Diễn Giả Thành Thật

Chương 10: Thâm Sâu Khó Lường




Trong nhà rất ấm áp, khác hẳn với gió trời rét run ở ngoaid, Tô Cách chỉ mặc đúng cái áo khoác caro màu xám, lạnh đến nỗi thở ra khói.

Mùa đông nơi phía Nam chính là như vậy, không cần biết là nhiệt độ hạ xuống bao nhiêu, nhưng lạnh buốt như thấm vào tận xương tủy, làm cho ai cũng cảm nhận được mùa đông chân chính là thế nào.

Môi Tô Cách vừa rồi bởi ăn cay nên sưng đỏ, lúc thổi ra hơi thì hơi tê tê, khó chịu đến nỗi cậu phải “A!” một tiếng.

Một chiếc xe màu trắng lướt qua, cậu nhìn sang, lập tức nhận ra đó là xe của Trần Mục Dương.

Ở đây đụng phải xe của anh cũng là bình thường, dù sao vừa rồi hai người mới chạm mặt ở nhà hàng.

Nhớ tới những mỉa mai ở góc khuất, Tô Cách gào với mông xe: “Trần Mục Dương! Anh là cái đồ chết tiệt!”

Vốn tưởng đối phương sẽ không nghe thấy, nhưng không ngờ xe đỗ xịch lại rồi lùi lùi.

Tô Cách hơi hoảng, nhịn không được rụt cổ lại, xe lóe đèn loé lên vài lần rồi ngưng hẳn.

Cửa sổ được hạ xuống, lộ ra gương mặt lạnh lùng của Trần Mục Dương.

“Lên xe.” Anh ra lệnh.

Tô Cách ngoan ngoãn mở cửa ngồi ngồi vào, hệ thống sưởi làm cậu thoải mái thở ra.

“Cậu mới nói gì?” Lời này khiến Tô Cách đánh hơi được biến căng.

“Hả?” Âm lượng của ai kia tăng lên.

Tô Cách tựa người lên cửa xe, suy nghĩ xem nếu mình lặp lại câu vừa nãy thì xác suất an toàn là bao nhiêu. Cẩn thận nghĩ ngợi nghĩ ngợi, Trần Mục Dương kêu cậu lên xe là một thuyết âm mưu, khiến cậu không có cửa chạy, chỉ có thể làm con cá bất lực nằm trên thớt.

“Không có…”

“Tôi không nhắc lại đến lần thứ ba.” Xem ra Trần Mục Dương cực kỳ muốn tôi chết cậu sống.

Tô Cách chỉ còn có cách a dua và nịnh hót để bảo toàn tính mạng bé nhỏ.

“Tôi nói là tôi rất thích anh.” Đây đã là lựa chọn tốt nhất rồi.

Khóe miệng anh giương lên một chút: “Vừa rồi cậu nói tới chín từ.”

Cừ thật! Ngay cả cậu nói cái gì anh cũng nghe lọt, rõ ràng là đang đào hố chờ mồi, mà còn buồn cười hơn là Tô Cách tự rơi vào hố mà không cần ai đẩy.

“Được rồi! Chín từ: tôi con mẹ nó rất thích anh!” Nói rồi, cậu quay ra viết lên cửa sổ nhờ hơi nước, nhưng đếm rồi lại phát hiện ra thiếu từ, sắp tèo đến nơi rồi…

“Mà tại sao tôi lại phải nói với anh, tôi còn chưa tìm anh tính sổ mấy câu anh mỉa tôi ở nhà hàng, anh còn dám so đo nữa! Đồ quỷ hẹp hòi!” Không biết bắt đầu từ lúc nào mà cậu học được mấy chiêu xấu này.

“Tôi mỉa cậu cái gì?”

“Anh bảo tôi với đàn anh có quan hệ bất chính!”

“Tôi nói vậy sao?”

Cậu nghĩ nghĩ, mặc kệ anh có hay không, dù sao cũng chẳng có chứng cứ, liền cắn răng khẳng định: “Có!”

“Ồ, vậy cậu có hay không?”

“Có cái gì?”

“Quan hệ bất chính.”