Chân Long Va Phải Ác Nữ

Chương 50: Chạy sô phong ba




Editor: Yenhi

“A ── cao quá. anh nhìn soái ca có đôi mắt màu xanh kia kìa.” Doãn anh Ninh và Mộ Dung Phách Sùng chen chúc ở trong phòng trang điểm, thấy các soái ca điển hình của khắp nơi trên thế giới đi tới đi lui làm hai mắt Doãn anh Ninh biến thành hình trái tim.

“Lát nữa anh đừng hồi hộp, tôi sẽ ở trong góc trút giận cho anh.” Doãn anh Ninh đi theo sau lưng Mộ Dung Phách Sùng, nhìn đám người đông nghìn nghịt đi qua đi lại cô cũng cảm thấy hồi hộp thay Mộ Dung Phách Sùng.

Mộ Dung Phách Sùng đi theo chuyên viên trang điểm tìm được một vị trí ngồi xuống, vẫn không chịu trang điểm như trước, nhà tạo mẫu đẩy một cây quần áo đến trước mặt chuẩn bị chọn cho hắn một bộ thích hợp.

“Cái này đẹp, cái này thích hợp với anh nè.” Ánh mắt Doãn anh Ninh nhìn lên đống quần áo màu sắc treo trên móc, cũng hưng phấn lấy xuống cho hắn thử.

“không được nhúc nhích ──” một giọng nói đột ngột vang lên sau lưng Doãn anh Ninh.

“Cái này đẹp, anh đi thử đi, bảo đảm thích hợp.” Doãn anh Ninh cũng không biết giọng nói kia là đang nhắc nhở cô, tiếp tục cầm quần áo ướm thử lên người Mộ Dung Phách Sùng.

Lúc này một bàn tay to ngăm đen duỗi tới bắt lấy cánh tay của Doãn anh Ninh, cô bị đau, quần áo liền rớt xuống đất, Mộ Dung Phách Sùng đúng lúc chụp được.

“Công ty của cô là gì? Sao không hiểu quy tắc gì hết vậy? Bộ này là để lại cho anh Sam dùng đó.”

một người đàn ông cao lớn hơi ngăm đen giật lấy quần áo trong tay Mộ Dung Phách Sùng, dáng vẻ hung ác dữ dằn làm Doãn anh Ninh nhỏ xinh có chút khiếp sợ.

“anh Sam? Cậu đi theo anh Bân bao lâu rồi? Đến tên của anh Bân cũng không biết, sao cậu còn làm việc được vậy?”

một người đàn ông thấp lùn không biết từ chỗ nào chạy đến, nhón mũi chân giật lấy bộ quần áo của người đàn ông ngăm đen.

“Đem quần áo lại đây, đừng để mấy người không biết phép tắc làm dơ.”

một giọng nói đột nhiên chen vào, bốn người nghe thấy tiếng không hẹn mà quay lại nhìn cùng lúc, tất cả ánh mắt đều nhìn thẳng vào người đàn ông cao gầy vừa đi tới. Doãn anh Ninh thấy tình hình không tốt, lập tức cười nói: “Vị này chính là anh Sam đúng không.”

“anh Bân!” Người đàn ông thấp lùn lên tiếng nhắc nhở, làm Doãn anh Ninh giật mình.

“Chào anh Bân …… Ha ha…… Cái này của anh.” Doãn anh Ninh cầm quần áo đưa qua cho anh ta, anh Bân cũng không thèm duỗi tay nhận lấy, mà chỉ liếc mắt nhìn người đàn ông ngăm đen bên cạnh.

“Gì vậy, còn muốn anh Bân tự duỗi tay lấy nữa hả?” anh Bân thấy người đàn ông ngăm đen quá vụng về, thực sự rất tức giận, chen ngang nói một câu.

Người đàn ông thấp bé thấy vậy phất tay đẩy người đàn ông ngăm đen qua một bên, giống như xua đuổi ruồi bọ, nói: “đi, đi, đi.”

nói xong thì ân cần nhận lấy quần áo trong tay Doãn anh Ninh dùm cho anh Bân.

anh Bân nhìn thoáng qua khuôn mặt vô cảm của Mộ Dung Phách Sùng, cầm di động đang chuẩn bị chụp ảnh Mộ Dung Phách Sùng, thuận tiện lấy thân phận tiền bối nhắc nhở Mộ Dung Phách Sùng sau này phải biết trên dưới một chút.

Doãn anh Ninh nhìn thấy tính toán của hắn ta, vội vàng ngăn cản lại, đương nhiên cô không sợ bị anh Bân đánh, mà là sợ cảm xúc của Mộ Dung Phách Sùng bùng phát, hắn mà tức giận sẽ không thèm để ý đến hậu thuẫn gì cả, đồng thời trong lòng Doãn anh Ninh cũng oán trách anh Bân quá chảnh chọe rồi.

“anh Bân, phòng trang điểm của anh không phải nơi này, quần áo của anh chắc là nhân viên không biết nên để sai rồi. Hay là anh về nghỉ ngơi trước đi, show diễn sắp bắt đầu rồi.” Doãn anh Ninh cười cười lấy lòng.

anh Bân rất thích câu nói này của cô, cười hì hì duỗi tay bóp mặt cô. Đôi mắt Mộ Dung Phách Sùng trừng to, xách cổ áo của anh Bân ném qua một bên, “!!!!”

một tiếng động lớn vang lên trong không khí ồn ào hỗn độn, cũng không đột ngột lắm, đặc biệt mà mấy người mẫu ở đây đều bận rộn, không ai chú ý đến góc bên trong này.

“anh Bân…… rất xin lỗi…… anh ta không phải có ý đó, anh ta……” Doãn anh Ninh vội vàng đỡ anh Bân với vẻ mặt đang ngu ra đứng dậy.

“hắn ta như thế nào?” anh Bân nổi giận hét lên một tiếng với Doãn anh Ninh, lúc sau lại chỉ vào mặt Mộ Dung Phách Sùng hỏi: “Mày tên gì?”

Người đàn ông thấp bé và người đàn ông ngăm đen trái phải vây quanh Mộ Dung Phách Sùng, hai người cho rằng dựa vào thế trận như thế này là có thể dọa Mộ Dung Phách Sùng sợ.

“Đừng dọa dẫm nữa, vừa nãy tôi chỉ mới chơi đùa với hắn thôi, nhìn thân thể yếu đuối mong manh như vậy, sao có thể là đối thủ của Doãn anh Ninh tôi?”

Doãn anh Ninh cười nham nhở, bây giờ cô cũng không thèm để ý đến cảm xúc của anh Bân nữa, cô sợ Mộ Dung Phách Sùng nổi giận sẽ tay đấm chân đá ba người kia.

Doãn anh Ninh đột nhiên thay đổi thái độ là ba người nghẹn họng nhìn trân trối, toàn bộ sững sờ tại chỗ, không dám tùy ý ra tay với Mộ Dung Phách Sùng nữa.

Doãn anh Ninh thấy Mộ Dung Phách Sùng bày ra dáng vẻ muốn đánh lộn, vội vàng kéo cánh tay của hắn, quay đầu lại, dùng ánh mắt khinh thường nhìn anh Bân nói, “Người xấu bắt nạt kẻ yếu như vậy, sớm hay muộn cũng sẽ bị người ta XXOO, chúng ta không thèm để ý đến hắn ta.”

nói xong Doãn anh Ninh còn quay đầu nhìn anh Bân mở miệng ‘Phi’ một cái.

Nhưng không ngờ một tiếng ‘Phi’ này lại đem đàm chứa trong cổ họng phun ra dính trên chóp mũi của anh Bân, nửa dính trên đó, nửa rớt xuống, còn chút nữa đã đụng phải cái miệng thô bạo đang mở ra của anh Bân.

“A ── thực xin lỗi, thực xin lỗi, tôi không cố ý.” Doãn anh Ninh thề, thật sự cô chỉ đang giả bộ thôi, cô hối hận, đồng thời cũng không dám đi chạm vào hắn.

Mộ Dung Phách Sùng bình tĩnh đứng nhìn rất thong dong rút một tờ khăn giấy trên bàn trang điểm ném trên mặt anh Bân.

anh Bân chỉ chần chờ một hai giây, giống như bắt được thuốc giải độc, nhanh chóng nắm lấy khăn giấy lau mạnh khuôn mặt.

“A ──” đồ dơ bẩn trên mặt biến mất, ngay lập tức anh Bân nhịn không được sảng khoái thở dài, lúc sau lại hung tợn nhìn Mộ Dung Phách Sùng, tức giận nhưng lại không dám lại gần hắn.

Nhớ lại thân thủ của hắn anh cũng biết tên thấp lùn và ngăm đen vốn không phải đối thủ của hắn, cũng không muốn tiếp tục mất mặt nữa.

Thế là anh ta giận dỗi giống như một cô gái nhỏ vẫy tay dậm chân một cái, hét lên: “Hừ! Tôi không diễn nữa.”

Nhìn hắn ta xoắn eo vểnh mông bỏ đi, Doãn anh Ninh lập tức trợn tròn mắt. “Oai phong tà khí.” Đối với tư thế ẻo lả của anh Bân, Mộ Dung Phách Sùng khinh thường liếc nhìn.