Dưới Vẻ Bề Ngoài

Chương 57: Artenza (05)




Mấy tiếng gọi "Hứa Qua" khiến cô tỉnh dậy.

Lệ Liệt Nông đang đứng cạnh giường, đầu anh hơi cúi xuống. Đèn trong phòng được bật hết lên, trưa nay cô ngủ thật nhiều.

Hứa Qua bị động làm theo lời thúc giục của Lệ Liệt Nông, rửa mặt mũi rồi ngồi xuống bàn và ăn bữa tối.

Ăn xong, tay cô đặt lên đầu gối, ngẩng đầu. Hứa Qua phát hiện đồ ăn trước mặt Lệ Liệt Nông chưa hề vơi.

Cô hỏi anh làm sao vậy, nhưng anh không trả lời mà cứ ngắm nhìn khuôn mặt cô. Mãi đến khi Hứa Qua hơi nhướn mày, anh mới rời mắt.

Anh cười với cô, sau đó với tay lấy cốc nước. Một lúc trôi qua, Hứa Qua phát hiện ra điểm không thích hợp. Điểm không thích hợp chính là Lệ Liệt Nông không uống hết nước trong cốc như mọi lần. Hơn nữa, anh uống nước xong mới động vào đồ ăn. Hơn thế, vị trí cốc nước anh đặt lại không phải là vị trí ban đầu.

Đây là chuyện bình thường với người khác, nhưng chuyện này lại do Lệ Liệt Nông cực kỳ cẩn thận và kỹ tính làm, Hứa Qua ngẩn người nghĩ.

Dao dĩa trên tay anh rơi xuống đất làm cắt ngang dòng suy nghĩ của Hứa Qua. Cô nhìn thẳng vào mắt anh rồi lại nhìn xuống dao dĩa trên mặt đất, Hứa Qua đứng lên.

"Em định làm gì?", giọng anh không cao không thấp, nghe không ra cảm xúc.

"Em lấy cho anh bộ mới..."

"Em ngồi xuống đã."

"Nhưng...", Hứa Qua chỉ chỉ một nửa bữa tối còn lại trong đĩa Lệ Liệt Nông.

Lần này, mặt người lãnh đạo 1942 viết rõ hai chữ 'không vui' nên Hứa Qua ngồi lại xuống ghế. Đối với bữa tối không ăn hết, Lệ Liệt Nông nói: "Anh không muốn ăn nữa".

Hứa Qua gật gật đầu, trong lòng thầm giải thích: Có lẽ là do anh đang lo nghĩ vấn đề gì căng thẳng lắm nên mới làm thế.

*

Hứa Qua đang đánh răng thì cửa phòng tắm bật mở. Lệ Liệt Nông đứng phía sau, tay anh vươn qua vai cô, trực tiếp với lấy bàn chải đánh răng của anh. Dần dần, động tác đánh răng của Hứa Qua chậm lại, cô ngắm người đằng sau lưng qua hình ảnh phản chiếu trên gương.

Chiều cao của cô miễn cưỡng chỉ tới hõm vai của Lệ Liệt Nông. Trong gương, cả người cô như thể được bao bọc trong ngực anh. Trong gương, tốc độ chải răng của hai người gần như bằng nhau, cô chải nhanh anh liền chải nhanh, cô chải chậm, anh cũng thả chậm tốc độ lại.

Khi cô đặt bàn chải vào cốc, anh cũng ngay lập tức đặt chiếc của anh vào trong chiếc cốc ấy. Và khi ấy, Hứa Qua phát hiện có vết sẹo trên cổ tay anh. Cô đang định nhìn kĩ hơn thì anh đã rút tay lại, vết sẹo lập tức bị ống tay áo che kín.

Vết sẹo trên cổ tay nam nữ trẻ tuổi luôn khiến mọi người suy nghĩ miên man.

Hứa Qua đứng ngẩn ngơ ở đó, ý nghĩ đầu tiên nảy lên trong đầu cô chính là vết sẹo do chính Artenza để lại, vì khả năng phòng vệ của anh... Cô quay đầu.

Lệ Liệt Nông đang tựa vào tường nhà tắm yên tĩnh nhìn cô. Bàn tay anh vươn ra nắm lấy bàn tay cô.

Phòng tắm ngay cạnh phòng bếp. Hai người đang thu dọn bàn ăn chính là thành viên nữ của 1942. Khi nhìn thấy bóng dáng của hai người ấy lúi húi, Hứa Qua tránh né tay Lệ Liệt Nông.

Lệ Liệt Nông ghét nhất việc cô thể hiện tình cảm lung tung trước nhiều người. Nhiều lúc cô sẽ tranh thủ không khí thoải mái xung quanh mà mềm oặt người, dựa vào Lệ Liệt Nông trước bao nhiêu con mắt trong tổ chức, đặc biệt là cánh phụ nữ.

Lần thứ nhất, thứ hai, lần thứ ba, Lệ Liệt Nông nói với cô: "Chiếc nhẫn kia còn chưa đủ để em phô trương à?"

Trước giờ, Lệ Liệt Nông chỉ nói nặng như vậy khi anh rất tức giận. Hứa Qua biết lần này mình đã đi quá giới hạn của anh rồi. Biết nặng biết nhẹ là yếu tố cần có của vợ chưa cưới của nhà lãnh đạo 1942.

Hứa Qua mãi không thoát nổi bàn tay của Lệ Liệt Nông, ngược lại tay cô còn bị anh nắm chặt hơn. Cuối cùng cô đành để mặc anh, trong lòng thở dài, Artenza hôm nay làm sao vậy?

Khoảng tám giờ, có một khuôn mặt xa lạ bước vào phòng. Anh ta đặt tài liệu lên bàn của Lệ Liệt Nông, công việc này vốn được Kim Nguyên phụ trách.

Như nhìn ra câu hỏi của cô, Lệ Liệt Nông trả lời: "Giờ Kim Nguyên không ở Mexico".

Hứa Qua gật đầu, Lệ Liệt Nông lại nói thêm: "Cậu ấy phải đi giải quyết việc khác".

Hứa Qua lại gật đầu.

Tách cà phê trên bàn làm việc của Lệ Liệt Nông đã nguội, đó là tách cà phê anh đòi Hứa Qua pha. Vậy mà anh bận đến quên luôn sự tồn tại của nó.

"Artenza", Hứa Qua đứng cạnh bàn nhìn tách cà phê đã lạnh ngắt, nhịn không được lên tiếng.

Ngẩng đầu lên, Lệ Liệt Nông như nhớ ra cô và tách cà phê kia. Mu bàn tay anh chạm vào tách sứ: "Anh quên mất."

Cô thở dài, nhấc chiếc tách lên: "Em đổi cho anh cái khác."

Tách cà phê thứ hai nóng hổi được đặt trước mặt anh. Lần này Lệ Liệt Nông không quên nó, một tách không nhìn thấy đáy được đặt lên khay.

Tay cô đang ở trên nắm cửa, cô quay đầu lại hỏi người gọi mình phía sau: "Làm sao thế?"

Không biết có phải vì đèn trong phòng không đủ sáng hay do khoảng cách tương đối xa giữa hai người mà một nửa khuôn mặt anh như chìm vào bóng tối, cô khó có thể nhìn thấy biểu cảm của anh. Từ giọng anh gọi cô, Hứa Qua nghe được cái gì đó không đúng.

Một lát sau anh mới bằng bằng nói: "Không có gì, em đi nghỉ ngơi sớm."

Hứa Qua mở cửa phòng.

Khi cửa phòng đóng lại, Hứa Qua nghe thấy tiếng động như tài liệu và đồ trang trí bị xô xuống đất. Cô định mở cửa phòng, nhưng bàn tay lại chần chừ không nghe lời.

Hiện giờ cô như bệnh nhân ngủ một giấc dài cả năm dậy. Mất đi cảm giác về thời gian, thế giới xung quanh thay đổi nghiêng trời lệch đất, tất cả những người xung quanh lẫn đồ vật cô từng gắn bó bỗng trở lên xa vời vợi.

*

Mãi đến khi nghe được tiếng hít thở đều đều của người nằm sau lưng, Hứa Qua mới bật đèn đầu giường lên. Những ngón tay trắng nõn, thon dài đan chặt vào nhau, ôm lấy eo cô. Kéo nhẹ cổ tay áo anh, Hứa Qua nhìn thấy vết sẹo dài đó. Nhìn kĩ hơn, Hứa Qua nghĩ ra vết sẹo đó liên quan tới ai, chẳng qua cô không muốn nghĩ tới thôi. Bởi cô không thể nào liên kết được chuyện ngu ngốc đó với Lệ Liệt Nông.

Cô tắt đèn, nhìn đêm tối ngoài cửa sổ rồi nhắm mắt lại. Tâm trí hỗn loạn khiến cô cảm thấy bóng đêm ngoài cửa sổ càng thêm tối mịt.

Trong mơ màng, cô nghe thấy tiếng gọi yêu thương khiến cô luôn đắm chìm: "Hứa Qua".

"Vâng."

"Hứa Qua?"

"Vâng."

"Hứa Qua."

Artenza thật đáng ghét, làm gì mà cứ gọi cô hoài vậy, lại còn siết chặt người cô hơn nữa.

Cô ngậm miệng, không thèm để ý đến anh nữa. Vậy là giọng nói sau lưng chợt trở nên hoảng loạn: "Hứa Qua?" Cùng với thanh âm vô vọng còn có cánh tay càng lúc càng siết chặt, một tay anh sờ soạng lên trên với lực rất lớn, rồi ngón tay anh chọc vào mắt cô.

Cô nói như khóc: "Artenza."

Cái tay kia lúc này mới quay lại vị trí cũ trên hông cô, nhưng lực càng lúc càng lớn, siết đến mức cô không thở nổi. Hứa Qua mở to mắt.

Cô nghiêng tai lắng nghe, xung quanh cực kì yên tĩnh, chỉ có tiếng hít thở sau lưng với tiếng đồ hồ kêu tích tắc. Trong thời gian ngắn, Hứa Qua không phân biệt được tiếng anh gọi tên cô là thật hay trong giấc mơ.

Ngày thứ tư, Hứa Qua tỉnh lại nhưng không thấy đôi tay đang ôm hông mình. Ánh mắt cô ngẩn ngơ nhìn hông mình vài giây, rồi khi nghe thấy tiếng bước chân tiến lại gần, cô nhanh chóng nhắm mắt lại.

Đôi mắt nhắm chậm rãi mở ra khi anh gọi tên cô. Lệ Liệt Nông hơi cúi xuống, nhìn chăm chú và nói nhỏ: "Anh phải đi kiểm tra sức khoẻ. Em ở đây một lúc, đừng đi đâu nhé."

Hứa Qua gật đầu.

"Nhớ ăn bữa sáng đấy."

Lại gật đầu.

Trước kia, thi thoảng Lệ Liệt Nông cũng sẽ nói với Hứa Qua những câu như thế này, đôi khi là do áy náy, đôi khi chỉ là làm cho xong, giọng anh khi đó nghe sao cũng thấy miễn cưỡng. Nhưng Lệ Liệt Nông hôm nay dặn dò cô ăn sáng lại tự nhiên hơn rất nhiều.

Dừng lại một chút, anh lại nói: "Trong di động ngoài số của dì Mai còn có một số điện thoại khác, em có thể gọi số đó để nói chuyện với anh".

Câu Lệ Liệt Nông vừa nói khiến Hứa Qua thắc mắc trong lòng, cô không hiểu tại sao lại có thể gọi anh trực tiếp qua số đó. Lãnh đạo của 1942 bị cấm tuyệt đối sử dụng di động riêng.

*

Hứa Qua từng giấu diếm đưa cho Lệ Liệt Nông một chiếc điện thoại Blackberry. Đó là chiếc điện thoại mà Hứa Qua đã hao tổn rất nhiều công sức để tìm hiểu. Tuy nó không có nhiều chức năng, ứng dụng nhưng có hệ thống bảo mật cực kì nghiêm ngặt, được sử dụng bởi các chính khách Hoa Kỳ. Nghe nói tổng thống Mỹ cũng dùng một chiếc Blackberry làm điện thoại riêng.

Nhưng chiếc di động cô tốn bao tâm tư mua về lại bị một câu nói nhẹ nhàng của Lệ Liệt Nông tạt cho một gáo nước lạnh: "Em cũng biết việc đó anh phải tuân thủ nghiêm chỉnh còn gì".

Cô không muốn anh phải làm trái luật mà tổ chức đã định. Nhà lãnh đạo của 1942 cũng có những ngày nghỉ lễ, nghỉ phép, nghỉ Giáng sinh, năm mới, trong khoảng thời gian đó, bọn họ không phải tuân theo những quy định ngặt nghèo của tổ chức, có thể được sử dụng điện thoại riêng.

Khi ấy, chưa đợi Hứa Qua mở miệng, giọng Lệ Liệt Nông đã vang lên đầy cảnh cáo: "Hứa Qua, anh không nghĩ mình sẽ làm những loại chuyện như vậy".

Sau đó, Hứa Qua tức đến nỗi cô thẳng tay vứt chiếc điện thoại vào thùng rác.

*

Trong lúc Hứa Qua còn đang hoang mang, Lệ Liệt Nông nhỏ giọng nói với cô: "Chiếc di động là quà tặng của một người Nga, nó chỉ có chức năng nghe gọi, là điện thoại dành cho những đối tượng đặc biệt sử dụng".

Lệ Liệt Nông đang muốn nói: Anh cũng không vi phạm quy tắc của 1942.

Hình như cảm thấy mình giải thích chưa đầy đủ, anh lại bổ sung: "Giờ anh đang trong thời gian nghỉ phép, nên...", nói tới đây, Lệ Liệt Nông phát hiện lời giải thích đó thật dư thừa, anh không nói tiếp mà đứng dậy: "Anh phải đi rồi".

Hứa Qua gật đầu lần nữa. Người đứng cạnh giường hơi nhíu mày lại: "Em sắp biến thành con chim gõ kiến rồi đấy".

Vì thế, Hứa Qua bổ sung thêm câu: "Vậy anh đi cẩn thận".

Đi vài bước, Lệ Liệt Nông lại quay đầu, nói: "Chiếc di động kia không phải của anh."

Cái này à, Hứa Qua không nhịn được nụ cười. Vì cô cười mà người đang đứng đó lại nhíu mày.

Artenza luôn thích nhíu mày với cô mà anh không nhận ra. Đó là hình ảnh cô mê muội, mê đến mức dù anh nhăn mày với cô, cô cũng cười ngây ngốc.

Và lúc ấy cũng là lúc mà anh ghét cô nhất. Khuôn mặt con gái ông chủ tiệm kim khí trông hệt như mặt mấy cô nàng mê ngắm nghía đàn ông đẹp, trông vừa nông cạn vừa thiếu nội hàm, hơn nữa còn là loại không tim không phổi.

Khoé miệng cong lên của cô còn chưa kịp thu lại thì khuôn mặt đối diện đã sán lại gần. Ngón tay anh dè dặt vuốt mí mắt cô, thở dài: "Rất lâu rồi anh không được nhìn thấy nụ cười của con gái ông chủ tiệm kim khí".

Khi khoảng cách giữa hai luồng hơi thở càng lúc càng ngắn lại, bàn tay anh chuyển từ gò má ra sau đầu, nâng mặt cô lên.

"A....", cô muốn nhắc anh rằng mình còn chưa đánh răng, nhưng số chữ còn lại đã bị anh nuốt hết vào trong bụng.

*

Xoa xoa cánh môi bị mút đến tê dại, Hứa Qua bước ra khỏi giường. Sáng hôm nay cô rất hay thất thần, nên khi thấy hai cô gái lạ mặt xuất hiện trong phòng, Hứa Qua giật mình hoảng sợ.

Không gian nơi này không lớn, hai cô gái cao gầy kia đứng hai bên chỗ cửa phòng khách hình vòm khiến cho cô giật thót tim.

Không cần đoán cũng có thể khẳng định đó là thành viên của 1942, nhưng hai cô ấy ở đây làm gì vậy?

Thực ra hai cô này tuy mặt vô cảm nhưng cũng khá ưa nhìn, đặc biệt là cô đứng ở bên trái. Hứa Qua không cao lắm, cô thấp hơn hai cô gái kia nửa cái đầu nên trong lòng cực kì hâm mộ. Cô cố gắng thẳng lưng để mình cao hơn một chút, hỏi cô gái đứng bên trái cửa: "Cô tên là gì thế?"

"Tôi là Cao Vân Song", giọng cô ấy cực kì dứt khoát, mạnh mẽ, khiến cái tên thêm vài phần khí phách.

Hứa Qua thầm hồi tưởng cái tên Cao Vân Song trong đầu nhưng cô chưa từng nghe qua cái tên này, nên chắc chắn càng chưa bao giờ gặp mặt.

Mà cô nàng này như có thuật nhìn mặt đoán suy nghĩ: "Tôi là đội viên ở đội cận vệ, cô đã từng đi qua sân huấn luyện của đội tôi vài lần."

Hẳn là vậy, cô từng tập luyện cùng dì Mai ở sân của đội cận vệ vài lần, nên có thể họ đã từng thấy cô.

"Cô ấy là Trần Đan Ni", Cao Vân Song chỉ cô gái đứng bên kia.

Trần Đan Ni nhìn trẻ hơn Cao Vân Song một chút, chỉ là...

"Hai người đứng đây làm gì?", Hứa Qua cảm thấy khuôn mặt hai người này như nói rằng: Tôi sẽ dùng sinh mạng mình để bảo vệ an toàn tuyệt đối cho cô.

Trần Đan Ni và Cao Vân Song như không nghe thấy câu hỏi của cô.

Từ nhỏ, mỗi thành viên của 1942 đều được huấn luyện giữ vững sự chuyên nghiệp và kỷ luật khi công tác, nên vừa nhìn là biết hai người này lớn lên ở 1942.

Nhưng nói là một đằng, bị bốn con mắt nhìn chằm chằm như vậy khiến cô cảm thấy cực kỳ khó chịu. Cho dù bọn họ không nhìn Hứa Qua nhưng cô luôn cảm thấy mình là đối tượng cần theo dõi 24/7. Cô chẳng quen chuyện này chút nào vì phần lớn thời gian, Hứa Qua toàn ở một mình.

Vốn dĩ sáng nay có thể vui vẻ thoải mái thì sự xuất hiện của hai cô gái kia khiến Hứa Qua thấy hơi bực. Ăn sáng xong, cô rút di động ra, ngoài số di động của dì Mai thì còn có số của Lệ Liệt Nông nữa.

Điện thoại rất nhanh được người bên kia bắt máy. Sau khi Hứa Qua nói xong một tràng dài, đầu dây bên kia trả lời cô bằng sự trầm mặc. Sự trầm mặc của Lệ Liệt Nông nghĩa là: "Em đừng lải nhải chuyện này nữa!"

Chết tiệt!

"Lệ Liệt Nông!", Hứa Qua cao giọng.

Rốt cuộc người kia cũng mở miệng: "Hôm đấy lời Kim Nguyên nói em cũng nghe được rồi".

Lời Lệ Liệt Nông nói khiến Hứa Qua dở khóc dở cười: "Anh quên em là ai, có thể làm những gì rồi sao? Anh cảm thấy em giờ ngốc đến mức không thể cầm súng à? Cho dù đến bước đường cùng là bị dí súng vào họng, em cũng sẽ tìm được cách."

"Nếu em không thích nhìn họ thì anh sẽ bảo họ ra ngoài."

Thà đừng nói còn hơn, cô kéo dài giọng: "Artenza..."

"Hứa Qua, giờ là năm 2015 rồi", Lệ Liệt Nông không muốn thương lượng thêm.

Cô xoa xoa trán, mình quên mất chuyện này rồi.

Nhìn hai khuôn mặt vô cảm kia, Hứa Qua dùng chút thủ đoạn trước kia của mình: "Artenza, anh cũng biết giờ cảm xúc của em không ổn định. Hai cô ấy cao hơn em, anh cũng thừa biết mà, em ghét người khác hơn em. Artenza, giờ em rất bực bội, không, phải nói là rất bất an..."

Cúp điện thoại, điều khiến Hứa Qua vui vẻ chính là lần này, cô không tốn nhiều nước bọt cũng khiến Lệ Liệt Nông thoả hiệp. Trước kia, đừng nói là lải nhải bên tai anh cả nửa giờ, ngay cả năm phút nói chuyện điện thoại cũng không có.

Thực ra nguyên nhân chủ yếu là Hứa Qua muốn ra ngoài đi lại một chút. Đương nhiên cô sẽ không chạy khỏi bệnh viện, cô chỉ nghĩ không gian bên ngoài có thể giúp mình bình ổn cảm xúc. Giờ mỗi lần anh nhìn cô đều khiến cô bối rối muốn chết.

Xung quanh cực kì yên tĩnh, dù cúi đầu nhưng bằng cách nghe ngóng tiếng bước chân cẩn thận của nhân viên y tế, Hứa Qua đoán được bầu không khí này là do có nhiều nhân viên an ninh.

Hành lang trong khuôn viên được thiết kế đi theo lối cạnh hình vuông, bao bên ngoài một cái sân khá rộng. Có vài nhân viên y tế đang phơi quần áo đồng phục của mình dưới nắng. Gần đây ở Mexico trời đầy mây, mãi đến hôm nay mới có chút ánh nắng mặt trời.

Câu nói của một người khiến Hứa Qua dừng chân lại. Cô này đang thấp giọng hỏi đồng nghiệp có nhìn thấy bộ đồ đồng phục của mình ở đâu không, bởi cô ấy vừa mới phơi lên thôi mà nó đã biến mất.

Hứa Qua nghe xong liền chạy trở về.

Vài phút trước, cô mới cúi đầu đi qua một nhân viên y tế. Người này cao ráo, có tóc mái che đi vầng trán, bàn tay đút vào trong túi áo blouse, đi thẳng qua người cô.

Bởi vì đang lo lắng nên cô không để ý xem người đó có đeo kính hay không.

Bước qua ngã rẽ, Hứa Qua bắt đầu chạy chậm, rồi tạt qua một ngã rẽ khác vào một hành lang dài thẳng tắp. Nơi ấy, cô nhìn thấy một bóng hình cao ráo quen thuộc.

Cô đứng lại, hướng về phía người kia gọi: "Phương Vy Kỳ!"