Con Đường Bá Chủ

Chương 204: Tinh Linh Nữ Vương




Theo âm thanh khiến trái tim vô số người rung lên kia, từ bên trong hư không, một thân ảnh nhàn nhãn bước ra...

Trong khoảng khắc đó, toàn trường nín thở...

Mùi thơm như vạn hoa từ u cốc lan khắp không gian...

Một thân lục tử y trường bào cao quý bó sát thân thể ngạo nhân mạn diệu, mỗi bước chân đều như ngó sen ngọc ngà kiêu sa, mái tóc bạch kim lấp lánh búi gọn do trâm ngọc vắt ngang, để lộ phần gáy trắng như dương chi bạch ngọc...

Nữ tử cao quý ung dung đến cực điểm, lại có khí chất tự nhiên như dòng suối trong, mặt nạ bạc che phủ dung nhan thần bí...nhưng trong tiềm thức của đám người...nữ nhân như vậy...nhất định diễm lệ vô song...

Đường cong hình chữ S hoàn mỹ, cùng khí chất thành thục chín muồi như đào thơm mọng nước...đám người thầm hận không thể chiêm ngưỡng dung nhan của nàng...

Điều đáng chú ý, ẩn dưới mái tóc bạch kim kia, đôi tai tinh xảo thoáng ẩn thoáng hiện...đỉnh chóp nhọn thẳng trong suốt óng ả, khác biệt nhân loại bình thường...

“Là Tinh Linh...nàng là tinh linh...”

Chỉ dựa vào đôi tai kia, lập tức có người nhận ra lai lịch của nữ nhân vừa đến...thất thanh hét ầm lên...

Tiếng hét như viên đá ném xuống lại gây nên ngập trời sóng lớn, vô số người hô hấp bắt đầu dồn dập, từng đôi mắt lấp lóe ánh sao...

Hải Châu Đại Lục, nơi có vô số chủng tộc giống nòi...Cửu Cấp Thế Lực cũng nhiều hơn nơi khác...

Hải Cung và Thủy Thiên Tông chỉ là hai trong số đó...

Có một Cửu Cấp thế lực, từ lâu đã trở thành thánh địa trong lòng nam nhân toàn Hải Châu...

Tinh Linh Nữ Quốc...

Nếu nói tại Băng Thiên Đại Lục, Bách Hoa Tông là thánh địa mà mọi nam nhân hướng về, thì tại Hải Châu, thế lực có sức hút mãnh liệt hơn...chính là Tinh Linh Nữ Quốc...

Tinh Linh được đồn đại đẹp tựa tiên nữ trong truyện cổ tích, các nàng mỗi người đều được mẹ thiên nhiên ưu ái, mỗi người đều là tuyệt tác của tạo hóa...

Có khả năng hòa hợp và giúp thực vật phát triển, điều đó khiến Tinh Linh Nữ Quốc trở thành nơi sản xuất Linh Dược hàng đầu Tinh Cầu...

Linh Dược là gì? Chính là tài nguyên tu luyện quan trọng bậc nhất...Tinh Linh Nữ Quốc nhờ vào khả năng trồng trọt Linh Dược của mình, phát triển một cách mạnh mẽ không thể ngăn cản...

Linh dược do các nàng tung ra thị trường, giá cả luôn cao hơn cùng loại vài bậc, lại được đón nhận hơn bao giờ hết...cung không đủ cầu...

Mà tộc nhân của Tinh Linh Nữ Quốc nhờ đó luôn chưa bao giờ thiếu thốn tài nguyên tu luyện, lại được thiên nhiên ưu ái nên tốc độ tu luyện hết sức khủng bố...

Nếu so với Hải Cung và Thủy Thiên Tông, Tinh Linh Nữ Quốc còn mạnh hơn một bậc...

Tương truyền Tinh Linh Nữ Quốc tồn tại trên Tinh Linh Đảo...

Mặc dù đủ loại tiếng tăm là thế, Tinh Linh Nữ Quốc vẫn thần bí trong lòng hầu hết con người...bởi vì luật lệ sâm nghiêm của mình, hầu như rất ít khi Tinh Linh rời đảo..

Một điều đặc biệt nữa là, Tinh Linh không gia nhập Bách Linh Học Phủ...

Nhưng các thiên tài trên Bách Linh Bảng khi đến tuyên chiến với thiên tài của Tinh Linh Tộc, phần lớn đều ôm lấy thất bại mà về...

Vì thế mà trong mắt vô số người, Tinh Linh mặc dù nổi tiếng nhất, nhưng luôn luôn thần bí...càng khơi dậy ham muốn chinh phục trong lòng nam nhân..

Lạc Nam cũng ngơ ngác nằm ở nơi đó, hương thơm tự nhiên của nữ nhân này khiến hắn có phần hoảng hốt...lại thêm bên trong đan điền, Thiên Mộc Đỉnh đang như muốn phá không mà ra...

“Nữ nhân này có Dị Mộc...không thể sai được...”

Trong lòng hắn lẩm bẩm, phản ứng của Thiên Mộc Đỉnh y hệt như Huyền Thủy Đỉnh khi gặp Thủy Nương Khanh vậy...

“Nàng còn có thể chất đặc biệt đấy...Thiên Hương Ngọc Thể... Mùi thơm tự nhiên gia tăng tốc độ thu nạp linh lực, khả năng mê hoặc tinh thần đối thủ...ngoài ra còn là thân thể cực phẩm song tu...xếp hạng 20 trên Đại Thể Bảng...” Kim Nhi tán thán mở miệng...

Lạc Nam giật mình, ánh mắt trở nên nóng rực...

“Tinh Linh... Ngươi rốt cuộc là ai?”

Âm thanh dữ tợn gào rống khiến đám người về thực tại, gương mặt Lam Hoành đỏ tươi như máu, lòng ngực phập phòng, chưa bao giờ hắn cảm thấy nhục nhã như vậy...

Hắn tức giận nhưng không đánh mất lý trí, bởi vì nữ nhân Tinh Linh này có thể vô thanh vô tức tát vào mặt mình, thực lực không phải hắn có thể đối phó...trong lòng đã xuất hiện ý niệm rút lui...

Bất quá với uy nghiêm của một Bát cấp gia chủ, trước khi đi phải ra vẻ một chút... Nếu không sẽ triệt để trở thành trò cười cho toàn thiên hạ...

Chỉ đáng tiếc, nữ nhân kia không có ý định cho hắn mặt mũi...

Chỉ thấy nàng lườm tiểu nha đầu trong Nôi Em Bé một chút, lại xoay người... Bàn tay ung dung cách không phất ra...

Lam Hoành sắc mặt dữ tợn, đang muốn phản kháng...

Bốp...

Cái tát như xuyên thấu không gian, đem hắn đánh bay ra ngoài...điên cuồng phun máu...

“Bản vương hỏi lại...khi dễ nữ nhi của ta...thoải mái không?” Lời nói vẫn trong trẻo như vậy...

“Bản Vương? Dám tự xưng vương... Toàn bộ Tinh Linh Nữ Quốc chỉ có một người...”

Vì khi mới xuất hiện, đám người quá mức ngạc nhiên nên không để ý lời nói của nàng...hiện tại lặp lại một lần nữa, khiến sắc mặt cả đám đại biến, trong khoảng khắc đó, chỉ cảm thấy tất cả như ảo mộng...

Người đứng trước mặt họ... Chính là nữ cường giả bí ẩn nhất Đại Lục...Tinh Linh Nữ Vương...

Ực...

Âm thanh nuốt nước bọt lan tràn, cả đám hận không thể co chân bỏ chạy...

Theo truyền thuyết, Tinh Linh Nữ Quốc phồn hoa là thế...tránh không được bị kẻ gian ngấp nghé, nhiều lần xâm nhập...

Nhưng mỗi một lần, đều là vào mà không ra...

Thậm chí từng có Hợp Thể Kỳ cường giả ngông cuồng cho rằng sẽ bắt vài Tinh Linh về làm thiếp, sau hai tháng thời gian có người nhặt được đầu của hắn trôi nổi trên biển...

Mà theo tin đồn đại, người ra tay lấy đầu của Hợp Thể kia chính là Tinh Linh Nữ Vương...

Tinh Linh Nữ Vương...có thể diện kiến nàng đều là người có thân phận cao nhất Đại Lục...

Nghe nói cung chủ Hải Cung, trong một lần gặp Tinh Linh Nữ Vương, trở về ôm nổi nhớ tương tư, mất ăn mất ngủ hơn chục năm, cuối cùng càng là quyết đoán xóa đi trí nhớ, mới bình tâm khôi phục...

Chỉ bấy nhiêu đó, đủ thấy sự khủng bố của nàng... Càng khiến danh tiếng của Tinh Linh Nữ Quốc vượt xa các thế lực cùng cấp...

Vậy mà giờ đây, nhân vật khủng bố ấy xuất hiện trước mặt bọn hắn, sao có thể không vừa mừng vừa sợ?

Trong lúc nhất thời, bầu không khí êm ắng đến cực điểm, không người dám thở mạnh...

Ngay cả chiến trận giữa Cơ Nhã và Ám Nhiên, Thanh Tuyền và Ám Lệ cũng tạm dừng, chờ đợi Nữ Vương phán quyết...

Hồi lâu sau, một âm thanh nũng nịu vang lên...

“Mẫu thân...bọn hắn muốn khi dễ ta, khi dễ Lạc Nam ca ca, mau đánh bọn hắn...”

Tiểu Nha đầu Á Nhi nhảy khỏi Nôi Em Bé, rụt rè chạy đến bên cạnh mẫu thân của mình...

Sắc mặt Lam Hoàng cùng Lam Cực hóa đá...trong tay Lam Cực xuất hiện một ngọc bội, âm thầm đề phòng quan sát tình huống...

“Xú nha đầu ham chơi còn dám nói?” Tinh Linh Nữ Vương gõ nhẹ lên cái đầu nhỏ của Á Nhi, giận dữ sẳng giọng...

“Hì hì, người ta không phải muốn tìm quà tặng mẫu thân nha, sắp sinh nhật người rồi không phải sao?” Á Nhi nghịch ngợm lè lưỡi, từ trong tay lấy ra Trầm Hương Quả cùng bình Dưỡng Nhan Đan...

Tinh Linh Nữ Vương trong lòng tê rần, ngoài mặt yêu kiều hừ nói: “Vật nam nhân tặng ngươi...lại muốn lấy ra lừa gạt vi nương?”

Á Nhi giật nảy mình, lắp ba lắp bắp: “Mẫu thân theo dõi ta?”

“Hừ, Tinh Linh Đảo là nơi nào? Mỗi một động tĩnh không lọt khỏi cảm ứng của ta...bằng nhóc con ngươi cũng muốn trốn?” Tinh Linh Nữ Vương dở khóc dở cười...

Á Nhi nghe vậy xụ mặt, cứ tưởng lần này mình trốn được... Nào ngờ được thả đi...

Đám người chứng kiến mẫu nữ đối thoại, cả đám hai mặt nhìn nhau, ngay cả thở mạnh cũng không dám...

“Toàn bộ để lại cánh tay, tha cho các ngươi một mạng!” Mà lúc này, Tinh Linh Nữ Vương xoay người nhìn sang đám người Lam Hoành, ung dung mở miệng...

“Cái gì?” Lam Hoành nghe vậy, sắc mặt trắng bệch, hít sâu một hơi trầm giọng nói:

“Tinh Linh Nữ Vương, bổn tọa mặc dù không phải đối thủ của ngươi...nhưng Lam gia chúng ta không phải dễ trêu, chuyện này tốt nhất nên dừng tại đây...”

“Ở trước mặt bản vương xưng bổn tọa? Ngươi xứng sao?” Tinh Linh Nữ Vương nhướn mày, một bàn tay lại tát đi ra...

“Băng Mâu Phá Nhật”

Lần này Lam Hoành đã đề phòng, cấp tốc thi triển Thiên Cấp Vũ Kỹ, một thanh Băng Mâu khiến không gian tan vỡ, hướng về bàn tay kia đâm tới...

Bốp...

Bàn tay quỷ dị xuyên thấu Băng Mâu, một lần nữa đem Lam Hoành tát bay ra ngoài... Mà Băng Mâu kia bị nàng nâng lên cánh tay, một luồng Mộc Linh Lực thần bí chọp tới...

Trước ánh mắt của vô số người, Băng Mâu bị chấn thành phấn vụn...

Đám người khóe miệng co giật...nữ nhân này nhất định là Hợp Thể Kỳ trở lên...

Lam Cực thấy tình cảnh này, trong mắt xuất hiện ý niệm điên cuồng, ngọc bội trên tay bóp nát...

“Để tay lại hay muốn bản vương động thủ?” Tinh Linh Nữ Vương mặc kệ bọn hắn làm gì, cánh tay ngọc ngà lại vươn ra... Hướng về Lam Hoành một lần nữa chọp tới...

Lam Hoành sắt mặt tái mét, cảm giác nếu đón đỡ một tay này, hắn chết chắc rồi...

Ầm ầm ầm...

Không gian băng liệt... Dị biến phát sinh...

“Băng Thiên Thủ...”

Theo một âm thanh già nua vang vọng, từ trên trời cao nứt ra khe hở lớn...

Một cánh tay khổng lồ tràn ngập băng giá cản trở trước mặt Lam Hoành, đem cái tát của Tinh Linh Nữ Vương thành công cản phá...

Không gian chấn động đến lắc lư, vô số người buộc phải lùi về Nhật Đảo...

Mà Cơ Nhã cùng Tiêu Thanh Tuyền gấp gáp trở về bên cạnh Lạc Nam, thay hắn hóa giải dư ba công kích...

Trong người Lạc Nam, Hắc Ám của Ám Lệ để lại rốt cuộc bị tứ đỉnh bài trừ, hắn lấy lại một chút sức lực, ngồi bẹp trên mặt biển... Linh Khí xung quanh cấp tốc ùa về thân thể, chữa trị thương thế...

“Hừ, Phong Trảm!” Tinh Linh Nữ Vương thấy một màn này, hừ lạnh một tiếng, bàn tay chắp lại, hướng về Băng Thiên Thủ chém xuống...

XOẸT...

Lưỡi trảm phong hình bán nguyệt, đem đại thủ băng giá chém nát...

“Tinh Linh Vương, lần này dừng lại ở đây thế nào?”

Tiếng nói già nua vang vọng, một thân ảnh lão già tóc trắng, thân mặc đạo bào xanh nhạt từ hư không xuất hiện, bước đến bên cạnh Lam Cực...

“Sư phụ...” Lam Cực nhìn lão già này, mừng rở như điên mở miệng kêu gọi...

Bởi vì người này chính là sư phụ của hắn tại Bách Linh Học Phủ, Băng Kiếm lão nhân, tu vi Hợp Thể Trung Kỳ cường giả...

“Băng Kiếm Lão Nhân? Tầm mắt của ngươi ngày một kém nhỉ? Thu tên phế vật làm đệ tử...” Tinh Linh Nữ Vương vẫn lạnh lùng như cũ, bá đạo gằn từng chữ nói...

Ực...

Mùi thuốc súng quá mức nồng nặc, đám tu sĩ quan sát vội vàng lùi về Nhật Đảo, không dám tiếp tục theo dõi...bọn hắn không muốn bị vạ lây vào cuộc chiến của hai vị Hợp Thể a...

Băng Kiếm Lão Nhân sắc mặt cũng trầm xuống, là cường giả chân chính, hắn cũng muốn thử một chút sức mạnh hiện tại của Tinh Linh Nữ Vương...

“Băng Kiếm Bình Thiên...”

Từ trong cánh tay, một thanh Băng kiếm trong suốt xuất hiện... Sự hiện hữu của nó khiến không gian chấn động dữ dội, không gian từng tầng hóa thành hư vô...

Bầu trời kết thành băng vụn, toàn bộ không gian trở nên trắng xóa như tuyết...

Một kiếm cách không trảm ra...

Ầm ầm ầm...

Bầu trời bị chia thành hai nửa, thiên hạ như bình định trước nhất kiếm này...

Lạc Nam cảm nhận được hắn như con thuyền nhỏ lênh đênh trên sóng thần, Cơ Nhã và Thanh Tuyền cũng trắng nhợt sắc mặt...

Thực lực của trưởng lão Bách Linh Học Phủ... Thâm Bất khả trắc...

Lam Cực sùng bái nhìn sư phụ, khoái ý muốn xem Tinh Linh Nữ Vương bị chém nát...

Đáng tiếc, sắc mặt hắn rất nhanh cứng ngắc...

Bởi vì, ở phía đối diện...

Tinh Linh Nữ Vương nhẹ nhàng vươn lên cánh tay như tuyết ngọc, Mộc hệ Linh Lực điên cuồng vận chuyển, hình thành một tấm thuẫn tròn bé nhỏ kết từ lá cây vừa đủ cầm trên tay nàng...

Trước một kiếm khủng bố kia, mặt thuẫn như không đủ dùng...

KENG...

Âm thanh va chạm vang lên... Không gian xung quanh Tinh Linh Nữ Vương vỡ thành từng mãnh, chỉ có nàng và Á Nhi vẫn ung dung đứng đó, Mộc Thuẫn trên tay không chút sứt mẻ, thản nhiên tồn tại...

Nhật Đảo rung lẩy bẩy như có thể sụp đổ bất kỳ lúc nào...

Phốc...

Thân thể Băng Kiếm Lão Nhân lùi gần chục bước, lồng ngực xuất hiện vết chém, khóe môi rỉ máu...

“Sư phụ...” Lam Cực tròng mắt muốn nứt ra, hoảng sợ lan tràn trái tim, hét lên thất thanh...

“Chuyện này là như thế nào?”

Đám người khiếp sợ không nói nên lời, Tinh Linh Nữ Vương chỉ đơn giản phòng thủ, Băng Kiếm Lão Nhân toàn lực tấn công, cuối cùng người bị đánh hộc máu lại là hắn?

Chuyện này quá mức nghịch lý, không ai nhìn ra nguyên nhân bên trong là gì...

Cũng may chiến trận xảy ra trên trời cao, vượt qua tầng mây... Nếu không chỉ sợ Nhật Đảo sẽ bị dư ba công kích đập tan thành bình địa...

“Rốt cuộc là sao?” Cơ Nhã cùng Tiêu Thanh Tuyền khiếp sợ, thủ đoạn của Tinh Linh Nữ Vương quá mức kinh khủng...

“Phản Thiên Mộc...Dị Mộc có thể phản chấn công kích của đối thủ...đánh nàng chẳng khác nào tự đánh chính mình... Trừ khi thực lực cách xa đủ sức xuyên thấu Phản Thiên Mộc..., bằng không Tinh Linh Nữ Vương ở thế bất bại...” Kim Nhi trầm thấp nói...

Lạc Nam gương mặt chấn động, trong miệng lẩm bẩm: “Phản Thiên Mộc sao? Ngay cả thiên cũng có thể Phản Chấn...”

Mà lúc này, Băng Kiếm Lão Nhân lau vết máu nơi khóe miệng, hướng Tinh Linh Nữ Vương chắp tay:

“Thực lực Nữ Vương lại tiến một bước, bần đạo khâm phục... Bất quá nếu muốn lấy cánh tay người Lam gia, ta dù liều mạng cũng chiến một phen...”

Tinh Linh Nữ Vương ánh mắt lấp lóe, nàng không sợ Băng Kiếm Lão Nhân, khiến nàng có xem trọng chính là Bách Linh Học Phủ sau lưng hắn...

Là một Nữ Vương, mọi quyết định của nàng đều ảnh hưởng đến toàn quốc, không thể hấp tấp nhất thời...

Không biết vô tình hay cố ý, ánh mắt xinh đẹp kia thỉnh thoảng liếc về Lạc Nam... Hiển nhiên thầm nói, ngươi là nhân vật chính, đừng ở đó giả ngu...

Lạc Nam giật mình, là một người thông minh hắn hiểu nên làm gì...hơn nữa chuyện này quả thật do hắn mà ra, không thể để Tinh Linh Nữ Quốc vì mình mà xung đột với Bách Linh Học Phủ...

Nén thương thế trong người, hướng về không trung mở miệng:

“Mọi chuyện phát sinh đều do Lam gia cùng Đảo Bóng Đêm muốn cướp đoạt của tại hạ... Hiện tại cướp đoạt không thành, nếu muốn kết thúc nên để lại một thứ gì đó...”

“Ngươi...” Lam Cực cùng Ám Nhiên hai người giận muốn phun hỏa, kẻ này đánh cho bên mình thương tổn trầm trọng, hiện tại còn đòi bồi thường...

“Tiểu hữu muốn thứ gì?” Băng Kiếm Lão Nhân híp mắt, nếu có thể dùng vật để giải quyết vấn đề, hắn sẳn sàng bỏ ra cái giá...

Lạc Nam nghĩ nghĩ, mở miệng:

“Xương cốt của Nữ cường giả Độ Kiếp Kỳ...”

Băng Kiếm Lão Nhân nghe xong râu tóc dựng đứng, xém chút nữa rút kiếm giết người...

Mà Tinh Linh Nữ Vương cũng giật giật khóe môi...

“Không có sao? Vậy Ngũ Tạng Quả cùng Nhân Sâm Triệu Năm...” Lạc Nam từ tốn mở miệng...

“Không có...” Băng Kiếm Lão Nhân nghiến răng, nếu Tinh Linh Nữ Vương không vì tiểu tử này ra mặt, hắn có thể sẽ chém xuống...

Lạc Nam nếu biết suy nghĩ của tên này sẽ bĩu môi, hắn còn thầm ước Băng Kiếm Lão Nhân ra tay với mình đấy... Để Sư phụ được dịp thể hiện...

“Hợp Thể Kỳ sao lại nghèo như vậy?” Lạc Nam lắc đầu nói khiến đám người sắc mặt hết sức đặc sắc...

“Ngươi có thể lấy thứ khác...” Băng Kiếm Lão Nhân hít sâu một hơi...

“Ngươi muốn đưa thứ gì thì đưa đi! dù sao thứ ta cần ngươi cũng không có...” Lạc Nam bất đắc dĩ xòe tay...

Băng Kiếm Lão Nhân thầm hận không thể vả mặt tên vô sỉ này, hắn là Hợp Thể Kỳ, thân phận lại cao, chẳng lẽ đưa ra đồ lởm để tiểu tử này bắt bẻ...cuối cùng Băng Kiếm Lão Nhân cắn răng ném xuống nhẫn trữ vật của mình...

“Ngươi được quyền chọn hai thứ bên trong...”

Tinh Linh Nữ Vương thấy vậy gật đầu, tên này không hổ danh trưởng lão Bách Linh Học Phủ, làm việc cũng có nguyên tắc...

Lạc Nam không khách khí, sau khi được Kim Nhi xác nhận không có thứ gì nguy hiểm, vội vàng kiểm tra nhẫn trữ vật của Băng Kiếm Lão Nhân...

Đồ của Hợp Thể Kỳ quả nhiên phong phú, bất quá Lạc Nam tầm mắt cực cao...cẩn thận quan sát từng vật...

Đầu tiên là...

...