Cậu Chủ Hồ Đồ

Chương 2: Cậu chủ về rồi?!




Diêu Tiền Thụ từ người làm công biến thành cô hầu nhỏ, mười năm như một ngày.

AM 6:30 tỉnh dậy rửa mặt.

AM 6:45 chuẩn bị bữa sáng.

AM 6:55 lẻn vào phòng ngủ của cậu chủ, tiện chân đá một cái vào hìnhmẫu mỗi ngày mình phải học tập đang ngủ ở chân giường cậu chủ – Hắc ThủĐảng.

AM 7:00 dùng giọng dịu dàng gọi cậu chủ dậy.

AM 7:15 cậu chủ tỉnh hẳn, miễn cưỡng ngồi dậy, vươn rộng hai tay, chờ được hầu hạ.

AM 7:15:01 nhảy lên giường, cởi cúc áo ngủ của cậu chủ ra, thay quần áo cho cậu ấy ngay trên giường.

AM 7:16:03 vì chảy quá nhiều nước bọt nên bị cậu chủ đá một phát xuống giường, cậu chủ vừa mắng vừa tự mặc quần áo.

AM 7:20 cậu chủ tình cảm gọi Hắc Thủ Đảng dậy, cùng xuống lầu ăn cơm.Trong căn phòng chỉ còn lại một bóng người thảm thương gạt nước mắtnhoài người nhặt lại áo ngủ.

AM 7:45 mở cửa xe ô tô cho cậu chủ, cung kính tiễn cậu chủ đi tới học viện quý tộc.

AM 7:50 cậu chủ đang lưu luyến chia tay với Hắc Thủ Đảng.

Am 7:55 vẫn đang lưu luyến… đằng sau một người, một chó có một dáng người cắn khăn tay ngó đồng hồ, sốt ruột tới đỏ cả mặt.

AM 8:00 cậu chủ lượn đi.

AM 8:00:01 cắn bánh mì chạy tới trường học bình dân.

AM 9:01 tới muộn, bị chủ nhiệm lớp đuổi ra ngoài xách nước.

AM 11:39 nghỉ học sớm, vắt chân lên cổ chạy đi đưa cơm trưa cho cậu chủ, nhân thể bị vứt cho mấy món rau ghét ăn.

PM 2:00 đi muộn lần thứ hai, lại làm thân với xô nước.

PM 5:00 tan học về nhà, nhận được điện thoại đe dọa của cậu chủ, nói về nhà trễ hơn cậu ấy, cô chết là cái chắc.

PM 5:01 bị chó hoang đuổi theo, chạy về nhà như điên.

PM 6:12 chuẩn bị bữa cơm có ánh nến xong.

PM 6:15 cậu chủ về nhà, vào phòng, vơ sạch mấy ngọn nến cô cẩn thận bày biện, ném vào thùng rác, ăn bữa cơm không ánh nến rất không lãng mạnvới Hắc Thủ Đảng.

PM 6:30 ngồi xổm cạnh thùng rác, rơm rớm nước mắt nhặt lại nến.

PM 7:00 thời gian chiếu tin tức tài chính kinh tế, tin tức lá cải, đủ các thứ trò tin tức của cậu chủ.

PM 10:00 đi theo sau cậu chủ thích vừa cởi quần áo vừa đi vào phòng tắm, nhặt lại quần áo.

PM 10:05 cậu chủ tắm, Hắc Thủ Đảng bị ép tắm chung, ai đó hai mắt rưngrưng đứng ngoài cửa liếc mắt lén ngắm nhìn đường cong tuyệt vời qua cửakính mờ mờ.

PM 11:00 thời gian tự do mơ mộng tinh thần, đừng quấy rầy.

Một ngày đầy máu và nước mắt qua đi, thời kì nổi loạn tuổi dậy thì củacậu chủ cứ lẳng lặng mà tới, cuộc sống của cô bé người hầu càng lúc càng khó khăn.

“Cậu chủ cậu chủ, hình như em lại cao lên rồi, giờ emkhông cần kiễng chân trên ghế cũng có thể nhoài người lên bàn bếp rồi,thế là em có thể thấy thức ăn trong nồi có cháy hay không, cũng sẽ không bị bếp gas đốt cháy tóc, lại càng không bị Hắc Thủ Đảng chồm lên đẩyngã từ ghế vào nồi nữa”.

“Nói ngắn gọn thôi”. Tính nhẫn nại đang giảm xuống.

“Cậu chủ, cậu chủ, cậu không cảm thấy em thay đổi chỗ nào sao? Cậu xemnày, chỗ này của em dài hơn một tí, ở đây lại chật đi một tí, còn ở đâyngắn đi một tí đúng không? Cậu chủ, cậu chủ, cậu đừng có bơ em chứ, cậuhãy nghĩ đến nỗi khổ sở của tầng lớp dưới đáy một chút đi, em sắp bị bótới tắt thở rồi, thế này thì em thực sự rất khó phục vụ cho cậu chủnữa!”.

“Vào điểm chính”. Tính nhẫn nại tiếp tục giảm xuống.

“Cậu chủ, cậu chủ, em chỉ muốn xin một bộ quần áo người hầu mới thôi,không lẽ lại khó khăn thế sao? Tiền nong eo hẹp thế sao? Hay sở thíchcủa cậu quá trớn lắm rồi?”.

“Câm miệng”. Tính nhẫn nại đã về không.

“Cậu chủ, cậu chủ, váy quá ngắn, ngực lại quá chật, thấy em bị quần áocỡ nhỏ ép tới đau khổ, cậu hài lòng như thế sao?! Cậu chủ, cậu chủ! Đâuphải chỉ có mình cậu mới dậy thì chứ”.

“Cút”. Tính nhẫn nại đã xuống âm.

Mỗi câu trả lời lại ít đi một chữ, khiến Diêu Tiền Thụ mười sáu tuổimặc đồ cỡ nhỏ im lặng đi ra, cũng may dáng người của cô vẫn coi như hợptác, dậy thì không quá dữ dội, người cứ bị ép mà vẫn chưa phá nát bộđồng phục cỡ bé để chui ra.

Tuy bản thân oán thán cái tính keo kiệt của cậu chủ rất nhiều, nhưng vẫn không dám trễ nải chuyện phục vụ cậu ấy.

Kì nghỉ hè cuối cùng của cấp ba, cậu chủ đưa Hắc Thủ Đảng đi nghỉ mát, nhân thể kéo cô theo.

Mây trôi vạn dặm, cảnh vật đẹp tươi, cậu chủ vô cùng hứng khởi, một tay dắt Hắc Thủ Đảng, một tay vươn về phía cô.

Cô không nghĩ gì, đưa tay mình ra, lại bị cậu chủ kì thị gạt ra.

“Trà”.

“Vâng vâng vâng! Trà cao cấp, có ngay đây!”.

Cô quay đầu lại tìm đồ của mình – một cái túi Doraemon kì diệu thânthương thật to bằng vải bạt quân đội đang đeo trên vai cô, trên cái túito tướng đó thêu mấy chữ cỡ bự xiêu vẹo màu đỏ đậm tươi tắn: Phục vụ cậu chủ, sứ mệnh quang vinh mà thần thánh.

Rút bình giữ nhiệt ra, lấyấm Tử Sa ra, cầm túi trà ra, lôi cả giá nướng thịt, than củi, năm cânthịt bò tươi với cánh gà ướp sẵn ra.

“Cậu chủ, cậu xem còn cần gì nữa không?”.

“… Rốt cuộc trong cái túi rách của cô đựng bao nhiêu thứ vậy?”.

“Cũng không nhiều lắm đâu. Cơm hộp, thức ăn cho chó, nước khoáng, khăntắm, bàn chải đánh răng, ô che nắng, kem chống nắng, ghế gấp du lịch,còn có quần bơi của cậu với phao bơi của Hắc Thủ Đảng, còn có thứ quantrọng nhất, tổng quản bảo mẫu có nhắc nhở em, thứ này nhất định phải đem theo cho cậu, vì giờ cậu chủ đang dậy thì mà!”.

“Thứ gì vậy?”.

“Tèn tén ten! Quần lót để thay! Ba cái nhé!”.

“Soạt”. Tiếng vải bông bị xé rách.

“Cậu… cậu chủ, đây là quần lót của cậu đó, không thể đội lên đầu em được. Xin cậu lấy xuống cho em với. Mất mặt lắm!”.

Cho nên mới nói, con mèo máy vô dụng, ngày nào cũng lôi mấy thứ ngungốc chả ai biết là cái gì ra hành hạ người khác thật đúng là khiến chongười ta thấy ghét!

“Hết kì nghỉ hè, tôi muốn đi Anh”.

Cái tay đang ra sức kéo quần lót xuống ngừng lại, cô chớp mắt nhìn bóng lưng hơi mờ ảo dưới ánh hoàng hôn trước mắt mình.

Cậu quay đầu lại, “Du học”.

“Vậy em…”.

“Cô không được đi theo”. Cậu cau mày, “Khó lắm tôi mới xin được vàotrường sống mấy ngày yên tĩnh, cả cô và tổng quản bảo mẫu không ai đượctheo hết”.

“… Cậu chủ, bảo mẫu chắc sẽ đau lòng lắm đó. Tuy là đànông, nhưng ông ấy kiên quyết ôm bình sữa nuôi cậu lớn lên, ý chí củangười đàn ông pha sữa bột làm bảo mẫu đáng sợ lắm, đâu phải cậu khôngbiết? Dù ông ấy không cho cậu kết bạn, nhưng là vì sợ cậu bị bạn xấu làm hư; không cho cậu yêu đương, là sợ cậu bị mấy cô gái xấu xa bắt nạt;không cho cậu coi phim A, là sợ cậu bị nhiễm mấy thứ hư hỏng ấy, ông ấyđều vì cậu hết, cậu mà đi một cái thì kiểu gì ông ấy cũng dằn vặt emchết mất, chắc đó chắc đó!”.

“Sao tôi phải quan tâm cô sống hay chết hả?”.

“Cậu chủ, đã bao nhiêu năm mà cậu vẫn chẳng thay đổi tẹo nào, vẫn quá đáng như thế, hu hu”.

“Cô dám cãi tôi à?”.

“Hu hu, không dám ạ”.

“Rất tốt, Hắc Thủ Đảng không đi máy bay được, không thể đi cùng với tôi, cô ở đây chăm sóc nó”.

“Hắc Thủ Đảng không đi máy bay được, nhưng cậu chủ ơi, em em em, emkhỏe hơn nó nha, em có thể đi máy bay đó! Cuối cùng em cũng thắng nó một hiệp rồi!”.

“Cô đi được máy bay thật, nhưng tôi không định cho cô tiền mua vé đâu”.

“Tại sao chứ? Em còn chưa được đi máy bay mà”.

“Lãng phí”.

“… Được rồi. Cậu chủ, em quyết định ở lại giữ biệt thự cố gắng hoànthành nhiệm vụ cậu chủ giao, chăm sóc Hắc Thủ Đảng như chăm sóc cậu chủ, trong lòng em, Hắc Thủ Đảng quan trọng lớn lao như cậu, nó vĩnh viễnsống trong tim em như cậu, em nhìn thấy nó sẽ nhớ tới thân hình to lớncủa cậu”.

“…”.

“Vậy chừng nào cậu trở về?”.

Cậu liếc mắt nhìn cô một cái, không đáp.

“Một tuần?”.

“…”.

“Một tháng?”.

“…”.

“Hơn nửa năm?”.

“… Không biết”.

Có khi sẽ không trở về.

Dù lúc đó cậu lảng tránh trả lời như còn cân nhắc, nhưng Diêu Tiền Thụlại hiểu cái “không biết” chiếu lệ của cậu chủ thành như thế đấy.

Vì đã năm năm trôi qua kể từ khi ấy