Cô Nương, Thỉnh Tự Trọng

Chương 16: Ngân Thư Sinh đa tình




Một người là Ngân Thư Sinh nghiêm nghị chính trực nổitiếng trong sạch võ lâm hiếm có, một người là tiểu nữ nhân nơi phố phường nhátgan lại sợ phiền phức, một chuyến vào trong quan tài, lại trở nên quần áo khôngchỉnh tề dâm mị không chịu nổi. Nhìn thấy cảnh này, cho dù có là tứ tử của QuỷCốc, từng chứng kiến qua không ít gian tình trên giang hồ đẫm máu này, khoảnhkhắc mở quan tài ra, mặt mũi cũng nhịn không được co rúm trong gió hỗn độn.

Nam nhân kia vẻ mặt vô cùng bất mãn, ánh mắt lạnh lùngnhư đao bắn thẳng về phía bốn người bọn họ.

Còn nữ tử kia tuy rằng được bảo vệ trong lồng ngực củanam nhân, nhìn không rõ biểu tình, nhưng miệng nàng lại đang tận lực mắng mộtđống những lời bọn họ nghe không hiểu, nhưng có thể thấy rằng trình độ bất mãnso với nam nhân chỉ có hơn chứ không kém. (Yumiko: mấy tên này đến quấy phángười ta lúc thân mật không giết là còn may ah)

Trên người bọn họ còn phát ra hương vị động tình, thậmchí còn át cả mùi nước sơn trong quan tài. @.@

Cư nhiên ở trong quan tài làm chuyện này….. Thật sự làvô cùng sáng tạo!

“Hừ, hay cho một đôi chim uyên ương ân ái. Ngươi khôngphải luôn tự cho mình là thanh cao cương trực công chính sao? Ngươi không phảiluôn miệng nhân nghĩa đạo đức sao? Ha, thì ra Ngân Thư Sinh không gần nữ sắctrong truyền thuyết căn bản chính là một con quỷ háo sắc, khó trách có thể nổidanh cùng Kim Hoạ sĩ!” Ánh mắt của Lệ Quỷ âm độc như rắn lướt qua hai người bọnhọ, cuối cùng dừng lại trên người Phạm Khinh Ba. “Ngươi thích loại mặt hàng nhưthế này a.”

Hắn bỗng dưng ra tay túm lấy nàng kéo ra khỏi quantài, bắt lấy cằm nàng, đánh giá cao thấp một phen.

“Cũng có điểm xinh đẹp quyến rũ, nhưng chỉ bằng chúttư sắc ấy mà có thể khiến cho đường đường Ngân Thư Sinh coi trọng, hẳn là phảicó điểm gì hơn người.”

Ánh mắt hiếu kì quan sát của Lệ quỷ làm trong đầu PhạmKhinh Ba nháy mắt hiện lên hai chữ thường xuất hiện trong sách: danh khí! Thìra đầu óc vị lão đại Quỷ Cốc này cũng giống như dân chúng trong kinh thành, đềucho rằng công phu trên giường của nàng đặc biết rất cao sao…. Trong lòng bỗngnhư một có một trận gió lạnh thổi qua, trên mặt vẫn nỗ lực duy trì biểu tìnhyếu ớt sợ hãi như trước, nàng cụp mắt xuống, cố gắng không nhìn hắn.

Ai ngờ chỉ là một động tác rũ mắt xuống như vậy, nhưnglại lôi kéo sự chú ý của hắn.

“Vì sao không nhìn ta! Cảm thấy bộ dáng ta đáng sợsao?”

Vị đại ca này có phải cũng quá hiểu lòng dạ người khácrồi không?

Cằm Phạm Khinh Ba cơ hồ như sắp bị bóp nát, nàng buộcphải ngẩng đầu lên, khuôn mặt gần như dí sát vào mặt hắn. Đó là một khuôn mặtkhủng bố dữ tợn đến mức tận cùng, trên đó là những vết sẹo giật giật chi chítnhư sâu bò, khắp nơi tơ máu như mạng nhện, còn nổi lên những cục thịt thối đãchuyển sang màu tím…. Cả người hắn quả thực cực giống một Lệ quỷ hiện lên từmười tám tầng địa ngục.

Nàng liều mạng áp chế cảm giác sợ hãi cùng ghê tởmđang dâng lên từ lục phủ ngũ tạng, nặn ra một nụ cười vô cung gian nan.

“Làm sao có thể như vậy? Vị đại ca này sinh ra xuấtchúng như vậy khiến người ta ái mộ muốn chết, đẹp như vậy làm cho tiểu nữ khôngdám nhìn thẳng…”.Thanh âm bởi vì cằm bị nắm chặt mà mơ hồ không rõ.

Lời còn chưa rứt, bàn tay đang nắm cằm nàng đột nhiênđi xuống, ngược lại bóp lấy cổ nàng!

Lệ quỷ trợn mắt như muốn phun lửa, giống như bị đâmkhắp người đến sắp phát điên, trở nên vô cùng cuồng bạo. “Toàn là lời nói dối!Tiện nhân dối trá! Ngươi chết đi!”

Phát hiện bàn tay kia đột nhiên dùng sức bóp lấy cổnàng, giống như có một tảng đá nặng đè xuống khiến cho nàng không thể hô hấp,“Ngô…”

Cổ bị bóp chặt khiến cho sắc mặt Phạm Khinh Ba trở nênxanh tím, ánh mắt lại lộ ra vẻ khinh bỉ xem thường, thời điểm nàng quyết địnhbuông tha không giãy giụa mà chấp nhận số mệnh, chờ lão đồng sự ở địa phủ tớiđón nàng, bỗng một đạo thanh âm truyền đến, kếo hồn phách của nàng trở lại.

“Buông nàng ra.”

Cùng vang lên với thanh âm êm dịu này, còn có thanh âmcủa bốn tên tiểu quỷ của Quỷ cốc kia.

Lệ quỷ quay đầu, chỉ thấy Thư Sinh đang dựa vào bêncạnh quan tài, không chút để ý xoay xoay ngân bút trong tay, dưới chân rõ rànglà một vũng máu, mà trên cổ tay trái của hắn vết hoa ngân* nhìn thấy ghê người,máu do trúng độc mà biến thành màu đen không ngừng trào ra, nhỏ từng giọt từnggiọt trên mặt đất.

(* là vết do ngân bút vẽ ra)

“Nghe nói cốc chủ Quỷ Cốc hạ lệnh phải bắt sống tại hạphải không? Theo luật lệ của cốc, kẻ làm nhiệm vụ thất bại, sẽ phải chịu hình phạtcho vạn trùng cắn chết không phải sao? Vị huynh đài này, ngươi thử nói xem, làPhạm cô nương trong tay người khí đoạn* nhanh hơn hay là máu của tại hạ chảynhanh hơn?”

(*chết)

Thanh âm của Thư Sinh ôn ôn nhàn nhạt, vô cùng thảnnhiên, nhưng lại khiến cho Lệ quỷ một phen chấn động. “Không thể tưởng được,Ngân Thư Sinh ngươi đa tình so với Kim hoạ sĩ cũng không hề thua kém đâu.” Hắncười trào phúng một cách kỳ dị, vung tay buông Phạm Khinh Ba ra, bỏ lại một lọthuốc trị thương sau đó liền dẫn bốn tên kia đi qua một bên.

Phạm Khinh Ba bị ngã trên mặt đất, còn chưa kịp chờcho thuận khí trở lại đã vội vã quay đầu hoảng loạn tìm kiếm thân ảnh của ThưSinh.

“A!” Nàng không khống chế được hét lên một tiếng, sauđó lập tức che miệng lại, nước mắt không hề báo trước mà rơi xuống “Ngươi…”

Thư Sinh theo thói quen nở nụ cười với nàng, thấy sắcmặt nàng trắng xanh lại ho sặc sụa không ngừng, một thân chật vật muốn đi lạichỗ hắn, hắn liền vội vàng ngăn cản: “Phạm cô nương đừng tới đây, máu của tạihạ có độc.”

Phạm Khinh Ba nghe vậy dừng lại, trong nháy mắt timđập mạnh loạn nhịp. Đúng vậy, nếu không phải máu của hắn có độc, Lệ quỷ làm saocó thể để hắn uy hiếp như vậy, trực tiếp bảo bốn tên kia đi qua cầm máu cho hắnkhông phải là xong sao? Nàng thế nhưng lại quên chuyện quan trọng như vậy…. Bấtquá rất nhanh sau đó, nàng liền đem chuyện này quăng ra sau đầu, bởi vì —“Ngươicòn cuời ngây ngô cái gì, còn không mau cầm máu.”

Thư Sinh thấy nàng hung dữ với hắn, ánh mắt lại sángngời, cười lại càng thêm choáng váng. Vẻ mặt kia, ngọt đến làm cho người tachết ngấy mất.

Phạm Khinh Ba toàn thân tê dại, chấn động nổi cả dagà, mạnh mẽ lau nước mắt, quay mặt đi không thèm nhìn hắn.

Một lát sau, Thư Sinh cầm máu ổn thoả xong, đem mộtnửa ngoại bào dính máu khi băng bó vết thương bỏ đi, mới đi đến bên cạnh nàng.Hai người ngồi sánh vai nhau.

Lúc đó đã là ban đêm, tinh thần mặc dù hạ xuống cònlại rất ít ỏi, nhưng gió trên núi lại làm cho người ta cảm thấy dễ chịu.

Đêm đẹp như vậy, lại có giai nhân làm bạn, ngắm hoadưới ánh trăng ngâm thơ làm câu đối, lẽ ra phải là một việc tốt đẹp. Duy nhấtkhông đẹp, đại khái chính là năm tên đang đốt lửa nướng thỏ hoang bên cạnh kia.Từng đợt hương thơm bay tới, làm cho Thư Sinh vốn muốn ngâm thơ vừa mở miệng,bụng sẽ không phối hợp kêu to, vì thế dưới ánh mắt khinh bỉ của giai nhân ngồibên cạnh, đành phải thôi =.=

Phạm Khinh Ba sau khi khinh bỉ Thư Sinh xong, tiện thểkhinh bỉ luôn năm con tiểu quỷ của Quỷ cốc kia một chút. Không chia cho bọn ănđã đành, lại còn cố ý lôi họ từ quan tài ra để ngửi mùi hương. Thế rồi lại mạnhmẽ nghĩ đến nụ hôn bị phá hư kia, vì thế thù cũ hận mới cùng nhau đến, tronglòng chỉ muốn đem năm con quỷ kia giết một vạn lần giết một vạn lần a.

Giữa một mảnh yên tĩnh, Thư Sinh tựa hồ vừa hạ xuốngmột quyết định rất lớn, mở miệng.

“Phạm, Phạm cô nương…. tại hạ thật vui vẻ.”

Phạm Khinh Ba còn cho rằng mình nghe lầm, “Cái gì?”

Thư Sinh nhìn nàng chằm chằm, ngại ngùng cười: “Phạmcô nương mới vừa rồi đã vì tại hạ mà rơi lệ…….”

“Dừng lại dừng lại.” Phạm Khinh Ba không ngăn cản nổicặp ánh mắt quá mức loé sáng kia của hắn, vì thế dứt khoát xoay đầu, xua taylàm sạch đường, “Việc đó, ta rơi nước mắt chính là vì bị vũng máu kia doạ đến,mới không phải vì ngươi. Không được tự mình đa tình.”

Ánh mắt Thư Sinh trở nên bi thương mà tối sầm lại, sauđó lại lập tức sáng lên, “Phạm cô nương mới vừa rồi vì lo lắng cho tại hạ, thậmchí đã quên mất an nguy của bản thân……”

“Đó là bởi vì ta bị Lệ quỷ doạ choáng váng, với lạibất luận kẻ nào vì ta mà cắt cổ tay, ta đều sẽ lo lắng, mới không phải vìngươi.”

Thư Sinh cắn chặt răng, liều mạng mặt đỏ như sắp nổmạnh, tung ra một câu cuối cùng: “Mới vừa rồi trong quan tài, ngươi đối tại hạ,đối tại hạ…” Dưới ánh mắt giết người của người bên cạnh, hơn nữa bản thân cũngrất thẹn thùng, thanh âm của hắn càng trở nên yếu ớt. “Như vậy lại như vậy….”

“Chính là để giúp cho gốc rễ khoái hoạt, vừa rồi là tathấy ngươi như sắp nổ tung nên mới giúp ngươi một phen, việc đó quá đè nén làkhông tốt, có thể làm tinh thần phân liệt, ân. Hơn nữa cuối cùng việc cũng đâucó thành, ngươi không cần cảm tạ ta.”

Phạm Khinh Ba nỗ lực bỏ qua màu hồng khả nghi hiếm khixuất hiện trên mặt, hào phóng nói xong, cho rằng có thể doạ im con mọt sách cổhủ này.

Ai ngờ hắn nghe xong, khuôn mặt vốn vì mất máu nhiềumà trở nên tái nhợt lại bừng sáng hẳn lên, kích động túm lấy hai móng vuốt củanàng mà gắt gao nắm giữ. Hắn dùng ánh mắt ôn nhu có thể bài trừ ra nước nhìnnàng, lòng tràn đầy vui mừng nói: “Phạm cô nương quả nhiên là người xinh đẹpgiỏi giang luôn giúp đỡ người khác, quả là cô nương tốt, nương tử như vậy, làphúc của trượng phu có cầu cũng không được!” (Yumiko: ta ko bit co pải anh nàymặt dày quá hay ko hay là đầu óc có vấn đề)

…….. Ai làm ơn tới nói cho nàng, kỳ thực Thư Sinh nàycăn bản không phải là hai mặt như nàng nghĩ, mà chính là phẫn trư ăn lão hổ*đi?!

(* giả heo ăn thịt hổ ~ sói đội lốt cừu )

Hắn không phải là tuân thủ lễ giáo nhất sao? Hắn khôngphải là luôn đặt đức hạnh lên trên hết sao? Lúc này không phải hắn nên nói“Phạm cô nương thỉnh tự trọng” sao? Vì sao lại biến nàng thành “Người tốt cầucòn không được”? Cái người não không có dây thần kinh này rốt cuộc làm sao màlớn lên!

“Cho nên ngày thành thân của chúng ta chi bằng chọncuối tháng này đi?”

“ Uy uy ngươi đủ rồi nga!’’ Hiện tại là cái tình huốngquái quỷ gì đây? Nàng chỉ là một phút thất thần, sự tình như thế nào lại tiếntriển đến tận ngày thành thân? Phạm Khinh Ba đau đầu nhíu mày, muốn rút tay về,lại không thể động đậy, vì thế trừng mắt nhìn hắn, “Buông tay! “

“Ô, thật có lỗi, tại hạ chính là kìm lòng không nổi…’’

“Thánh hiền có câu Phát hồ tình, chỉ hồ lễ*, Thư côngtử thỉnh tự trọng.”

(*Phát hồ tình, chỉ hồ lễ : Ý nói có tình cảm vớingười khác phái nhưng vẫn giữ đúng lễ nghĩa)

Bị quát lớn tiếng như vậy, Thư Sinh ngượng ngùng thutay, cuộc đời hắn lần đầu tiên phát hiện câu nói của thánh hiền, cũng khôngphải là tất cả đều tốt.

Phạm Khinh Ba hai tay đặt trên đầu gối làm bộ nghiêmtrang, ưỡn thẳng lưng, xụ mặt, quyếtđịnh cùng vị Thư Sinh não không có dây thần kinh này tiến hành một cuộc đốithoại của người trưởng thành với nhau: “Thư công tử này, kỳ thực mà nói, chúngta không phải là quá thân quen.”

Bỏ qua tầm mắt kháng nghị của Thư Sinh, nàng tiếp tụcnói: “Về vấn đề có chịu trách nhiệm hay không, ta vẫn duy trì ý định ban đầucủa mình. Giữa chúng ta có lẽ có tình bạn, ân tình, nhưng không có tình yêu, tasẽ không chấp nhận hôn nhân như vậy.”

“Về việc vừa mới phát sinh trong quan tài vừa rồi, chỉlà mọi người nhất thời xúc động, ngươi muốn, ta cũng không bài xích, chỉ làhưng phấn nhất thời thôi. Hơn nữa trên thực tế cũng chưa có cái gì phát sinh,ngươi không cần để trong lòng. Uy uy, trừng cái gì mà trừng, Cậy ngươi mắt lớna? Được được được, tuỳ ngươi trừng. Trừng xong thì thôi nha? Chúng ta căn bảnlà hai người thuộc hai thế giới khác nhau.”

Nàng không phủ nhận việc mình bị thân thể Thư Sinh hấpdẫn, nhưng là thật sự chưa có dục vọng cùng hắn thành thân. Hắn xứng đáng nêncùng một tiểu thư dịu dàng khuê tú cùng hắn thư tri đạt lễ, giống như Thu Ý cônương. Chuyện ở trong quan tài, hoàn toàn là do cô nam quả nữ củi khô lửa bốc,hoocmone quấy phá, không chỉ có hắn, nàng cũng động tình.

Hiện tại đã tỉnh táo lại, đương nhiên không thể mắclỗi một lần nữa, không chỉ làm hại một nam nhân tốt, còn mệt mỏi bản thân.

Máy lời kia nàng nói ra, đã dự đoán được Thư Sinh sẽbị đả kích mãnh liệt như thế nào, nhưng lại không dự đoán được lại nhận đượcnhiều ánh mắt oán trách như vậy.

Nàng dè dặt cẩn thận quay đầu, chỉ thấy năm con quỷvốn nên ở bên kia nướng thịt thỏ vẻ mặt khinh thường nhìn nàng, trong mắt võràng viết: vương bát đán, kẻ bạc tình!

Run rẩy….

Phạm Khinh Ba xoa xoa cái trán đầy mồ hôi, cảm thấychưa từng có áp lực lớn như vậy. Yên lặng quay đầu lại, nhìn thấy Thư Sinh đãchịu đủ đả kích quanh thân bày ra một bộ biểu tình oán niệm, làm nàng cảm thấychột dạ, tầm mắt bắt đầu dao động không dám nhìn thẳng…. Thẳng đến khi một conbướm trắng lọt vào tầm mắt của nàng.

Nàng hai mắt sáng ngời, lộ ra tươi cười tràn đầy hưngphấn.

“Ta còn đang tự hỏi là ai không cẩn thận bị tóm nhưvậy, thì ra là muội muội ngươi a.”

Một tiếng thở dài thanh nhã từ trong khung cảnh hoang vu truyền đến, truyền vàotrong lỗ tai mọi người, có người lướt trên mặt trăng mà đến.