Đại Lão Huyền Học Gả Vào Hào Môn

Chương 80




Bố mẹ Tiền càng thêm cảm kích Thẩm Nghiệp.

"Bố mẹ, chúng ta đi phòng khách trước." Tiền Lập Tùng nói, "Con có chuyện này muốn nói với mọi người. Mọi người....Tốt nhất nên chuẩn bị tâm lý, sợ rằng sẽ khó tiếp thu được."

"Chuyện gì?" Bọn họ thấy sắc mặt của hắn có chút nghiêm trọng, không khỏi cũng khẩn trương lên.

Tiền Lập Tùng lại không giải thích, chỉ nói: "Chờ lát nữa hai người sẽ biết."

Đoàn người đi đến phòng khách.

Ông bà Tiền đang đứng trước mặt Tiền Xuân Hoa, nôn nóng hỏi: "Xuân hoa, con làm sao vậy?"

Thấy Tiền Xuân Hoa không nói một lời mà đứng ở chỗ này, chỉ có tròng mắt như viên bi mà chuyển động liên tục, bố mẹ Tiền cũng rất kinh ngạc.

"Dì cả của con bị làm sao vậy?" Mẹ Tiền thấp giọng hỏi Tiền Lập Tùng.

Tiền Lập Tùng nhìn qua Thẩm Nghiệp: "Thẩm đại sư, hiện tại tôi có thể cùng ba mẹ nói về chuyện dì cả không?"

Thẩm Nghiệp gật đầu: "Có thể."

Cậu tùy tay đánh một lá bùa lên người bố mẹ Tiền, tránh để bọn họ bởi vì quá mức kích động mà xảy ra việc ngoài ý muốn.

Vì vậy sau đó, Tiền Lập Tùng liền mới nói tất cả những việc Tiền Xuân Hoa cùng chồng bà ta đã làm với bọn họ.

Ông bà Tiền và bố mẹ Tiền sau khi nghe xong, nửa ngày cũng chưa hé răng, hoảng sợ không dám tin tưởng thủ phạm hãm hại bọn họ là Tiền Xuân Hoa.

Qua nửa phút sau, ông Tiền mới run rẩy hỏi: "Cháu nói đều là sự thật sao?"

Tiền Lập Tùng gật đầu: "Vâng ạ, hơn nữa ngài cùng bà còn có ba mẹ của cháu đều là bị hạ độc, vừa rồi cũng là do Thẩm đại sư giải độc, chắc mọi người cũng tin tưởng bản lĩnh của Thẩm đại sư rồi đúng không ạ? Thẩm đại sư có thể làm chứng, tất cả mọi chuyện đều là do dì ấy chính miệng thừa nhận......"

Thẩm Nghiệp thuận tay giải trừ thuật pháp cho Tiền Xuân Hoa, một bên nói: "Đúng vậy, bà ta tự mình thừa nhận, nếu mọi người không tin, vậy thì nghe lại một lần đi."

Nói xong lại đánh một lá bùa giấy vào người Tiền Xuân Hoa, dì ta lại một lần nữa kể lại tất cả những việc mình đã làm.

Sau khi nghe xong, toàn bộ người Tiền gia đều sững sờ tại chỗ.

Ông bà Tiền dùng ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm Tiền Xuân Hoa, thái độ xa cách hệt như bản thân chưa từng quen biết cô con gái này.

Thẩm Nghiệp giải trừ lá bùa trên người Tiền Xuân Hoa.

Tiền Xuân Hoa lập tức quỳ gối trước mặt người Tiền gia: "Con biết chính mình làm sai, con đáng bị thiên đao vạn quả......"

"Mày đúng là đáng bị thiên đao vạn quả*! Chồng thiếu nợ, vậy mà mày dám hãm hại cả nhà em trai, còn muốn hại chết tao và mẹ mày! Tiền Xuân Hoa, mày đúng là táng tận lương tâm!" Ông Tiền tức giận đến mức cả người phát run.

(*) Thiên đao vạn quả: Hình phạt băm thành trăm mảnh

Bà Tiền cũng đeo gương mặt úa già rơi nước mắt: "Trời ơi, vì sao tôi lại sinh ra cái đồ lòng lang dạ sói như cô chứ!"

Nếu không phải Thẩm Nghiệp cho bọn họ một lá bùa bình tâm tĩnh khí, chắc bọn họ sẽ tức giận đến mức ngất xỉu luôn quá.

Tiền Xuân Hoa không ngừng dập đầu: "Con biết sai rồi....Nhưng nếu bọn con không nhanh trả tiền, chúng sẽ đánh gãy chân chồng con, còn muốn đưa anh ấy vào tù......Chú ba, em mau cứu chồng chị có được không....Em cho nhà chị mượn 600 vạn, chị bảo đảm về sau nhất định sẽ trả lại!"

"......" Tất cả mọi người đều bị sự vô sỉ mặt dày này làm kinh sợ.

"Trước kia tôi giúp nhà mấy người chưa đủ sao?" Bố Tiền bị chọc tức đến mức bật cười, "Chị thiếu chút nữa đã giết chết cả nhà tôi, hại chết cha mẹ, vậy mà còn muốn tôi đưa tiền để cứu chồng chị? Có phải đầu óc chị bị úng nước hay không?!"

Trên thực tế, nếu ngay từ đầu Tiền Xuân Hoa thẳng thắn đến vay tiền, nói không chừng bọn họ thật sự sẽ cho mượn. Nhưng tình huống hiện tại thì sao, Tiền Xuân Hoa hạ độc người nhà, rõ ràng là muốn hại chết ông bà và bố mẹ Tiền Lập Tùng, để kế thừa toàn bộ tài sản Tiền gia.

Kết quả dì ta lại nhẹ nhàng bâng quơ nói một câu biết chính mình sai rồi, quay đầu lại muốn vay tiền bố Tiền Lập Tùng......

......Sao trên thế giới lại có người vô sỉ không biết xấu hổ như vậy chứ!



Thẩm Nghiệp cũng rất khiếp sợ, hiếm lạ mà nhìn chằm chằm Tiền Xuân Hoa.

"Chẹp chẹp, tôi còn chưa từng gặp qua người nào như bà, hạ độc không thành công, một tiếng xin lỗi cũng không có, còn mặt dày tiếp tục vay tiền......Hôm nay xem như chứng kiến được rồi." Thẩm Nghiệp thật lòng cảm khái.

Cũng cảm ơn dì cả Tiền Lập Tùng đã mở ra cho cậu một thế giới mới, chậc chậc.

Ngược lại là Mẹ Tiền đứng một bên sau khi trải qua khiếp sợ, bà nhanh chóng khôi phục bình tĩnh.

Kỳ thật bà cũng từng gặp qua loại người vô sỉ như này....Nói đúng hơn là người vô tình không tim không phổi. Trước kia bên cạnh nhà bà có hộ hàng xóm, gia đình con trai ra nước ngoài sinh sống, để lại bố mẹ già một thân một mình bơ vơ. Người con trai kia từng nói không cần nhà cần xe, sau này cũng không trở về nước. Nói chính xác là cùng bố mẹ đoạn tuyệt quan hệ, vài năm sau quả thật không trở về thăm bố mẹ lần nào, bố mẹ già rồi mất lúc nào cũng làm như không biết.

Thế giới này đủ loại chuyện nào cũng có, trong mắt nhìn mẹ Tiền, bà cứ làm người thiện lương là được, nhưng vĩnh viễn sẽ không nâng lòng người lên quá cao.

Huống chi bà là làm siêu thị sinh ý, muôn hình muôn vẻ khách hàng đều có, bà xem qua vô số ví dụ về vong ân phụ nghĩa, bởi vậy lúc này nàng còn có thể bảo trì bình tĩnh.

"Ông đừng tức giận, trước kia chúng ta đối với chị ta đủ loại tốt, coi như là cho chó ăn. Không đúng, chó còn rất đáng yêu, chị ta so chó còn súc sinh hơn nhiều...... Súc sinh vốn dĩ chính là không có nhân tính, không biết cảm ơn...... Nhưng ông ngàn vạn đừng tức giận hại đến sức khỏe." Mẹ Tiền an ủi cha Tiền.

Tiền Xuân Hoa bị mẹ Tiền mắng súc sinh, cũng không phản bác, chỉ là tiếp tục khóc lóc cầu xin bố Tiền: "Chú ba, mong em thương xót, mau cứu chồng chị đi...... Con trai chị vừa mới kết hôn, nếu mà con dâu của chị biết tình huống xảy ra trong nhà, khẳng định sẽ cùng con trai chị ly hôn......"

"Mày câm miệng cho tao!" Lão Tiền tính cách ngay thẳng, trong mắt không có sự bao dung, thấy Tiền Xuân Hoa chấp mê bất ngộ như vậy, ông tức giận đến mức che ngực lại, thiếu chút nữa thở không nổi.

Tiền Lập Tùng vội vàng tiến lên đỡ lấy ông, vỗ lưng trấn an cho ông.

Thẩm Nghiệp khó hiểu: "Tức giận thì làm được cái gì, bà ta đều hạ độc mấy người để cho mấy người chết đi, mấy người không phải nên nghĩ đến làm thế nào để trả thù?"

Tiền gia người nhất thời sửng sốt.

"Thẩm đại sư nói đúng, hiện tại nên thương lượng cách trả thù như thế nào mới đúng." Mẹ Tiền nói.

Tiền Xuân Hoa cùng bà không có quan hệ huyết thống, bởi vậy Mẹ Tiền cũng không có hận sâu như vậy. Bà rất đồng ý cách nói của Thẩm Nghiệp, bị người ám toán, đương nhiên phải trả thù lại.

Vừa lúc này, chồng Tiền Xuân Hoa - Vu Hải Ba đã trở lại.

Vu Hải Ba vóc dáng cao gầy, tướng mạo thoạt nhìn có điểm xảo quyệt. Thấy Tiền Xuân Hoa quỳ gối trong phòng khách, hắn lập tức kịp phản ứng, hẳn là sự tình đã bại lộ. Hắn đang chuẩn bị đổi giày, thấy thế trực tiếp xoay người chạy ra bên ngoài.

Thẩm Nghiệp đương nhiên khả năng không để cho hắn chạy mất, đánh lá bùa ở phía sau lưng hắn

Vu Hải Ba chỉ có thể ngoan ngoãn mà xoay người hướng phòng khách đi tới, nhưng thần sắc hắn mang theo ảo não cùng không cam lòng, hiển nhiên rất không tình nguyện đối mặt với người Tiền gia.

"Tới cũng tới rồi, chạy cái gì." Thẩm Nghiệp hừ lạnh, "Thật là không đảm đương, vợ ông còn quỳ ở nơi này, ông lại muốn một mình chạy trốn."

Bị Thẩm Nghiệp châm chọc, Vu Hải Ba sắc mặt rất khó coi, nhưng hắn có thể là có điều gì đó kiêng kị, bảo trì trầm mặc.

Thẩm Nghiệp quay đầu nói với Tiền Lập Tùng: "Kỳ thật hắn cũng là bị người khác lợi dụng, hung thủ chân chính muốn hại nhà mấy người, là người bạn cùng hắn đánh bạc chỉ dẫn, còn đưa cho hắn lá bùa của đại sư."

Người Tiền gia đều rất kinh hãi.

"Người nào ác độc như vậy, muốn hại cả nhà chúng ta?" Mẹ Tiền nghiến răng nghiến lợi hỏi.

Bà thật sự là không nghĩ ra, nhiều năm như vậy, Tiền gia vẫn luôn làm việc thiện giúp người, trước nay không đắc tội với người nào cả.

Thẩm Nghiệp nói: "Để hắn gọi điện cho người bạn kia của hắn tới đây, chân tướng liền sẽ rõ ràng."

Cậu lại đánh lá phù lên người Vu Hải Ba, làm cho Vu Hải Ba gọi điện thoại cho người bạn của hắn, đem người bạn kia gọi tới Tiền gia.

Đang chờ đợi người bạn Vu Hải Ba đến nói quá trình bên trong, Tiền Xuân Hoa còn đang không ngừng hướng về phía bố Tiền cầu xin vay tiền.

Ông Tiền nghe không vô, một cái tát trên mặt bà ta: "Câm mồm, mày còn có mặt mũi dây dưa cầu xin em trai mày!"

Ông cả đời không đánh phụ nữ, thế nhưng cái tát đầu tiên là đánh con gái cả của chính mình. Muốn nói không khó chịu là giả, nhưng con gái cả thật sự quá ác độc làm ông tức giận, ông thật sự muốn một chân đá chết bà ta.

Giết cha mẹ, giết em trai cùng em dâu, quả thực ông Tiền không thể tin được mình sẽ nuôi dưỡng con gái thành lòng lang dạ sói như vậy.

Mặc dù Tiền Xuân Hoa là con gái, nhưng nhà bọn họ là người địa phương ở Hải Thành, điều kiện cũng không phải đặc biệt kém, từ nhỏ cũng không có đãi bạc con gái. Về sau, Bố Tiền Lập Tùng kiếm tiền, càng là giúp Tiền Xuân Hoa không ít, giúp cả nhà Tiền Xuân Hoa làm việc ở siêu thị, ngay cả hôn nhân con trai Tiền Xuân Hoa đều cho một nửa số tiền!

Đây thật đúng là nuôi dưỡng một đứa lấy oán trả ơn!

Bà Tiền ở một bên khóc đến thương tâm muốn chết, bà cùng ông Tiền khó chịu giống nhau, không tin con gái chính mình thế mà lại là một con người ác độc như vậy.

Trong phòng khách chỉ có âm thanh khóc nức nở của bà Tiền.

Tiền Lập Tùng an ủi bà Tiền, Mẹ Tiền cũng đi lại an ủi bà Tiền.

Thẩm Nghiệp liếc nhìn Tiền Xuân Hoa nói: "Vẫn là nên thương lượng một chút xử trí bà ta cùng chồng bà ta đi. Đề nghị của tôi là đem hai người bọn họ đưa đi ngục giam."

Tuy rằng cậu có thể bí mật trừng phạt Tiền Xuân Hoa cùng Vu Hải Ba, để hai người này cũng nếm thử tư vị bị hạ độc là như thế nào. Nhưng bọn họ dù sao cũng là con gái và con rể của Tiền gia, hiện tại người Tiền gia hận bọn họ, nhưng về sau nhớ tới, đoán chừng sẽ luyến tiếc đi.

Cậu cũng không muốn kẹp ở giữa làm người ác.

"Không, tôi không muốn ngồi tù!" Tiền Xuân Hoa hoảng sợ, lập tức thét chói tai.

Lão Tiền cười lạnh một tiếng, đánh nhịp nói: "Được, cứ như vậy đi."

Âm mưu giết người, cũng đủ cho hai người này ngồi tù. Huống chi hai người này còn thiếu nợ vay nặng lãi, về sau để cho bọn họ sống trong đó để biết những việc làm sai trái của mình!

Tiền Xuân Hoa còn khóc kêu, ông Tiền nhìn về phía Thẩm Nghiệp nói: "Phiền phức, ngài có thể làm cho nó câm miệng được không? Chúng tôi thật sự không muốn nghe nó nói nửa chữ."

Từ lúc bắt đầu, Tiền Xuân Hoa không có một lời xin lỗi, chỉ không ngừng mà hướng bố Tiền cầu khẩn vay tiền...... Đều là bọn họ quá nuông chiều Tiền Xuân Hoa, mới nuôi lớn khẩu vị của nó như bây giờ.

Thẩm Nghiệp gật đầu: "Chuyện nhỏ."

Cậu làm thuật pháp, cho Tiền Xuân Hoa biến thành người câm.



Trong đại sảnh an tĩnh lại.

Người Tiền gia có thể là bị Tiền Xuân Hoa cùng Vu Hải Ba đả kích, đều không có ai lên tiếng.

Thẩm Nghiệp lôi kéo tay Diệp Trạch nói: "Em đoán chừng hơn 6 giờ là có thể kết thúc, lái xe đi nửa giờ, khoảng 7 giờ đi tiệm lẩu, hẳn là còn kịp."

Diệp Trạch sờ sờ mặt cậu: "Có đói bụng không?"

"Tạm được." Trên đường tới đây, cậu đã ăn một chút đồ ăn vặt, hiện tại vẫn chưa đói bụng.

Bên kia Mẹ Tiền nghe thấy Thẩm Nghiệp cùng Diệp Trạch nói chuyện, đứng dậy nói: "Cô lấy cho hai đứa chút trái cây, lúc trưa trong phòng bếp hình như vẫn còn một chút canh vịt, nếu như không chê, hai đứa có thể lót bụng một chút."

Thẩm Nghiệp nghĩ nghĩ, cũng không có cự tuyệt.

Chính cậu không đói bụng, nhưng cậu sợ Diệp Trạch đói bụng chết.

Vì thế kế tiếp Thẩm Nghiệp một bên đầu uy nam nhân, một bên chờ Vu Hải Ba bằng hữu đã đến.

Vì thế, Thẩm Nghiệp một bên cho nam nhân ăn, một bên chờ người bạn Vu Hải Ba đến.

Ước chừng qua năm phút, người bạn Vu Hải Ba - Tần Thư Hoa tới, còn mang theo đại sư kia cùng tới.

Thẩm Nghiệp dùng lá bùa khống chế Vu Hải Ba, để hắn đi mở cửa.

Tần Thư Hoa vừa vào cửa liền hỏi: "Có phải vợ cậu đã làm cho một nhà em trai của cô ta đều chết rồi? Cho nên cậu kêu tôi tới đây, là tới giúp hỗ trợ làm hậu sự sao?"

Nghe thấy hắn nói, mặt người Tiền gia nháy mắt đều đen sì chẳng khác gì đáy nồi.

Vu Hải Ba bị khống chế, đương nhiên không có khả năng nói chân tướng cho Tần Thư Hoa, nghiêng người để Tần Thư Hoa cùng đại sư tiến vào.

Đại sư kia vốn dĩ nghênh ngang mà đi vào phòng khách còn nói: "Yên tâm đi, lá bùa của tôi đặc biệt có tác dụng, bảo đảm bọn họ không sống được......"

Lời nói còn chưa nói xong, hắn liền thấy trong phòng khách có Thẩm Nghiệp, lập tức im miệng, đáy mắt càng lộ ra vẻ mặt hoảng sợ.

Thẩm Nghiệp hơi hơi cười: "Ồ? Lá bùa của anh có tác dụng như vậy, xem ra anh còn có vài phần bản lĩnh thật sự nha."

"Thẩm, Thẩm Nghiệp, cậu làm sao ở chỗ này?" Đối phương sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, hai chân nhũn ra.

Đại sư này chính là lúc trước Kim Nhứ thỉnh đi đối phó Thẩm Nghiệp, bị Thẩm Nghiệp một chiêu giáo huấn đạo sĩ trung niên.

"Tôi đã nói với anh rồi đi, không muốn lại để cho tôi gặp được anh làm chuyện xấu. Nhưng hiện tại anh giúp đỡ hại người, xem ra anh là hoàn toàn không đem lời tôi để vào mắt." Thẩm Nghiệp cười lạnh một tiếng, đi đến trước mặt hắn, "Anh liền đợi đến hồn phi phách tán đi!"

Cậu cũng không phải là uy hiếp, trước nay đều là nói được thì làm được.

Đạo sĩ trung niên hiển nhiên cũng rõ ràng phong cách làm việc của Thẩm Nghiệp, nghe vậy trên trán toát ra mồ hôi như mưa, thân thể cũng đang phát run.

Hắn biết chính mình lần này rơi vào trong tay Thẩm Nghiệp, khẳng định không sống nổi...... Nhưng hắn không muốn chết!

Hắn đột nhiên hướng đến cửa sổ trong phòng khách mà chạy đi, còn vận dụng pháp khí cùng lá bùa, ý đồ trực tiếp nhảy cửa sổ chạy trốn.

Thẩm Nghiệp chỉ dùng một thuật pháp liền định trụ hắn.

"Vẫn chưa có người nào có thể ở dưới mí mắt của tôi mà chạy trốn." Thẩm Nghiệp cười nhạo, "Anh đứng ở nơi đó đi, chờ sự việc Tiền gia kết thúc, tôi sẽ cùng anh tính sổ."

Đạo sĩ trung niên bị định trụ ở cửa sổ, đưa lưng về phía mọi người, không động đậy, cũng không mở miệng được.

Thẩm Nghiệp chuyển hướng đến Tần Thư Hoa: "Bây giờ đến lượt ông."

Tần Thư Hoa thấy mình mời đến đại sư lại dễ dàng đã bị chế trụ, biết mọi chuyện đã hỏng bét, hắn cũng muốn chạy, nhưng hắn chạy đi đâu cũng không được.

"Tôi, tôi vô tội...... Tất cả mọi chuyện đều là Vu Hải Ba làm, không có quan hệ gì với tôi!" Tần Thư Hoa kêu to thay mình giải vây.

Vu Hải Ba hung hăng mà nhìn chằm chằm hắn.

Rõ ràng chính là Tần Thư Hoa đem Vu Hải Ba mang đi đánh bạc, là Tần Thư Hoa ở bên tai Vu Hải Ba nói bóng nói gió, làm Vu Hải Ba đem tài sản Tiền gia đoạt lấy tới trả nợ...... Bây giờ Tần Thư Hoa đem hết mọi chuyện đều đẩy lên trên người Vu Hải Ba, Vu Hải Ba làm sao có thể không hận.

Chỉ tiếc Thẩm Nghiệp căn bản không có hứng thú quản ân oán của bọn họ, trực tiếp nói với Tiền Lập Tùng: "Tôi để hắn ở đây cho mọi người giải quyết, còn tại sao muốn hại mọi người. Chờ hắn nói ra, liền báo cảnh sát đem hắn cùng dì dượng của cậu bắt lại. Về phần đạo sĩ này, đến lúc đó tự tôi mang đi."

Cậu vội vàng đi ăn lẩu, chỉ nghĩ nhanh chút đem mọi chuyện giải quyết

Tiền Lập Tùng vội vàng đáp ứng tốt.

Thẩm Nghiệp liền dùng lá bùa để Tần Thư Hoa thẳng thắn nói hết ra mọi chuyện.

Tần Thư Hoa cũng có siêu thị, năm đó cùng Tiền gia mở cửa hàng cùng một con phố khác. Tiền gia chuyện làm ăn tốt, mà hắn khả năng không được may mắn, cũng có thể là sẽ không kinh doanh tiếp được, siêu thị cuối cùng đóng cửa. Tần Thư Hoa từ đây hận Tiền gia, thề muốn làm cho việc làm ăn của Tiền gia sụp đỗ.

Về sau, hắn liền có kế hoạch tiếp cận Vu Hải Ba, cùng Vu Hải Ba trở thành bạn tốt, đầu năm nay hắn lại quen biết đạo sĩ trung niên, vì thế bắt đầu kế hoạch trả thù.

Nghe xong tất cả mọi chuyện từ Tần Thư Hoa, mẹ Tiền nhịn không được nhảy dựng lên: "Cậu bệnh tâm thần! Chính cậu không chuyên tâm buôn bán làm ăn, tự nhiên đổ tội lên trên đầu chúng tôi làm cái gì! Trên đường nhiều siêu thị như vậy, chẳng lẽ cậu trả thù từng cái một?!"

Nói đến đây, Tiền gia là thật sự rất oan, cửa hàng Tần Thư Hoa những mặt hàng đó càng ngày càng lệnh đi, lượng người rất ít, đương nhiên kinh doanh không đi xuống mới lạ, như thế nào có thể trách Tiền gia?

Tựa như tiểu khu dưới lầu Tiền gia, có mấy nhà siêu thị song song ở cùng một chỗ, khẳng định làm ăn tốt, cũng có làm ăn không tốt, chẳng lẽ làm ăn không tốt, có thể đi qua chỗ làm ăn tốt của chủ quán đoạt mối làm ăn sao?

Cái này hoàn toàn chính là Tiền gia tai bay vạ gió.

Ông Tiền thở dài nói: "Vẫn là Tiền Xuân Hoa cùng Vu Hải Ba, nếu Vu Hải Ba không đi đánh bạc, liền sẽ không mắc mưu!"

Năm đó, ông cùng bạn già nhìn Vu Hải Ba thành thật, mới đem Tiền Xuân Hoa gả cho Vu Hải Ba. Hiện giờ xem ra, là ông cùng bạn già nhìn nhầm. Bất quá, chính con gái bọn họ cũng là súc sinh, giúp đỡ Vu Hải Ba hạ độc...... Cho nên nói đến cùng, là bọn họ không giáo dục tốt con cái.

Nghĩ đến đây, ông Tiền cùng bà Tiền sắc mặt đều trở nên ảm đạm.



Thẩm Nghiệp đảo qua người Tiền gia: "Mọi chuyện chính là như vậy. Tôi bây giờ liền báo cảnh sát, chờ lát nữa cảnh sát tới cửa bắt người, mọi người phối hợp làm ghi chép là được. Đến nỗi mọi người trên người đều có độc, tôi đã giải cho mọi người, không cần lo lắng."

Cậu lại đưa mấy lá bùa cho Tiền Lập Tùng, để hắn phát cho bọn họ.

"Mang theo trong người, về sau sẽ không xuất hiện chuyện như hôm nay. Về việc làm ăn của Tiền gia cũng sẽ càng ngày càng tốt." Thẩm Nghiệp nói.

Người Tiền gia vội vàng nhận lấy lá bùa, đối với Thẩm Nghiệp ngàn lần cảm ơn.

"Không cần khách khí. Mọi chuyện cứ như vậy giải quyết xong, chúng ta đi." Thẩm Nghiệp tâm đã sớm bay đến tiệm lẩu, một bên lôi kéo Diệp Trạch đi ra ngoài, một bên thi chuyển thuật pháp lôi đạo sĩ trung niên đi theo cậu.

Tiền Lập Tùng tiễn bọn họ tới cửa: "Thẩm đại sư, nhà chúng tôi tình hình này, thật sự ít nhiều nhờ có ngài ra tay tương trợ."

Thẩm Nghiệp nhún vai: "Nhớ chuyển khoản."

"Đương nhiên!!" Tiền Lập Tùng lập tức vỗ vỗ ngực bảo đảm.

Lần này Thẩm Nghiệp cứu bốn mạng người Tiền gia, không đúng......Vốn dĩ Tiền Xuân Hoa và Vu Hải Ba cũng muốn hãm hại Tiền Lập Tùng, phải là năm mạng người mới đúng......Đối với Tiền Lập Tùng mà nói, bao nhiêu tiền cũng không trả đủ.

Chờ Thẩm Nghiệp cùng Diệp Trạch ngồi trên xe, cậu liền nhận được cuộc gọi từ chị Tư, nói là có người chuyển 200 vạn đến tài khoản công ty.

Lại thấy tin nhắn của Tiền Lập Tùng trong wechat: 【 Thẩm đại sư, chuyển cho ngài 200 vạn trước. Hiện tại trong tài khoản chỉ có như vậy, bao giờ nhà tôi xử lý xong mấy cái siêu thị sẽ lập tức chuyển tiếp số tiền còn lại. 】

Tiền gia chuẩn bị xử lý mấy cửa hàng, muốn đưa tất cả số tiền này cho Thẩm Nghiệp.

Nhìn thôi cũng thấy được Tiền gia rất trọng bốn chữ tri ân báo đáp, không biết lòi đâu ra loại người lấy oán báo ơn như Tiền Xuân Hoa.

Thẩm Nghiệp trả lời Tiền Lập Tùng: 【 200 vạn là đủ rồi. Thế thôi, còn gửi thêm thì tôi không lấy. 】

Nếu Tiền gia thật sự có tiền, cho cậu hai ngàn vạn hay là cả trăm triệu, tất nhiên cậu sẽ không cự tuyệt.

Nhưng Tiền gia không phải đặc biệt có tiền, cậu nào dám nhận số tiền bọn họ tích góp cả đời, làm ăn bươm chải, dùng mồ hôi nước mắt đổi lấy chứ.

Tiền Lập Tùng nhắn lại vài câu cảm ơn, sau đấy lại đăng lên weibo, nghiêm túc chân thành cảm ơn Thẩm Nghiệp.

Tuy rằng weibo của hắn không có fans, nhưng từ trong thâm tâm, hắn muốn cho tất cả mọi người biết Thẩm đại sư là nam nhân trượng nghĩa cao cả vĩ đại biết bao nhiêu.

Bài đăng rất nhanh đã bị fan Thẩm Nghiệp tìm thấy, thấy Thẩm Nghiệp lại làm việc tốt người tốt, bọn họ cực kỳ kiêu ngạo, sôi nổi share bài weibo này.

Độ hot của Thẩm Nghiệp hiện tại có thể sánh với đại minh tinh, sau khi fans cậu share bài viết, rất nhanh bài weibo này của Tiền Lập Tùng bay thẳng lên hot search.

Bên dưới bình luận đều khen ngợi Thẩm Nghiệp ——

【 Ái dà, quả nhiên mặt sáng sủa thì tâm lại càng sáng, hôm nay Thẩm đại sư lại làm người tốt, hic hic. 】

【 Mẹ nó, quả nhiên tôi không đu sai người mà! 】

【......】

Thẩm Nghiệp không quan tâm weibo có rau củ gì, hiện tại cậu chỉ quan tâm tiểm lẩu còn bàn trống hay không.

Còn lão đạo sĩ kia á hả? Tiện tay vứt vào một cái xe khác rồi, chắc không phải xe chở rác đâu.

Cậu tính đi ăn lẩu trước rồi xử lý tên đạo sĩ trung niên kia sau.

Ai cũng không thể ngăn cản cậu ăn lẩu!