Cậu Chủ Hồ Đồ

Chương 18: Cậu chủ, em đụng phải anh Thư rồi!




Trước khi được gả vào nhà giàu, Diêu Tiền Thụ là một cô hầu.

Sau khi được gả vào nhà giàu, cô vẫn là một cô hầu như trước đây, là một cô hầu bị xử lí mờ mặt.

Số phận trêu ngươi, khiến cô không khỏi thở dài oán thán.

Buổi sáng, hầu hạ cậu chủ thức dậy đi làm, chọn quần áo, thắt cà vạt, đánh giày da đều là công việc của cô.

Buổi trưa, chuẩn bị cơm hộp cho cậu chủ không thích ăn ở ngoài, xáchhộp cơm giữ nhiệt chạy nhanh tới quán café bên cạnh khách sạn chờ cậuchủ sang ăn.

Buổi chiều, ngồi cắm rễ ở quán café, mãi tới khi cậu chủ hết giờ làm.

Qua tấm kính của quán café cỏ thể nhìn sang khách sạn Hoàng Tước cao ngất ở bên đường đối diện.

Mấy ngày liên tiếp, Diêu Tiền Thụ không dám tới gần chỗ đó. Vì cậu chủchỉ cho phép cô chờ ở bên ngoài khách sạn, có lẽ sợ quan hệ vợ chồng giả của hai người bọn họ bị phát hiện.

Cậu chủ về nước một thờigi­an rồi, nhưng từ sau khi cậu chủ bắt đầu đi làm, một ngày lặng lẽ trở nên dài hơn, nhất là khoảng thời gi­an khó chịu từ chiều tới lúc hếtgiờ làm.

Hôm nay lại càng kì lạ, sắp tám giờ, trời đã tối, nhưng bóng dáng cậu chủ vẫn chưa xuất hiện.

Cô mở chiếc di động chỉ có số duy nhất của cậu chủ, muốn gọi cho cậumột cuộc, rồi lại ngại vì tổng quản bảo mẫu bảo cô không được phép quấyrầy công việc của cậu chủ, đành phải gập máy lại.

Lại thêm mộttiếng nữa trôi qua, đèn đường bật sáng, dạ dày của cô cũng đói meo mộtcách không nghệ thuật, vẫy tay gọi một phần bánh gato, cô uể oải ăn haimiếng, mắt lại liếc ra ngoài cửa sổ.

Có phải cậu chủ đã quên cô chờ ở đây rồi không? Phải tới khách sạn tìm cậu ấy hả? Không được, nhỡđâu cô gây ra phiền phức cho cậu chủ thì sao, cô là người hầu chuyênnghiệp, cứ chờ ở đây là được rồi.

Đồng hồ trên tường chậm rãichuyển động, chuyển tới mức mí mắt Diêu Tiền Thụ trĩu nặng, cô chậm rãinhắm mắt lại tựa vào ghế so­fa ngủ.

Chẳng biết qua bao lâu, cóngười dịch đĩa bánh gato trước mặt cô, cô giật mình tỉnh lại từ trongmơ, theo phản xạ giơ tay nhìn đồng hồ. Sắp mười một rưỡi rồi. Cô nghĩnhân viên phục vụ tới dọn đĩa chuẩn bị đóng cửa, cầm lấy túi tính đứngdậy ra ngoài.

“Xin lỗi xin lỗi, tôi đi ngay đây. Các anh phảiđóng cửa rồi đúng không? Tôi thanh toán xong đứng chờ ở ngoài cửa mộtchút, không sao chứ ạ?”.

“Chờ tôi ăn xong rồi đi”.

Giọng nói bình tĩnh của cậu chủ từ đối diện truyền tới.

ô ngẩn ra, ngẩng đầu lên. Cậu chủ đã ngồi trước mặt cô chẳng biết từ lúc nào, tự nhiên cầm thìa bạc lặng lẽ ăn chiếc bánh gato cô đã ăn phânnửa.

Chân mày cậu chủ khẽ nhíu lại, tóc hơi rối, cà vạt kéo ralộn xộn, vẻ mặt mệt mỏi uể oải, lộ ra vẻ gợi cảm không thể nói thànhlời.

“Cậu chủ?!”.

“Ừ?”.

“Đó là... phần gato còn thừa mà, sao cậu có thể...”.

“Làm thêm giờ, đói”.

Bốn chữ đơn giản khiến cô ấm lòng, hình như cậu chủ mệt tới mức chẳngmuốn nói chuyện, nhưng vẫn miễn cưỡng cố sức nói với cô, đây là lời giải thích cho sự chờ đợi lâu lắc của cô sao?

“Nhưng cậu chủ không thích ăn đồ ngọt mà?”.

“Đúng là khó ăn”.

Tuy đói bụng, nhưng cái món ăn chơi này đúng là ngọt quá. Cậu mím môinhư đang uống thuốc, ngước mắt lên mới phát hiện cô đang nhìn chằm chằm. Vẻ mặt sung sướng đến phát hoảng, đôi mắt lộ vẻ xúc động khiến cậu hoài nghi.

Xúc một thìa bánh gato đưa lên miệng cô, “Muốn ăn à?”.

“...”. Cô khẽ lùi lại, cô chỉ ăn hết thứ cậu chủ đã ăn thừa. Nhưng, côăn rồi, lại bị cậu chủ ăn tiếp, rồi lại được đút tới tận miệng, cô cóthể ăn không?

Cô từ chối khiến cậu nheo mắt lại, “Ăn!”.

Không thể để cô phản kháng dù chỉ là một chút, bánh gato liền bị nhét vào trong miệng Diêu Tiền Thụ.

Vị ngọt tỏa ra trên đầu lưỡi, cô thực sự đói lắm rồi, sao lại cảm thấychiếc bánh gato đã để lâu, lại bị hai người bọn họ ăn tới ăn lui có vịthật ngon chứ.

Cô đang chép miệng thì đột nhiên tay cậu chủ đãvươn tới bên môi cô, ngón tay nhẹ lướt qua khóe môi, lau mẩu bánh gatodính bên khóe miệng. Cậu nhìn thoáng qua mẩu bánh gato dính trên ngóntay mình, nheo mắt đưa lưỡi liếm, cau mày thầm rủa ngọt quá.

Động tác mờ ám khiến mặt cô đột nhiên đỏ bừng lên, trái tim thắt lại, cô vội cúi đầu.

“Ngày mai còn phải thêm giờ”. Cậu chủ nói.

“Dạ?”. Cậu chủ đang báo cáo công việc với cô sao? Cô cảm thấy hơi lạ, “Không sao ạ. Nếu đóng cửa rồi, em chờ cậu ở cửa”.

“...”.

“Nếu chủ quán không cho chờ, đi qua hướng tây có công viên, ở đó có băng ghế dài, em ở đó chờ cậu về”.

“...”.

“Hay là em về nhà mang cơm tối tới cho cậu nhé, canh hầm của tổng quản bảo mẫu có được không ạ?”.

“...”. Cậu im lặng, đưa tay vò rối tóc cô, đôi mắt đen sâu thẳm.

“Ngày mai tới khách sạn với tôi”. Cậu vừa nói vừa đứng dậy, tự nhiên rút ví ra thanh toán.

“Em? Em sao ạ?”. Không sợ quan hệ bị phơi bày sao? Sao đột nhiên lạibảo cô vào khách sạn chứ? Vì hình ảnh xử lí đủ mờ, mờ tới mức cậu chủtràn trề tự tin để cho cô vào khách sạn sao?

“Tới khách sạn làm gì ạ? Cậu chủ?”. Cô cầm túi Do­rae­mon, vui vẻ đi theo sau.

Cậu ngoái đầu lại nhìn, “Chờ tôi... làm việc”.

“Cậu chủ, ý cậu là muốn em đi làm ở khách sạn kiếm tiền cho cậu à?”.Ừm? Tiền bạc trong nhà lại bắt đầu thiếu thốn rồi sao? Tại cô xin một bộ quần áo người hầu mới à?

“...”.

“Cốp”.

“Hu, cậu chủ, em nói gì sai ạ, lại đánh vào đầu người ta”.

Thế nên, Diêu Tiền Thụ phi thân biến thành người có ô dù vững chắc,vượt qua chế độ kiểm tra nghiêm ngặt của khách sạn Hoàng Tước, nhảy dùvào làm luôn.

Cô cáo mượn oai hùm theo sát phía sau con trai chủ tịch ngạo mạn, sải bước tiến vào cửa chính của khách sạn.

Sau cánh cửa xoay siêu lớn, mười mấy nhân viên xếp thành hai hàng đồngloạt khom lưng cúi chào cậu chủ, trên tầng đại sảnh đèn thủy tinh phụccổ treo cao cở tầng bốn, tầng năm, bồn phun nước lớn phát ra tiếng nướcchảy róc rách, hệ thống điều hòa phả ra luồng không khí lành lạnh tronglành, chung quanh tỏa ra mùi nước hoa hương bách hợp tao nhã.

Cậu chủ thực sự để cô làm việc ở nơi cao cấp này sao? Hồi trước lúc giảvờ tới thi tuyển, anh Thư đã chê cô chả chuyên nghiệp chút nào, cậu chủlại bình thản kéo cô đi cửa sau, như thế được sao?

Cô liếc mắtnhìn cậu chủ đang đi phía trước, cậu đút tay vào túi quần đi nhanh vềphía thang máy, vừa đi vừa nói chuyện điện thoại. Cậu chủ bảo cô đi làm ở khách sạn, nhưng từ đầu tới giờ chưa nói sắp xếp cô ra sao.

Ngón tay thon dài ấn nút thang máy chuyên dụng cho nhân viên khách sạn, cậu giơ tay lên nhìn lướt qua đồng hồ.

“Ding” một tiếng, cửa thang máy mở ra, cậu bước vào trong thang máy,quay người rồi mới nhớ ra hôm nay không giống như ngày thường, sau cậucòn có một cô vợ to đùng, cô dang vặn vẹo bất an, mười ngón tay cứ liêntục vày vò túi Do­rae­mon, không biết nên theo cậu chủ, hay là quay vềnhà tiếp tục chờ đây.

Cửa thang máy sắp đóng bị cậu ngăn lại,cậu đưa chân giữ cửa thang máy, cau mày nhìn cô đang không biết nên làmgì, thoáng bỏ điện thoại ra, vẫy tay về phía cô.

Tưởng cậu chủđang gọi mình, Diêu Tiền Thụ vui vẻ bước về phía trước, nhưng gã giámđốc lễ tân mặc đồng phục tới cạnh cậu ấy còn nhanh hơn cô, cúi người vôcùng cung kính với cậu chủ.

Cậu chủ chỉ chỉ vào người cô, nóiđơn giản mấy câu với giám đốc lễ tân, xoay người, không nói thêm câu nào với cô, lại nhận điện thoại, nhấn nút đóng cửa thang máy.

“Ding”.

Cửa thang máy đóng lại đi lên tầng cao nhất.

Diêu Tiền Thụ đần ra.

“Cô Diêu phải không?”. Giám đốc lễ tân cười thân thiện bước tới trước mặt, xác nhận thân phận của cô.

Cô cứng nhắc gật đầu.

“Tổng giám đốc bảo tôi cứ tìm việc cho cô làm. Xin hỏi cô và tổng giám đốc là...”.

“Tôi là người hầu riêng của cậu chủ!”.

“Chỉ là người hầu thôi đúng không? Thế thì dễ sắp xếp rồi. Việc ăn uống chắc không làm khó được cô phải không? Xin theo tôi tới đây”.

Cái từ “thôi” kia nghe ra hơi là lạ nha, “Hả? Tôi tới nhà hàng? Vậy cậu chủ... tôi không phải phục vụ cậu ấy sao?”.

“Tổng giám đốc có trợ lí đặc biệt ở công ty rồi, không cần cô Diêu phục vụ”.

“...”.

Trợ lí đặc biệt? Lúc cậu chủ làm ở công ty, lấy người khác ra thay thế cô? Vậy còn hữu dụng hơn cô người hầu riêng à?.

Cứ như thế, tuy rằng cửa sau của Diêu Tiền Thụ đã rộng mở, nhưng cậuchủ lạnh lùng rõ ràng chẳng thèm mở đường VIP cho cô, cô bị giám đốc lễtân dẫn tới bộ phận ẩm thực, sang tay cho giám đốc bộ phận ẩm thực, rồinhiều lần sang tay, từ cao tới thấp, rồi lại gi­ao quyền cho cấp dướinữa, cuối cùng cô như quả bóng cao su bị đá tới chân quản lí nhà hàngmón Âu.

Quản lí nhà hàng món Âu nhìn bộ quần áo khiến cho người ta đau đầu của cô, cau mày nói, “Là người mới phải không? Đi thay đồngphục rồi tới tập hợp ở nhà hàng”.

Nói xong, đưa một bộ đồngphục chẳng biết lấy từ đâu ra cho cô, cô ôm lấy mớ quần áo xuống tầnghầm của cái khách sạn to vật, lượn lung tung như ruồi mất đầu tìm phòngthay quần áo.

Phòng bếp ngầm của khách sạn cao cấp như một mêcung thần bí, những hành lang giống như mạng nhện cứ đưa cô tới nhữngchỗ khác nhau, phòng này là phòng để khăn trải bàn màu trắng, phòng kiatoàn những cây nến lãng mạn, tiếp theo là phòng để ghế, phòng để daonĩa, phòng để đĩa, phòng để bát, nhưng sao không thấy phòng thay đồ chứ?

Cô chán nản cầm quần áo đứng tựa vào tường, ngẩng đầu nhìnbóng đèn, giờ mới mười giờ sáng nhưng trong tầng hầm lại tối om, khôngcó đèn thì không được.

Khoảng cách giữa cô và cậu chủ sao lạitrơ nên xa vời như vậy? Cậu ấy là việc ở tầng cao nhất của khách sạn, cô lại bị đá xuống tầng hầm.

“Này! Người mới tới hôm nay là cô à?”.

Đột nhiên có tiếng người vang lên bên cạnh, cô thu lại vẻ u sầu muộnquay đầu nhìn lại, chỉ thấy hai cô gái mặc váy đồng phục nhã nhặn, chânđi giày cao gót đang nhìn mình sốt ruột, cô ngơ ngác gật đầu, trong đầutìm kiếm xem họ là ai.

“Phòng thay quần áo ở bên phải chỗ ngoặt đằng kia. Chúng tôi chờ cô, nhanh lên chút”.

Hả? Cô không quen mấy người này mà? Sao họ lại phải đợi cô?

Thấy cô không nhúc nhích, hai cô gái sinh bực, kéo cô đi nhanh vàophòng thay quần áo, “Cô ngây ra đó làm gì hả? Nhanh đi thay quần áo đi,nhanh lên nhanh lên, nếu không sẽ bị phó tổng ác ma mắng thảm lắm đó!”.

“Đúng đấy! Mấy đứa đi làm ca hôm qua nói anh ta bới bèo ra bọ đó! Lúc này lại còn bắt bọn mình chỉ dạy người mới nữa chứ!”.

“Chờ, chờ một chút. Các cô là...”.

Diêu Tiền Thụ chưa hỏi xong, cô gái tóc xoăn đã kéo cô tới cửa phòngthay quần áo, ấn mật mã, đẩy cô vào, “Thay đồng phục đi, tự đi tới tầngmột nhà hàng món Âu, nếu cô tới muộn thì tự giải thích với phó tổng Thư, đừng kéo chúng tôi cùng chìm xuống!”.

“Rầm”.

Cửa phòng thay quần áo bị đóng sầm lại, tiếng nện giày cao gót càng lúc càng xa.

Diêu Tiền Thụ chẳng hiểu ra sao, lại bị hai người kia hù dọa nên thayquần áo rất nhanh, cô đi đôi giày cao gót màu đen, lảo đà lảo đảo chạyvề phía nhà hàng món Âu.

Thang máy “ding” một tiếng, Thư ThànhNhạc mặc bộ vest đen đi nhanh ra khỏi thang máy, cầm trên tay một đốnggiấy tờ vừa đi vừa nhìn, thư kí cun cút theo sau, không ngừng nhận giấytờ từ tay anh, nghe sắp xếp, thỉnh thoảng lại gật đầu.

“Cứ xử lý như thế. Không cần hỏi ý cái cậu đại thiếu gia kia, nếu có người hỏi, nói là ý của tôi”.

“Vâng, phó tổng”.

“Đã liên hệ với giám đốc nhà hàng chưa?”.

“Rồi ạ, toàn bộ nhân viên mới tuyển đã huấn luyện xong, mời anh tới đó kiểm duyệt”.

Anh gật đầu, chỉnh lại bộ vest, vuốt thẳng ca vạt, cất bước đi tớitrước cửa hàng món Âu, đang giơ tay tính mở cưa, đột nhiên có ám khí bay xẹt qua mũi anh, anh hít một hơi rồi lùi lại một bước, quay đầu cụp mắt nhìn xuống, một chiếc giày cao gót đầy nữ tính bay tời đập cái “bốp”xuống trước mặt anh.

“Chờ tôi một chút! Tôi không muốn ngày đầu tiên đã bị muộn đâu!”.

Bóng ai đó lao mạnh về phía anh, quỳ gối cái “cốp” cạnh cái quần Âu của Thư Thành Nhạc.

Thư Thành Nhạc đẩy gọng kính hơi trễ xuỗng, nặn ra một nụ cười, quỳ một gối xuống rồi hạ giọng nói với người đang quỳ sụp xuống kia, “Cô này,lấy giày cao gót để chào hỏi đàn ông là thói quen xấu lắm, phiền cô sửađi, không thì tôi khó thuyết phục bản thân mình trả tiền lương cho côlắm”.

Cô không trả lời, cánh tay run rẩy, đưa tay nhặt lại chiếc giày cao gót cạnh chân anh, bám vào cửa chậm rãi đứng lên.

Thấy bộ dạng bị ngã đáng thương của cô, anh cau mày, nãy cũng ngã đaura trò, đúng là một cô gái ý chí ngoan cường như con gián.

Nhưng, anh ghét con gái đi muộn.

Anh không đưa tay đỡ cô, đẩy cửa đi vào nhà hàng món Âu, cô gái kia cúi đầu đi theo sau, nhân lúc anh ta đưa tay lên mà chui qua, định lẩn vàotrong đám nhân viên phục vụ.

Anh cau mày.

Đúng là nhân viên phục vụ không có quy củ, dáng vẻ xấu xí, động tác lén lút, lúng ta lúng túng, lỗ mãng vội vàng, ngay cả đi giày cao gót cũng kém, từ đầutới chân chẳng có ưu điểm gì, là kẻ thiếu não nào đồng ý để cô ta vàolàm ở khách sạn thế?

“Cô kia, đứng lại!”.

Cô ta như không nghe lệnh của anh, hai chân vẫn bước tiếp.

To gan thật, cô ta có chỗ dựa à? Lời của anh mà dám để ngoài tai? Mứcđộ ngạo mạn của cô gái kia và địa vị của tên đàn ông đứng đằng sau chắcchắn có quan hệ trực tiếp với nhau. Trước mặt người khác thì không nói,nhưng đây là khách sạn, lại là trước mặt Thư Thành Nhạc, ô dù của cô tacoi bộ lớn lắm.

Thư Thành Nhạc nhướn mày lên, giơ tay túm cổ áo người nào đó lại, kéo về phía mình.

“Cô này. Nếu chỗ dựa đủ lớn, chi bằng về nhà cho hắn ta nuôi được không?”. Cần gì phải ra đây hại người hại mình chứ?

Cô gái kia run rẩy, chậm rãi quay đầu lại, gương mặt tỏ vẻ thành khẩnvô cùng tội nghiệp, “Ừm, anh Thư à. Chỗ dựa của tôi không định nuôi tôi, cậu ấy còn nhờ tôi kiếm tiền về cho cậu ấy. Nhà tôi trên còn già, dướicòn trẻ, xin anh mở cho tôi một đường sống, đừng kiểm tra tôi nữa cóđược không?”.

“... Cô!”.

“Anh Thư?”. Cái vẻ mặt vô cùng căm hận lại cực lựcmuốn bảo vệ phong độ, nửa cười nửa không, cười lại như không cười là có ý gì?

“Cô...”. Cái đồ con gái lén đưa cho tôi số di động lại lập tức đổi số chết tiệt này!

Cái đồ con gái đểu giả để tôi phải nghe vô số lần “Số máy quý khách vừa gọi không tồn tại”!