Cùng Hào Môn Đại Lão Tàn Tật Ngọt Ngào Hàng Ngày

Chương 63




Điền Dĩnh Hòa cười nói: “Chuyện này nhắc tới cũng đúng lúc, hôm ấy khi em đi lên lầu đưa tài liệu, vào văn phòng của tổng giám đốc đúng lúc thấy Lưu Tĩnh Ngọc ở đó.”

Trịnh Cẩn Dư không cảm thấy có gì đặc biệt: “Cô ấy là trợ lý thì ở phòng làm việc của Hạ Dư Sinh là rất bình thường mà?”

Điền Dĩnh Hòa: “Tất nhiên là bình thường. Nhưng mà hai người quần áo không nghiêm chỉnh, chị còn cảm thấy bình thường không?”

“Quần áo không nghiêm chỉnh?” Trịnh Cẩn Dư cau mày: “Nếu như chị nhớ không lầm thì Hạ Dư Sinh có vị hôn thê rồi mà?”

Điền Dĩnh Hòa: “Đúng thế, cho nên chuyện này mới kỳ lạ.”

Trịnh Cẩn Dư nhớ lại một chút chuyện Hạ Dư Sinh ở chung với Lưu Tĩnh Ngọc, có chút nghi ngờ: “Em nói hai người bọn họ và việc di rời tài sản lần này có liên quan gì không?”

Điền Dĩnh Hòa lắc đầu: “Điều này khó mà nói được. Nhưng dhs chắc chắn biết, nếu anh ta không đồng ý thì tiền trong công ty đừng ai hòng có thể lấy đi một phần nào hết.”

Lời này rất có lý, Trịnh Cẩn Dư trầm tư một chút: “Vậy chị có nên vạch trần anh ta chút không?”

Điền Dĩnh Hòa: “Dù gì chuyện này cũng dễ dàng tra ra được, chỉ cần chứng minh hạng mục có vấn đề, vậy người liên quan tới hạng mục liền có vấn đề, điều tra theo con đường này bao nhiêu người phía sau cũng có thể tóm được. Nhưng mà trước mắt làm sao để có thể chứng minh hạng mục có vấn đề?”

Trịnh Cẩn Dư cảm thấy đây cũng không phải việc khó: “Chị kêu Lục Tư Sâm làm vậy.”

Nhắc tới Lục Tư Sâm, Điền Dĩnh Hòa không nhịn được cười: “Nè, nửa đêm hôm qua sao chị lại chạy tới nhà người ta thế?”

Trịnh Cẩn Dư bị cô nói mà xấu hổ: “Cái gì gọi là nhà anh ấy chứ? Đó cũng là nhà chị có được không?”

Giọng Trịnh Cẩn Dư trêu chọc: “Hai người bọn chị làm lành rồi?”

“Không phải nói không tha thứ cho anh ấy hay sao?”

Trịnh Cẩn Dư cúi đầu khuấy trà sữa trong ly: “Không phải do anh ấy bị bệnh hay sao? Nếu không chị mới không tha thứ cho anh ấy.”

Điền Dĩnh Hòa cau mày: “Anh ấy bị bệnh gì?”

Trịnh Cẩn Dư kỳ quái nói: “Nói tới cũng lạ, chị còn tưởng anh ấy ngồi xe lăn là lừa gạt chị cơ. Nhưng mà tối hôm qua anh ấy đau không chịu nổi, mà chị kiểm tra chân anh ất lại chẳng có bất kỳ vấn đề gì, sao lại bị đau chứ?”

“Để anh ấy tới bệnh viện anh ấy lại không chịu đi, có phải kỳ lạ hay không?”

Điền Dĩnh Hòa cũng cảm thấy chuyện này có điều lạ: “Chị nói coi có phải anh ấy cũng từ giới Tu Chân tới như chị không?”

Trước đó Trịnh Cẩn Dư không hiểu sao mà bị bệnh, lại không hiểu sao mà khỏi, Điền Dĩnh Hòa vẫn luôn tò mò, cô liền nói chuyện này cho đối phương.

Cho nên bây giờ Điền Dĩnh Hòa mới hỏi câu này.

Trịnh Cẩn Dư cảm thấy lời cô bé nói chẳng có chút tin cậy nào: “Sao có thể chứ? Nếu như anh ấy thật sự tới từ giới Tu Chân, tại sao lại biết chị rồi thích chị?”

“Hoặc là kết hôn với chị?”

“Chẳng lẽ là người quen trước kia của chị?”

Vừa rồi Điền Dĩnh Hòa chỉ là lóe lên ý nghĩ đó, thuận miệng nói một chút, bây giờ suy nghĩ cẩn thận một hồi cũng cảm thấy chuyện này quá mức hoang đường.

Nhưng mà nghĩ tới một bộ phim cổ trang gần đây lại nói: “Thật ra thì em rất thích cp sư phụ và đồ đệ.”

“Sư phụ và đồ đệ?” Trịnh Cẩn Dư cảm thấy vô cùng kỳ quái: “Đây là loạn luân đó.”

Điền Dĩnh Hòa im lặng nhìn cô: “Chị nói linh tinh gì vậy? Không có quan hệ huyết thống thì loạn cái gì?”

Hình như đúng là thế, nhưng trong lúc nhất thời vẫn không xoay chuyển được: “Nhưng mà sao sư phụ có thể yêu đương với đồ đệ?”

“Sao đồ đệ có thể thích sư phụ?”

Điền Dĩnh Hòa hiểu trong nháy mắt, hiếu kỳ hỏi: “Aiz, vậy chị và sư phụ sống chung với nhau sớm sớm chiều chiều trong mấy trăm năm, chị không có chút ý gì với người ta ư?”

“Ý gì?” Trịnh Cẩn Dư vội vàng lắc đầu: “Sao chị có thể có ý gì với sư phụ chứ.”

Điền Dĩnh Hòa nhẹ bẫng hỏi ngược lại: “Vậy chị có thể chắc chắn sư phụ không có ý gì với chị?”

“Sư phụ… Đối với chị?” Trịnh Cẩn Dư chợt nhớ ra một vài chuyện.

Lần cuối cùng cô trở lại giới Tu Chân cảm thấy sư phụ rất kỳ quái, có một lần sư phụ suýt chút nữa hôn cô.

Chẳng lẽ…

Sư phụ thật sự thích cô?

“Không, không thể nào.” Trịnh Cẩn Dư lập tức lắc đầu xua bỏ: “Sao có thể có chuyện đó được? Tuyệt đối không thể nào.”

Cũng không biết có phải Điền Dĩnh Hòa nói chuyện quá dọa người hay không mà Trịnh Cẩn Dư bị dọa giật mình. Cũng là vì sức đề kháng của thai phụ quá kém, đến tối về liền không có tinh thần gì, ngủ tới nửa đêm lại bắt đầu phát sốt.

Nửa đêm Lục Tư Sâm tỉnh lại rất tự nhiên khóc tay lên bụng cô, lại bị cái nóng của cô làm cho hút vào một ngụm khí lạnh.

“Cẩn Dư…”

Lục Tư Sâm đưa tay đẩy cô: “Cẩn Dư, em sốt rồi.”

Đẩy hay cái không động đậy, Lục Tư Sâm nhanh chóng đi gọi bác sĩ gia đình, sau đó lại đi lấy nhiệt kế đo thân nhiệt cho cô.

Năm phút sau, Lục Tư Sâm lấy nhiệt ra nhìn một cái, 39 độ.

Đây không phải là chuyện đùa, cũng may bác sĩ nhanh chóng tới, sau khi kiểm tra xong thì lấy chút thuốc phụ nữ mang thai có thể uống. Lục Tư Sâm lại chuẩn bị nước ấm, hầu hạ cô uống.

Toàn bộ quá trình Trịnh Cẩn Dư đều mơ mơ hồ hồ.

Lục Tư Sâm gần sát tới miệng cô, còn có thể nghe thấy giọng cô nỉ non nhỏ nhẹ: “Sư phụ… Sư phụ…”

Lục Tư Sâm nhíu mày một cái, tại sao tự nhiên lại nhớ tới sư phụ?

Hơn nữa tật xấu này của cô cũng tới quá đột ngột.

Trịnh Cẩn Dư sốt một cái liền sốt nguyên ngày, tới chạng vạng tối ngày hôm sau thân nhiệt mới chậm rãi hạ xuống.

Thân nhiệt hạ xuống gần một tiếng rồi người mới tỉnh lại.

Lục Tư Sâm ngồi trước mặt cô, vành mắt thâm quầng, cả người nhìn vừa mệt mỏi lại tang thương, thấy Trịnh Cẩn Dư tỉnh suýt chút nữa mừng rớt nước mắt: “Cẩn Dư, cuối cùng em cũng tỉnh rồi.”

Trịnh Cẩn Dư từ từ mở mắt ra, đường nét của người trước mắt cực kỳ mơ hồ, có mấy phần giống với dáng vẻ của sư phụ.

Cô dùng sức chớp mắt một cái, vẫn nhìn thấy hình bóng sư phụ.

“Sư phụ?”

Nhưng mà giọng không giống mà, rốt cuộc là Lục Tư Sâm hay sư phụ?

Sao cô lại có cảm giác này?

Chờ sau khi Trịnh Cẩn Dư hoàn toàn tỉnh táo lại, sau khi cô thấy rõ người trước mắt là Lục Tư Sâm thì trong lòng có loại cảm giác không biết diễn tả thế nào.

Sau khi sư phụ bị bệnh đi cùng với sư thúc, hẳn là không khiến cô lo lắng, sao đột nhiên lại nhớ rồi?

“Cẩn Dư, em sao thế?” Lục Tư Sâm ân cần hỏi

Trịnh Cẩn Dư dựa vào gối dựa, nhẹ lắc đầu: “Không sao.”

Cả ngày không ăn gì, Lục Tư Sâm cảm thấy mặt cô cũng gầy đi: “Có đói bụng không?”

“Anh kêu người đi lấy đồ cho em ăn chút nhé?”

Trịnh Cẩn Dư không có khẩu vị gì, nhưng mà nghĩ tới đứa trẻ trong bụng, cảm thấy vẫn là ăn một chút thì tốt hơn: “Vậy thì ăn chút đi.”

Vú Vu bưng một chén cháo thịt tới, Lục Tư Sâm nhận lấy tự tay đút cho cô.

Trịnh Cẩn Dư muốn ăn một chút, nhưng chỉ ăn được một miếng liền không ăn được nữa.

Cô mặt đầy mệt mỏi nhìn Lục Tư Sâm lắc đầu một cái: “Không ăn được.”

“Không ăn được?” Lục Tư Sâm ngửi cháo thịt, mùi thơm lan tỏa, sao có thể không ăn được chứ?

“Nếu không thì ăn thanh đạm một chút?”

Trịnh Cẩn Dư gật đầu một cái.

Lục Tư Sâm lại kêu mẹ Vu đi lấy một chén cháo nhỏ.

Nhưng mà Trịnh Cẩn Dư chỉ ăn một miếng liền ăn không vô nữa.

“Không muốn.” Âm thanh Trịnh Cẩn Dư uể oải, người cũng không có tinh thần gì.

Lục Tư Sâm tràn đầy đau lòng nhìn cô: “Không ăn gì thì sao được? Em cũng một ngày chưa ăn gì rồi.”

Trịnh Cẩn Dư lắc đầu: “Nhưng mà không đói bụng, không muốn ăn.”

Lục Tư Sâm bỏ chén qua một bên, đỡ cô nằm xuống: “Vậy em nghỉ ngơi một chút đi. Anh tới phòng bếp xem một chút xem có gì em thích ăn không.”

Trước khi ở giới Tu Tiên, Trịnh Cẩn Dư vừa bị bệnh liền không thích ăn gì hết.

Lần nào anh cũng vắt hết óc làm đồ ăn cô thích.

Sau đó thời gian lâu dài, anh cũng phát hiện ra một quy luật, mỗi lần cô không có khẩu vị đều cực kỳ thích ăn canh hạt sen đông lạnh.

Vì để bồi bổ thân thể cho cô, anh còn bỏ thêm mấy vị thuốc Đông y trong đó.

Bây giờ nghĩ lại, mấy vị thuốc Đông y kia phụ nữ mang thai cũng ăn được

Tất nhiên không thể ăn quá lạnh, nhưng mà hơi lạnh một chút hẳn không có vấn đề.

Chờ tới khi cô có khẩu vị rồi thì ăn những cái khác cũng tốt.

Sau khi Lục Tư Sâm tới phòng bếp, kêu đầu bếp chuẩn bị nguyên liệu cho anh, định tự mình làm.

Trịnh Cẩn Dư nhàm chán sẽ lướt điện thoại, Điền Dĩnh Hòa không biết cô bị bệnh, gọi mấy cuộc điện thoại cho cô.

Cô gửi cho đối phương hai tin nhắn rồi lại đặt di động sang một bên.

Bỗng nhiên cực kỳ muốn uống canh hạt sen đông lạnh sư phụ làm.

Nhưng mà nơi này sao có thể có người biết làm chứ.

Cho dù cô có nói cho bọn họ cách làm, chỉ sợ cũng chẳng làm ra được cái vị đó, còn lao sư động chúng.

Lát nữa cho dù Lục Tư Sâm lấy được đồ ăn gì, cô cũng phải giả vờ rất thích và ăn nhiều một chút mới được.

Nhìn râu anh cũng mọc ra một đoạn dài, chắc chắn là một ngày một đêm không ngủ, bây giờ còn muốn làm đồ ăn cho cô, đúng là cực khổ anh.

Trịnh Cẩn Dư đang miên man suy nghĩ, bỗng nhiên ngửi được một mùi hương mát lành thơm ngọt, rất giống với mùi canh hạt sen đông lạnh cô ăn ở giới Tu Tiên.

Cô ngồi dậy theo bản năng thì nhìn thấy Lục Tư Sâm một tay lăn xe lăn, một tay bưng chén cháo đi tới.

Cô không dám tin nhìn đối phương, chẳng lẽ là trùng hợp?

“Cẩn Dư, em nếm thử canh hạt sen đông lạnh anh làm một chút đi, xem có thích hay không?”

Lục Tư Sâm bưng chén canh tới trước mặt Trịnh Cẩn Dư.

Chén là chén huỳnh quang màu hổ phách, làm tôn lên vẻ đẹp bên ngoài của canh hạt sen.

Hít một cái mùi thương nhàn nhạt thoang thoảng bay vào mũi, mắt Trịnh Cẩn Dư có hơi ướt.

Có lẽ chính là cái mùi này.

Cô từ từ nhận lấy chén canh, mắt lại lạc trên mặt Lục Tư Sâm không chịu rời đi.

Vì sao mùi lại giống như thế?

Nếu ăn vào trong miệng cũng có vị giống thế thì có phải có thể nói rằng Lục Tư Sâm và sư phụ là…

Ít nhất có một loại quan hệ nào đó.

“Sao không ăn thế?”

Lục Tư Sâm nhìn Trịnh Cẩn Dư cầm thìa không chịu bỏ vào miệng, ngơ ngơ ngác ngác không biết đang suy nghĩ gì.

Suy nghĩ của Trịnh Cẩn Dư bị cắt ngang, lúng túng nói: “Giờ ăn đây.”

Canh hạt sen cho vào miệng mùi thơm tràn ngập, chính là mùi vị mà sư phụ nấu ở giới Tu Tiên.

Trịnh Cẩn Dư thừ ra một lúc, lại ăn thêm hai thìa.

Hai người khác nhau, cho tới giờ chưa từng gặp lại, thức ăn làm ra lại có thể cùng một loại mùi vị thì xác suất xảy ra là bao nhiêu?

Cô cũng học mấy món ăn từ mẹ, cho dù làm đúng y như thế nhưng thức ăn khi nấu xong vẫn có vị kém hơn nhiều.

Trong đây còn có cả nhân tố độ lớn của lửa và thứ tự trước sau.

Hơn nữa sao trong canh hạt sen phải có dược liệu?

Lục Tư Sâm không am hiểu dược liệu, chỉ có sư phụ mới biết những thứ này.

Chẳng lẽ là Lục Tư Sâm xin bác sĩ chỉ bảo?

Nghĩ như thế nào cũng cảm thấy không đúng.

Chẳng lẽ là sư phụ chuyển kiếp tới ư?

Vậy rốt cuộc trước kia kết hôn với cô là sư phụ hay Lục Tư Sâm?

Nếu như là sư phụ đuổi Lục Tư Sâm đi, vậy Lục Tư Sâm đâu rồi?

Rốt cuộc là cô yêu Lục Tư Sâm hay là sư phụ?



Trịnh Cẩn Dư càng nghĩ càng rối, càng nghĩ càng đau đầu, đến cuối cùng vẫn không nghĩ ra nguyên nhân.

Trái lại canh ăn được không ít, vẫn là Lục Tư Sâm ngăn cản cô: “Cẩn Dư, canh này hơi này, mặc dù anh đã xử lý rồi nhưng mà dù sao em cũng đang mang thai, vẫn nên ăn bớt lại chút thì tốt hơn.”

Cơm nước xong, Trịnh Cẩn Dư đi tắm, sau khi trở lại trên giường thì mơ mơ màng màng rơi vào giấc ngủ.

Phải nói tốc độ làm việc của Lục Tư Sâm này người bình thường vốn không có cách nào tưởng tượng nổi.

Trịnh Cẩn Dư bị bệnh ba ngày, sau khi ngày thứ tư bò dậy khỏe như vâm thì Lục Tư Sâm đã điều tra rõ mười mươi chuyện ở công ty kia của cô.

Thật sự Trịnh Cẩn Dư không thể tưởng tượng nổi: “Lục Tư Sâm, rốt cuộc anh có phải người hay không?”

Khóe miệng Lục Tư Sâm cong lên cười: “Nếu em nghĩ như thế thì cũng được thôi.”

Trịnh Cẩn Dư cạn lời: “Anh nói cho rõ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Lục Tư Sâm giải thích cho cô từng chút: “Chuyện này nói là đơn giản thì cũng đơn giản, nói là phức tạp thì cũng phức tạp.”

Trịnh Cẩn Dư tò mò, ngăn anh lại nói: “Vậy để em đoán trước đã, có phải là do Hạ Dư Sinh làm không?”

Lục Tư Sâm cười nói: “Quan hệ của Hạ Dư Sinh và Lưu Tĩnh Ngọc quả thực rất đặc biệt, vị hôn thê của hai người ở bên ngoài đã có em bé.”

Điều này giống như in với Điền Dĩnh Hòa nói: “Thật đúng là anh ta.”

Lục Tư Sâm lắc đầu: “Thế thì sai rồi. Anh ta thật sự có vấn đề, nhưng mà không phải chủ mưu.

“Còn có chủ mưu?” Trịnh Cẩn Dư kinh ngạc nói.

Lục Tư Sâm: “Chủ mưu là cái người em gọi là chị họ.”

“Tôn Cẩn Tình?” Trịnh Cẩn Dư càng kinh ngạc hơn.

Lục Tư Sâm: “Đúng thế, cô ta cấu kết với luật sư Lưu làm việc xấu, lại thành lập một công ty nước hoa, tên là Đậu Khấu Lệ Cẩm.”

“Chỉ kém một chữ so với công ty nhà chúng ta?” Trịnh Cẩn Dư quả thật rất cảm thán sự không biết xấu hổ của Trịnh Cẩn Dư.

Lục Tư Sâm gật đầu: “Đúng thế, chờ sau khi Đậu Khấu Beauty sụp đổ, công ty mới thành lập của bọn họ liền có thể thay thế một cách danh chính ngôn thuận.”

Trịnh Cẩn Dư vẫn không hiểu: “Nhưng mà làm sao mà bọn họ làm được đây?”

“Trịnh Cẩn Dư cũng không phải là người trong công ty, quyền lực của luật sư Lưu cũng không lớn như thế.”

Lục Tư Sâm: “Chuyện này đơn giản thôi. Bọn họ thông qua liên lạc với một vào thành viên trong hội đồng quản trị của công ty, lại nắm thóp được Hạ Dư Sinh, để anh ta giữ yên lặng. Tới lúc đó khi ở trên công ty, nếu không ai phản đối chuyện này thì qua luôn.”

“Trong chuyện này Hạ Dư Sinh cũng chính là một con bù nhìn.”

“Thì ra là như thế.” Trịnh Cẩn Dư biết: “Vậy anh xử lý như thế nào?”

Lục Tư Sâm: “Chứng cứ phạm tội đã được chuyển giao cho cơ quan tư pháp.”

Không phí chút sức lực nào đã giải quyết được một vấn đề khó khăn lớn như thế, Trịnh Cẩn Dư vui vẻ, thật tâm thật ý nói: “Lục Tư Sâm, anh đúng là lợi hại.”

Lục Tư Sâm cười rất khiêm tốn: “Vẫn là vợ có cách dạy bảo.”

Trịnh Cẩn Dư vui vẻ một lúc, bỗng nhiên lại nhớ ra gì đó: “Đúng rồi, quản lý cấp cao trong công ty bị bắt như thế, bây giờ quản lý kiểu gì đây?”

Lục Tư Sâm cũng đang rầu rĩ chuyện này: “Em tin tưởng anh không?”

Trịnh Cẩn Dư tất nhiên là tin tưởng anh rồi: “Tin chứ.”

Lục Tư Sâm: “Vậy trước hết anh phái người đi quản lý một thời gian, chờ có người thích hợp thì nói sau.”

Trịnh Cẩn Dư cảm thấy biện pháp này không ổn lắm. Nếu như giao Đậu Khấu Beauty cho Lục Tư Sâm, vậy không phải danh chính ngôn thuận biến thành đồ của nhà họ Lục hay sao?

Nhưng mà trong lúc nhất thời cô không nghĩ ra phương án thích hợp.

Im lặng một hồi rồi nói: “Đợi em sinh em bé xong, em muốn tự mình quản lý công ty.”

“Em quản lý công ty?” Lục Tư Sâm ngạc nhiên nói.

Trịnh Cẩn Dư không quá vui mà hỏi ngược lại: “Anh không tin em?”

Lục Tư Sâm lắc đầu: “Sao thế được, chỉ là anh cảm thấy như thế sẽ rất cực cho em mà thôi.”

Trịnh Cẩn Dư mới không cảm thấy khổ cực. Nếu như công ty rơi vào trong tay Lục Tư Sâm, đó mới là dê vào miệng cọp.

Tới lúc đó tứ cố vô thân, ngay cả công ty cũng bị mất, sau này còn không phải toàn nhìn sắc mặt anh hay sao?

Càng nghĩ càng cảm thấy không được, trong lòng đã thầm quyết định, chờ cô sinh em bé xong nhất định phải làm một cô gái mạnh mẽ như Triệu Lỵ Lỵ, tới công ty làm việc.

Cô phải phát triển Đậu Khấu Beauty lớn hơn ban đầu.

Sau này khiến cho sản phẩm của Đậu Khấu Beauty đi ra toàn thế giới, để cả thế giới đều biết đến sản phẩm này, sử dụng sản phẩm này.

Ăn ngon uống tốt, ngủ cũng tốt, chuyện của công ty được giải quyết, Trịnh Cẩn Dư chẳng có điều gì phiền lòng.

Hôm ấy một mình cô đung đưa trên võng trong vườn hoa, nhìn hoa hồng mới nở xa xa mà ngẩn người.

“… Con nói con có ta, không phải, là con của anh ta…”

Bỗng nhiên một giọng nói hiện lên trong đầu, Trịnh Cẩn Dư như bị sét đánh trúng mà ngồi dậy.

Sư phụ lỡ lời nói nhầm?

Không thể nào, sư phụ là thượng tiên tu luyện mấy ngàn năm, sao có thể nói nhầm được chứ?

Trịnh Cẩn Dư cẩn thận nhớ lại cuộc sống ở giới Tu Tiên mấy ngày đó.

Sư phụ nghe nói cô có em bé, còn kích động hơn tự mình có con, còn khuyên cô quay về.

Sau đó Lục Tư Sâm liền dẫn theo cô và cục cưng lái xe chạy thẳng tới vách đá…

Nếu như Lục Tư Sâm chỉ là một người bình thường, anh ấy thật sự nỡ mang đứa bé đi tìm chết ư?

Hay là nói anh…

Đã sớm chắc chắn cô sẽ trở lại.

Nguyên nhân duy nhất rõ ràng là anh đã biết gì đó.

Cahwngr lẽ Lục Tư Sâm và sư phụ có nguồn cội sâu xa gì đó?

Cô cũng có thể thông qua xuyên sách tới Nhân giới, chẳng lẽ sư phụ không thể được sao?

Nếu như sư phụ lui tới thoải mái, vậy tại sao từ khi cô xuyên sách tới giờ đã lâu như thế mà vẫn chưa từng xuất hiện?

Chưa từng tới thăm cô một lần?

Càng nghĩ càng cảm thấy chuyện này có điều gì đó không thể tưởng tượng được.

Trịnh Cẩn Dư leo xuống khỏi võng đi về phía tòa nhà lớn.

Lục Tư Sâm vừa mới về, vòng quanh trong phòng một hồi không thấy Trịnh Cẩn Dư, đang định đi tới vườn hoa thì đúng lúc thấy Trịnh Cẩn Dư trở lại, liền dừng xe lăn.

Trịnh Cẩn Dư dừng bước chân, im lặng mấy giây, linh quang chợt lóe, cô bỗng nhiên có ý này.

Cô từ từ đi tới chỗ Lục Tư Sâm, đứng yên ở nơi cách anh một mét, cười híp mắt nhìn anh, gọi: “Sư phụ.”

Sư phụ?

Lục Tư Sâm: “…”

Vẻ mặt thay đổi một cái, không lên tiếng.

Trịnh Cẩn Dư lại nói: “Sư phụ à, con biết hết tất cả rồi, người đừng gạt con nữa.”

Trong lòng Lục Tư Sâm trầm xuống, nhưng mà nhìn vẻ mặt này của Trịnh Cẩn Dư không giống đang tức giận, thử dò xét nói: “Con biết hết rồi?”

Trịnh Cẩn Dư gật đầu: “Cho nên, người đúng là sư phụ?”

Lục Tư Sâm: “…”

“Nếu như đúng là ta thì con sẽ thế nào?”

Trịnh Cẩn Dư hỏi ngược lại: “Người đoán xem?”

Trong lòng Lục Tư Sâm không chắc: “Ta cũng không biết.”

Bây giờ Trịnh Cẩn Dư càng xác định, cô cực kỳ nghiêm túc nói: “Cho nên người bắt đầu lừa gạt con từ khi nào?”

Vẻ mặt Lục Tư Sâm có chút khó coi: “Sao ta có thể lừa con chứ.”

Trịnh Cẩn Dư hạ giọng: “Vậy người nói đi, người biến thành anh từ lúc nào?”

Lục Tư Sâm: “…”

Trịnh Cẩn Dư: “Chính là người tới từ khi nào?”

Trong lòng Lục Tư Sâm chột dạ, hạ giọng: “À thì, ta tới trước con.”

Cho nên từ lúc bắt đầu người mà cô thấy ở nhà của Lê Mặc Dương chính là sư phụ.

Cho tới bây giờ đều không có Lục Tư Sâm gì hết.

Cô còn làm theo như diễn biến trong sách.

Khó trách nhiều lần như thế cũng có thể vô tình gặp được Lục Tư Sâm, còn tưởng rằng là duyên phận đặc biệt gì đó.

Khó trách khi cô nhắc tới kết hôn, anh liền đón đầu vọt tới, còn chủ động hơn cả cô. Thì ra anh đều đã đặt bẫy, chờ cô nhảy xuống.

Đúng là quá đáng!

“Lục Tư Sâm…” Trịnh Cẩn Dư tức giận gọi, cô không dám gọi thẳng đại danh của sư phụ, luôn cảm thấy đó là tội đại bất kính, không thể làm gì khác hơn là gọi Lục Tư Sâm: “Người đúng là quá đáng!”

Lục Tư Sâm hoạt động xe lăn đi tới bên cạnh cô, không quá chắc chắn bây giờ tâm trạng cô gái như thế nào, thử dò xét hỏi: “Vậy bây giờ rốt cuộc con có quyết định thế nào?”

Đương nhiên Trịnh Cẩn Dư không có cách nào tiếp nhận sự thật sư phụ chính là chồng mình.

Đây chính là người đã nuôi nấng cô mấy trăm năm.

Nhưng bây giờ sư phụ không bị sao, Lục Tư Sâm cũng ở bên cạnh, có vẻ như rất hoàn mỹ đối với cô.

Lục Tư Sâm thấy cô không nói lời nào, thử thăm dò kéo tay cô: “Cẩn Dư, sư phụ, sư phụ…”

Trịnh Cẩn Dư vội ngăn lại: “Đừng nói là sư phụ con.”

Lục Tư Sâm sửa lại: “Ta, ta đã thích con mấy trăm năm.”

Trịnh Cẩn Dư cắn môi, trái lại những lời này còn khiến người ta cảm động hơn mấy lời tỏ tình gì đó.

Sư phụ tiên tư mờ mịt, dáng vẻ đẹp trai, ngọc thụ lâm phong, bên trong lục giới có mấy cô gái bị từ chối, chỉ có thể nói khi đó cô đúng là quá ngu ngốc.

Lại mấy trăm năm trời không ý thức được sư phụ thích cô.

“Sư phụ…”

“Cẩn Dư.” Lục Tư Sâm nắm tay cô, kéo người vào trong ngực: “Không thể chấp nhận ư?’

Trịnh Cẩn Dư lắc đầu một cái: “Thật ra cũng không phải là không thể, chỉ là có chút kỳ lạ.”

Lục Tư Sâm trấn an xoa xoa đầu cô: “Vậy cứ từ từ đi, mấy trăm năm cũng đã qua, không gấp.”

“Nếu không gấp.” Trịnh Cẩn Dư nháy mắt: “Dù gì chuyện cũng đã như thế, con cũng không thể để đứa bé không có cha, nhưng mà thay đổi nhân vật này một chút có vẻ không ổn lắm, chi bằng…”

Mắt cô rơi vào trên đùi Lục Tư Sâm: “Lúc nào chân của người tốt lên rồi, con lại tiếp nhận người có được không?’

Lục Tư Sâm: “…”

Cho nên vẫn là cái chân này liên lụy anh?

Trịnh Cẩn Dư nhìn anh rồi nghịch ngợm nháy mắt: “Không thể tiếp nhận ư?”

“Tổn thương lòng tự ái à?”

Vẻ mặt Lục Tư Sâm vô cùng bình tĩnh, ánh mắt u ám không rõ. Trịnh Cẩn Dư cảm thấy lời mình nói như thế có thể tổn thương tới anh.

Nhưng mà lời đã nói ra muốn rút lại cũng khó, huống chi người đàn ông này thật sự đã lừa cô.

Không cho anh biết tay một chút còn tưởng rằng cô dễ bị bắt nạt

Chủ yếu là trong lòng cô rất khó chấp nhận, để ý việc gọi sư phụ là chồng, còn phải lên giường với sư phụ, thậm chí là chuyện xấu hổ…

Cô vừa nghĩ tới sau này phải làm chuyện xấu hổ với sư phụ, cô cũng sắp điên rồi.

Vậy sao được chứ!

Nhưng dáng vẻ Lục Tư Sâm trông rất bình tĩnh, xác nhận nói: “Thật sự chỉ chờ tới lúc chân ta tốt lên là được?”

Trịnh Cẩn Dư nghiêm túc gật đầu: “Ừ.”

“Như thế trong lòng con với cân bằng một chút, coi như chúng ta hòa nhau.”

Lục Tư Sâm nghe cô nói xong bỗng không nhịn được cười. Trịnh Cẩn Dư không biết anh cười cái gì, trong lòng có chút khẩn trương: “Người cười cái gì?”

Giọng Lục Tư Sâm bình tĩnh nói: “Quên nói cho con biết, hôm nay sư thúc của con tới, kêu hắn cho ta hai viên tiên đan, bây giờ ta…”

Anh vừa nói vừa đỡ xe lăn đứng lên, đi hai bước dưới Trịnh Cẩn Dư trợn mắt há hốc mồm, đáy mắt cũng ngậm cười: “Đã tốt rồi.”

Trịnh Cẩn Dư: “…”

Vô cùng khó hiểu nhìn Lục Tư Sâm.

Đây là người đàn ông buổi sáng ra ngoài vẫn còn ngồi xe lăn, nửa đêm hôm qua còn đau không chịu nổi đó ư?

Tại sao bây giờ còn bình thường hơn cả người bình thường?

Cô lại bị lừa?

Lục Tư Sâm nhìn cô nhướng mày: “Sao nào, có phải trời cao đang giúp ta hay không?”

Anh nói xong cũng không để ý tới phản ứng của Trịnh Cẩn Dư thế nào, ôm người vào trong lòng, cúi đầu liền hôn xuống.

Tiểu đồ đệ, ta muốn lấy thân phận sư phụ để hôn con đã lâu.

Lâu đến mức bản thân cũng không dám tin tưởng đây lại là thật.

“Ưm…”

Trịnh Cẩn Dư vùng vẫy hay cái không cựa ra, thở hổn hển vươn tay nện Lục Tư Sâm: “Ưm ưm, người là tên khốn kiếp, người lại lừa con.”

Kỹ năng hôn của Lục Tư Sâm quá mức cao siêu, hơn nữa hai người đã rất lâu không thân mật như thế, Trịnh Cẩn Dư bị hôn một chút liền không khống chế được.

Cuối cùng phải chấp nhận. Bỏ đi, dù gì đi theo sư phụ lâu như thế, cũng coi như không chịu thiệt.

Cứ để cho anh… được như ý đi.