Cả Giới Giải Trí Đều Mong Tôi Im Miệng

Chương 6: Phân loại ma quỷ




Dạo gần đây Dư Giang Hòa hơi bị xui xẻo.

Người có quyền lên tiếng nhất về chuyện này chính là trợ lí Tiểu Lâm.

Không biết vì sao mà hai ngày nay thầy Dư luôn gặp phải mấy việc vừa điên khùng vừa quái đản.

Từ việc bé đến việc lớn: Đang in kịch bản ra thì máy in gặp trục trặc, lái xe ra đường thì chiếc xe mới vừa đem đi bảo dưỡng tịt máy, lúc đến bệnh viện thăm bệnh còn bị người ta hất nước đầy người!

Vất vả lắm mới chạy về đoàn phim được, cuối cùng lại gặp phải một đám chim sẻ trên đường, cũng không biết tại sao mà chúng nhằm vào người ta giống như phát điên vậy.

Đây quả thực là xui xẻo tận mạng...

Người trong đoàn làm phim cũng mới thấy ảnh đế Dư xui xẻo như vậy lần đầu. Tuy là thầy Dư hơi bị lạnh lùng, còn hơi xa cách nữa, nhưng nhân duyên của anh thì vẫn không có chỗ chê! Sao tự dưng động vật ở nơi này lại hành động cứ như gặp phải kẻ thù vậy kìa?

Nhưng kinh ngạc thì kinh ngạc, người trong đoàn thấy vậy thì vẫn nhanh nhẹn chạy đến đuổi đám chim sẻ kia đi.

Ấy vậy mà đàn chim sẻ này thực sự rất hung dữ, dù bị đánh đuổi nhưng chúng vẫn lượn vòng trên không, líu ríu kêu to, khiến người ta cảm thấy lát nữa mà Dư Giang Hòa ra ngoài chắc sẽ lại bị đuổi nữa cho xem.

"Rất xin lỗi, trên đường đi tôi bị muộn giờ. Đợi một chút là chúng ta bắt đầu được." Sau khi đuổi đám chim sẻ đi, Dư Giang Hòa – dính một đống lông chim trên người – bình tĩnh nói. Nếu không phải trên người anh còn một đống lông lưu lại, quần áo lại còn nhếch nha nhếch nhác, thì chắc chẳng ai nhìn ra anh mới vừa bị chim sẻ đuổi quá trời quá đất.

Vị này là đại thần trong đoàn phim, vậy nên mặc dù đã chứng kiến bộ dạng xấu hổ của anh, những người khác cũng không dám hó hé gì, ai nấy đều lia mắt đi chỗ khác rồi gật đầu nói: "Được được, đợi anh sắp xếp xong xuôi rồi bắt đầu."

Sau đó, trong lúc chờ Dư Giang Hòa đi thay quần áo, bọn họ lại kìm lòng không đậu mà ghé đầu vào nhau.

"Trời ơi... Nếu không nhìn thấy tận mắt chắc tui cũng không dám tin là thầy Dư cũng có lúc chật vật như vậy!"

"Thiệt đó, bị một đám chim sẻ đuổi theo đớp, hình ảnh đẹp quá tui không dám nhìn luôn..."

"Cậu có chụp được hình không? Tui nghĩ đây là hình ảnh mà cả đời này sẽ không được nhìn thấy lần nữa á."

"Ai mà dám chụp! Cô dám không!"

Nhân viên đoàn làm phim túm tụm lại một chỗ mà tám chuyện. Ngẫm lại hình ảnh vừa rồi, ai nấy đều trưng ra biểu cảm khó tin.

Dư Giang Hoà hệt như một đóa hoa cao lãnh vậy, lúc nào cũng cao đến mức chẳng ai với được, nên ai mà nghĩ rằng anh lại kém duyên với động vật đến thế?

Trước kia cũng đâu có nghe nói vậy đâu!

Nghĩ đến đây, Tiểu Vương bên tổ đạo cụ lại tám nhảm: "Tui thấy chuyện này là lạ á, hồi trước đâu có nghe nói về mấy vụ này bao giờ đâu. Nếu mà không có duyên với động vật, sao thầy Dư có thể đóng nhiều cảnh tương tác với động vật như vậy được?"

Trước đó, Dư Giang Hòa cũng đã từng hợp tác với động vật trong lúc quay phim, thậm chí chỉ mới mấy tháng trước, anh vừa quay xong một quảng cáo công ích để kêu gọi việc bảo vệ hạc đầu đỏ.

Tiểu Vương vừa nói như vậy, những người khác cũng nhớ lại rõ ràng.

Tiểu Hà của tổ tạo hình ngẫm lại một chút rồi nói: "Chắc không phải bị quỷ ám chớ? Tui nghe các cụ bảo, mấy người bị quỷ ám sẽ cực kì xui xẻo, đã vậy đi trên đường còn bị chó chê mèo ghét nữa đó."

Vừa dứt lời, cả tập thể đang hóng hớt bỗng nín thinh.

Bản thân Tiểu Hà cũng sửng sốt, lập tức cười ha hả, nói: "Có điều cái này cũng là nói giỡn thôi... Thế giới này vẫn chú trọng vào khoa học mà."

Những người khác cũng liên tục gật đầu: "Đúng á, đúng á."

Tám chuyện thì được, nhưng tám chuyện của ảnh đế Dư mà lôi sự kiện ma quái vào là không ổn.

Ai mà chẳng biết ảnh đế Dư cực kì chán ghét cái loại hành vi như vậy? Dám lôi chuyện anh gặp xui xẻo vào sự kiện ma quái hả, còn muốn đi làm nữa không đấy!

Nói đến đây, dù có hóng hớt thêm thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì, nên bọn họ chỉ tùy tiện tán gẫu hai câu rồi lại trở về vị trí công tác.

Hoàn toàn không biết bản thân vừa mới sượt qua chân tướng...

Lúc đoàn phim tán dóc không phát hiện ra một điều, trợ lí Tiểu Lâm đi theo ảnh đế Dư cũng đang đứng cách đó không xa, mà cậu ta lại đúng lúc nghe thấy cái câu hóng hớt kia của Tiểu Hà.

Ngày thường, Tiểu Lâm nghe như thế chắc chắn sẽ liếc mắt khinh thường đấy.

Thế nhưng đi theo thầy Dư hai ngày nay, sau khi được mở mang đầu óc với độ xui xẻo có thể khiến người khác khiếp sợ của anh, Tiểu Lâm lại cảm thấy có thể ngẫm lại chuyện này một cách cẩn thận.

Kiểu như thương lượng với người đại diện một chút...

Bất kể đoạn nhạc đệm này như thế nào, sau khi Dư Giang Hòa chỉnh đốn đâu ra đấy, không ai trong đoàn làm phim nhắc đến chuyện này nữa, tất cả mọi người đều tập trung vào việc quay phim.

"Bắt Lấy Màn Đêm" là một bộ phim phá án giật gân. Trong phim, Dư Giang Hòa sắm vai một thám tử, lưu lạc vào các gia đình để phá án giết người.

Bối cảnh của bộ phim được đặt tại thời kì dân quốc, nhưng các vụ án lại pha lẫn nét đặc trưng của nhiều thời đại. Một chồng án giết người bị oan hồn lấy mạng, hung thủ giả ma giả quỷ để đào thoát khỏi hiện trường. Án giết người lại biến thành án còn tồn đọng, người của Cục Cảnh sát cũng không muốn truy cứu tới cùng, nên thành ra những người vô tội bị giết hại phải chết một cách oan uổng.

Mà thám tử này lại là một người kiên định theo chủ nghĩa vô thần. Trên thế giới này không có hồn ma gì cả, tất cả đều là do trong lòng người có quỷ mà thôi. Thám tử một thân một mình điều tra sâu vào chồng án oan này, bắt được "ác quỷ" đang ẩn nấp trong nhà cao cửa rộng...

Tuy đây là kịch bản phá án nhưng cảnh đánh nhau lại không hề ít.

Lúc này đây, đang tới cảnh mà Dư Giang Hòa sắm vai thám tử đánh nhau với Quý An sắm vai kẻ bí ẩn ở trong phòng.

Mạnh Thiểu Du vẫn còn nhớ mình là trợ lí tạm thời của Quý An, nên khi quay phim, cậu cũng đứng một bên cùng với Tiểu Lâm. Đây là lần đầu tiên cậu thấy đoàn phim quay chụp ở khoảng cách gần như vậy.

Bộ phim này chọn vai cực kì chính xác, diễn viên nào cũng phù hợp với vai diễn của mình. Có đôi khi nhìn lâu một chút, cứ như thật sự có thể bước vào bên trong cảnh diễn vậy.

Khi Dư Giang Hòa nhập diễn thì hoàn toàn không giống với sự cao lãnh của ngày thường. Trong phim anh sắm vai một thám tử vừa tao nhã lại có chút lưu manh, cho nên ngoài miệng cũng chẳng buông tha cho ai, anh chỉ dùng hai ba câu là đã có thể khiến cho đối phương giận đến tím người.

Song đồng thời, khả năng của anh lại rất kém cỏi, không ngờ anh chọc giận đối phương xong thì lại trưng ra dáng vẻ lúng túng.

Loại cảm giác này thật sự rất kì diệu.

"Thần kì nhỉ, đây là diễn xuất đó, khiến một người chúng ta hiểu rõ biến thành một người hoàn toàn khác." Không biết Bạch Diệu Tuyết đứng bên cạnh cậu từ khi nào, cô nhìn Dư Giang Hòa và Quý An đang đối diễn, lại lia mắt sang Mạnh Thiểu Du đang xuất thần mà mở lời.

"Nếu muốn thì cậu cũng có thể."

Mạnh Thiểu Du lấy lại tinh thần, cậu nhìn thoáng qua Bạch Diệu Tuyết ở bên cạnh, ngại ngùng nói: "Tôi đâu có năng lực như vậy."

Bạch Diệu Tuyết thấy cậu thật sự không bị lung lay thì không khỏi thở dài, mãi mới có một mầm non mà cô xem trọng, vậy mà đáng tiếc thay lại không có ý muốn gia nhập vào giới.

Thấy cô không nói gì nữa, Mạnh Thiểu Du bèn quay đầu tiếp tục nhìn về phía sàn diễn. Đây là cảnh đánh nhau trong nhà, cho nên sau khi kết thúc cảnh diễn trước thì hai người bắt đầu lao vào nhau. Những động tác đánh đấm được chỉ đạo võ thuật đâu ra đấy, cho dù không biên tập lại thì trông vẫn chỉn chu.

Thế nhưng đúng lúc này!

Sau khi Dư Giang Hòa nghiêng người tránh đi một đòn, giá sách sau lưng anh đột nhiên lắc lư!

Mạnh Thiểu Du kinh ngạc, trong lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng thì cậu đã vọt lên, nhanh tay lẹ mắt kéo người ra.

Chỉ một giây sau, giá sách trưng đầy đồ sứ đổ ầm xuống, bình sứ vỡ ra thành từng mảnh nhỏ, tán loạn trên mặt đất!

Mãi sau những người khác mới phản ứng lại, mặt Tiểu Lâm trắng bệch, xông lại nói: "Thầy Dư không sao chứ ạ?"

Lúc bấy giờ những người còn lại cũng ùn ùn kéo tới.

"...Tôi không sao." Dư Giang Hòa dừng một chút rồi nói. Anh nhìn lướt qua đống mảnh vỡ trên mặt đất, vừa ngẩng đầu lên, anh lại trông thấy một gương mặt hết sức quen thuộc khiến mình phải sửng sốt.

Sau đó anh nói: "Cảm ơn."

Tiểu Lâm cũng liên tục cúi đầu với Mạnh Thiểu Du, nói một cách cảm kích: "Rất cảm ơn, may mà cậu phản ứng nhanh, nếu không thì thầy Dư đã xảy ra chuyện rồi."

Mạnh Thiểu Du thấy anh không sao thì cũng buông lỏng tay ra, sau đó lại nhỏ giọng nói: "Anh nhìn đi, cái này có phải xui xẻo không."

Dư Giang Hòa: "..."

Nhưng Mạnh Thiểu Du cũng chỉ nói một câu như vậy, sau đó cậu bèn đi về phía Quý An.

Cậu đi rồi, nhưng Dư Giang Hòa hẵng còn nhìn theo. Tiểu Lâm thấy vậy mới nói: "Tiểu Du là trợ lí tạm thời của thầy Quý đó ạ."

Vậy mà lại đi làm trợ lí cơ.

Thôi, thế cũng còn tốt hơn việc suốt ngày đi lừa gạt người ta. Dư Giang Hòa giãn mày, mặt anh không đổi sắc, nói: "Tôi không quan tâm, đạo diễn, tiếp tục được rồi."

Nửa câu cuối là đang nói với đạo diễn, dù sao cũng không có ai bị thương, nên đương nhiên không thể làm chậm tiến độ được.

Tiểu Lâm: "..." Anh không quan tâm, vậy anh nhìn chằm chằm người ta làm gì chớ!

Cùng lúc đó, bên phía Quý An.

Chịu đựng mãi mới đến buổi tối, hôm nay Quý An lại đúng lúc không có suất diễn đêm, nên anh ta bèn mời Mạnh Thiểu Du trở về phòng.

Trời vừa sập tối, Mạnh Thiểu Du đã cảm nhận được rõ là có gì đó không ổn.

Trong phòng dư ra một "người".

Thế nhưng đối phương cũng không lộ diện.

Quý An không dám vào căn phòng này, cho nên Mạnh Thiểu Du nghĩ nghĩ một chút, sau đó cậu dứt khoát nằm lên giường, giả vờ như đang ngủ.

Sau khi cảm nhận được một cơn ớn lạnh, thứ gì đó trốn trong phòng bỗng bước ra. Nó đứng ở trước giường, hơi thở âm u lạnh lẽo phả vào mặt cậu, chỉ còn để lại một làn khói lạnh. Ngay sau đó trên người cậu chợt lạnh ngắt, một xúc cảm buốt giá như băng mơn trớn trên mặt cậu, thậm chí còn định lướt xuống dưới...

Đây là một con sắc quỷ!

Mạnh Thiểu Du siết chặt cổ tay của đối phương, cậu rút ra một nhánh gỗ đào để bên người từ sáng, quất túi bụi lên người đối phương!

Con quỷ kia cũng không ngờ Mạnh Thiểu Du vẫn chưa ngủ. Cổ tay cô ta đang bị giữ chặt nên không thể giãy dụa, đã vậy còn bị nhánh gỗ đào đập cực lực, nên cô ta cứ thế mà gào khóc hu hu!

"Đau quá! Đau quá! Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa mà, xin cậu đó!!"

Đây là một con nữ quỷ, dù đã biến thành quỷ nhưng cô ta vẫn rất ư là mỏng manh, tiếng khóc vừa nhẹ vừa chóe nghe ong cả đầu.

Mấu chốt là nhánh gỗ đào này được dùng để đánh đuổi tà ma nên vô cùng đau đớn, mỗi cái đánh trên người cô ta đều đau như bỏng. Ai nói biến thành quỷ rồi là không có cảm giác vậy chứ!

Nữ quỷ không chịu được nữa, nghẹn ngào khóc: "Đại nhân, đại ca, đại gia, xin cậu đừng đánh nựa, ta không dám nựa đâu!"

Lúc này Mạnh Thiểu Du mới dừng tay, kế đó cậu quan sát bộ dạng của nữ quỷ.

Nữ quỷ mặc quần áo hiện đại trên người, hơn nữa xét theo hồn phách thì cô ta chỉ mới vừa chết không lâu.

"Ngày nào ngươi cũng hù dọa Quý An đúng không?" Mạnh Thiểu Du hỏi, đồng thời cậu vẫy vẫy nhánh gỗ đào trong tay khiến nó phát ra tiếng xé gió sắc bén.

Gỗ đào thuần dương, xưa nay là vũ khí sắc bén để đánh đuổi tà ma, khi ở trong tay đạo sĩ thì nó còn phát huy sức mạnh gấp trăm lần.

Nữ quỷ vừa nếm thử sự lợi hại của nhánh gỗ đào nên lúc bấy giờ cũng không dám nói dối, bèn vâng vâng dạ dạ: "Vâng, đúng vậy ạ."

"Nói láo, hồi sáng nơi này không hề có âm khí, với năng lực của ngươi thì chắc chắn không thể làm được, có phải ngươi còn đồng lõa hay không?" Mạnh Thiểu Du lạnh lùng hỏi. Xin hãy đọc truyện tại [ TгЦмtгuуeИ .V N ]

Nữ quỷ thấy dáng vẻ lạnh lùng cay nghiệt của cậu thì đáp vội: "Không có mà! Chỉ có mình ta thôi, lúc trước ta là fan của Quý An, khi lượn đến nơi này thì không ngờ ảnh lại quay phim ở đây, nên ta mới kìm lòng không đậu!"

Mạnh Thiểu Du: "..." Ghê gớm thật, hóa ra là fan cuồng à.

Nữ quỷ nói xong thì than vãn: "Hồi đầu ta cũng chỉ muốn nhìn lén xíu thôi, nhưng lâu rồi thì lại không nỡ. Không phải ta thích ảnh quá sao, cho nên mới..."

"...Hành vi của ngươi gọi là fan cuồng, ai cũng biết fan cuồng thì không phải là fan." Mạnh Thiểu Du nói, "Hơn nữa ở lại nhân gian sau khi chết cũng không đúng luật, ta phải báo cảnh sát."

Nữ quỷ chết đã lâu, nhưng đây là lần đầu tiên cô ta nghe nói đến việc báo cảnh sát, bèn ngơ ngác hỏi: "Cảnh sát cũng quản lí cái này nữa ư?"

Đương nhiên là cảnh sát của nhân gian thì sẽ mặc kệ chuyện âm phủ, nhưng âm phủ cũng có cảnh sát của âm phủ nhá.

Mạnh Thiểu Du lấy bùa ra đốt, cậu đợi trong chốc lát thì thấy một tên quỷ sai bay đến, tay hắn cầm gậy khóc tang, đầu đội mũ cao.

Bạch Vô Thường liếc nhìn nữ quỷ trên mặt đất, hắn đập một tờ giấy A4 xuống cái "bẹp" rồi nói: "Tự mình đối chiếu đi, xem xong thì nói cho ta biết ngươi là loại quỷ nào."

Trên tờ giấy A4 kia viết rành mạch: Quy Định Về Tái Chế Và Phân Loại Ma Quỷ.



Hết chương 06.