Cao Thủ Tu Chân

Chương 697: Tôi sẽ khiến cậu chết không chỗ chôn thân!”.  




Cậu thọc một tay trong túi quần, đứng ở giữa đại sảnh nhìn xuống Ngô Lăng Hiên, trong mắt đầy vẻ lạnh lùng và khinh miệt, khiến Ngô Lăng Hiên thót cả tim.



Các khách mời ông lớn giàu có đều nghiêng đầu nhìn lại, vẻ mặt đầy kinh ngạc.



“Rốt cuộc thằng nhóc này là ai mà lại hung hãn như vậy? Ngay cả ba cậu ấm Lư Thành mà cũng dám đánh?”.





“Không chỉ vậy, đây là lễ mừng công của Tập đoàn Lăng Thiên, cậu ta gây sự ở đây đồng nghĩa không nể mặt Tập đoàn Lăng Thiên. Phải biết rằng Tập đoàn Lăng Thiên có những ông lớn nổi tiếng ở tỉnh Xuyên quản lý, sau lưng còn có nhân vật một mình thống lĩnh tỉnh Xuyên, sao cậu ta dám?”.



“Thằng nhóc này đúng là có chút bản lĩnh, nhưng lần này lãnh đạo của Tập đoàn Lăng Thiên làm sao có thể bỏ qua cho cậu ta?”.



Các khách mời đều xì xầm bàn tán, dù bàn đã bị lật nghiêng, bọn họ cũng không hề tức giận, chỉ mang vẻ mặt xem kịch.



Bây giờ, những lãnh đạo cấp cao của Tập đoàn Lăng Thiên đều ở đây, còn có các ông lớn như Ngô Quảng Phú, Từ Uyên Đình, Lâm Thiên Nam trông coi, ai náo loạn ở đây cũng có nghĩa đang đối địch với bọn họ.



Những người này chỉ cần ở đằng sau dùng sức một chút là có thể dễ dàng nghiền nát Diệp Thiên.



“Khốn nạn, cậu lại dám đánh tôi, tôi sẽ khiến cậu chết không chỗ chôn thân!”.



Một hồi lâu sau Hoàng Hưng Hải mới hoàn hồn, hai chân cậu ta bị gãy, chỉ có thể bò lết ở dưới đất, trong mắt tràn đầy thù hận và căm hờn, chỉ muốn ăn tươi nuốt sống Diệp Thiên.



Từ nhỏ đến lớn, cậu ta đều sống như con cháu của quý tộc, chưa bao giờ chịu chút ấm ức nào. Vậy mà Diệp Thiên lại đánh gãy hai chân cậu ta, bây giờ cậu ta chỉ muốn xé xác Diệp Thiên.



“Nhóc con, cậu xong đời rồi, tôi nhất định sẽ băm vằm cậu, sau đó sẽ cho cả nhà cậu chôn theo!”.



Thẩm Trung Hoa bị gãy hết xương sườn, ngồi ở dưới đất không ngừng thở dốc, nhưng sự oán hận trong mắt như con rắn độc, chỉ muốn nuốt sống Diệp Thiên.





“Thế sao?”.



Diệp Thiên khẽ lắc đầu, trong mắt không có sự thương hại nào.



“Vốn dĩ chỉ định cảnh cáo các người một chút, nhưng hình như các người vẫn không biết điều”.



“Nếu đã như vậy, kiếp sau gắng đầu thai làm người đi!”.



Cậu dứt lời, khẽ nắm một tay lại.



“Rắc!”.



Trong không khí vang lên tiếng động vô cùng đáng sợ khiến người khác sởn gai ốc, kèm theo tiếng hét thảm của hai người Hoàng Hưng Hải và Thẩm Trung Hoa, ánh mắt của các vị khách ở đây đều cứng đờ.



Xung quanh hai người Thẩm Trung Hoa và Hoàng Hưng Hải như có áp lực vô hình tụ lại, không ngừng siết chặt lấy cơ thể bọn họ. Cả người bọn họ nhanh chóng biến dạng, ngũ quan, tứ chi, thân thể dần dần méo mó, không ra hình người.



Đến cuối cùng, chỉ nghe một tiếng “bùm”, hai người còn sống sờ sờ lại nổ tung trước mắt tất cả mọi người, hóa thành hai vũng máu thịt nát bấy, chết tại chỗ, đâu còn nhìn ra hình dáng con người.



Cảnh tượng đáng sợ này khiến mọi người hãi hùng, âm thầm hít sâu một hơi. Một số người nhát gan đã hoảng loạn hét lên, suýt chút nữa phát điên.



Lí Vân Phi ở sau lưng tràn đầy sợ hãi, hai mắt suýt chút nữa thì lồi ra ngoài.



Cậu ta đã nhìn thấy cái gì?



Diệp Thiên chỉ nhắm đến Hoàng Hưng Hải và Thẩm Trung Hoa, đứng xa xa siết nắm tay lại, hai người họ đã chết trong vô hình, ngay cả thi thể cũng biến dạng, năng lực này là gì đây?