Đã Mang Thai Con Của Tôi Mà Vẫn Muốn Bỏ Đi À?

Chương 33-34




Chương 33: Tổng tài có cái dạ dày không đáy

KuniWang _KuniWang_

Hắn đi ra ngoài, chân bị cái bàn vẽ ngăn cản lại, Cung Âu lấy chân đạp cái bàn, bàn vẽ bị đạp bay sang một góc.

Tính tình cực kỳ khó chịu.

“……”

Thời Tiểu niệm bên cạnh thở dài một hơi, lại không biết ở đâu ra tô mì tôm, thật không nghĩ tới sinh nhật của cô lại cùng ở với người đàn ông này nói câu”Chúc mừng” .

Sinh nhật của nàng +Tổng giám đốc tập đoàn N.E + Mì ăn liền.

Đây là chuyện kì lạ và khó tin nhất nhưng không biết tại sao giờ nó đang diễn ra trước mắt cô.

Cung Âu là cái dạ dày không đáy, Thời Tiểu Niệm mở rất nhiều gói mì ăn liền, bỏ thêm trứng cùng lạp xưởng hun khói, cho chung vào một nồi mà nấu.

Cuối cùng thì cô múc ra ba phàn, hai tô lớn và một cái chén nhỏ.

Thời Tiểu Niệm đặt tô mì trên bàn, Cung Âu vừa ngửi thấy mùi là đi tới, vừa đi vừa gọi điện thoại, giống như là đang phân phó một ít công việc.

Cô không có mời hắn, ngồi xuống động đũa, ăn mì trong cái chén nhỏ của mình.

Cô cũng đói bụng.

Tuy nhiên chẳng có ý nghĩa gì cả, hôm nay sinh nhật nên ăn ý tứ một chút.

“Không tệ, coi như em có tâm.”

Cung Âu cúp điện thoại, ngồi bên phía đối diện, cúi đầu ngủi mùi thơm của bát mì, trầm thấp nói.

“……”

KuniWang _KuniWang_

Thời Tiểu Niệm im lặng nhìn người đàn ông ở trước mặt.

Đây chỉ là nấu mì ăn liền thôi mà!

Hắn nhất định là vị giác khứu giác có vấn đề, trong nhà đầu bếp đều là đầu bếp nổi tiếng, hắn đều chướng mắt, mì ăn liền lại khiến hắn ăn rất nhiệt tình.

Thời Tiểu Niệm chưa nói đây là mì ăn liền, cũng lười trả lời hắn, cúi đầu ăn.

Ban đêm rất là yên tĩnh, ánh đèn màu da cam dịu nhẹ , chiếu vào trên bàn cơm, chỉ nghe được tiếng ăn mì của Thời Tiểu Niệm vang trong phòng.

Đúng lúc này, Thời Tiểu Niệm mới nhận ra Cung Âu quả là người thuộc giới quý tộc.

Hắn ăn mì ăn rất nhanh, nhưng lại một tiếng vang đều không có, luôn ưu nhã, quý khí.

Tuy nhiên Cung Âu rất dễ giận, luống cuống hoang tưởng, nhưng bởi vì xuất thân cao quý, trong người hắn có một loại quý khí, với người bình thường có cách biệt rất lớn.

Thời Tiểu Niệm thầm suy nghĩ, cúi đầu tiếp tục ăn.

Bỗng nhiên, có một bàn tay cướp lấy tô mì của cô.

“……”

Cô khinh ngạc nhìn người đàn ông trước mặt.

Chỉ thấy bên tay trái của Cung Âu là hai cái tô lớn trống trơn, mà hắn còn đang ăn cái chén mì cô mới ăn được 1/3, vẫn như cũ hết sức ưu nhã nhưng bộ dáng rất chăm chú.

“Đây là của ta ……” Thời Tiểu Niệm nhìn đông tác hắn ăn mì, ngơ ngác mà nói.

Hơn nữa, đây là mì của cô.

Hắn rõ ràng đoạt mì trường thọ của cô, đây là đang nguyền rủa cô không thể trường thọ ư?

(Diệp Hạ: từ mì ăn liền sang mì trường thọ, rối chả biết gì cả!”

“Ai bảo em nấu ít, tôi không đủ ăn.” Cung Âu cướp đoạt được mì, ngữ khí lớn vô cùng, tiếp tục ăn mì trong chén.

“……”

Dạ dày của hắn là lỗ đen vũ trụ ư?

3. Ngọc Bích

Cô đã làm hai bát canh lớn cho hắn cũng không đủ?

Hắn ăn nhiều như vậy thì làm sao có thể giữ dáng người cơ bắp, chuyện này thật không khoa học.

Trơ mắt nhìn mì trường thọ của mình toàn bộ bị hắn ăn hết, Thời Tiểu Niệm thật sự muốn bê bát canh đổ lên đầu của hắn.

Hắn cái gì là người, mà là cường đạo mới đúng

Cung Âu thong thả dùng xong thìa nước cuối cùng, đem bát đầy ra, đôi mắt đen nhìn về phía cô,

” Đồ ngọt tráng miệng đâu?”

Ăn cơm xong đều có đồ ngọt tráng miệng nha.

“Còn muốn đồ ngọt tráng miệng?”

Thời Tiểu Niệm khó có thể tin

” Anh còn chưa no?”

“Không có no.”

Hắn là heo sao. Thời Tiểu Niệm rất muốn nói lại hắn, nhưng ngẫm lại vẫn là nhịn được, ngoài miệng thản nhiên nói,

“Anh mới bị viêm dạ dày , hay vẫn là không nên ăn quá nhiều.”

Cô không muốn lại phải đi làm cho hắn đồ ngọt tráng miệng!

Hôm nay là sinh nhật của cô, lại không phải là ngày cô phải chịu khổ!

Nghe vậy, Cung Âu ánh mắt hơi sâu, tựa hồ cho rằng cô nói có đạo lý, không có kiên trì, chỉ là ghét bỏ mà liếc qua cái chén trước mặt

“Đem những thứ thấp kém này đổ đi, nhìn xem đều không có tham ăn.”

“……”

Không có tham ăn mà hắn còn ăn như vậy nhiều, cô đều chưa ăn no.

Thời Tiểu Niệm muốn phát điên, trong lòng thầm mắng hắn , nhưng vẫn đứng lên nghe lời mà dọn dẹp bát đũa.

Mà Cung Âu cung tiên sinh thì ở một bên bắt bẻ đồ trong nhà cô hết thảy –

“Cái này cái ghế không được, thay đổi.”

“Cái này trần nhà không được, thay đổi.”

“Cái này bình hoa quá xấu, thay đổi.”

“Thời Tiểu Niệm, cô còn có con mắt thưởng thức không, cô ở nhà này toàn bộ nội thất cần thay đổi.”

“……”

Sindy0900

Lại không có người cầu hắn đến nhà cô, trong nhà cô người phải đi chính là hắn, hắn ưng thuận biến mất mới đúng.

Thời Tiểu Niệm sửa sang lại hết phòng bếp, không thấy Cung Âu, là đi trở về sao?

Cô lập tức vui vẻ, thở dài một hơi mà buông lỏng, lau tay đi ra phòng bếp, vừa muốn quay trở lại phòng ngủ, chợt nghe đến một tiếng chửi bới truyền đến —

“Shit! Cái này là phá phòng tắm!”

Cung Âu từ trong phòng tắm nhảy ra, trên người chỉ mặc quần dài, cởi bỏ nửa người trên, vừa hay ngực, cơ bụng dưới ánh đèn khiến hắn càng thêm gợi cảm, chỉ là tóc ngắn bị ướt được có chút chật vật.

“Anh tại phòng tắm của tôi làm cái gì nha?” Thời Tiểu Niệm khiếp sợ, cô còn tưởng rằng hắn đã đi.

“Tắm gội rồi đi ngủ!” Cung Âu đơn giản thô bạo.

“……”

“Nơi này thật thiếu tiện nghi, không có tâm tình ngủ với cô, cho cô đổi chỗ ở!” Cung Âu lắc tóc, nước văng tung tóe, cường thế mà hướng cô đi đến.

“Đổi chỗ ở? Cái gì mà đổi…… Ah –”

Thời Tiểu Niệm còn chưa nói xong, đã bị Cung Âu một tay ôm ngang lấy eo, cô tựa như cái giỏ xách trực tiếp bị Cung Âu đem đi ra ngoài……

Buổi tối hôm sinh nhật 24 tuổi của Thời Tiểu Niệm, Cung Âu đưa cô một món quá lớn — Một khu nhà cấp cao.

Thời Tiểu Niệm chưa bao giờ nghĩ tới trong vòng một đêm mình có thể ở nơi sang trọng như vậy.

Phong Đức đưa cho cô giấy chứng nhận bất động sản, cô mới phát hiện mình trở thành chủ nhân của khu biệt thự xa hoa nhất Châu Á — Thiên Chi Cảng.

Thiên Chi Cảng trong đêm, ngọn đèn nhu hòa, Thời Tiểu Niệm đứng ở cửa, tay cầm lấy tư liệu bất động sản, thấy mỗi mét vuông giá 78 vạn, miệng đều không khép được……

Hay nói giỡn a.

“Chưa thấy qua nơi nhiều tiền?” Cung Âu lười biếng mà đứng ở một bên, đem biểu lộ kinh ngạc của cô thu hết vào đáy mắt, không khỏi đùa cợt một tiếng.

“……”

_KuniWang_đề cập đến một người dùng

Chưa thấy qua căn phòng giá cao như thế , tại đây cục gạch là vàng rồng tạo ra sao?

“Đem miệng khép lại.” Cung Âu đem tay đến nắm cằm của cô nói, “Cảm động? Tôi cho phép em quỳ xuống khấu tạ tôi.”

Nghe vậy, Thời Tiểu Niệm không hề để ý tới chính mình bị xem thường, nhìn về phía Cung Âu vẻ mặt bình thản mà nói, “Mục đích của anh chỉ là đổi lại nơi ngủ tốt cho tôi, tôi tại sao lại phải cảm động?”

Cung Âu không vui liếc cô một cái, “Vậy cô cùng tôi trở về, chỗ của tôi càng lớn.”

Nếu không phải đã cân nhắc cô không thích trói buộc, hắn còn dùng mặt khác cho cô mua nhà?

“…..”

Trở về ở? Cái đế quốc toà thành kia chính là chỗ ở trong rừng rậm.

Vừa nghĩ tới chỗ kia lập tức da đầu Tiểu Niệm lập tức run lên, cô nhớ rõ Cung Âu có vô cùng nhiều nữ nhân đều ở tại đó, ví dụ như Tạ Lâm Lâm, toàn là cùng một loại với nhau.

Cô mới không cần đi qua đi.

“Vẻ mặt em là sao vậy?” Cung âu lạnh lùng hỏi thăm cô.

Thấm mát như nước trong bóng đêm, Tiểu Niệm gian nan mà cố gắng đi ra một vòng dáng vẻ tươi cười, “Cung tiên sinh, cảm ơn anh đã mua cho tôi nhà ở, tôi thực sự rất cảm ơn.”

” Cái này còn kém xa lắm.” Cung Âu nói.

“Thiếu gia, khi khôi phục nhà này đã lắp đặt thêm thiết bị tốt, nhưng vì trực tiếp vào ở , tôi hiện tại đem đồ của Thời tiểu thư chuyển vào đây sao?” Phong Đức đứng một bên hỏi.

Có thể trực tiếp vào ở?

Vậy còn chờ gì mà chưa khuân đồ.

“Những cái kia ngày mai làm tiếp.”

Đêm nay, hắn còn có chuyện quan trọng hơn.

Cung Âu nói xong liền dùng chút thủ đoạn kéo vai Tiểu Niệm, đem nàng ôm lấy, lập tức dùng lực vác cô trên vai tiến thẳng lên toà cao ốc.

Phong Đức cùng bảo vệ đứng thành hai hàng, cung kính cúi đầu.

” Thả tôi xuống…”

Tiểu Niệm xoay người trên vai hắn, quẫn mãi không được, anh ta sao vậy chứ, mỗi lần như vậy đều là vác trên vai, cô là người sống sờ sờ, cũng không phải cái vật gì.

Cung Âu không mảy may để ý tới cô, bước tiến tới thang máy.

“Thả tôi xuống.”

“Câm miệng.”

Thừa dịp anh ta theo thang máy xuống tầng trệt , lúc Tiểu Niệm giãy dụa trên vai hắn bỗng trượt xuống, bất ổn và đứng tại vị trí đó, ánh mắt vô tình nhìn ra bên ngoài lườm một cái.

Cửa thang máy sắp đóng.

Bên ngoài trên hành lang thật dài, một bóng lưng to lớn biến mất tại chỗ rẽ.

Mộ Thiên Sơ?

Tiểu Niệm ngây người nhìn xuống, trái tim dường như đập mạnh hơn, kinh ngạc mà nhìn cửa thang máy khép lại.

Là cô nhìn lầm sao.

Sao có thể là Mộ Thiên Sơ.

“Suy nghĩ cái gì vậy?” Cung Âu vừa quay đầu, chỉ thấy vẻ mặt cô mất hồn mất vía.

“Không có gì.”

Tiểu Niệm lắc đầu, về sau nhích lại gần đứng ở trong góc nhỏ.

Cô buông mắt nhìn xuống, ngọn đèn rơi vào khuôn mặt cô lông mi thật dài, xếp theo tầng nhàn nhạt bóng mờ, không hiểu mà câu dẫn người.

Cung Âu đứng ở nơi đó, thật sâu nhìn chằm chằm vào cô, bỗng dưng di chuyển đi về hướng cô, một tay đặt trên vách thang máy, lấn thân trên xuống, một tay nâng cằm của cô lên, cúi đầu xuống không khỏi phân trần mà hôn lên môi của cô.

Giày vò hơn nửa đêm, hắn cuối cùng hôn đến cô.

“A………”

Tiểu Niệm ngạc nhiên mà mở to mắt, thò tay đẩy hắn, lại bị hắn dễ dàng mà kiềm chế lại.

Hắn đem cô ép vào trong góc.

Dùng sức của hàm răng mà cạy mở môi cô.

Ngọn lửa bá đạo thành công chiếm trọn con người hắn.

Trong miệng cô có vị như đồ ăn làm hắn không thể ngừng lại được.

Hôn, Cung Âu bắt đầu hô hấp dồn dập.

Hơi thở gấp gấp, toàn thân cứng ngắc mà dán chặt vào người cô.

Tiểu Niệm thấy rõ sự biến hoá dưới thân hắn, bắt đầu sợ.

Hắn không phải là muốn làm trong thang máy a, hắn điên rồi.

Thang máy là có Camera giám sát. Môi của cô bị hắn ngậm lấy,

Không thể nói,tay lại bị khống chế ở, dưới tình thế cấp bách.

Thời Tiểu Niệm giơ chân lên đá mạnh xuống dưới….

“Ách ——”

Cung Âu đau đến nỗi phải thấp giọng kêu lên một tiếng, buông lỏng cô ra, hắn hạ tầm mắt nhìn về phía giày da hàng hiệu đã bị in lên một dấu chân, ánh mắt tối sầm lại, trong mắt hiện lên tia băng lãnh, sắc mặt giận dỗi.

Thời Tiểu Niệm bị ánh mắt của hắn doạ đến sợ hãi trong lòng.

Lại tức giận?

Lúc này cửa thang máy mở ra, đã lên đến tầng 12.

Cung Âu dùng ánh mắt âm u mà liếc nhìn cô, một tay bắt lấy cô kéo đến trước mặt mình, tầm mắt lúc này chuyển trọng tâm ở trên khuôn mặt của cô gằng từng chữ một, ” Thời Tiểu Niệm, hiệp ước và hợp đồng của cô không phải chỉ để trưng, cô đã là nữ nhân của tôi! Còn cùng tôi chơi trò kháng cự? Định lạt mềm buộc chặt hay sao? Rốt cuộc là cô muốn làm hay không làm hả!”

_KuniWang_ KuniWang

Hắn từ trước đến nay ghét những loạiphụ nữ quá dễ dãi, loại phụ nữa ham mê của cải vật chất

Tâm tư của hắn đổi lại cgir là sự từ chối của cô?

Hiệp ước, hợp đồng, là giấy bán mình a.

Nghĩ đến cái giấy bán mình kia, Thời Tiểu Niệm không khỏi cười khổ một tiếng, ngón tay hướng Cameras giám sát, “Tôi thấy hợp đồng chưa hoàn hảo , không biết trong đó có bao gồm sai cả phòng an ninh giám sát tôi? Nếu như là, xin cứ tự nhiên.”

Giọng nói của cô tràn đầy ý giễu cợt chính mình

Cung Âu theo hướng tay cô nhìn xem, ánh mắt liền giật mình.

 

Chương 34: Chuyến tàu chở khách ba năm trước.

Đáng chết.

Quên mất còn có người giám sát và điều khiển chuyện này.

Hắn hạ mắt nhìn xuống người con gái trước mặt, khóe môi cô cong lên thành hình vòng cung, nụ cười mang đậm sự cay đắng, ngực hắn bỗng nhiên cảm thấy không thoải mái.

Đi theo hắn khiến cho cô cảm thấy khó chịu đến như vậy sao?

“Đi, không để cho phòng an ninh nhìn thấy, chúng ta cứ đi thôi!”

Cung Âu liều lĩnh mà nói đại một câu, lại cúi đầu hôn môi của cô.

Lần này, Thời Tiểu Niệm lại không hề giãy giụa, cô nhất định phải luôn khắc ghi trong lòng, giữa hai người bọn họ chỉ có cái hợp đồng đáng hổ thẹn này mà thôi.Cung Âu càng hôn càng sâu, một đường hôn xuống xương quai xanh của cô, đem cô bế lên, đi ra khỏi thang máy.

Lần này, hắn bế cô theo kiểu công chúa.

Hắn bế cô thẳng tới căn phòng hắn mới đặt, đêm nay còn rất dài, hắn không gấp, chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến.

Phòng tổng thống, rộng 650 mét vuông, mọi thứ đều xa hoa lộng lẫy.

Lúc này, ánh mặt trời chiếu sáng cả phương Đông, Thời Tiểu Niệm tỉnh giấc, thấy mình đang nằm giữa chiếc giường tròn thật lớn, thế nhưng từng hơi thở đều cảm thấy khó khăn, tất cả đều là do Cung Âu đang đè lên người cô.

Đêm nay, cô cơ bản là ngủ không ngon, lúc nào cũng nửa tỉnh nửa mê.

Một lúc sau, Cung Âu ôm cô chặt đến mức cô không thở được, lúc này, cô lại mơ mơ màng màng mà nghĩ đến cái bóng lưng vừa biến mất trên hành lang, chắc có lẽ không phải là ảo giác đâu a.

Cô quay đầu, nhìn về phía cửa sổ phía trước.

Bên ngoài, trời đã sáng.

KuniWang _KuniWang_

Thời Tiểu Niệm ngồi lên giường, Cung Âu đem cô ôm vào lòng, bá đạo đem cô trở thành một cái ôm gối, tay chân đều bị giữ chặt, làm cho cô không thể tự do hoạt động.

Người đàn ông này có tướng ngủ khiến cô thật sự bái phục.

Thời Tiểu Niệm mở tay hắn ra, nhưng Cung Âu không chút hề hấn, vẫn là ôm cô thật chặt.

Chỉ chốc lát sau, Thời Tiểu Niệm mệt mỏi thở hồng hộc, bắt đầu dùng sức đẩy hắn ra.

“Làm gì sao?”

Bị đánh thức, Cung Âu từ từ mở hai mắt, lông mày bắt đầu nhíu lại, khuôn mặt tuấn tú lại hiện vẻ không vui.

“Đi WC.” Cô tìm một cái lý do, không muốn chọc giận hắn.

“Nước tiểu thật nhiều. Cả đêm đi tận mấy lần.” 1

Cung Âu lúc này mới buông cô ra, nằm thoải mái trên nệm êm tiếp tục ngủ.

“……”

Thời Tiểu Biệm xem hắn lại ngủ tiếp thì thở nhẹ một hơi, vén chăn lên xuống giường, nhẹ chân nhẹ tay mà đi ra khỏi phòng.

Bạn cũng sẽ thích

Thiếu gia ác ma đừng hôn tôi – Quyển 2 bởi LucPhongHoi

Thiếu gia ác ma đừng hôn tôi – Quyển 2

Bởi LucPhongHoi

3.3K 149

Tiếp Quyển 1

Editor: Lâm Diệp Hạ ( Kuni )

Tạm ngưng nhảy ed quyển 4

Tổng tài độc ác bởi MiThuPh

Tổng tài độc ác

Bởi MiThuPh

29K 756

Người con gái xích lõa nằm trên mặt đất lạnh ngắt mở giọng cầu xin:

“Xin anh, hãy buông tha cho tôi…”

Hắn hừ lạnh “Từ khi có em trong tay, tôi đã chắc sẽ không bao giờ buông, khi nào Hoắc Thiên Kình tôi chết, thì em sẽ được buông tha, ngược lại, em bị tôi chơi đến chết cũng không được rời đi“. Khuôn mặt đầy nộ khí như con hổ chuẩn bị nhào lấy cắn xé cô. Nước mắt ủy khuất lướt nhẹ qua gò má Lăng Tịnh Hy. Cô nở nụ cười tuyệt vọng, làm cho người ta cảm thấy đau lòng không thôi…

Tác giả: Ph Mithu

Thể loại: Ngôn tình, 18+,ngược,…

Bá tình ác thiếu: Dạy bảo tiểu đào thê [convert] – Thất Hỉ Hoàn Tử bởi shinbo89

Bá tình ác thiếu: Dạy bảo tiểu đào thê [conv…

Bởi shinbo89

34.9K 181

Convert: Shinbo89

“Không được động vào mẹ bọn tôi!”

Hai đứa nhóc một nam một nữ, chặn trước mũi của ác ma thiếu tổng tài. Người phụ nữ hắn nhắm tới, không chỉ bị người ta ăn trước mất, lại còn tặng kèm hai cái đuôi!

“Quân ăn cướp, mau ra đây!”

Đối diện với tràng cảnh max máu chó này, người mẹ nóng bỏng vừa đơn thuần lại vô tội… N năm trước, vô ý bị người ta cướp mất thanh bạch, là lỗi của nàng ta sao? Làm ơn hiểu giùm cho, người ta cũng là kẻ bị hại à nha! Hơ? Sao mà cái tên này với con trai mình lại hao hao nhau thế? Lẽ nào…

Nam thần ở phòng bên cạnh bởi tieuquyen28

Nam thần ở phòng bên cạnh

Bởi tieuquyen28

30.3K 175

Nam thần ở phòng bên cạnh

Tác giả: Miêu tứ nhi

Convert: hanthientuyet

Link: http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=127246

Văn án:

Phòng bên cạnh chuyển tới một mỹ nam kiêu ngạo, tự đại, IQ=max EQ=0.

Ngay từ đầu tiên đã bị hắn đưa vào oồn cảnh sát nên Tô Song Song quyết định thù này không báo không phải nữ tử.

Không ngờ kế hoạch trả thù rất thuận lợi, thế nhưng hắn lại nói ” Cô làm hỏng hôn sự của tôi nên cô phải dùng chính mình để đền ”

Trò chơi tình ái và quyền lực (H+) – Chương 47 bởi linhlinhpenny

Trò chơi tình ái và quyền lực (H+) – Chương…

Bởi linhlinhpenny

40K 3.5K

1

Tổng Tài Ở Trên Tôi Ở Dưới bởi nytran88

Tổng Tài Ở Trên Tôi Ở Dưới

Bởi nytran88

75.7K 2K

Loại Truyện: Tổng giám đốc hào môn

Tác giả: Khương Tiểu Nha

Số chữ: 331 vạn chữ

Edit: Jasmin

Thiếu gia ác ma đừng hôn tôi-Cẩm Hạ Mạt bởi hoaanhdaotrongdem

Thiếu gia ác ma đừng hôn tôi-Cẩm Hạ Mạt

Bởi hoaanhdaotrongdem

6.6K 35

“Không phải cô muốn chúng tôi trả ơn sao? Không bằng… Tôi lấy thân báo đáp đi!” Sau đó anh dùng một nụ hôn làm cô vạn phần hoảng sợ.

“Hàn thiếu gia, xin tự trọng”

“Tự trọng? Bổn thiếu gia lớn như thế này vẫn là lần đầu tiên nghe thấy người khác nói với tôi như vậy.”

“A~~~~”

Hàn Thất Lục bị ngã xuống đất bằng một tư thế quá dị

“An-Sơ-Hạ. Cô-nhất- định-phải-chết!” Từ đó, đời cô hoàn toàn thay đổi…

Đẩy ra chiếc của được thiếu kế tinh tế một cách nhẹ nhàng Thời Tiểu Niệm vừa đi ra khỏi đi liền thấy trên mặt đất rơi đầy quần áo, là quần áo rách rơi khắp nền nhà là quần áo của cô cùng Cung Âu.

Tối hôm qua, cô là bị Cung Âu hôn sâu từ cửa, hai người cùng nhau uốn éo.

Đến giường ngủ , trên người cô đã không một vật che thân.

Không thèm nghĩ nữa chuyện của tối hôm qua điên cuồng, Thời Tiểu Niệm nhặt quần áo của mình trên đất mặc vào, ngẩng đầu lên, chứng kiến trước mắt một cảnh tượng khó tin.

Tối hôm qua, cô không có nhìn kỹ căn nhà này.

Không giống căn biệt thự phồn hoa theo kiểu cách phương Tây của Cung Âu, tại đây lắp đặt rất nhiều thiết bị hiện đại, nhỏ hơn nhiều nhưng không mất quý khí, dùng màu vàng cùng màu trắng làm chủ đảo, dùng theo thủy tinh trang trí cho không gian thêm chan hòa.

Phòng thật lớn.

Chỗ này khu nhà cấp cao, Thời Tiểu Niệm nhìn một lúc, bỗng nhiên có chút hiểu tại sao có nhiều nữ nhân muốn theo Cung Âu như vậy.

Hắn chie cần động động ngón tay, là toàn bộ khu nhà cao cấp nhất ở Châu Á đều là của hắn , kinh tế như thế hấp dẫn bao nhiêu người có thể không động tâm đây?

Lúc tiểu niệm ở đâu bên cạnh vòng vo hai vòng mới tìm được đại môn ở đâu, nàng mặc đóng giày, một mở ra môn chỉ thấy phong đức cùng một đám bảo tiêu cùng Mộc Đầu Nhân tựa như đứng ở bên ngoài.

“Thời tiểu thư, dậy thật sớm.” Phong Đức mỉm cười với cô.

Sáng sớm đã canh ở cửa ra vào, không cần ngủ sao?

“Sớm.”

Thời Tiểu Niệm cúi đầu, nhàn nhạt mà nói một tiếng.

“Thời tiểu thư là muốn đi ra ngoài ư?” Phong Đức hỏi.

“Ah, ta là phải đi về lấy đồ đạc của mình.” Thời Tiểu Niệm nói ra.

Trên thực tế cô là muốn thừa dịp Cung Âu ngủ, nhanh về tắm rửa thay quần áo sạch sẽ, hít thở không khí tự do.

“Nguyên nhân là như vậy.” Phong Đức tránh sang bên cạnh “Thời Tiểu Niệm trước khi về ở đây tôi đã tới chỗ cô thuê phòng, lấy tất cả đồ ở bên trong đó, cô kiểm tra một chút, nhìn xem có bỏ sót thứ gì hay không.”

“……”

Thời Tiểu Niệm ngây người, ra bên ngoài xem xét, chỉ thấy trên hành lang bày biện mười mấy thùng giấy lớn.

Được rồi, toàn bộ đồ của cô tất cả đều đưa đến.

Phòng cũng dọn dẹp hết rồi không để cho cô động tay động chân, cô còn có thể nói cái gì nha?

Thời Tiểu Niệm cười khổ một tiếng, “Chuyển vào đi, tôi kiểm tra nhanh một phát.”

Bảo vệ lập tức đem thùng giấy đi vào, rưng bày từng thùng từng thùng một ở phòng khách, Thời Tiểu Niệm quỳ gối dưới đất kiểm tra, Phong Đức đứng một bên, “Thời tiểu thư, bên này cần bao nhiêu người hầu?”

“Không muốn, tôi không thói quen cần người hầu” Thời Tiểu Niệm lập tức cự tuyệt, vén tóc dài ra sau tai.

“Có thể cho một người đến quét dọn, căn nhà to như thế một mình cô có phải rất mệt mỏi không a?” Phong Đức thiện ý mà nhắc nhở.

Thời Tiểu Niệm ngẩng đầu lên nhìn khắp bốn phía một vòng, đúng vậy, nơi này xác định to đến kinh khủng, một mình cô quét dọn thật sự là rất mệt.

“Tôi đây tìm hai cái nhân viên làm thêm giờ.” Thời Tiểu Niệm nói ra.

“Tôi có thể bảo người đến giúp cô.”

“Phong quản gia.” Thời Tiểu Niệm cầm ra bản phê duyệt vẻ mặt thành thật mà nói, “Tuy đây là Cung Âu dùng tiền mua nhà, nhưng ta đã ở chỗ này, hy vọng có thể tự do quyết định.”

“Tốt, Thời tiểu thư.”

Phong đức không có dị nghị, nhìn Thời Tiểu Niệm sửa sang lại.

Sindy0900

Thiếu gia ánh mắt ngoan độc, Thời Tiểu Niệm bình thản nhìn, thanh thuần ngoan ngoãn, nhưng thực chất bên trong thật sự là mang theo chút ít phản nghịch, ưa thích tự do, đối với trói buộc cô thực sự rất khó chịu.

“Cám ơn.”

Thời Tiểu Niệm cười cười, nghĩ thầm, cái nhà trọ này cũng không quá đáng, là ở tạm mà thôi, đợi cô tìm được chứng cớ chứng minh trong sạch của mình, cô sẽ rời đi.

Nói đến đây cái.

Thời Tiểu Niệm từ trên mặt đất đứng lên, ôm tập giấy hỏi Phong Đức, “Phong quản gia, tôi muốn muốn hỏi anh một chút về sự tình ba năm trước, cái việc tôi bò lên giường Cung Âu.”

Cô không thể đi bệnh viện kiểm tra, cũng chỉ có thể đem sự tình lúc trước tra ra manh mối.

“Thời tiểu thư vẫn là muốn chứng minh trong sạch của mình.” Phong Đức mỉm cười, nói, “Vậy cô hỏi đi.”

“Ba năm trước đây, đến tột cùng là sự việc như thế nào?”

Thời Tiểu Niệm hỏi.

Phong Đức trầm mặc một lát, nói, “Kỳ thật sự tình cụ thật tôi cũng không rõ ràng lắm, chỉ biết là ngày đó, thiếu gia tham gia một tiệc tối của các nhân vật nổi tiếng, tại một chiếc tàu biển tên ‘Ba Cáp’ chở khách chạy ra ngoài biển.” Truyện Chỉ Có Ở Lục Phong Hội.

“Ba Cáp?” Thời Tiểu Niệm sửng sốt.

“Thời tiểu thư có nhớ ra sao?”

“Có.” Thời Tiểu Niệm gật đầu, ôm chặt tập giấy trong tay, “Lúc ấy tôi cùng bạn đại học đi nhận lời mời làm nhân viên phục vụ trên tàu biển, tiệc tối cùng những người thượng lưu, làm suốt ba ngày.”

Việc làm ban ngày mà lương 1000 nhân dân tệ (*) công việc béo bở, cô rất có ấn tượng.

(*) 1000 nhân dân tệ = 3 201 700 VND

_VidaAn_

Chính là vào lễ mừng năm mới, cô vội vội vàng vàng quay trở lại đi một chuyến tàu biển chở khách định kỳ để về với ông bà.

“Thời tiểu thư cô cuối cùng cũng nghĩ ra.” Phong đức chứng kiến hy vọng, vội vàng tiếp tục nói, “Là liên tiếp ba ngày, ngày đầu tiên thiếu gia đã bị hạ dược, cũng không biết tại sao, đêm đó, có một người phụ nữ đi vào gian phòng của thiếu gia, sau đó liền …”

Sau đó liền XXOO chứ sao.

Thời Tiểu Niệm gật đầu, ý bảo hắn nói tiếp.

“Thiếu gia nổi trận lôi đình, kiểm tra tàu biển, cuối cùng là tra ra được là Thời tiểu thư người.” Phong Đức nói ra:“ Lúc ấy, thiếu gia chỉ là đối với cô trừng phạt một chút, liền không truy cứu thêm nữa.”

Nếu như không phải về sau tra được cô có khả năng sẽ mang thai, thiếu gia cũng sẽ không gặp lại cô.

“Trừng phạt một chút?” Thời Tiểu Niệm kinh ngạc, đột nhiên nhớ lại thời gian còn học đại học, có cái gì mà tuyến chính chuỗi đến cùng một chỗ.

“Vâng”

“Vì vậy khi tôi học đại học, bị ghi chép một lần cái gì mà lỗi nặng có quan hệ nam nữ bất chính là do các người làm?” Cô nghĩ tới.

“……”

Phong Đức dự tính.

“Có lầm hay không, toàn bộ trường học truyền được những thông tin, nói ta cùng không biết bao nhiêu đàn ông lên giường, chuyên môn tìm đàn ông đã có vợ, mỗi người giáo viên ác ý cho tôi không đạt tiêu chuẩn, làm hại tôi đều không có thể đường đường chính chính mà tốt nghiệp!”

Nghĩ tới việc này, Thời Tiểu Niệm tức muốn điên rồi.

Đó là quãng thời gian cô sống mười phần u ám, chung quanh tất cả đều là lời đồn đãi những chuyện vô căn cứ, cô khi đó chết cũng đều không hiểu là ai tại hại mình, thì ra là Cung Âu!!

Người đàn ông xấu xa này vậy mà tại ba năm trước đây từng hủy diệt cô một lần!

“Dám hạ dược với tôi thì cô chính là người đầu tiên, trừng phạt như vậy là nhẹ cho cô rồi.”

Một âm thanh lười biếng từ phía sau cô vang lên.

Là Cung Âu.

Phong Đức cung kính mà cúi đầu xuống.

_KuniWang_

Thời Tiểu Niệm vừa muốn quay người đã bị Cung Âu theo sau ôm lấy, hắn mặc áo tắm, trên người toả ra mùi nam tính, cây hương trầm, cúi đầu xuống chôn ở cổ của cô, dùng sức mà hô hấp, hết sức ám muội.

Sớm biết cô để lại cho hắn hứng thú như vậy, ba năm trước nên đem cô bắt trở lại.

Cung Âu há mồm, cắn trên cái cổ trắng nõn của cô một cái.

“Híz-khà-zzz ——”

Lúc Tiểu Niệm bị cắn đau, theo phản xạ có điều kiện mà thò tay che cái cô lại ̉, Cung Âu lại gặm phải ngón tay của nàng, không nhẹ và cũng không để ý đến vị trí cắn.

Thật sự là Chó Điên.

Cô bị cắn đến ngón tay run rẩy.

Cung Âu khẽ cười một tiếng, “Ngón tay của cô thật đúng là quá mẫn cảm“.

Cắn một phát liền run rẩy.

“…”

Tên đại sắc lang này, không có thấy quản gia còn ở nơi này sao.

Lúc Tiểu Niệm xoay người, đối mặt với hắn, một tay còn ôm lấy bản phê duyệt nghiêm mặt nói: “Cung tiên sinh, tôi hiện tại đã hiểu rõ từ đầu đến cuối sự kiện của ba năm trước, tất nhiên muốn cùng anh nói rõ ràng”

Cung Âu nhìn chằm chằm vào cô, nhếch đôi môi mỏng, ánh mắt của hắn thâm trầm, làm cho người khác đoán không ra hắn muốn gì.

Sau nửa ngày, Cung Âu lười biếng mà đi về hướng sofa ngồi xuống, từ từ nhích lại gần, giọng nói trầm thấp gợi cảm, “Nói.”

Nghe vậy, Tiểu Niệm vội vàng buông bản phê duyệt xuống, đi đến trước mặt Cung Âu nói ra ,“Ba năm trước đây, tôi đích thật là tại ba cáp tàu biển chở khách chạy đi kỳ thượng, nhưng tôi thề, chưa bao giờ cho người hạ dược anh, càng không bò lên giường của anh.”

Nghe vậy, Cung Âu cười lạnh một tiếng,“ Nếu như cô chính là muốn nói nhảm, giảng giải những thứ này cho tôi, tôi liền đem cái kia đình chỉ.”

Hắn tin kết quả chính mình tự điều tra , không tin lời cô nói.

“Tôi nói là sự thật.” Thời Tiểu Niệm có chút lo lắng mà nói: “Cái loại này nhân vật nổi tiếng ở tiệc vào buổi tối thường có giám sát và điều khiển, tra thoáng qua một chút sẽ biết.”

Cung Âu lại là một tiếng cười lạnh.

“Thời tiểu thư.” Phong Đức đứng ở một bên giải thích: “Ngày đó tiệc tối hầu hết là những nhân vật lớn rất khó lường, tuy là yến hội, nhưng là có rất nhiều chuyện quan trọng phải bàn bạc…… Bởi vậy, đêm đó là không cần thiết có giám sát và điều khiển, mà dùng vệ sĩ của chính mình .”

Không có giám sát và điều khiển.

Thời Tiểu Niệm đứng ở nơi đó, đột nhiên nhớ tới ngay lúc đó hxác thực nhận lời mời tiệc cùng các cô nói, không thể mang điện thoại và bất luận đồ điện tử, thiết bị lên tàu biển chở khách chạy định kỳ, phòng ngừa chụp ảnh trộm.

Cũng là nói, căn bản không có người ghi chép lại cái kia ba ngày sự tình.

“Còn có cái gì cứ nói?”

Cung Âu nhìn về phía Thời Tiểu Niệm, con mắt màu đen rất sâu, ẩn ẩn bên trong có chút không vui.

Cô như thế vội vã chứng minh trong sạch của mình, muốn rời khỏi bên cạnh hắn?

“Cái kia…… Vậy các người cũng không thể một mực chắc chắn là tôi hạ dược, đêm hôm đó tàu biển chở khách chạy định kỳ nhiềungười như vậy.” Thời Tiểu Niệm chất vấn.

“Thời tiểu thư, chúng ta là trải qua điều tra bảo mật nhất, mới có thể xác định là cô, điểm này không cần hoài nghi.”

Phong Đức ở bên cạnh nói .