Đồng Học Không Làm Yêu

Chương 36




Tuy có thời gian rảnh rỗi nhưng không có nghĩa là có thể hoàn toàn thoải mái, trở về nhà cũ Khổng gia, nàng căn bản không muốn xuất hiện ở lầu một, ngoại trừ tiếp xúc cần thiết, nàng cũng không muốn tiếp xúc với Chu Tư Cầm quá nhiều.

Buổi sáng ăn xong, nàng chào hỏi Chu Tư Cầm: “Con ăn xong rồi, về phòng đọc sách, ngài từ từ dùng cơm.”

Chu Tư Cầm nhét bánh mì nướng vào trong miệng, chậm rãi nhai, nuốt xuống mới nhìn Lâm Thanh Hàm: "Chăm chỉ làm việc là chuyện tốt, nhưng nếu muốn học được cái gì, đọc sách cũng vô dụng."

Lâm Thanh Hàm đã nghe nhiều nên không trách, gật đầu mặt không đổi sắc nói: "Con hiểu rồi."

Chu Tư Cầm nhìn nàng không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh đáp lại, sau đó đi lên lầu hai, trong mắt có chút không vui cũng lộ ra tia cảm khái. Mặc dù không thích Lâm Thanh Hàm, nhưng bà không ngốc, cũng nhìn thấy biểu hiện của Lâm Thanh Hàm, trong lòng cũng có chút tán thưởng, quả nhiên là xuất thân từ Khổng gia, vốn là bản chất ưu tú, nhưng lại có chút dưỡng không thân.

Sau khi lên lầu, Lâm Thanh Hàm ngồi ở bàn học lấy điện thoại ra, ngón tay lướt trên thông tin hoạt động, dừng ở bên cạnh hai chữ Mặc Thương, sau đó nhẹ nhàng bấm mở.

Điện thoại biểu hiện là đang gọi, bên tai truyền đến âm thanh quay số, trong lòng nàng không khỏi có chút khẩn trương, nói đến cũng thật buồn cười, rõ ràng rất nhớ cô nhưng lại ngại nói chuyện.

Chuông ở đằng kia vang lên mấy lần liền được kết nối, thanh âm quen thuộc truyền đến: “Như thế nào rảnh rỗi lại gọi điện cho tôi vậy?”

Lâm Thanh Hàm lướt ngón tay lên mép bàn: “Hôm nay được nghỉ ngơi, mấy ngày nay còn có nghỉ lễ."

Khúc Mặc Thương đang ngồi trước cửa sổ sát đất, trên tay cầm một cuốn sách, nghe được lời nói của nàng, ánh mắt cô có chút đau lòng: "Cuối cùng cậu cũng nghỉ ngơi, hai tháng này sợ cậu kiệt sức."

Con ngươi Lâm Thanh Hàm nở rộ ra một tia ý cười: "Cũng còn tốt, đi qua liền cảm thấy không có gì. Cậu ở nhà đang làm gì?"

Tầm mắt của Khúc Mặc Thương rơi vào cuốn sách tiếng Anh trên tay, dừng một chút: "Nhàn hạ đến không có việc gì, ở nhà đọc sách."

Lâm Thanh Hàm mẫn cảm cảm giác được ngữ khí của cô dừng lại, ánh mắt rơi vào cuốn lịch trên bàn, đã là ngày 23 tháng 8. Lúc này hẳn là Khúc Mặc Thương đã nhận được thư nhập học từ trường, vui sướng trong lòng nàng đã hoàn toàn tan biến trước sự công nhận này, cảm giác chua xót trào dâng trong lồng ngực, nàng chịu đựng miễn cưỡng duy trì bình tĩnh: "Cậu... cậu ứng tuyển vào trường đại học nào?"

Ý cười trên mặt Khúc Mặc Thương dần biến mất, cô khép sách lại, nghe cô gái bên kia thấp giọng nói: "Đại học Stanford." 

Lâm Thanh Hàm hít sâu một hơi, tay trái nắm chặt, nặn ra nụ cười trên mặt: "Thật... thật tốt, cậu vẫn luôn lợi hại như vậy, không có gì có thể làm khó được cậu. Chúc... chúc mừng cậu."

Trong thanh âm của nàng mang theo ý cười, nhưng Khúc Mặc Thương nghe ra rõ ràng là sắp khóc, thanh âm này qua điện thoại truyền đến bên tai cô, mang theo run rẩy không thể bình tĩnh cùng đình trệ, làm trái tim Khúc Mặc Thương rầu rĩ đau đớn, rốt cuộc cô vẫn làm nàng khổ sở, một lần cũng không ngừng.

“Thanh Hàm, cậu...”

“Khi nào cậu đi?” Nàng hít một hơi thật sâu, ngắt lời Khúc Mặc Thương.

“Vé máy bay đi San Francisco vào ngày 28.”

“Được, tôi... đến lúc đó tôi tiễn cậu đi, cậu qua bên đó một mình sao? Cậu đã liên hệ với các học trưởng học tỷ bên đó chưa? Có người quen sẽ tốt hơn chút. Thức ăn bên kia cậu có thích ứng được hay không, muốn mang chút gì qua..." Tuy Lâm Thanh Hàm rất khổ sở, nhưng nghĩ đến cô xa phó trùng dương, vẫn không khỏi có chút lo lắng.

Trong mắt Khúc Mặc Thương hiện lên một tầng ánh sáng nhỏi vụn, ôn nhu cắt lời nàng: “Ba tôi đã thay tôi an bài rồi, cậu đừng lo lắng.”

“Được.” Lâm Thanh Hàm không muốn tiếp tục đề tài này, nàng có thể kiên cường thế nào, lại có thể ẩn nhẫn thế nào đều là bởi vì Khúc Mặc Thương chống đỡ, nhưng hiện tại cây trụ chống đỡ nàng sắp rời đi, vậy làm sao nàng thản nhiên tự xử lý được.

Hai người tán gẫu hồi lâu, sau khi cúp điện thoại, Lâm Thanh Hàm ngơ ngác ngồi thật lâu, cuối cùng mới chậm rãi cúi đầu vùi mặt vào lòng bàn tay.

Vé máy bay của Khúc Mặc Thương là ngày 28 lúc 10:30. Khúc Thịnh cùng Tiêu Vân Anh ở nhà bồi nàng trước đó một ngày. Mặc dù trước kia hai người rất khó về bồi Khúc Mặc Thương, nhưng cảm giác đưa cô xuất ngoại hoàn toàn khác nhau.

Tiêu Vân Anh cả đêm không ngủ, sáng sớm bà dậy sớm cùng Dì Hoàng kiểm kê lại hành lý của Khúc Mặc Thương, vì sợ sót lại thứ gì, cũng suy nghĩ có thể mang thêm thứ gì.

Khúc Mặc Thương có chút buồn cười: "Mẹ, dì Hoàng, được rồi, đã kiểm kê nhiều lần rồi, không có vấn đề gì."

Dì Hoàng đứng lên nhìn Khúc Mặc Thương, hai mắt đỏ bừng: "Lần này con xuất ngoại, ở bên ngoài trời xa đất lạ, thói quen sinh hoạt cũng khác, cũng không biết có thể ăn được ngủ được hay không. Cách xa như vậy, lỡ có chuyện gì thì ba mẹ con cùng dì Hoàng không thể lập tức qua được, con nhất định phải chăm sóc tốt cho bản thân, đừng nỗ lực học quá."

"Nào có hài tử nào ra ngoài đi học lại bảo đừng nỗ lực a." Khúc Thịnh cũng có chút thương cảm, nhưng nghe dì Hoàng nói liền nhịn không được chen miệng vào.

Dì Hoàng thở dài, nhíu mày phản bác: "Tiểu Thương của chúng ta khác, quá nỗ lực thật sự rất vất vả, lại không chú ý đến bản thân. Bệnh nặng lúc cao trung liền để lại mối họa, không chú ý liền đau đầu nóng sốt, nếu sinh bệnh thì làm sao bây giờ?"

Nhắc tới chuyện này, Khúc Thịnh và Tiêu Vân Anh cũng có chút lo lắng, Khúc Thịnh suy nghĩ một lúc rồi nghiêm túc nói: “Thân thể là vốn của cách mạng, việc học cao trung áp lực lớn, quản lý chặt chẽ, con rất ít vận động. Khi ra nước ngoài, khí hậu cùng môi trường cũng khác, nhất định phải vận động nâng cao thể chất nhiều hơn, ngộ nhỡ con sinh bệnh thì mẹ con lại lo lắng tức giận”.

"Dạ, con không còn nhỏ nữa, mọi người yên tâm. Ba mẹ bận công việc nhiều nên chú ý thân thể một chút, cũng bớt thời gian về nhà để bồi dì Hoàng. Tim dì Hoàng không tốt nên phải thường đến bệnh viện kiểm tra, uống thuốc đúng giờ.” Thân thể của dì Hoàng vẫn là nỗi vướng bận trong lòng Khúc Mặc Thương, có vài lần cô đã đề ra với Khúc Thịnh nhất định phải đưa bà đi khám đúng hạn.

“Con cũng chưa đủ mười tám tuổi, sao không phải còn nhỏ? Còn nhỏ đã bà cụ non rồi.” Dì Hoàng có chút bất mãn oán trách vài câu.

Rời khỏi nhà đến sân bay, dì Hoàng không kìm được nước mắt, bà nắm tay Khúc Mặc Thương, nước mắt chảy dài: “Khi nào tới thì gọi cho dì Hoàng, nhất định phải chăm sóc bản thân mình thật tốt.”

Đôi mắt của Khúc Mặc Thương nóng lên, ngồi trên xe nhắm mắt lại thật lâu không lên tiếng, qua nửa ngày mới nhịn được chua xót trong mắt, Khúc Mặc Thương nhìn điện thoại, tin nhắn mới nhất là của Lâm Thanh Hàm: "Tôi đến sân bay tiễn cậu."

Mặt khác, tin nhắn nhóm là Xa Giai Di và Trần Dao, hai người kia cũng nghe nói là cô sẽ xuất ngoại, cố ý từ nơi khác gấp gáp trở về, đã đến sân bay Yến Vân.

Khi đến sảnh sân bay, điện thoại của Khúc Mặc Thương đổ chuông, là Xa Giai Di gọi tới. Cô nhìn xung quanh một vòng, Xa Giai Di và Trần Dao đang đứng ở lối vào đại sảnh, khi nhìn thấy bọn họ liền vẫy tay chạy tới.

Xa Giai Di, Trần Dao cùng Khúc Thịnh, Tiêu Vân Anh nói lời tạm biệt Khúc Mặc Thương.

Trước nay Xa Giai Di luôn vô tư, nhưng lúc này còn chưa nói hết lời thì đôi mắt đã đỏ bừng: "Cậu... câu cũng quá hỗn đản, sắp xuất ngoại rồi còn không nói cho bọn tớ biết sớm một chút, quá không nghĩa khí a."

Khúc Mặc Thương nhìn bạn tốt đã quen biết nhiều năm, mũi cũng có chút lên men: "Sao lại khóc a, không phải tôi đã nói trước với các cậu rồi sao?"

"Cậu không biết xấu hổ còn nói, trước kia cũng chưa từng nghe cậu nói muốn xuất ngoại, sao lại đột nhiên quyết định như vậy?” Xa Giai Di vội vàng lau nước mắt, nhíu mày hỏi cô.

“Đúng vậy, lúc đó nghe tớ còn tưởng cậu nói đùa.” Trần Dao cũng tỏ vẻ khó hiểu, khẽ liếc nhìn Khúc Thịnh.

“Ba mẹ cậu ép buộc cậu sao?” Xa Giai Di thấp giọng hỏi.

"Không phải, là tôi tự quyết định. Xuất ngoại du học có thể tiếp cận với các tài nguyên tốt hơn, cũng càng có thể đào tạo người nhiều hơn."

“Còn Thanh Hàm thì sao, cậu xuất ngoại cậu ấy phải làm sao bây giờ?” Xa Giai Di nghe thấy lời này mở to mắt, vội vàng hỏi.

Khúc Mặc Thương nghe Xa Giai Di nói lập tức trầm mặc, cô đi rồi Lâm Thanh Hàm phải làm sao bây giờ? Ở Cảnh Thái vất vả như vậy, Khổng gia thực sự quan tâm nàng yêu thương nàng, chỉ sợ là một cái đều không có.

Trần Dao nghe lại cảm thấy có chút kỳ quái, mặc dù trước kia Lâm Thanh Hàm và Khúc Mặc Thương có quan hệ rất tốt, nhưng sau năm thứ ba cao trung lại cảm thấy có chút xa cách. Hơn nữa cho dù là bạn tốt đến đâu thì khi một người xuất ngoại việc còn suy xét cho đối phương cũng quá khoa trương, này không phải tình nhân còn sợ yêu xuyên biên giới sao?

Xa Giai Di thấy cô trầm mặc không nói, trong lòng cũng có chút lo lắng, mấy năm nay nàng đã nhìn hai người đi hết chặng đường, nàng hiểu Lâm Thanh Hàm hơn Trần Dao, cũng hiểu ý nghĩa của Khúc Mặc Thương đối với Lâm Thanh Hàm.

Còn có... nàng luôn cảm thấy Lâm Thanh Hàm đối với Khúc Mặc Thương... tựa hồ để ý quá mức, Khúc Mặc Thương đối với Lâm Thanh Hàm cũng rất đặc biệt. Trước kia nàng luôn cảm khái hai người tốt quá mức, sau này tiếp xúc với những thứ khác nàng mới cảm thấy giữa họ có chút khác biệt.

"Cậu ấy biết cậu xuất ngoại không? Sao cậu ấy không đến tiễn cậu?" Mặc dù Xa Giai Di trông có chút vô tư, nhưng đôi khi nàng là bạn tốt có một trái tim tinh tế đến không ngờ. Đối với Lâm Thanh Hàm, ban đầu nàng chỉ tò mò cùng đồng tình, bởi vì Khúc Mặc Thương mà trở thành bạn của Lâm Thanh Hàm, nhưng sau nhiều năm tiếp xúc với Lâm Thanh Hàm, nàng cảm thấy khâm phục lại đau lòng. Đổi lại là người khác trải qua những chuyện như vậy, chỉ sợ đã sớm không gượng dậy nổi.

Khúc Mặc Thương không trả lời ngay mà nhìn xuống đồng hồ, đã chín giờ năm mươi. Tiêu Vân Anh bên kia đã làm thủ tục và nhận vé lên máy bay.

Cô lấy điện thoại ra xem nhưng không có tin tức gì. Trong lòng cảm thấy có chút mất mát cùng lo lắng, cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài đại sảnh trong chốc lát, người đến người đi trong đại sảnh, không nhìn thấy Lâm Thanh Hàm.

“Cậu ấy nói đến tiễn cậu à?” Xa Giai Di khi nhìn vẻ mặt của cô, khẽ nhíu mày.

“Ừm.” Khúc Mặc Thương hơi cúi mặt xuống, thanh âm phiền muộn đáp lại. Xa Giai Di nhìn muốn nghiến răng, cái người muộn tao này.

"Cậu ấy không đến sao cậu không gọi a, có thể là đang trên đường, hoặc là vì có việc không thể đến, nếu xảy ra chuyện gì ..."

"Đừng nói bậy." Tim Khúc Mặc Thương nhảy dựng, cau mày ngắt lời nàng, Trần Dao cũng kéo Xa Giai Di một chút để nàng đừng nói bừa.

Xa Giai Di sốt ruột thấy thế liền bất đắc dĩ trợn mắt, không nói gì nữa. Chỉ là Khúc Mặc Thương bắt đầu cảm thấy có chút bất an, cô sắp xuất ngoại rồi, Lâm Thanh Hàm không đến tiễn cô là điều không thể, hơn nữa cô cũng đã từng nói qua, sao hiện tại lại chưa tới? Hơn nữa còn không có một tin nhắn?

“Mặc Thương, đã đến giờ kiểm tra an ninh rồi.” Tiêu Vân Anh nhìn thời gian, nhắc nhở con gái.

Khúc Mặc Thương mím chặt môi, nhìn đồng hồ, sau đó tiếp tục nhìn về phía cửa ra vào sân bay, lông mày cũng nhíu chặt.

“Con đang chờ con bé sao?” Tiêu Vân Anh nhìn bộ dáng sốt ruột của cô, ôn thanh hỏi.

Khúc Mặc Thương gật đầu: “Cậu ấy nói sẽ tới tiễn con, nhưng đến giờ cậu ấy vẫn chưa tới.”

Tiêu Vân Anh cũng có chút kỳ quái, bà biết rõ cảm tình của Lâm Thanh Hàm với con gái mình rất tốt, quả thực rất không bình thường.

Khúc Mặc Thương không nhịn được nữa, câu nói của Xa Giai Di khiến cô không khỏi suy nghĩ miên man, tình tiết cẩu huyết gì cũng đều bắt đầu dâng lên, nhịn không được mở điện thoại trực tiếp gọi qua. Chuông reo rất lâu nhưng cứ nhắc nhở mãi không thấy ai trả lời.

Khúc Thịnh thấy cô sốt ruột không chịu vào cửa kiểm tra an ninh, liền nói: "Hôm nay Cảnh Thái họp thường kỳ, nếu con bé có mặt ở đó thì hẳn là không đến được."

Một đám người đều nhất trí nhìn ông, không nói gì, Tiêu Vân Anh có chút tức giận: “Anh không thể nói sớm một chút sao?”

“Không phải em cũng biết sao?”

Tiêu Vân Anh: …

Bà không nhớ.

Cuối cùng Khúc Mặc Thương cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng sau khi nghĩ lại vẫn không yên tâm, nói với Xa Giai Di và Trần Dao: "Giai Di, Trần Dao, các cậu cũng đã biết tính tình của Thanh Hàm rồi, cậu ấy không có nhiều bạn bè, cũng có rất nhiều chuyện mà người bình thường không thể tưởng tượng nổi. Ngoại trừ tôi, cậu ấy cũng chỉ có các cậu là bạn, sau khi tôi xuất ngoại, hy vọng các cậu có thể chiếu cố cậu ấy nhiều một chút, có chuyện gì thì phải nói cho tôi biết ngay. Cậu ấy sẽ rất buồn, rất nhiều chuyện sẽ không chủ động tìm các cậu nói, vất vả các cậu liên lạc với cậu ấy nhiều một chút."

Cô thành khẩn nói, thần sắc rất nghiêm túc, cũng hiếm khi nói nhiều lời như vậy, giữa những câu nói hai người đều có thể cảm nhận được quan tâm cùng để ý của cô đối với Lâm Thanh Hàm.

Xa Giai Di nghe cô nói liền có chút khó chịu: "Một hai phải xuất ngoại, cậu lại không phải không biết trong hai người bọn tớ đối với cậu ấy không ai quan trọng bằng cậu."

Khúc Mặc Thương im lặng, phát thanh đã nhắc nhở hành khách chuẩn bị lên máy bay, Khúc Mặc Thương không thể trì hoãn thêm nữa, cầm hành lý và vé lên máy bay cáo biệt ba mẹ.

Nhìn thấy cô đi vào, hai mắt Tiêu Vân Anh cũng đỏ hoe: "Mặc Thương, phải chăm sóc bản thân, thường xuyên liên lạc với gia đình."

Khúc Mặc Thương đã sống hơn 30 năm, thời trẻ cắp sách đến trường trải qua nhiều cuộc chia ly, đã sớm học được cách đạm nhiên đối mặt, nhưng lần này chính là rời xa gia đình cùng thành phố quen thuộc đã mang đến cho cô loại phiền muộn không tể tả, còn có chút vướng bận. Quay đầu nhìn lại, cô không khỏi liếc nhìn lối ra vào sân bay, hít một hơi rồi xoay người rời đi.

Cô không biết như vậy là đúng hay sai, nhưng cô có việc riêng phải làm, cuộc đời của Lâm Thanh Hàm không nên chỉ có cô, cô sợ mình sẽ chậm trễ Lâm Thanh Hàm.

Khi máy bay thong thả cất cánh cuối cùng bay về phía bầu trời, một bóng người nhanh chóng lao tới. Sau khi vào sân bay, nàng vẫn còn thở hổn hển, ôm ngực cấp tốc tìm kiếm ở cửa kiểm tra an ninh của sân bay, khi nhìn thấy vợ chồng Khúc Thịnh, nàng đột nhiên đóng băng tại chỗ.

--

Chúc mừng năm mới❤