Đích Nữ Vô Song

Chương 3: Gặp lại Bùi Nguyên Dung




Beta: Be Yours

"Tiểu thư, tiểu thư..."

Trong mơ màng, cảm giác giống như có ai đó đẩy nàng, còn gọi rất khẩn thiết, Bùi Nguyên Ca cố sức mở mắt ra, phát hiện đã nửa đêm, bốn phía yên tĩnh, ánh trăng theo cửa sổ chiếu vào cùng với ánh đèn cầy chập chờn trong phòng, rọi sáng khoảng không trống vắng. Trong không khí tràn ngập mùi dược thảo thơm ngát xa lạ cho thấy từng có người đến, chỉ là không biết người đó đã đi đâu.

Đang suy nghĩ thì nàng cảm thấy chỗ cổ tay khác thường.

Cúi đầu nhìn xuống, thấy dưới cổ tay hé ra tờ giấy nho nhỏ. Bùi Nguyên Ca xem xong nội dung bên trong liền cầm tờ giấy để vào trong chụp đèn thiêu hủy. Khuôn mặt ốm yếu tái nhợt, ánh mắt trầm lắng. Ánh nền chập chờn, ánh sáng bóng tối giao thoa, không mang theo chút cảm xúc nào, phảng phất như u hồn, che lấp ủ dột.

※※※

"Tứ tiểu thư của ta, lão gia qua đây thăm ngươi, cho dù ngươi khóc lóc cầu xin lão gia, cũng phải làm lão gia vãn hồi hôn sự này. Phải biết rằng, Trấn Quốc hầu dòng dõi cao quý, không phải dễ dàng trèo lên. Hơn nữa, nữ tử bị lui hôn, thanh danh sẽ mất hết, nếu người khôn khéo thì không sao, tứ tiểu thư ngươi lại là người thành thật, không biết lấy lòng cha mẹ chồng, đến cuối cùng chỉ có thể gả cho người sa cơ thất thế. Lão nô đây là đau lòng thay tiểu thư, mỗi lời nói với ngươi đều thật tâm, thật lòng, ngươi trăm ngàn lần đừng coi như gió thoảng bên tai!"

Quế mama vừa lải nhải bên tai như thường ngày, vừa búi tóc cho Bùi Nguyên Ca rủ xuống, cố chải tóc mái thật dày, che mất đôi mắt long lanh, trát lớp phấn trắng cũng dày cộp, che dấu da thịt vốn dĩ nhẵn mịn, mềm mại, chọn chiếc áo ngắn màu vàng đất thêu hoa văn, chiếc quần cùng màu, chỉ là cổ áo, kích thước lưng áo cùng với cổ tay áo làm gia công, khiến cho người mặc thoạt nhìn có chút mập mạp.

Bùi Nguyên Ca nhìn mình ốm yếu trong gương, cười ảm đạm: "Quế mama tay nghề thật tốt!"

Bộ dáng của nàng rất giống mẹ đẻ Minh Cẩm, vô cùng xinh đẹp. Nhưng kiếp trước, Quế mama có biện pháp áp chế mỹ mạo của nàng, khiến nàng trở nên không có gì đặc biệt. Bùi Nguyên Dung thanh nhã thoát tục, nàng thì tầm thường. Bùi Nguyên Dung đẹp đẽ quý phái, nàng thì ảm đạm. Bất cứ khi nào đứng trước Bùi Nguyên Dung, nàng cũng đều giống như lá xanh làm nền cho hoa hồng. Nàng tuổi còn nhỏ, lại tin tưởng Quế mama nên vẫn cho rằng mình trời sinh dung mạo không bằng Bùi Nguyên Dung, chưa bao giờ nghi ngờ gì cả.

Mãi đến khi gả vào Vạn phủ, Vạn lão phu nhân dạy nàng cách ăn mặc, trang điểm. Quế mama luôn miệng nói mình già, trước kia không có mắt nhìn nên nàng cũng tin theo, căn bản không nghĩ rằng bà ta dụng tâm hiểm ác.

Nha hoàn bên ngoài thông báo: "Lão gia, Tam tiểu thư và Chương di nương tới thăm Tứ tiểu thư."

Bùi Nguyên Dung... Nàng ta cũng tới!

Sắc mặt Bùi Nguyên Ca vốn đang bình tĩnh bỗng nhiên vỡ vụn, cả người không tự chủ được run lên, kí ức trước khi chết hiện rõ mồn một. Nàng nắm chặt hai tay, mặc cho móng tay thon dài đâm vào da thịt, nàng muốn dùng đau đớn bắt mình tỉnh táo lại.

Bùi Chư Thành vòng qua bình phong tiến vào, thấy thế nghĩ rằng nàng bị bệnh, vội vàng tiến lên đỡ nàng nằm xuống giường, đắp kín chăn xong, không vui nói: "Thân thể không tốt, đừng tùy tiện xuống giường, đều là người một nhà, không cần khách sáo, còn thay y phục và chải đầu, dưỡng bệnh trọng yếu hơn".

Bùi Nguyên Dung mặc áo ngắn màu trắng sữa phớt hồng, váy quanh ngực màu đỏ, trên tóc cài hai chiếc trâm hình phượng bằng vàng ròng khảm hồng ngọc lệch sang 1 bên, rủ xuống hạt trân châu, mắt ngọc mày ngài, yêu kiểu cười khẽ, lại thêm Bùi Nguyên Ca làm nền, càng trở nên chói lọi. Nàng xinh đẹp cười nói: "Nhất định là tứ muội muội thích chưng diện, bệnh chưa khỏi đã vội vàng làm đẹp, ngay cả phụ thân đến thăm, cũng vẫn ngồi ở trước gương ngắm nghía trang điểm cơ mà! Thật sự nên đánh."

Nàng vừa nói vừa cười, giống như trêu ghẹo Bùi Nguyên Ca, nhưng dụng ý lại nham hiểm.

Thời nay lấy hiếu trị thiên hạ, phụ thân đến thăm, nữ tử phải ra cửa nghênh đón, tỏ vẻ kính trọng. Bùi Nguyên Ca bệnh nặng, không nghênh đón từ xa có thể châm trước. Nhưng nay có sức để chưng diện trang điểm, lại ngay cả đứng dậy nghênh đón phụ thân cũng không làm, nếu lan truyền ra ngoài, người thường cũng có thể chụp lên tội danh bất hiếu.

Ngưng mắt nhìn Bùi Nguyên Dung dung mạo xinh đẹp, Bùi Nguyên Ca nhiều lần cố gắng khắc chế cảm xúc, ho khan vài tiếng, giọng nói mang chút khàn khàn: "Tam tỷ nói đùa, mặc dù ta khỏe lên chút ít, nhưng vẫn ốm yếu vô lực, nghe nói phụ thân tới thăm, nghĩ người có bệnh thần sắc tiều tụy,nếu để phụ thân nhìn thấy mà lo lắng, há không phải mang tội bất hiếu hay sao? Bởi vậy mới cố gắng lấy sức để Quế mama trang điểm giúp ta, không nghĩ rằng sẽ bị tam tỷ trách tội. Nếu như thế, tam tỷ đánh đi!" Nói xong, cố sức vươn tay phải ra, đưa tới trước mặt Bùi Nguyên Dung, lại vì vô lực mà nửa chừng rơi xuống, càng chứng minh nàng không nói dối.

Ốm yếu như thế vẫn còn suy nghĩ cho phụ thân, không muốn làm ông lo lắng, không những không phải bất hiếu mà còn là đại hiếu.

Hơn nữa tất cả lời của nàng đều là tiếp lời Bùi Nguyên Dung. Bùi Nguyên Ca nhếch miệng lên, ánh mắt mang theo hờn dỗi, tựa như bức tranh nữ nhân xinh đẹp đang giận dỗi, thản nhiên phá vỡ ý đồ của Bùi Nguyên Dung.

Bùi Nguyên Dung ngẩn ra. Tại sao đột nhiên mồm miệng của Bùi Nguyên Ca trở nên lanh lợi như thế, khéo léo hờn dỗi, chẳng những không rơi vào cảm bẫy trong lời nói của nàng mà ngược lại còn bình tĩnh lấy lòng phụ thân. Nhìn ánh mắt Bùi Chư Thành mang theo tán thưởng, trong lòng cực kì khó chịu, nụ cười đó của phụ thân chỉ nàng và đại tỷ mới có, tiểu tiện nhân Bùi Nguyên Ca này dựa vào cái gì có được?

"Nhìn bộ dáng lanh lợi khiến người ta hài lòng của ngươi, ai nỡ đánh chứ?" Chương Vân thấy tình thế không ổn, không biến sắc véo Bùi Nguyên Dung một cái, ý bảo nàng không được tiết lộ hành tích, sẽ bị Bùi Chư Thành phát hiện điều không ổn. Một mặt vừa cười nói: "Đứa nhỏ này, ngươi thật sự tâm tư quá nặng, lão gia hiểu rõ ngươi nhất, chỉ cần ngươi dưỡng thể cho tốt thì cái gì cũng không bằng. Ngươi ốm yếu, đứng dậy hoạt động như vậy, nếu có gió thổi, bệnh tình nặng thêm, chẳng phải là càng khiến lão gia đau buồn sao?"

Trong lời của hai mẹ con này cạm bẫy khắp nơi, không quên gán lên đầu nàng tội danh bất hiếu.

Nói nói cười cười, nếu Bùi Nguyên Ca phản ứng không khéo, lí lẽ rập khuôn, ngược lại càng thêm kệch cỡm. Nhưng mà tuổi nhỏ có tác dụng của tuổi nhỏ, nàng chui vào trong lòng Bùi Chư Thành làm nũng nói: "Phụ thân ngươi nghe đi, di nương miệng lưỡi sắc bén, con sao có thể nói lại nàng, phụ thân thay con làm chủ đi!"

Đáy lòng Bùi Chư Thành vốn cực kỳ yêu thương nữ nhi này, nhưng hàng năm chinh chiến bên ngoài, khó được được mấy dịp hồi phủ, Bùi Nguyên Ca lại liên tục chống đối, làm cho ông vô cùng khó xử. Không nghĩ tới lần này bệnh nặng, ngược lại càng gần gũi ông. Chung quy con gái đã lớn, hiểu chuyện rồi. Bùi Chư Thành trong lòng vui sướng, cười xoa đầu nàng: "Được, được, phụ thân thay con làm chủ, đều là di nương ngươi đáng giận, lúc nào cũng ức hiếp ngươi, ngày khác cha con chúng ta liên hợp ức hiếp lại, được không?"

Bùi Nguyên Ca thản nhiên cười, nói: "Quên đi, có thể làm phụ thân cười, cho dù bị di nương trêu ghẹo, con cũng đồng ý!"

Những lời này vừa nói ra, biến thành nàng nhẫn nhục ngu thân (vì người thân vui vẻ), chọc phụ thân cười.

Chương Vân và Bùi Nguyên Dung không ngờ bọn họ thay nhau thiết kế, đến cuối cùng ngược lại còn thành toàn cho Bùi Nguyên Ca, mà giận đến té ngửa. Ngay cả Chương Vân cũng suýt nữa không bảo trì được ý cười trên mặt, có Quế mama cùng Bạch Vi, Bạch Chỉ "hết lòng dạy bảo", Bùi Nguyên Ca xưa nay không gần gũi Bùi Chư Thành, làm sao đột nhiên xoay chuyển? Là ai bên trong giở trò? Quả thực đáng giận!

Bùi Nguyên Dung che miệng cười duyên, giống như đang nói đùa: "Phụ thân tất nhiên hiểu rõ tứ muội nhất, nghe tứ muội bị lui hôn, phụ thân ngàn dặm xa xôi trở về gấp, chính là cấp cho tứ muội chỗ dựa đó!" Nhưng chung quy tuổi con trẻ, không giấu được sự sắc bén trong lời nói.

Bùi Chư Thành nhíu mày lại. Nguyên Ca vì từ hôn mà bị bệnh, giờ vẫn đang bệnh, sao có thể nhắc lại việc này? Nhưng nhớ tới Bùi Nguyên Dung tuổi còn nhỏ, cũng không mở miệng trách cứ. Nhưng mà ông là võ tướng, tác phong thẳng thắn sòng phẳng, nếu đã nhắc tới thì nên xử lí mọi chuyện rõ ràng dứt khoát, miễn cho ngày sau dây dưa: "Ca nhi, hôn sự này, chỉ sợ không được."

Cuối cùng cũng nói đến trọng điểm!

Chương Vân lại được dịp đắc ý. Những ngày gần đây bà đã sớm bày mưu kế cho đám người Quế mama giáo huấn bên tai Bùi Nguyên Ca tầm quan trọng việc vãn hồi hôn sự, nói hậu quả cực kỳ nghiêm trọng, cưỡng bức dụ dỗ, nhất định muốn cho Bùi Nguyên Ca khóc nháo nhào vãn hồi việc hôn sự.

Dựa vào tính của Bùi Chư Thành, Trấn Quốc Hầu phủ hủy bỏ hôn sự với Bùi Nguyên Ca, mặc kệ do nguyên nhân gì, Bùi Chư Thành cũng sẽ không muốn lại gả Bùi Nguyên Ca qua đó, để tránh chịu khổ. Nhưng Bùi Nguyên Ca không hiểu được khổ tâm trong đó, nghĩ tới Trấn Quốc Hầu phủ dòng dõi quý tộc, cùng với cảnh ngộ bi thảm sau khi bị từ hôn, tất nhiên càng muốn gả đi. Hơn nữa, trong lời nói vừa rồi của Bùi Nguyên Dung vốn mang theo cạm bẫy, nói Bùi Chư Thành vì cho Bùi Nguyên Ca chỗ dựa mà đến. Bùi Nguyên Ca bị đám người Quế mama thuyết phục, nếu khóc nháo nhất định muốn Bùi Chư Thành vãn hồi, Bùi Chư Thành tuy ít khi ở nhà, nhưng sẽ thất vọng với Bùi Nguyên Ca, tình yêu thương dần nhạt.

Muốn châm ngòi ly gián sao?

Nhìn ý cười trong mắt Chương Vân, Bùi Nguyên Ca cười nhẹ trong lòng. Kiếp trước nàng không hiểu chuyện, vì chuyện này mà tranh chấp với phụ thân. Nhưng giờ nàng không giống trước, chỉ sợ lại khiến Chương Vân phải thất vọng rồi...

Truyện convert hay : Vô Địch Thần Tế