Dụ Dỗ Đại Luật Sư

Chương 1984




Chương 1984

Các món ăn ở đây có hương vị rất ngon và rất đặc trưng.

Ba người phụ nữ đã gặp nhau và có những cuộc trò chuyện bất tận, về quần áo, về drama, về sở thích.

“Đúng rồi, Thang Nhược Lan gần đây không có tin tức, có phải bị phong sát không? Vốn dĩ cô ta và Quý Tử Uyên định đính hôn, nhưng bây giờ lại không có tin tức gì” Lâm Minh Kiều bất giác hỏi.

Căn phòng trở nên yên tĩnh, Nguyễn Nhan vuốt tóc dài, “Không biết, tôi gần đây không có tới công ty nhiều.”

“Hẳn là lúc trước cô ta tiếp xúc với Khương Kiều Nhân khiến cho Quý Tử Uyên tức giận.” Khương Tuyết Nhu nói, “Tớ nghe Hoắc Anh Tuấn nói qua, lúc Khương Kiều Nhân chưa chết, Thang Nhược Lan muốn thông qua Khương Kiều Nhân làm cây cầu nối muốn giới thiệu cho cha mẹ của của Quý Tử Uyên với Thương Dục Thiên.”

Lâm Minh Kiều biết, “Tớ hiểu rồi, cô ta muốn thể hiện trước mặt cha mẹ Quý Tử Uyên là mình rất có bản lĩnh, thậm chí những người như Thương Gia mà cô ta cũng biết đến. Lúc đó hết lần này đến lần khác Thương Gia nhắm tới Hoắc Anh Tuấn, Hoắc Anh Tuấn là người anh em tốt nhất của anh ấy, đúng là chọc tức Quý Tử Uyên, Thang Nhược Lan tự cho mình là người thông minh.”

Ừ.” Khương Tuyết Nhu cười, “Nguyễn Nhan, Quý Tử Uyên không có quấy rầy cô nữa đó chứ.”

“Tôi rời khỏi Kinh Đô đã lâu, đã lâu không có gặp lại người này,” Nguyễn Nhan trong mắt lóe lên mâu thuẫn khi nhắc tới người này.

“Ước chừng anh ta đã mất hứng thú với cô rồi,” Lâm Minh Kiều cười nói, “Chỉ cần anh ta không làm phiền cô nữa, nếu cô muốn yêu, tôi có thể giới thiệu cho cô một người có nhân phẩm tốt và quyền lực. Tôi có thể cho cô gặp người đó bất cứ lúc nào.”

“Tôi thấy mấy ngày nay cậu có vẻ thích thú đến mấy chuyện mai mối.” Khương Tuyết Nhu buồn cười nói.

“Này, không phải là tớ vừa rồi không tìm được, mà là nước phù sa không thể chảy vào ruộng người ngoài.”

Ngay khi Lâm Minh Kiều nói xong, điện thoại vang lên, là của Tống Dung Đức.

Cô lười biếng trả lời điện thoại, ” Có chuyện gì vậy?”

“Cô ở đâu, tôi đưa cô về.” Tống Dung Đức nói.

“Anh à, anh có biết bây giờ là mấy giờ không, tám giờ.” Lâm Minh Kiều chua xót than thở, “Tôi còn đang cùng bạn bè tán gẫu.”

“Vậy thì cô có biết rằng con gái tôi phải đi ngủ đúng giờ vào lúc chín giờ rưỡi.”

Lâm Minh Kiều không nói nên lời, thực ra cô cũng không xác định giới tính của đứa trẻ nhưng anh ta nhất quyết nhận định rằng đứa nhỏ trong bụng chính là con gái, “Hừ, con gái anh cả ngày đều nằm trong bụng tôi, còn bụng của tôi là giường của con bé. Lúc nào tôi muốn ngủ thì liền đi ngủ.”

“Con bé ở trên giường sẽ thoải mái hơn.” Tống Dung Đức không cho cô cơ hội từ chối, “cô đang ở cùng với Khương Tuyết Nhu đúng không? Nếu cô không về, tôi sẽ gọi điện cho cô ấy để thuyết phục cô, nhân tiện hỏi cô ấy xem phụ nữ mang thai có nên đi ngủ sớm không và không nên thức khuya đúng không?.”

“Anh bị bệnh rồi.” Lâm Minh Kiều gần như phát điên nhìn anh, nghĩ xong liền liếc nhìn một đống đồ trên mặt đất, cuối cùng nói ra địa chỉ.

“Tống Dung Đức thúc giục cậu về nhà sao?” Khương Tuyết Nhu nói đùa.

“Thật là phiền chết.” Lâm Minh Kiều thở dài.

“Phụ nữ có thai nên đi ngủ sớm hơn.” Khương Tuyết Nhu nhìn thời gian, đồng ý, “Chờ lát nữa tớ đưa Nguyễn Nhan về, Tống Dung Đức đưa cậu về.”