Đấu La Đại Lục II (Tuyệt Thế Đường Môn)

Chương 78




Khi Hoắc Vũ Hạo hành động thì Tiêu Tiêu cũng sử dụng Tam Thiên Trấn Hồn Đỉnh. Đại đỉnh bay thẳng đến trước người Hoắc Vũ Hạo rồi hạ xuống chặn đứng Chu Lộ.
Chu Lộ lập tức lách người né tránh nhưng Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh lại phân làm ba rồi lập tức đập vào nhau: Đỉnh Chấn Đãng.
Ầm một tiếng, từng đợt sóng gợn không ngừng lan tỏa tạo thành một lá chắn trước mặt Hoắc Vũ Hạo. Mặc dù tốc độ Chu Lệ cực kỳ nhanh nhưng sự việc diễn ra quá nhanh nên chỉ có thể trơ mắt nhìn Hồn Kỹ của đối phương phát động rồi làm gián đoạn Hồn Kỹ thứ nhất của bản thân. Cuối cùng Chu Lệ dốc hết sức lùi lại may mắn thoát được đợt sóng âm của Đỉnh Chấn Đãng.
Ngay lúc đó một tiếng nổ khác lại vang lên, Vương Đông kêu to đau đớn rồi thân thể lùi về bên cạnh Hoắc Vũ Hạo.
Hồn Kỹ thứ nhất của hắn vừa va chạm với Hồn Kỹ thứ hai Bạch Hổ Liệt Quang Ba của Đái Hoa Bân đã ăn lỗ lớn. Hai cánh Vương Đông chấn động kịch liệt, ánh sáng từ hai cánh vốn mãnh liệt lúc này lại chập chờn, thậm chí mũi và khóe miệng Vương Đông đã rỉ máu.
Chênh lệch Hồn Lực đã rõ ràng.
Đái Hoa Bân không để đối phương nghỉ ngơi rống to một tiếng rồi vọt đến trước, hai mắt lóe lên. Thôi Nhã Khiết lúc này nhẹ nhàng ẩn người sau lưng Đái Hoa Bân để tránh khỏi công kích của Hoắc Vũ Hạo.
Đái Hoa Bân không những dũng mãnh mà kinh nghiệm chiến đấu cũng vượt xa ba người Hoắc Vũ Hạo. Thân thể hắn vừa xông lên Hồn Hoàn thứ nhất cũng phát sáng, một tầng ánh sáng bạc xuất hiện bao phủ toàn thân, vị trí đầu lại được quầng sáng đặc biệt bảo vệ để đề phòng Hoắc Vũ Hạo. Đây là Hồn Kỹ phòng ngự của hắn: Bạch Hổ Hộ Thân Chướng. Hồn Kỹ này không những có hiệu quả phòng ngự cực tốt mà còn có thể tăng cường sức chiến đấu của bản thân.
Lúc trước khoảng cách giữa hai bên đã rất gần, trải qua đợt va chạm đầu tiên đã gần như sát nhau. Đái Hoa Bân nhảy một cái đã đến trước mặt Vương Đông, hổ trảo vung lên chụp vào mặt Vương Đông.
Chu Lộ bên kia lại không ngừng di chuyển tránh né Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh. Tốc độ Chu Lệ lúc này cực kỳ nhanh, cho dù được Cửu Phượng Lai Nghi Tiêu và Tinh Thần Tham Trắc hỗ trợ nhưng Tiêu Tiêu vẫn phải tập trung toàn bộ tinh thần mới có thể ngăn chặn không cho Chu Lệ tiếp cận Hoắc Vũ Hạo.
Lần đầu giao chiến Vương Đông đã bị đánh lui, lúc này Đái Hoa Bân lại cố gắng tiếp cận rõ ràng đang chiếm ưu thế.
Cả hai đều là Chiến Hồn Sư hệ Cường Công nhưng phương thức chiến đấu lại khác nhau. Quang Minh Nữ Thần Điệp của Vương Đông thiên về tấn công bằng năng lượng vì thế Hồn Kỹ Thần Quang của hắn vô cùng mạnh mẽ. Còn Bạch Hổ Vũ Hồn lại thiên về cận chiến, thế nên khoảng cách hai bên càng gần thì Đái Hoa Bân lại càng có lợi.
Nhưng lúc này Đái Hoa Bân lại khá ngạc nhiên, Vương Đông không dùng Hồn Kỹ thứ hai để chống đỡ mà chỉ ổn định thân thể rồi tiếp tục dùng Sí Dực Trát Đao nghênh đón.
Đái Hoa Bân hừ lạnh, hai hổ trảo trực tiếp đánh vào cánh đao sắc bén của Vương Đông. Hắn vô cùng tự tin vào lực lượng bản thân nên muốn dựa vào đó mà đánh tan Vũ Hồn của Vương Đông.
Khi hổ trảo và cánh đao chuẩn bị va chạm thì Đái Hoa Bân đột nhiên cảm thấy nguy hiểm. Hắn phát hiện hai cánh đao của Vương Đông vốn có màu lam lúc này lại chuyển sang màu vàng, biến hóa tuy không lớn nhưng ánh vàng này lại có khí tức nguy hiểm.
Kinh nghiệm chiến đấu của Đái Hoa Bân vô cùng phong phú nên lập tức phản ứng, hai hổ trảo đang đánh tới lập tức dừng lại, đùi phải dùng lực rồi đạp mạnh xuống đất khiến thân thể đang xông thẳng đến chuyển hướng sang bên sườn. Ngay lúc đó Hồn Kỹ thứ hai Bạch Hổ Liệt Quang Ba lại phát động đánh vào bên sườn Vương Đông.
Nhưng khi Đái Hoa Bân đổi vị trí tấn công thì Vương Đông không truy kích mà thân thể lại bay ngược về sau đứng lên vai Hoắc Vũ Hạo vừa vặn né được một chiêu. Nguồn: http://Đọc Truyện
Nhờ có Tinh Thần Tham Trắc nên Vương Đông có thể phán đoán tình huống khá chuẩn xác: Đái Hoa Bân vội vã chuyển thân rồi công kích thì chắc chắn độ chính xác sẽ không cao. Mà sau khi Đái Hoa Bân di chuyển thì thân thể Thôi Nhã Khiết đã không còn nơi ẩn nấp lộ ra trước mắt Vương Đông.
Thôi Nhã Khiết còn chưa hết kinh ngạc đã thấy hai cánh của Vương Đông lóe sáng. Từ khi bắt đầu chiến đấu đến lúc này Vương Đông mới phát động Hồn Kỹ Điệp Thần Chi Quang.
Đây là chiến thuật của cả nhóm. Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông cũng đã nhận định trong tình huống chiến đấu thế này thì không thể ngay lập tức giải quyết Đái Hoa Bân. Vì thế mục tiêu thật sự của cả hai là Thôi Nhã Khiết, thế nên cả hai mới bất chấp để Vương Đông không có Hạo Đông Lực hỗ trợ mà tiếp một kích của Đái Hoa Bân. Tất cả các hành động trên chỉ để kéo đối thủ vào lưới.
Mặc dù kinh nghiệm chiến đấu của Đái Hoa Bân phong phú nhưng hắn vẫn mới là một thiếu niên mười hai tuổi, tâm tư cũng không thể suy tính quá nhiều. Chiến thuật của Hoắc Vũ Hạo lại dựa trên Tinh Thần Tham Trắc mà tiến hành. Hắn, Vương Đông và Tiêu Tiêu không cần lên tiếng, chỉ cần Hoắc Vũ Hạo thay đổi phương hướng của Tinh Thần Tham Trắc là Vương Đông lập tức tấn công. Từ khi tiến hành sát hạch tân sinh đến lúc này cả hai mới dần dần đạt được khả năng hiểu ý nhau như vậy.
Thôi Nhã Khiết chỉ là một Đại Hồn Sư nên chắc chắn không thể ngăn được một kích Điệp Thần Chi Quang mang theo Hạo Đông Lực này. Đột nhiên hai mắt Thôi Nhã Khiết lại hiện lên một tia quyết tâm tàn nhẫn.
Thần Quang đã bắn đến sắt người nên cô bé không thể né tránh nữa, Đái Hoa Bân bên kia cũng không thể ứng cứu kịp thời. Lúc này Thôi Nhã Khiết không lui lại, không né tránh, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh. Cả người cô bé đột nhiên hướng đến phía trước, ba đuôi vung ra, mục tiêu không phải là Vương Đông mà là Hoắc Vũ Hạo. Ba đuôi cáo như ba tia chớp điểm vào ngực Hoắc Vũ Hạo.
Đừng thấy ba chiếc đuôi xinh đẹp mềm mại lúc trước mà xem thường, một đòn này của nàng lại ẩn chứa Hồn Kỹ công kích.
Hoắc Vũ Hạo nhờ có tinh thần Tham Trắc nên có thể cảm nhận được dao động Hồn Lực đáng sợ bên trong đuôi cáo. Hồn Lực này không những được ngưng tụ lại mà còn sắc bén như kim châm, nếu bị đánh trúng chắc chắn phải chết.
Hồn Kỹ thứ hai của Thôi Nhã Khiết: Hồ Vĩ Châm.
Mà trong ấn tượng của bọn hắn, Hoắc Vũ Hạo luôn chỉ đứng một chỗ thi triển hồn kỹ thuộc tính tinh thần, ngoài ra chẳng làm gì khác.
Cũng bởi vì thế, Thôi Nhã Khiết không nghĩ rằng một kích của mình sẽ thất bại, thế nên tất nhiên là nàng không thể tránh khỏi công kích của Vương Đông. Có điều theo nàng nghĩ, nếu như nàng có thể kéo theo Hoắc Vũ Hạo làm đệm lưng, kéo hắn cùng bị loại thì xem như cũng đáng giá. Dù sao có tên gia hỏa Hoắc Vũ Hạo này lúc nào cũng có thể phát động Linh hồn trùng kích ở đây, lúc nào cũng có thể ảnh hưởng đến Chu Lộ và Đái Hoa Bân.
Trong lúc bọn hắn giao chiến thì trọng tài đã đi tới gần đó, ngay lúc Vương Đông triển khai hai cánh thì hắn đã di chuyển rồi.
Vì để cho sáu đệ tử Tân Sinh này phát huy ra toàn bộ thực lực, nên trận đấu này không hạn chế bất cứ năng lực gì của bọn chúng, chỉ khi nào bọn chúng toàn lực công kích thì các lão sư mới thấy rõ tiềm năng của bọn hắn được. Bởi thế, vị trọng tài này không chỉ là một lão sư kinh nghiệm phong phú mà bản thân còn là một Mẫn Công hệ Chiến Hồn Sư, tu vi lại đạt tới Thất Hoàn - Hồn Thánh. Tốc độ của hắn vượt xa đám Hoắc Vũ Hạo có thể tưởng tượng được.
Vào lúc Thôi Nhã Khiến tàn nhẫn hướng Hoắc Vũ Hạo ra tay, trọng tài cũng đã đến gần. Cho dù là vị trọng tài này cũng nghĩ rằng cả Hoắc Vũ Hạo và Thôi Nhã Khiết sẽ đồng thời bị nốc ao.
Ngay trong nháy mắt vị lão sư này chuẩn bị ra tay, Hoắc Vũ Hạo liền di chuyển.
Thân thể hắn đột nhiên trở nên mờ ảo, nhẹ nhàng nhoáng lên một cái, nhanh chóng lui về phía sau, kéo theo một đạo tàn ảnh.
Tốc độ của hắn tất nhiên không thể so sánh với Mẫn Công hệ Chiến Hồn Sư Chu Lộ, nhưng đây cũng không phải là chuyện một Khống Chế hệ Chiến Hồn Sư bình thường có thể làm được. Mấu chốt chính là bộ pháp cực kì quỷ dị của hắn, Thôi Nhã Khiết sử xuất Hồ Vĩ Châm không thể tìm được mục tiêu chuẩn xác, lực lượng đầy tràn nhưng lại không thể phát ra được.
Cũng vào lúc này, Điệp Thần Chi Quang của Vương Đông đã trút xuống, không chỉ đánh về phía cô bé mà còn chia ra một phận "chiếu cố" Đái Hoa Bân.
Hai chân Vương Đông đang đạp trên vai Hoắc Vũ Hạo, thế nên lúc Hoắc Vũ Hạo lui về phía sau thì đồng thời cũng mang theo hắn. Nhưng bằng tác dụng của Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng, Hồn Kỹ của Vương Đông sao có thể thất bại được, huống chi bản thân Điệp Thần Chi Quang đã là một hồn kỹ cường đại có thể công kích cả phạm vi lớn lẫn riêng lẻ.
Trọng tài vung tay phải lên, đem Thôi Nhã Khiết ra khỏi sân đấu. Vị lão sư này phán đoán cực kì chính xác, Thôi Nhã Khiết đã không có khả năng đánh trúng Hoắc Vũ Hạo, nhưng nếu cứ để cô bé bị Điệp Thần Chi Quang đánh trúng, chỉ sợ không chết cũng trọng thương. Về phần Đái Hoa Bân thì hắn cũng chẳng quản làm gì.
Điệp Thần Chi Quang oanh kích vào Bạch Hổ Hộ Thân Chướng phát ra hàng loạt tiếng nổ liên tiếp. Đái Hoa Bân hơi ngồi xuống, một đôi Hổ chưởng che lấy đầu, tận lực đem diện tích chịu đòn thu nhỏ lại.
Có điều lực công kích của Điệp Thần Chi Quang vượt xa hắn có thể đoán được. Đây là Hồn Kỹ được kết hợp từ hai loại Hồn Kỹ khác nhau, lực công kích mạnh đến nỗi Đái Hoa Bân không thể chịu đựng nỗi nữa. Bạch Hổ Hộ Thân Chướng nhanh chóng vỡ vụn.
Nắm lấy thời cơ này, không khí xung quanh cơ thể Đái Hoa Bân trở nên vặn vẹo, Tà Mâu song đồng của hắn đột nhiên biến thành đỏ như máu, Hồn Hoàn thứ ba bay lên, thân thể vốn nhờ vũ hồn "Bạch Hổ" phụ thể lại trở nên to lớn hơn nữa, toàn thân nở ra một cách khoa trương, quần áo bị căng rách hết lộ ra hình dáng cơ thể. Quỷ dị nhất chính là trên da dẻ hắn xuất hiện từng mảnh hoa văn dài hẹp màu đen, không phải do không có lông thì quả là không khác gì da hổ. (DG: Không lông, thằng này chỗ đấy cũng trụi à :110: )
Một đôi hổ chưởng tiếp tục to thêm một tầng, từng lưỡi dao sắc bén đều biến thành màu bạc. Kỳ lạ nhất là toàn thân hắn bao phủ một tầng kim quang mãnh liệt, cứ như thân thể được mạ vàng. Hai tròng mắt đỏ như máu lộ ra vẻ khát máu, toàn thân mang theo khí phách của Thú Vương.
Lúc hắn thi triển Hồn Kỹ thứ ba này, bất luận là Hoắc Vũ Hạo hay Vương Đông đều không hẹn mà cùng sinh ra một cảm giác nguy cơ mãnh liệt.
Từng luồng ánh sáng màu vàng ánh kim dày đặc phát ra từ người Đái Hoa Bân, tốc độ và lực lượng của hắn đều tăng vọt. Một đôi hổ chưởng liên tiếp đánh ra lại có thể đập nát từng đám quang cầu do Điệp Thần Chi Quang biến thành.
Cho dù một kích của Vương Đông cũng không hoàn toàn nhắm vào Đái Hoa Bân, nhưng đây là Hồn kỹ mà cả hắn và Hoắc Vũ Hạo hợp lại thi triển. Cho nên nó gần như đã đạt đến uy lực của Hồn Kỹ ngàn năm do Hồn Tôn thi triển. Đái Hoa Bân là người đầu tiên trong kỳ sát hạch Tân Sinh có thể chính diện ngăn cản được Điệp Thần Chi Quan.
Đây là thực lực của đỉnh cấp Thú Vũ hồn, nhưng dù sao tu vi của Vương Đông cũng kém so với Đái Hoa Bân, cho dù là có hồn lực dung hợp với Hoắc Vũ Hạo thì hắn cũng chưa phải là Hồn Tôn. Nếu tu vi của Hoắc Vũ Hạo cũng có thể đạt tới hai mươi cấp thì Đái Hoa Bân hoàn toàn không dễ dàng ứng phó như vậy. Lúc này tình hình chiến đấu đã hoàn toàn toàn chênh lệch nếu dựa trên thực lực.
Qua một lúc, Điệp Thần Chi Quang đã biến mất, sau khi hi sinh Thôi Nhã Khiết thì Đái Hoa Bân với trạng thái đỉnh cao cũng đã tới trước mặt Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông. Cho dù là lấy một địch hai nhưng lúc hằn xét về mặt khí thế thì hắn hoàn toàn chiếm thượng phong.
Ngay lúc Điệp Thần Chi Quang biến mất, chân trái Đái Hoa Bân đạp xuống đất một tiếng "Phanh", cả người hắn vọt lên phía trước nhưu một mũi tên, mục tiêu không phải là Vương Đông mà là Hoắc Vũ Hạo.
Đây là lần đầu tiên Hoắc Vũ Hạo tiếp xúc với Đái Hoa Bân gần như thế, kẻ thù ở trước mắt, cho dù trong lòng hắn tự nói phải ổn định thế nhưng cũng khó mà bình tĩnh.
Chân đạp Quỷ Ảnh Mê Tung, Hoắc Vũ Hạo nhanh chóng lui về phía sau. Có điều tốc độ của hắn làm sao có thể so với cấp bậc Hồn Tôn Đái Hoa Bân được, trong nháy mắt khoảng cách giữa hai người liền trở nên gần hơn. Song chưởng của Đái Hoa Bân liền đánh về phía ngực Hoắc Vũ Hạo.
Đúng lúc này, cước bộ của Hoắc Vũ Hạo dừng lại, mắt chăm chú nhìn Đái Hoa Bân. Lấy đầu của hắn làm trung tâm, không khí trong phạm vi năm thước xung quanh bị bóp méo rất nhỏ. Biến hóa này nhỏ đến mức cho dù là mọi người ở trên đài cao đang xem cuộc chiến cũng chưa nhìn ra.
Đây không phải Linh Hồn Trùng Kích mà là Tinh Thần Kiền Nhiễu. Hoắc Vũ Hạo hoàn toàn hiểu rõ, với trạng thái trước mắt của Đái Hoa Bân, nếu hắn thi triển Linh Hồn Trùng Kích thì người bị hại sẽ là chính hắn. Cho nên hắn lựa chọn Tinh Thần Kiền Nhiễu, vốn sẽ không cắn trả bao giờ. Hơn nữa dựa vào việc tinh thần lực của mình ngày càng mạnh thì hắn đã có thể thoải mái khống chế Tinh Thần Kiền Nhiễu trong phạm vi năm thước.
Cùng lúc Tinh Thần Kiền Nhiễu được phát động, Vương Đông đang đứng trên vai hắn đột nhiên ngã về trước một cách quỷ dị. Sí Dực Trát Đao lóe lên ánh sáng màu xanh, chém về phía Đái Hoa Bân, mục tiêu là hai bên cổ.
Cho dù là Hồn Kỹ thứ ba Bạch Hổ Kim Cương Biến của Đái Hoa Bân làm cho thân thể hắn cứng cỏi thêm bao nhiêu thì hắn cũng tuyệt không dám dùng cổ của mình chống lại dao của Vương Đông. Hơn nữa dưới tác dụng của Tinh Thần Kiền Nhiễu, tuy hắn chỉ bị ảnh hưởng trong tích tắc nhưng cuối cùng cũng bị chậm đi nửa nhịp!
Bởi vậy, khi Đái Hoa Bân cảm nhận được sự sắc bén mà Sí Dực Trát Đao mang đến thì động tác của hắn cũng chậm đi một chút. Thế nên một đôi hổ chưởng liền che bên gáy của mình mới miễn cưỡng ngăn được công kích của Trát Đao.
Vội vàng phát lực làm sao có thể so với việc chuẩn bị từ đầu, bởi vậy cho dù Đái Hoa Bân lúc này đang sử dụng Hồn Kỹ cực mạnh Bạch Hổ Kim Cương Biến thì cũng không thể đánh văng Vương Đông ra. Mà Sí Dực Trát Đao vừa khép lại, ánh sáng màu xanh xuất hiện, Điệp Thần Chi Quang lại phát động.
Có Hoắc Vũ Hạo và Hạo Đông lực hổ trợ, cho dù về mặt uy lực của Hồn Kỹ hay tốc độ phóng thích thì đã vượt xa cực hạn bình thường của bản thân Vương Đông. Thực lực hắn bây giờ đã có thể xem như là Hồn Tôn, chẳng qua là so với Hồn Tôn thì thiếu đi một cái Hồn Kỹ mà thôi.
Đái Hoa Bân giật mình, vì tiết tấu công kích của Vương Đông quá hoàn hảo nên hắn không kịp xoay chuyển. Rơi vào đường cùng, chỉ đành toàn lực ứng phó cùng tiến hành phòng ngự. Hồn Kỹ thứ hai, Bạch Hổ Liệt Quang Ba toàn lực bắn ra trong khoảng cách gần như thế, đụng vào Điệp Thần Chi Quang của Vương Đông.
Một bên là toàn lực tập trung công kích, một bên là trong tình huống bất ngờ không kịp phòng ngự mà phản kích. Một cái là Hồn Kỹ từ Hồn Hoàn ngàn năm, một cái là Hồn Kỹ từ hồm hoàn trăm năm. Dưới tình huống hồn lực song phương không sai biệt nhau lắm thì cao thấp lập tức hiện rõ.
Từng tiếng nổ kịch liệt vang lên, Vương Đông từ trên cao đánh xuống, Đái Hoa Bân lại là ngửa đầu phóng ra Bạch Hổ Liệt Quang Ba.
Trong tiếng nổ khủng bố, thân thể Vương Đông nhẹ nhàng bay lên, hai cánh triển khai trên không, dễ dàng hóa giải lực đánh. Có điều Đái Hoa Bân lại không may mắn như thế, hai chân quỵ xuống mặt đấy, đồng thời người hơi ngửa ra sau, toàn thân kim quang đại phóng, Bạch Hổ Kim Cương Biến nhận lấy trùng kích thật lớn.