cũng không phải đặc biệt tức giận .

Nàng chính là cảm thấy rất nghẹn khuất , rõ ràng mình là cái người bị chiếm tiện nghi , nhưng là cái người đi chiếm tiện nghi người khác kia lại không biết .

Kỳ thật từ sau khi Sở Trác đối với bên thế giới bên ngoài có phản ứng , lúc hai người ngủ cùng một chỗ cũng có nhiều hay ít đụng phải nhau .

Nhưng là những lúc đó , Trần Y Y cũng không quá để ý .

Nàng cảm thấy đối phương là tên ngốc , bản thân không nên cùng hắn tính toán chi li.

Mặc dù Sở Trác đần độn nhưng dáng vẻ của hắn đẹp như thế .

Coi như bọn họ ngẫu nhiên không cẩn thận đụng phải một hai cái . Trần Y Y cảm thấy bản thân cũng không tính là chịu thiệt thòi .

Nhưng là hôm nay không giống như trước đó , hôm nay Sở Trác khiến cho Trần Y Y có một loại cảm giác hắn chính là đang cố ý ăn đậu hũ của nàng.

Trần Y Y nhịn không được liền nhéo mặt của hắn , vẻ mặt hung dữ giáo huấn hắn .

Nhưng là nàng nói hơn nửa ngày , Sở Trác nghe cũng không hiểu nàng đang nói cái gì .

Chính là dùng đôi mắt xinh đẹp kia , không nháy mắt một cái nhìn nàng chằm chằm .

Cuối cùng Trần Y Y rơi vào đường cùng , chỉ có thể lựa chọn biện pháp nhào nặn mặt của hắn để phát tiết khó chịu của chính mình .

Vì thế làn da đặc biệt mềm mại của Sở Trác , đã bị Trần Y Y bóp ra một mặt đầy dấu ngón tay .

Trần Y Y biết rõ khí lực của chính mình rất lớn , cho nên vẫn luôn cẩn thận khống chế lực đạo .

Thế nhưng cho dù là như thế , bởi vì làn da của Sở Trác quá mức mềm mại , vẫn bị nàng làm ra một mặt đầy dấu ngón tay .

Người không biết chuyện nhìn thấy , nói không chừng còn có thể cho rằng nàng ở nhà bạo hành hắn .

Ngay tại lúc Trần Y Y đang hồi tưởng lại chuyện lúc sáng , người trong sân đột nhiên đánh nhau .

Trương tú bà kia một phen kéo tóc của Dương thị sau đó vẻ mặt hung thần ác sát uy hϊế͙p͙ Dương thị .

* Hung thần ác sát : rất hung hăng , dữ tợn .

“Ngươi thật đúng là cho thể diện mà cũng không cần , ngươi cho rằng ngươi là cái gì vậy ? ”

Tiểu cô nương vốn dĩ luôn trốn sau lưng Dương thị , thấp thế lập tức muốn xông lên cứu Dương thị .

Lại không nghĩ rằng không chỉ không cứu được Dương thị , còn đem chính mình mắc vào ?

Tiểu cô nương một bên vỗ vỗ tay Trương bà bà , một bên kêu la âm thanh lớn lên .

“Ngươi thả ta ra !! Ngươi thả ta ra !! “

Trương tú bà thoạt nhìn nhỏ gầy , nhưng khí lực lại lớn đến đáng sợ .

Bà ta nhấc chân lên muốn đá tiểu nha đầu hai cước , nhưng đây là người Vương địa chủ muốn , bà ta không thể đem người đả thương .

Trương bà bà nghĩ như vậy , ngược lại hung hăng đạp Dương thị một cước .

Dương thị là phụ nhân thân thể yếu ớt , bị một cước này đá xuống , lập tức hét thảm một tiếng .

*Phụ nhân : phụ nữ , phụ nữ đã có chồng .

Tiểu tử nhỏ nhất nhà bọn họ thấy thế , lập tức khóc từ trong phòng vọt ra .

Cái hộ nông gia này hết thảy năm người , ngoại trừ Dương thị cùng phu quân , còn có ba đứa hài tử , hai tiểu tử một nha đầu .

Nha đầu kia là lớn nhất trong ba đứa hài tử , phía dưới là một tiểu tử mười tuổi , nhỏ nhất là tiểu tử chưa đến sáu tuổi .

Lúc này hán tử nhà bọn họ không có ở nhà , bởi vì lúc sáng Sở Minh Yến đã nhờ hắn giúp đỡ đi vùng lận cận mua một ít hạt giống .

*Hán tử : Người đàn ông , chồng ….

Hán tử kia liền mang theo đại nhi tử vội vội vàng vàng đi làng phụ cận .

Lúc này gia đình này chỉ còn lại Dương thị , đại nha đầu , cùng tiểu tử nhỏ nhất Hổ Tử .

Sở Minh Yến không phải người thích xen vào chuyện người khác , nàng thấy nhiều chuyện ỷ thế hϊế͙p͙ người , đã sớm luyện được tâm địa băng lãnh .

Nhưng lúc này hán tử của nhà này , là bởi vì bọn họ nên mới rời nhà .

Bọn họ cứ như vậy nhìn một nhà nữ tử và trẻ nhỏ bị khi dễ , đến lúc đó sẽ không thể nói đạo lý với người hán tử kia .

Sở Minh Yến nhớ kỹ ở chỗ này tá túc một đêm , cả nhà bọn hắn đều là người trung thực , trung hậu , bất đắc dĩ hô :” Kỳ Sinh , đi đem bọn họ kéo ra .

Kỳ Sinh chẳng biết từ lúc nào , đã từ trong phòng vọt ra .

Hắn nghe Sở Minh Yến nói xong , lập tức hướng tới bên kia đi đến .

Kỳ Sinh mặc dù trẻ tuổi , nhưng là cái người luyện võ , không đến hai động tác đã đem ba nữ nhân kéo ra .

Trương tú bà kia dám kiêu ngạo như vậy , đơn giản là ỷ vào sau lưng có Vương địa chủ làm chỗ dựa .

Bà ta bị Kỳ Sinh hung hăng đẩy một cái , lập tức bất mãn nói :” Các ngươi là người nào ?”

Sở Minh Yến hướng về phía Trương bà bà kia cười cười :” Đều nói dưa xanh hái quả không ngọt , người ta không nguyện ý gả nữ nhi , các ngươi chẳng lẽ còn có ý định cướp người ?”

Vì chẳng muốn rêu rao , bọn người Sở Minh Yến bên ngoài cũng chỉ mặc vải thô áo gai .

Nhưng cho dù là như thế , vẫn như cũ không che được khí thế không tầm thường trêи người bọn họ .

Thời điểm Trương tú bà tiến tới cửa sân đã chú ý tới Sở Minh Yến .

Lúc ấy bà ta đã cảm thấy Sở Minh Yến không phải người bình thường , một thân ngăn cản cũng không đỡ nổi quý khí , vừa nhìn thấy chính là công tử nhà giàu sang.

Trương tú bà miễn cưỡng kéo ra một nụ cười , bà ta nói với Sở Minh Yến :”Vị công tử này cứ nói đùa , ta thân làm một bà mối nho nhỏ nào dám cướp người .

Đây không phải là có người vừa ý cô nương nhà này sao ? Ta chỉ là tới làm mối .

Sở Minh Yến nở nụ cười lạnh , nghiêng đầu nhìn về phía ba người Dương thị khóc thành một đoàn .

Sở Minh Yến :”Chuyện đã xong rồi phải không ?”

Lúc Sở Minh Yến nói lời này là đang cười , trêи mặt nàng không có một chút nộ khí nào , lại làm cho Trương tú bà không hiểu sao cảm thấy đáng sợ .

Trương tú bà không dám chờ lâu , cười khan hai tiếng liền xoay người các từ .

Bà ta trước khi đi quét ánh mắt nhìn bọn người Sở Minh Yến một cái , thời điểm muốn bước ra cửa , ánh mắt đột nhiên dừng trêи người Sở Trác .

Trương tú bà tự nhận bản thân đã gặp qua không ít người trêи thế gian , nhưng hôm nay là lần đầu tiên nhìn thấy thiếu niên có dáng vẻ kinh diễm như Sở Trác .

Bà ta đã từng giúp không ít những gia đình giàu có , đến những vùng nông thôn hẻo lánh để mua tiểu nam tử của các gia đình khó khăn , mỗi lần như vậy bà ta sẽ nhận được một chút lợi lộc .

Trương ma ma nghĩ thầm : Nếu thiếu niên này cũng là tiểu tử trong một gia đình nghèo khó , đem bán đi sẽ thu vào không ít bạc .

Trần Y Y thấy bà ta hướng mắt về phía Sở Trác , khuôn mặt liền đen lại .

Ánh mặt của Trương tú bà , nàng thật sự quá quen thuộc .

Trước đó tại thời điểm bọn họ vẫn còn ở Sở gia , nàng thường xuyên cảm nhận được ánh mắt như vậy đang ngó chừng nàng .

Nhưng thân là một người xuyên việt , nàng cũng không có bao nhiêu tức giận .

Nhưng là giờ phút này người bị nhìn đổi thành Sở Trác cái gì cũng đều không hiểu , Trần Y Y liền nhịn không được muốn nổi trận lôi đình .

Ngay tại lúc nàng muốn tiến lên một phát bắt được Trương tú bà kia , cô nương câm đột nhiên lao đến kéo nàng lại .

Trương tú bà kia đối mặt với ánh mắt âm trầm của Trần Y Y , lập tức bị doạ đến quay người đi.

Đợi sau khi Trương tú bà đi rồi , Dương thị lập tức mang theo hai đứa nhỏ đến tạ ơn Sở Minh Yến .

Dương thị thật ra là người có tính tình rất tốt , nói chuyện cũng là dùng lời nhỏ nhẹ .

Dương thị vừa rồi sỡ dĩ cường ngạnh như vậy , chính là xuất phát bản tính của người làm mẫu thân muốn bảo hộ nữ nhi của mình .

Nay Trương tú bà kia đã đi rồi , Dương thị lại khôi phục lại bộ dáng ngoan ngoãn dịu dàng thường ngày.

Đại nha đầu vừa thẹn vừa sợ liếc nhìn Sở Minh Yến một cái , đến khi Dương thị ý bảo cúi người xuống nói : ” Đa ta ân cứu mạng của công tử . “

Sở Minh Yến nghe vậy khoé miệng co quắp , nàng vốn định đưa tay đỡ đại nha đầu đứng lên , bàn tay đưa đến một nửa mới nghĩ đến mình bây giờ là “Nam nhân ”

Sở Minh Yến hết sức khó xử ho một tiếng , sau đó thu hồi tay mình nói :”Bất quá chỉ là tiện tay mà nói , đảm đương không nổi mấy chữ ân cứu mạng này . Cô …. Cô nương vẫn là nhanh đứng dậy đi .”

Sở Minh Yến so với nữ tử bình thường vốn là cao gầy hơn , tăng thêm tướng mạo nàng có chút khí khái hào hùng .

Cái khí chất ấy bây giờ thật đúng là như vị quý công tử nhẹ nhàng .

Đại nha đầu liếc trộm nhìn Sở Minh Yến một cái , trong lòng nhịn không được có chút tâm hoảng ý loạn .

* Tâm hoảng ý loạn : Lòng dạ rối bời

Bộ dạng nàng vừa khóc vừa gào , thật sự là quá mất mặt xấu hổ .

Cũng không biết khi quý nhân nhìn thấy , có hay không sẽ ghét bỏ nàng ?

Trần Y Y vốn là bởi vì chuyện của Trương tú bà , tâm tình thập phần không thoải mái .

Nhưng là lúc này , nàng thấy ánh mắt đại nha đầu nhìn Sở Minh Yến , lập tức nhịn không được cười vui ở trong lòng .

Trần Y Y nghĩ : Nghĩ không ra một nữ tử như Sở Minh Yến , cũng có thể trêu chọc đến tiểu đào hoa ?

Nếu là hai vị công tử khác của Sở gia , còn không biết sẽ đến mức nào đâu ?

Sở Minh Yến so với Trần Y Y càng biết nhìn mặt mà nói chuyện , đương nhiên cũng nhìn ra được tâm tư của đại nha đầu .

Vì không muốn đại nha đầu hiểu lầm , về sau Sở Minh Yến cũng không có nhìn qua đại nha đầu một cái .