Chân Long Chí Tôn Đô Thị

Chương 238




Chương 238

Giọng nói của Vương Nhất dường như mất đi tất cả tình cảm của con người, nhiệt độ ở đây, lập tức hạ xuống.

“Chỉ dựa vào cậu sao?”

Kim Thành Vũ nghe vậy, lập tức cười to, trong mắt anh ta vụt qua tia sắc lạnh: “5 năm trước phế vật giống như con chó nằm bò ở trước mặt em gái tôi, cũng dám mở mồm nói năng ngông cuồng, cậu chỉ là quen thêm vài người mà thôi, vẫn không thay đổi được sự thật cậu là một phế vật!”

Vương Nhất lắc đầu, thần sắc lạnh lùng nhìn Kim Thành Vũ: “Xem ra, anh thật sự không biết gì về tôi hết.”

Kim Thành Vũ vẫn không cảm thấy chết tới nơi, vẫn nhìn Vương Nhất bằng ánh mắt oán độc: “Vốn tôi còn muốn để sau rồi ra tay với cậu, không ngờ cậu vậy mà tự đưa mình tới cửa rồi, cái trò anh hùng cứu mỹ nhân cũng là trò cậu có thể chơi sao?”

“Tôi có thể rất chịu trách nhiệm nói cho cậu biết, tối nay cậu phải chết, Lý Khinh Hồng cũng không thoát được, bên ngoài đều là người của tôi, không ai có thể thoát khỏi thiên la địa võng của tôi.”

Anh ta vẫn đang thử chọc giận Vương Nhất, muốn từ trên mặt Vương Nhất nhìn ra thần sắc phẫn nộ hoặc sợ hãi, nhưng điều khiến anh ta thất vọng là từ đầu đến cuối, sắc mặt của Vương Nhất vô cùng lạnh lùng.

Ngoài sự lạnh lùng ra, còn có một chút rét lạnh.

Anh đi tới bên cửa sổ, chỉ vào loạt xe chi chít cách đó không xa, hờ hững hỏi: “Điều anh nói là những chiếc xe này sao?”

“Không sai, những chiếc xe này đều là tinh anh của nhà họ Kim tôi—”

Kim Thành Vũ cười lớn.

Tuy nhiên mới nói được một nửa, lời nói giống như chiếc diều đứt dây, bỗng khựng lại.

Giống như nhìn thấy chuyện khó tin gì đó, miệng của anh ta há to, con ngươi sắp trợn lòi ra ngoài.

Chỉ thấy xung quanh những chiếc xe đó xuất hiện một người phụ nữ, áo da màu đen, quần da màu đen.

Cô ta từ trong ngực lấy ra một thứ đồ chơi đen xì, ném dưới gầm xe.

Làm xong những điều này thì cô ta từ từ xoay người.

Ầm ầm—

Khi xoay người, những chiếc xe kia bỗng nổ ầm ầm, ánh lửa ngút trời, hình thành một đám mây nấm be bé, xông thẳng lên tầng mây.

Khí lưu mạnh mẽ thổi cây cối xung quanh nghiêng ngả, thổi bay mái tóc dài đen óng đó của Lãnh Nhan.

Quy mô vụ nổ rất lớn, nhưng Lãnh Nhan lại không quay đầu.

Cường giả chưa từng quay đầu xem nổ bom.

“Cô ta, cô ta…”

Kinh hãi nhìn bóng người của Lãnh Nhan ở bên dưới, Kim Thành Vũ bị dọa vỡ mật.

Trong tay người phụ nữ đó cầm cái gì?

Lựu đạn.

Mắt của Vương Nhất hơi nheo lại, vượt qua thần sắc nguy hiểm, nói từng chữ: “Bây giờ, chỗ dựa vào anh còn mấy phần?”

Bụp!”

Hai chân của Kim Thành Vũ chợt mềm nhũn, ánh mắt ngây ngốc nhìn Vương Nhất, hoàn toàn đơ rồi.